Ta Không Ghen Nữa, Phu Quân Lại Hoảng Rồi

Chương 9

“Không cần ngươi giả vờ tốt bụng.”

“Diễn không mệt sao?”

Ta không để ý nàng ta, nghiêm túc nói:

“Chưa nói tới ân sư tình nghĩa nặng như núi.”

“Chỉ nói Thẩm cô nương cô thân một mình, rời khỏi đây thì sống thế nào?”

Ánh mắt nàng ta khẽ d.a.o động.

Ta bảo hạ nhân đưa nàng ta trở về.

“Phía đại nhân ta sẽ nói.”

“Các ngươi chăm sóc Thẩm cô nương cho tốt.”

“Chẳng qua nhất thời đi sai đường, sửa lại là được.”

Thẩm Vân Chỉ được hạ nhân dẫn quay về.

Nàng ta ngoảnh đầu nhìn ta.

Ta mỉm cười.

Nàng ta khựng lại một chút, rồi quay đầu đi.

## 13

Tạ Quân ở lại trong viện của ta.

Hằng ngày châm cứu, sắc t.h.u.ố.c.

Những cơn đau lúc có lúc không trong đầu dần giảm bớt.

Đỗ Ngôn Hành vừa có thể xuống giường đã tới viện ta.

Lần này ta không bảo người ngăn chàng.

Khi chàng tới, Tạ Quân đang bắt mạch cho ta, tay đặt trên cổ tay ta.

Đỗ Ngôn Hành vừa định mở miệng lại đột nhiên khựng lại.

Ánh mắt nhìn chằm chằm vào cổ Tạ Quân.

Ta liếc qua.

Thuận tay chỉnh lại khăn lụa trên cổ Tạ Quân.

“Màu xanh hợp với huynh hơn.”

“Trong phòng ta có một chiếc, lát nữa huynh mang đi.”

Tạ Quân nhìn ta rồi gật đầu.

Đỗ Ngôn Hành vẫn nhìn chàng, mày nhíu c.h.ặ.t.

Ta hỏi:

“Hôm nay chàng tới làm gì?”

Đỗ Ngôn Hành thu hồi ánh mắt, khó hiểu hỏi ta:

“Vì sao nàng không cho Thẩm Vân Chỉ rời đi?”

“Lại vì sao để mẫu thân chuẩn bị chuyện nạp thiếp?”

Tạ Quân thu tay, xách hòm t.h.u.ố.c rời khỏi phòng.

Ta chỉnh tay áo.

“Nàng đã quỳ trước cửa Đỗ phủ một lần.”

“Bây giờ ai cũng biết chuyện vui của hai người sắp thành.”

“Lúc này lại đưa người đi, chàng muốn người khác nghĩ thế nào?”

Giọng Đỗ Ngôn Hành gần như run lên.

“Nhưng ta không muốn nạp nàng ấy.”

Ta ngẩng đầu nhìn chàng.

“Chính chàng từng nói không muốn ta bị người ta bàn tán.”

“Nếu sau khi tin chàng nạp thiếp đã truyền ra ngoài, Thẩm Vân Chỉ lại bị đưa đi, chàng bảo người ta nhìn ta thế nào?”

“Lòng dạ hẹp hòi, không dung được nữ nhân bên cạnh phu quân?”

Chàng bước tới, ngồi xổm trước mặt ta.

“Thanh Ý, trước kia nàng không như vậy…”

“Trước kia ta chỉ cần nói thêm với cô nương khác một câu, nàng cũng sẽ tìm ta tính sổ.”

Ta sờ vết thương trên trán.

Giờ chỉ còn một vết sẹo mờ.

Nhưng khi ấy chắc hẳn rất đau.

“Trước kia tính tình không ổn.”

“Chẳng phải đã gặp báo ứng rồi sao?”

Đỗ Ngôn Hành lắc đầu.

Chàng đặt tay lên đầu gối ta.

“Đó đều là Thẩm Vân Chỉ lừa ta.”

“Người ta yêu chỉ có nàng.”

“Ta yêu nàng.”

Ta nhẹ nhàng thở dài, nhìn vào đôi mắt đang sốt ruột thổ lộ của chàng.

“Đỗ Ngôn Hành.”

“Đều là nàng ta lừa chàng, vậy chàng hoàn toàn không có lỗi sao?”

“Chàng yêu ta.”

“Vì sao lại tin nàng ta, không tin ta?”

“Chàng thật sự không biết nàng ta có tình ý với mình sao?”

“Hay chàng cho rằng, cho dù nàng ta yêu chàng, chỉ cần chàng kiên định không đổi là đủ?”

Ta hơi nghi hoặc.

“Nhưng nếu chàng thật sự kiên định không đổi, vì sao ta vẫn bất an?”

“Bất an tới mức làm ra những hành vi cực đoan mà chàng luôn nói?”

“Cái gọi là kiên định không đổi của chàng…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Thật sự đã làm được sao?”

“Hay chỉ nói cho ta nghe?”

Đỗ Ngôn Hành hé miệng.

Mắt dần ươn ướt.

Giọng mang tiếng nghẹn rất khẽ.

“Thanh Ý, ta…”

“Ta biết sai rồi.”

“Là ta sai.”

“Ta không tin nàng…”

“Vì sao ta lại không tin nàng…”

Ta gỡ vạt áo bị chàng nắm c.h.ặ.t, giải đáp thay chàng.

“Bởi vì không chỉ là báo ân sư.”

“Trong lòng chàng còn thương tiếc nàng ta.”

“Một nam nhân quanh năm suốt tháng thương tiếc một nữ nhân.”

“Chàng nói xem, trong lòng chàng thật sự không có nàng sao?”

Đỗ Ngôn Hành ngây người.

Sau một lát cúi mắt, chàng phản bác:

“Không giống nhau.”

“Cảm giác thương tiếc ấy không giống tình cảm ta dành cho nàng.”

“Nhưng chàng chưa từng phân rõ giới hạn giữa hai loại tình cảm, đúng không?”

“Phản ứng của chàng khiến Thẩm Vân Chỉ vẫn luôn có hy vọng tiếp tục yêu chàng.”

“Cũng khiến ta ngày càng nghi ngờ hai người.”

“Sau đó chàng lại quay sang trách ta không tin tưởng chàng.”

Ta vỗ nhẹ lên mặt chàng.

“Đừng khóc.”

“Gần đây thân thể chàng yếu, đừng lại hao tổn tinh thần.”

“Chuyện giữa chàng và Thẩm Vân Chỉ đã truyền ra ngoài.”

“Bây giờ ai nhìn hai người cũng không cảm thấy trong sạch.”

“Coi như vì ân sư của chàng.”

“Nạp nàng ấy đi.”

“Chăm sóc nàng ấy cả đời.”

“Vậy nàng thì sao?”

Chàng nhìn chằm chằm ta.

“Còn nàng?”

“Nàng còn yêu ta không?”

“Nàng có rời khỏi ta không?”

Ta yên lặng nhìn lại đôi mắt chứa đầy hy vọng ấy.

Không trả lời.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ.

Ta bảo người vào.

Tạ Quân bưng t.h.u.ố.c tới.

“Uống khi còn nóng.”

Ta thổi hơi rồi uống.

Đỗ Ngôn Hành hỏi:

“Đây là t.h.u.ố.c gì?”

“Vì sao nàng vẫn còn uống t.h.u.ố.c?”

Tạ Quân đáp:

“Trước kia nàng rơi xuống nước.”

“Ngoại thương đã lành, nhưng bên trong vẫn cần điều dưỡng.”

“Ta phụng lệnh Đoan Ninh công chúa tới chăm sóc nàng.”

Đỗ Ngôn Hành đứng dậy.

Hai người đứng cạnh nhau.

Chiều cao gần bằng nhau, nhưng Tạ Quân đi khắp nơi nhiều năm, vóc dáng rắn rỏi hơn Đỗ Ngôn Hành.

Nghe vậy, Đỗ Ngôn Hành nhìn Tạ Quân.

Bàn tay bên người dần siết c.h.ặ.t.

Tạ Quân vẫn bình thản mặc chàng dò xét.

Sau khi ta uống xong t.h.u.ố.c, chàng lấy từ trong tay áo ra một gói mứt nhỏ.

Ta nhìn Đỗ Ngôn Hành.

Đã nghĩ sẵn nếu chàng vạch trần Tạ Quân là nam t.ử thì ta phải phản bác thế nào.

Không ngờ chàng không nói gì.

Chỉ dùng ánh mắt vô cùng đau lòng nhìn ta một cái rồi cô đơn rời đi.

Ta hỏi Tạ Quân:

“Đỗ Ngôn Hành nhìn ra rồi, đúng không?”

Tạ Quân gật đầu.

“Ừ, chắc là vậy.”

Ta c.ắ.n một miếng mứt.

Vị chua ngọt che đi vị đắng trong miệng.

“Vậy vì sao không vạch trần?”