Chương 73: Đường sống
*
Kẻ từng rơi xuống vực sâu muôn trượng, sau khi mang trên mình đầy thương tích bò ra được thì khó mà đồng cảm với người khác nữa.
Diệp Thành Tân lảm nhảm về mấy nỗi khổ niềm đau của anh ta chỉ khiến Tống Mỹ San thấy nực cười. Cô cảm thấy mất kiên nhẫn: “Trên đời này được mấy ai sống dễ dàng đâu, anh đã sướng hơn khối người rồi đó, đúng là sướng mà không biết hưởng. Tôi phải đi tìm anh tôi, xin phép đi trước.”
“Anh trai?” Diệp Thành Tân bị thái độ của cô chọc giận. Anh ta bóc trần vết thương cho cô xem mà cô chẳng mảy may quan tâm, ngược lại còn coi anh ta như hề. Anh ta cười khẩy: “Anh trai gì chứ? Anh nhân tình thì có!”
Tống Mỹ San khựng lại. Cái tên điên này, câu này có ý gì đây?
“Đừng có nói năng nhảm nhí.”
Diệp Thành Tân cố tình vạch trần để dập tắt vẻ kiêu ngạo của cô: “Đám người quen xung quanh bị cái danh xưng ‘anh em ruột’ đó làm cho mù mắt, không nhìn ra cái lố lăng bên trong. Chỉ có tôi mới biết rõ mười mươi cái gốc rễ đó thôi. Xé cái lớp vải thưa che mắt thánh đó ra, nhìn thấu hai người dễ như trở bàn tay, dạo này còn chẳng buồn diễn nữa kia mà! Nhưng mà Tống Mỹ San, em không được yêu Phùng Vu!”
“Tại sao lại không?”
Anh ta ghim một con ốc sên bỏ vào miệng, thong thả nhai, đôi môi đỏ tươi một cách dị thường.
Tống Mỹ San cứ tưởng anh ta lại trêu giỡn mình, không ngờ anh ta lại buông ra một câu rúng động: “Ba mẹ Phùng Vu chết vì em đó, nhỡ một ngày nào đó sự thật bị vạch trần, em nghĩ cậu ta có hận em không?”
Nốt nhạc piano bài Mùa Thu Của Adeline vang lên trong sảnh. Mấy bàn bên cạnh không biết đang bàn chuyện gì vui mà chợt phì cười nảy khúc. Dao nĩa sắc bén vô tình va chạm vào đĩa sứ trắng phát ra một tiếng “coong” trong trẻo mà run rẩy.
Hồi nãy cô còn chê ồn ào, giờ đây ngọn sóng âm thanh như rút sạch. Cậu phục vụ bê đĩa bít tết ra, một tảng thịt tái rỉ máu nhìn đến đáng sợ. Cô cất tiếng hỏi: “Ba mẹ Phùng Vu chết vì tai nạn giao thông, sao lại thành ra chết vì tôi?”
“Đống nợ nặng lãi ba mẹ em trả không nổi, tưởng trốn về đại lục là xong chuyện hả? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày. Băng Hòa Thắng Hòa ở Hồng Kông đã phát lệnh truy sát, chiếc xe đó sớm đã bị người ta nhúng tay vào rồi. Vốn dĩ bọn chúng định hốt trọn cả nhà em, chẳng qua em với Phùng Vu may mắn nhặt lại được cái mạng, chứ ba mẹ cậu ta thì làm gì có cái may mắn đó.”
Hôm nay có quá nhiều cú sốc. Mấy chuyện Diệp Thành Tân tung ra hết chuyện này tới chuyện khác khiến cô lắng nghe mà thấy lạnh người, chợt nhận ra mình sống sót tới giờ đúng là mạng lớn thật. Cô thấy hoang đường, không sao tin nổi: “Diệp Thành Tân, sao anh lại biết mấy chuyện này?”
“Băng Hòa Thắng Hòa tới đại lục tìm người, cách nhanh nhất là hợp tác với giang hồ bản địa rồi chia tiền thù lao. Ba tôi trong giới Hồng Trấn Lão Nhai cũng có tiếng nói lắm chứ.” Diệp Thành Tân nói: “Tống Mỹ San, dám thừa nhận không, gia đình Phùng Vu tan nhà nát cửa toàn bộ là do em gây ra! Nếu không có em, ba mẹ cậu ta đâu có chết, cậu ta cũng chẳng phải bỏ học, chẳng phải vào xưởng lắp ráp đàn điện tử, chẳng phải làm một lúc mấy việc bán lưng cho trời bán mặt cho đất, chẳng phải sống vất vưởng không chốn nương thân, chẳng phải vào vũ trường kiếm sống, lại càng không bị nợ hai mươi nghìn tệ tới mức phải bán thân trả nợ. Cậu ta vốn dĩ nên có một cuộc đời tươi đẹp hơn, vậy mà vì em mà tan thành mây khói! Có một ngày sự thật bị phanh phui, cậu ta có hối hận không, có hận tới mức muốn g**t ch*t em không?”
“Diệp Thành Tân, tôi muốn giết anh hơn đó, như vậy là kết thúc tất cả rồi.” Tống Mỹ San siết chặt chiếc nĩa trong tay. Chỉ cần cắm thẳng vô động mạch cổ mỏng mong của anh ta, mọi bí mật liên quan tới cô sẽ chấm dứt bằng một màn máu bắn tung tóe.
“Giết tôi?” Anh ta như nghe chuyện viễn tưởng mà bật cười: “Tôi chờ em quyết định.”
Tống Mỹ San nhanh chóng cất lời: “Diệp Thành Tân, tôi đồng ý làm bạn gái anh, nhưng anh phải trả giúp Phùng Vu hai mươi nghìn tệ cho vũ trường. Cuộc giao dịch này phải giữ bí mật, cấm không được nói cho ai biết.”
“Giao dịch?” Anh ta lắc đầu không đồng ý: “Đây đâu phải giao dịch, đây là tình yêu mà!”
Hẻm 1213 đường Nam Kinh Tây, Tòa nhà Hoa Nghiệp. Phùng Vu bước vô thang máy, cô nhân viên vận hành thang máy đùa giỡn hỏi: “Lên tầng năm nhà ông Lưu phải không?”
Phùng Vu lắc đầu: “Dạ không, cháu lên tầng bảy nhà cô Dương.”
Cô nhân viên dòm anh hai cái rồi kéo cửa sắt lại, cười hì hì: “Ôi chao, cô hiểu mà!” Tay gạt cần điều khiển, thang máy ầm ầm chậm chạp đi lên, tới tầng bảy thì rống lên một tiếng “két” chói tai.
Phùng Vu đỡ lời: “Cô đừng hiểu nhầm, cháu có bạn gái rồi.” Anh mới bước ra khỏi thang máy đi gõ cửa.
Một cô gái trẻ ra mở cửa, anh chào trước: “Chị Bảo Ni.”
Rồi đưa quà cho người giúp việc đang mang dép ra cho anh.
Dương Bảo Ni nhìn anh từ trên xuống dưới cười bảo: “Hai năm không gặp, trông chững chạc ra quá nha.”
Trước khi tới đây, anh đã ghé tiệm hớt tóc hớt kiểu đầu đinh, trông dáng vẻ góc cạnh, nam tính hẳn.
Dương Bảo Ni mới kết hôn bên Anh, uốn tóc lọn nhỏ, đong đầy nét mặn mà của phụ nữ có chồng. Chuyến này cô dẫn chồng về thăm gia đình. Cô dẫn anh vào phòng sách, thúc giục: “Ông nội đang đợi em trong phòng sách đó! Đừng có run, cứ có sao nói vậy là được.”
Cửa phòng sách không khép kín, đẩy nhẹ một cái là “két” một tiếng mở ra. Mấy ngôi biệt thự kiểu Tây cổ kính này, từ cửa sổ thép, sàn nhà đánh vecni, tới giấy dán tường hoa văn, tay nắm cửa bằng đồng cùng đồ gỗ kiểu cũ, toàn bộ đều in đậm dấu vết của thời gian đọng lại.
Phùng Vu thấy phía sau bàn làm việc có một ông cụ đang đứng. Dáng người gầy gò nhưng đôi mắt tinh anh quắt thước, mặc bộ đồ Đường bằng gấm lụa, đang múa bút vung mực.
Dương Bảo Ni giới thiệu hai người với nhau: “Ông nội, đây là Phùng Vu mà con kể với ông nè.”
“Phùng Vu hả, cái tên này có lai lịch thế nào?” Ông nội đặt bút mực xuống, rửa tay vô chậu nước.
“Dạ, lấy từ câu ‘Chiết hoa phụng dịch sử, ký vu lũng đầu nhân’ (*). Mang ý nghĩa nhớ thương và chúc phúc ạ.”
Ông nội gật đầu, vừa lau tay vừa bảo: “Bảo Ni, qua kệ tủ tầng ba ở phòng khách lấy cái hũ thiếc ra, trong đó có trà Long Tỉnh hái trước tiết Thanh Minh, pha hai chén mang vào đây.”
Dương Bảo Ni vâng lời đi làm. Ông nội mời anh ngồi xuống ghế sofa, chờ anh ngồi vững vàng rồi mới từ tốn hỏi anh mấy tuổi rồi? Hiện giờ ở đâu? Hằng ngày còn học tập không? Công việc thế nào? Sau này có tính toán gì không?
Phùng Vu vốn tưởng ông sẽ hỏi về quá khứ chông gai của mình, nhưng thấy ông không mảy may nhắc tới một từ, trong lòng lại càng thêm phần kính trọng. Anh thực sự không muốn lấy sự khổ đau ra để tranh thủ sự thương hại, rồi lại dùng sự thương hại đó để trói buộc lợi ích. Làm vậy rất tổn hại đến tự trọng. Anh trấn tĩnh lại rồi đáp: “Dạ thưa Cụ, năm nay cháu 23 tuổi, đang thuê một phòng ở nhà bạn. Cháu tự học và đã lấy được bằng cử nhân Đại học Giao thông. Trước cháu làm pha chế ở vũ trường, hai ngày nay đã nghỉ rồi, cháu đang đắn đo xem có nên ra khởi nghiệp hay không.”
Dương Bảo Ni bưng trà vô, cầm theo một quyển sách ngồi xuống bên cửa sổ đọc.
Ông nội rất thích sự ngắn gọn, súc tích của anh, nhấp một ngụm trà rồi hỏi: “Nói ông nghe xem, cháu tính khởi nghiệp bên lĩnh vực nào?”
Phùng Vu nói: “Nhà sách Công nghệ trên đường Phúc Châu vừa xây xong trung tâm máy tính, ngày 18 tháng 3 tới đây sẽ chính thức đi vào hoạt động. Nơi đó chủ yếu bán máy tính thương hiệu, linh kiện lắp ráp và đồ điện tử kỹ thuật số. Cháu tính với tư cách tiểu thương cá thể thuê lại một gian sạp. Ngoài việc bán các loại linh kiện, dịch vụ cốt lõi cháu hướng tới là lắp ráp máy tính theo yêu cầu.”
Ông nội cũng tò mò với những điều mới mẻ, cất giọng không chắc chắn: “Cháu còn biết cả lắp ráp máy tính nữa sao? Ông nghe nói nhân tài bên mảng này ít lắm, chỉ có sinh viên khoa máy tính trường danh tiếng hoặc kỹ thuật viên ở viện nghiên cứu mới biết lắp ráp máy tính thôi. Cháu học từ đâu ra vậy?”
Phùng Vu thật thà đáp: “Chuyên ngành cháu tự học là Công nghệ và Ứng dụng Máy tính, kiến thức lý thuyết cũng tương đối vững. Hồi học cấp ba, thầy giáo cũ có dẫn cháu vô phòng máy của trường để thực hành. Trong đó có mấy chiếc máy 286, sau này trang bị thêm dòng 386 rồi tới 486. Mỗi lần máy hóc búa hư hỏng là thầy lại gọi cháu tới sửa. Thời gian lâu dần, tay hay mắt quen nên không còn là chuyện khó nữa. Hiện giờ máy tính nguyên bộ của các hãng trên thị trường hiệu năng thì thấp mà giá thành lại quá cao, người dân bình thường không kham nổi. Trong khi máy tính tự lắp ráp của cháu hiệu năng cao hơn mà giá tiền chỉ bằng một nửa máy hãng. Thị trường máy tính ở Thâm Quyến hay Quảng Châu khởi động sớm, phát triển nhanh, nhu cầu máy tính lắp ráp là cực kỳ khổng lồ. Đây cũng chính là thực trạng của Thượng Hải trong vòng ba đến năm năm tới. Cháu có kỹ thuật phần cứng, có nguồn nhập hàng, nắm bắt được cơ hội ngàn năm có một này, cháu không muốn phải hối tiếc!”
Ông nội chỉ tay về phía bàn làm việc rồi bảo: “Chuyến này Bảo Ni về nước có mang từ Anh về cho ông một cái máy tính để dùng. Cháu qua coi xem hiệu năng nó ra sao?”
Trong lòng Phùng Vu biết rõ ông nội đang muốn thử tài mình, anh giả vờ như không biết, mở máy tính lên, gõ các lệnh DOS để chạy hệ thống. Rất nhanh sau đó vẻ mặt anh đổi khác, tiếng bàn phím gõ lách tách giòn giã. Mắt anh sáng quắc lên, khóe môi nhếch lên, bất ngờ quay sang hỏi Dương Bảo Ni: “Chị Bảo Ni, chiếc máy tính này giá chắc đắt lắm đúng không chị?”
Dương Bảo Ni hỏi: “Sao em biết?”
“Chip Pentium-100, RAM 32MB, ổ cứng SCSI, ổ đĩa CD-ROM 2X, card âm thanh Sound Blaster AWE32, màn hình CRT 17 inch. Không có tầm ba bốn chục ngàn tệ…”
Dương Bảo Ni vội ngắt lời, ra hiệu bằng mắt với anh, nhíu mày cười bảo: “Thôi đừng nói nữa, nói nữa ông cụ xót tiền chịu không nổi đâu đó.”
Ông nội hỏi: “Bảo Ni, nó nói đúng không con?”
“Dạ đúng ạ.” Dương Bảo Ni giơ ngón tay cái lên thán phục.
Vừa hay tiếng chuông điện thoại vang lên, ông nội bắt máy lẩm nhẩm mấy câu rồi cúp, quay sang bảo hai đứa: “Ông phải đi gặp một người bạn cũ, hai đứa cứ tự nhiên.”
Dương Bảo Ni phụ giúp ông mặc áo khoác, đội nón rồi tiễn ông ra cửa.
Phùng Vu đến đây mục đích vốn không thuần túy. Anh hy vọng có được sự viện trợ của ông cụ, thậm chí coi nhà họ Dương như cọc nhọn cuối cùng để bám víu.
Trong cuộc trò chuyện với ông cụ, anh đã vô số lần muốn mở lời xin tiền, nhưng lại vô số lần nuốt ngược vô trong. Anh không cách nào làm được.
Sau khi ông cụ đi khỏi, anh lại thấy nhẹ cả người. Tọc mạch đã đời chiếc máy tính cấu hình khủng này xong thì trời cũng đã chạng vạng tối. Anh còn có nơi phải đi nên đứng dậy xin phép ra về.
Dương Bảo Ni bảo anh đợi một chút. Cô đi vô phòng một lúc rồi bước ra, giao cho anh một chiếc phong bì bằng giấy xi măng căng phồng.
“Đây là…” Phùng Vu đứng ngẩn ngơ tại chỗ.
“Trong phong bì có mười lăm nghìn tệ. Mười nghìn là của ông nội, còn năm nghìn là của chị.” Dương Bảo Ni mỉm cười nói: “Ngày xưa ông nội cũng tay trắng lập nghiệp nên hiểu cái khó khăn lúc bắt đầu. Nghe xong ý tưởng của em, ông thấy rất có triển vọng. Hy vọng số tiền này có thể giúp em vượt qua đống khó khăn trước mắt!”
Mắt Phùng Vu cay xè, cổ họng khô khốc không thốt nên lời. Một lúc sau như sực nhớ ra điều gì, anh vội vã lôi giấy bút từ trong balo ra, viết nhanh một tờ giấy nợ giao cho Dương Bảo Ni rồi nói: “Em chắc chắn sẽ trả lại. Nếu làm ăn khấm khá, chuyện chia lợi nhuận sau này mình tính tiếp.”
Dương Bảo Ni mỉm cười nhận lấy.
Tống Mỹ San rảo bước tới đường Macao. Trời đã sẩm tối, đèn neon giăng kín khắp các con phố mê hoặc lòng người. Cô dò theo số nhà Diệp Thành Tân đưa, đi tới số 888. Đó là một câu lạc bộ có tên Thành Phố Thiên Sứ. Cảnh tượng trước cửa đúng là hoành tráng, một dàn xe sang đậu tắp lề đường.
Trong câu lạc bộ đang phát bài hát Nước Quên Tình: Cho tôi một chén nước quên tình / Đổi lấy một đời không đau thương / Dù cho tôi có say, dù cho tôi có nát lòng, sẽ không ai thấy tôi rơi lệ…
Tống Mỹ San không hiểu nổi, đã muốn uống nước quên tình rồi thì còn tới cái chốn này làm cái gì nữa?
Chẳng có câu trả lời! Ba bốn cậu nam phục vụ trẻ tuổi đứng trước cửa câu lạc bộ phả khói thuốc. Cậu nào cậu nấy đều mặc sơ mi trắng tinh khôi, vạt áo bỏ vào quần tây ống loe màu đen, thắt dây nịt da đen, mang giày da nhọn đầu đen bóng, trông sạch sẽ chỉn chu tới mức không tưởng.
Tống Mỹ San nhìn ngắm gương mặt họ. Đúng là trai đẹp thì đều có nét giống nhau, trong đó có một đứa nhìn nhang nhác Phùng Vu. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, khói thuốc bao phủ lấy gương mặt cậu ta. Có phải anh ấy không? Chẳng lẽ cô tới muộn mất rồi?
Cô lập tức luống cuống tay chân, không thèm giữ kẽ xông tới trước mặt cậu ta, nắm lấy cà vạt giật mạnh xuống. Cậu ta theo bản năng cúi đầu xuống, cô ngước mặt lên. Tóc kiểu Quách Phú Thành, làn da trắng nõn, chiếc mũi cao vút, bờ môi đỏ mọng, đôi mắt tình tứ nhìn cô đầy vẻ đượm buồn. Không phải Phùng Vu! Anh ấy cứng cỏi muốn chết, đời nào lại nũng nịu gọi cô: “Chị ơi!”
Tống Mỹ San buông tay ra, vuốt lại nếp nhăn trên cà vạt: “Ngoan, lần sau chị tới sẽ gọi em nha.”
Thật tình chứ! Mới tới cửa thôi mà đã bị mê muội rồi.
Đây đúng nghĩa là Động Bàn Tơ trong Tây Du Ký, một lũ yêu tinh nhện nam đầy quyến rũ.
Cô giữ đúng nguyên tắc hỏi: “Nam phục vụ mới tới hôm nay có ai tên Phùng Vu không?”
“Tìm Phùng Vu làm cái gì! Em tên Lý Ngư đây, em không ngon hơn sao?” Cậu trai vừa bị cô giật cà vạt lên tiếng, đôi mắt u buồn đong đầy tình tứ như muốn tràn ra ngoài.
“Em cũng ngon lắm, tiếc là chị không có tiền.” Tống Mỹ San lộn ngược túi áo hai bên ra cho cậu ta xem để chứng minh mình là kẻ nghèo rớt mồng tơi, vẻ mặt áy náy: “Sau này chị sẽ cố mà kiếm tiền nha.”
Một chiếc Cadillac Fleetwood thắng “kít” một tiếng dừng lại. Đám nam phục vụ nhanh tay vứt nửa điếu thuốc đang cầm, lao nhanh về phía cửa xe. Chỉ còn lại mình cô đứng trơ trọi một mình. Thực tế đúng là quá phũ phàng.
Vai cô bị ai đó đập mạnh một cái, giọng nói vang lên: “Em đứng như trời trồng ở đây làm cái gì vậy?” Cô quay lại, quệt quệt mắt rồi nhìn kỹ lại. Đúng là Phùng Vu rồi! Anh mới hớt kiểu đầu đinh ngắn ngủn, trông rắn rỏi, tràn đầy sức sống thanh xuân.
Tống Mỹ San kéo tay anh rảo bước đi nhanh. Đi chưa tới mười bước, Phùng Vu đã ghì tay kéo cô dừng lại dưới ngọn đèn đường, vẻ mặt u ám hỏi: “Anh hỏi lại lần nữa, không chịu ở trường học bài, chạy tới câu lạc bộ làm gì?”
Cô không trả lời mà hỏi ngược lại: “Còn anh tới đây làm gì?”
Đúng vậy! Anh tới đây làm cái gì chứ! Bước ra khỏi nhà Dương Bảo Ni, anh quỷ xui thần khiến thế nào lại leo lên xe buýt chạy tới chốn này, rồi ngồi trên cái bốt gạch đối diện câu lạc bộ, vừa hút thuốc vừa nhìn mấy cậu nam phục vụ kia.