Chương 71: Đường cùng
*
Phùng Vu quan sát tình hình, tuy không biết vì sao chị Lan, Hồng Trấn Lão Nhai và băng Trường Ninh lại bắt tay nhau gài anh vào đường chết, nhưng băng Hành Sơn lại là một biến số, biết đâu chừng có thể cứu mạng anh. Không cần suy nghĩ nhiều, anh bước ngay ra đứng sau lưng chú Xà.
Anh Báo đưa tay phủi tàn thuốc rớt trên tay áo, Anh Sẹo càng bĩu môi khinh bỉ.
Thượng Hải không có băng nhóm nào thống nhất toàn thành phố, nhưng địa đầu xà thì phân chia xé lẻ từng khu vực, ngày ẩn đêm hiện.
Băng đảng bản địa được công nhận mạnh nhất là Hồng Trấn Lão Nhai ở Hồng Khẩu, rồi tới băng Đại Đao mới nổi ở Nam Thị, xếp sau nữa là Tào Gia Độ ở Phổ Đà, Đề Lam Kiều ở Dương Phố, Tam Loan Nhất Lộng, băng Trường Ninh, băng Thiên Sơn. Khu vực càng là hạ chỉ giác thì càng hung hãn hiếu chiến. Ngược lại khu vực thượng chỉ giác ở trung tâm thành phố thì sức chiến đấu lại yếu ớt, chỉ biết thủ vây nhà mình, không thích sinh sự.
Thành ra băng Hành Sơn vốn dĩ chẳng lọt nổi vào mắt của Hồng Trấn và Trường Ninh.
Chú Xà biết rõ mười mươi trong lòng, nhưng nếu hôm nay nhường lại địa bàn thì băng Hành Sơn của ông coi như đi vào lịch sử. Ông gọi thằng đàn em tới, hạ giọng dặn dò: “Mau bấm máy nhắn tin điều người tới, càng đông càng tốt, bảo tụi nó tới cứu viện nhanh lên.”
Thằng đàn em ngập ngừng: “Giang hồ có câu: ‘Thà đụng chủ tiệm phố lớn, chớ động tới đám thanh niên Hồng Trấn’. Giờ mà đụng độ trực tiếp thì khác nào trứng chọi đá, hay là giao thằng pha chế này ra đi rồi mình rút êm ạ.”
Chú Xà nạt: “Tao mà là loại tham sống sợ chết vậy sao! Trận đánh hôm nay dính dáng tới vị thế giang hồ, quyết không được thối lui.” Ông nói tiếp: “Anh em mình đang ở gần đây, tới nhanh lắm. Còn Hồng Trấn với Trường Ninh mà muốn điều người thì ít nhất một tiếng đồng hồ mới tới nơi, dứt điểm nhanh gọn chính là chiến thuật đó.” Thằng đàn em không khuyên nữa, liền phát mã số qua máy nhắn tin.
Phùng Vu quan sát, đám tay chân lảng vảng xung quanh của Anh Báo và Anh Sẹo đã về đúng vị trí đứng sau lưng đại ca mình, đồ nghề trong tay vẫn giấu dưới vạt áo chưa lôi ra.
Anh Báo hỏi chú Xà: “Chẳng lẽ ông thật sự không nể mặt Hồng Trấn tụi này, nhất quyết bảo vệ một thằng pha chế quèn sao?”
Anh Sẹo nhếch môi khinh khỉnh: “Đến cả băng Trường Ninh tụi tôi mà ông cũng không coi ra gì đúng không?”
Chú Xà bẻ khớp ngón tay kêu răng rắc: “Mò tới địa bàn của tao quậy phá, không có quy củ thì không thành hàng lối, không có luật lệ thì lập băng nhóm làm gì. Băng Hành Sơn tụi tao xưa nay luôn giữ nguyên tắc: Người không đụng đến ta, ta không đụng đến người; người mà đụng đến ta, ta quyết trả đũa tới cùng.” Thấy bên ngoài có thêm không ít đàn em kéo vô, ông càng thêm vững tin, đứng phắt dậy ra lệnh: “Chơi!”
Phùng Vu nhìn thấy chị Lan với Đường Trạch Anh dắt nhau trốn lên lầu. Người của ba băng nhóm lôi đồ nghề ra, đa số là gậy gỗ, ống nước, dao bấm, gạch thẻ… toàn mấy thứ vũ khí sát thương không quá mạnh, không mang theo dao phay, mã tấu hay búa cán dài, xem ra cũng không muốn xé chuyện ra quá lớn.
Cuộc hỗn chiến bắt đầu, cảnh tượng có lúc mất khống chế hoàn toàn, tiếng chửi thề, tiếng va đập, tiếng bàn ghế ngã đổ như muốn lật tung cả mái nhà.
Phùng Vu thấy năm sáu đứa tay chân của Anh Báo với Anh Sẹo xông về phía mình vây đánh, anh vơ lấy cái ghế quăng bừa qua đuổi tụi nó ra, rồi lại chộp lấy cái khác. Hồi mới vào làm ở vũ trường, anh từng chịu thiệt thòi, bị đánh bầm dập mấy bận nên có theo Tiền Khải học mấy chiêu tự vệ khống chế với võ thuật cảnh sát.
Anh nhặt khúc gậy gỗ dưới đất lên, hai tay nắm chặt, ra sức nhắm thẳng vào hạ sườn, sau khuỷu gối, trong khớp cùi chỏ và mặt trước xương ống chân của tụi nó mà nện. Những vị trí này gây đau đớn dữ dội nhưng không nguy hiểm tới tính mạng.
Động tác của anh dứt khoát, chuẩn xác, nhanh gọn và vững chãi, một gậy giáng xuống là xử xong một đứa, tuyệt đối không ra gậy thứ hai làm lãng phí sức lực.
Vừa quật ngã thêm một tên, qua khóe mắt, anh chợt thấy phía sau lưng xuất hiện một đứa gõ ống nước xông tới phang vào vai mình. Phùng Vu biết rõ không né kịp nữa nên đành giơ người gồng mình chịu trận, nào ngờ nghe một tiếng “bốp” khô khốc, tên kia thốt lên tiếng kêu thảm thiết, đầu chảy máu tươi, đau đớn ngã nhào ra đất giãy giụa.
Anh quay lại thì thấy Tống Mỹ San đang giơ ngang bức tượng Quan Công bằng đồng mạ vàng vốn được đặt trên quầy pha chế, sức nặng không hề nhẹ, giờ đã dính đầy máu tươi.
Cô không ở lại trường học bài, chạy qua đây làm cái gì không biết? Phùng Vu không kịp nghĩ nhiều, lao nhanh một bước tới trước mặt cô, kéo mạnh cô ra sau lưng mình. Nhìn lại cục diện chiến trường thì trận đánh cũng đã đi vào hồi kết.
Đánh nhau giữa các băng nhóm, nhất là ra tay ngay trong quán xá thì thời gian kéo dài tối đa chỉ tầm mười lăm phút. Đó cũng là khung thời gian cảnh sát tới nơi. Thành ra dù thắng hay thua, đánh xong là lo vọt lẹ. Nếu chưa phục thì sau này tới giật dây chiếm bãi rồi hẹn hò đánh tiếp.
Chú Xà đã rời đi từ sớm. Anh Báo và Anh Sẹo đứng dậy, chẳng buồn ngó ngàng tới nhau rồi bước ra khỏi vũ trường. Diệp Thành Tân chặn đường hai người họ lại, cất giọng u ám hỏi: “Mấy người làm cái trò gì vậy? Cậu ta rõ ràng chẳng sứt mẻ sợi lông nào, mấy chuyện tôi dặn trước đó đâu rồi? Dẫn tôi tới coi cái này đó hả?”
Anh Báo thản nhiên đáp: “Băng Hành Sơn tự nhiên nhảy vào xía phần, người tôi mang theo lại ít nên xui xẻo xẹp lép. Chỉ có thể nói là số nó đỏ thôi.”
Anh Sẹo im lặng không thèm cất tiếng.
Diệp Thành Tân mỉa mai gay gắt: “Danh tiếng Hồng Trấn với Trường Ninh gì đâu mà một thằng pha chế quèn cũng làm không xong, chi bằng đổi tên thành lũ vô dụng, đám giá áo túi cơm cho rồi.”
Nếu không phải nể mặt ông cha già của anh ta thì ai mà thèm nhịn cái loại ăn nói xấc láo này… Anh Báo với Anh Sẹo hừ lạnh một tiếng, vung tay bỏ đi.
Diệp Thành Tân đút hai tay vào túi quần, ngước mắt nhìn Tống Mỹ San. Anh ta làm việc chu đáo kín kẽ, tự nhiên vẫn còn giữ lại quân bài dự phòng!
Chị Lan với Đường Trạch Anh từ trên lầu đi xuống. Đám phục vụ, tiếp thị rượu, gái tiếp khách, vũ nữ từ khắp nơi mò ra. Hai ba mươi người hăng máu đánh nhau khiến vũ trường hư hại nặng nề, khắp nơi bàn ghế gãy nát xơ xác, mảnh thủy tinh vỡ nát rải dày cộp dưới đất. Cẩu Bách Huệ cầm theo thuốc đỏ, gạc y tế, bông cồn, băng keo vội vã chạy tới trước mặt Phùng Vu, quan sát anh rồi hỏi: “Anh có bị thương chỗ nào không?” Lời vừa ra khỏi miệng, cô chợt nhìn thấy Tống Mỹ San đứng phía sau anh liền khựng lại, hồi nãy do quýnh quá nên không chú ý xung quanh.
Tống Mỹ San còn đang thắc mắc không hiểu Phùng Vu đi làm ở vũ trường sao lại giấu giếm cô, lại càng không ngờ tới chuyện bắt gặp Cẩu Bách Huệ ở chỗ này. Cô ta mặc bộ đồng phục làm việc, trang điểm đậm đà, diện mạo đổi khác hoàn toàn. Lại thêm sự quan tâm sốt sắng cô ta dành cho Phùng Vu khiến Tống Mỹ San vừa kinh ngạc vừa nảy sinh lòng nghi ngờ nhạy cảm.
Phùng Vu cầm lấy thuốc đỏ, băng gạc và băng keo. Ngón tay Tống Mỹ San bị bức tượng Quan Công rạch một đường xước, anh nhẹ nhàng bôi thuốc đỏ rồi băng lại cho cô, hạ giọng dặn: “Em về trường trước đi, cuối tuần về nhà một chuyến rồi anh giải thích cho em nghe.”
Tống Mỹ San gật đầu, cô cũng cần thời gian để tiếp nhận những thông tin này. Một người phụ nữ đài các thời thượng mặc chiếc đầm dạ nhung màu xám đậm ánh bạc bước tới chặn trước mặt cô hỏi: “Em là em gái của Phùng Vu hả?”
Giống hệt mấy mụ tú bà! Cô chẳng buồn đếm xỉa tới, rảo bước ra khỏi vũ trường. Ánh nắng rọi xuống từng bậc bậc thang, Diệp Thành Tân đang đứng phả khói thuốc. Cô bước tới trước mặt anh ta, nhìn anh ta bằng ánh mắt nửa cười nửa không, bất ngờ ngoắc ngoắc ngón tay: “Cúi đầu xuống.”
Diệp Thành Tân ngoan ngoãn cúi đầu xuống. “Bốp” một tiếng vang trời, má bên phải anh ta rát rạt như lửa đốt, điếu thuốc đang ngậm trong miệng văng mất tiêu. Anh ta đau đến mức nheo mắt lại hỏi: “Tại sao?”
“Chẳng tại sao hết, tại tôi thích tát anh thôi!” Tống Mỹ San quay lưng, không ngoảnh đầu lại bước đi thẳng.
Chị Lan với Đường Trạch Anh gọi Phùng Vu vào phòng VIP, đi thẳng vào vấn đề: “Vũ trường Maya vì trận ẩu đả này mà tổn thất nặng nề lắm. Quầy pha chế bằng kính, bàn ghế, thảm sàn, tường nhà, loa nhập khẩu, đèn xoay tạo không khí đều phải thay mới hết. Chị đã kiếm công ty sửa sang báo giá, tiền sửa với thiết bị tính trọn gói hết tám mươi ngàn tệ. Trận đánh nhau do cậu mà ra nên cậu cũng phải chịu trách nhiệm, ít nhất phải bồi thường hai mươi nghìn tệ.”
Hai mươi nghìn tệ! Đúng là một con số trên trời. Phùng Vu giữ giọng bình thản: “Tôi không có tiền.”
“Không có tiền?” Chị Lan hết sức dụ dỗ: “Chẳng sao cả! Chị chỉ cho cậu một con đường sáng đây, qua câu lạc bộ của chị Hoa bên đường Macao, phục vụ cho chu đáo mấy vị khách trong đó, một đêm kiếm cả chục nghìn tệ không phải là không thể đâu.”
Phùng Vu cười khẩy: “Phục vụ kiểu gì? Đem thân mình dâng cho cọp ăn thịt sao?”
“Chỗ chị Hoa khác biệt với mấy chỗ khác là khách hàng chủ yếu toàn là mấy bà nhà giàu giàu có, hôn nhân trống trải nắm trong tay bạc tỷ. Cậu đẹp trai thật, nhưng đẹp trai mới chỉ là cái bước đệm thôi, muốn người ta chịu chi tiền tỷ vì cậu thì phải biết điều, tinh tế, chân thành, biết giữ bí mật, biết chừng mực, biết tiến biết lùi. Phải làm sao cho mấy bà yêu cậu, say mê cậu, rời không nổi cậu! Đây cũng là một môn học sâu xa lắm, không phải ai cũng nắm được cái cốt lõi đâu, còn cần tới cả chỉ số thông minh, chỉ số cảm xúc với chỉ số vượt khó nữa kìa.”
“Cho nên, để dụ tôi cắn câu, bắt tôi tới câu lạc bộ bán thân đi khách cho mấy bà nhà giàu, bước xuống vực thẳm tha hóa, chị không tiếc bắt tay với cả băng Hồng Trấn lẫn Trường Ninh, cùng nhau giăng cái bẫy lớn như vậy cho tôi sao.” Phùng Vu nghiến răng hỏi: “Là ai muốn hủy hoại tôi?”
Chị Lan không trả lời, chỉ nói: “A Vu, chị biết cậu là người thông minh, học gì hiểu nấy. Cậu là rồng, nhưng bây giờ rồng mắc cạn bị tôm giỡn; cậu là hùm, nhưng hùm xuống đồng bằng bị chó khinh. Con người ta phải biết đối mặt với thực tế, chịu nhẫn nhục gánh trách nhiệm. Người ta như Câu Tiễn nếm mật nằm gai mười năm, rồi còn ai đó vờ làm cháu ngoan suốt bốn mươi mốt năm trời nữa cơ.”
Đường Trạch Anh chen vô: “Tư Mã Ý.”
“Toàn là mấy tay tàn nhẫn, chỉ có tàn nhẫn với bản thân thì rồng mới gặp nước, hùm mới về rừng được.” Chị Lan nói: “A Vu, chị đánh giá cao cậu lắm, chuyện kiếm tiền tỷ chỉ là vấn đề thời gian thôi. Nhưng vấn đề hiện tại phải giải quyết ngay lúc này, nếu không cậu chẳng sống nổi tới ngày kiếm được tiền tỷ đâu.”
Phùng Vu nói: “Chị đừng có dùng lời đường mật hòng qua mắt tôi. Tôi bị giăng bẫy vu khống, rồi bị tống tiền, đây rõ ràng là hành vi phạm tội công khai. Tôi hoàn toàn có thể báo cảnh sát can thiệp.”
“Báo cảnh sát?” Chị Lan với Đường Trạch Anh nhìn nhau cười. Chị Lan lắc đầu bảo: “Chị mới khen cậu thông minh đó, giờ chắc phải rút lại câu đó quá.” Chị ta nhấp một ngụm trà rồi đột ngột thốt lên: “Chị có thấy em gái cậu rồi, tên Tống Mỹ San đúng không! Đúng là một mỹ nhân tương lai nha.”
Mặt Phùng Vu biến sắc hẳn: “Thử đụng tới em gái tôi xem.”
“Chị nói bâng quơ vậy thôi mà cậu làm như thật.” Chị Lan cười bảo: “Trong vòng một tháng gom đủ hai mươi nghìn tệ không phải chuyện dễ dàng đâu! Đừng có trách chị Lan lòng lang dạ thú, dù sao đường đi chị cũng vạch sẵn rồi, đi ra sao là tùy thuộc vào quyết tâm của cậu!”
Phùng Vu bước ra khỏi phòng VIP, đi vào căn phòng nhỏ phía sau quầy pha chế, cởi bỏ chiếc áo sơ mi màu champange cùng áo gile đen rồi tròng vào chiếc áo len với áo khoác trượt tuyết. Trong lòng anh rối như tơ vò, lặng lẽ ngồi đó không biết đã bao lâu. Đến khi bước ra ngoài, anh thấy chị Lan dẫn theo một cậu thanh niên trẻ tuổi, vỗ tay gọi mọi người quây lại dặn dò: “Đây là Jason, người pha chế mới, sẽ tiếp quản công việc của Phùng Vu…”
Phùng Vu khoác một bên dây balo lên vai, rảo bước ra khỏi vũ trường rồi dừng chân đứng lại một chút. Cái chốn âm khí nặng nề gì đâu không biết, ngay cả ánh nắng cũng dừng bước trước thềm bậc thang, nhất quyết không chịu rọi thêm một phân nào.
Máy nhắn tin của anh vang lên tiếng “bíp bíp”, là số điện thoại văn phòng của Đậu Hỗ Sinh. Anh ghé bốt điện thoại công cộng gọi lại, Phùng Vu lên tiếng: “Thầy Đậu…”
Lời còn chưa dứt đã bị Đậu Hỗ Sinh ngắt ngang, hiếm hoi lắm mới thấy thầy lớn giọng: “Suy nghĩ kỹ chưa? Chuyện thuê sạp ở trung tâm máy tính lần trước thầy nói đó? Ngày 18 tháng 3 chính thức mở cửa, hạn kêu gọi đầu tư tới ngày 28 tháng này là hết rồi. Thầy có đi thăm dò giùm em rồi, mấy gian có phong thủy tốt còn lại chẳng có mấy sạp đâu đó.”
Lòng Phùng Vu chao đảo xót xa. Anh muốn nói cho thầy Đậu Hỗ Sinh biết rằng không phải anh không muốn bắt đầu một cuộc sống mới, mà là vai anh vừa đè thêm một gánh nặng mới. Món nợ khổng lồ hai mươi nghìn tệ như tảng đá lớn đè chặt lấy anh, khiến anh nghẹt thở không sao trở mình nổi.
Nhưng rốt cuộc, anh vẫn không thốt ra lời nào.
Chú thích:
1/ Hạ chỉ giác & Thượng chỉ giác: Thành ngữ lóng của Thượng Hải thời xưa. “Thượng chỉ giác” dùng để chỉ các khu vực đắt đỏ, sang trọng dành cho giới nhà giàu (như khu Bến Thượng Hải, Chùa Phật Ngọc, xóm biệt thự cổ).
“Hạ chỉ giác” chỉ các khu xóm nghèo, khu ổ chuột, nơi tập trung nhiều thành phần phức tạp và bạo lực.
2/Nếm mật nằm gai / Làm cháu ngoan 41 năm: Cụm từ chị Lan ví von để thuyết phục Phùng Vu bán thân kiếm tiền:
Câu Tiễn (Chuyện Việt Vương Câu Tiễn): Nhẫn nhục nếm mật nằm gai 10 năm để khôi phục giang sơn.
Tư Mã Ý: Giả bệnh, giả ngốc nhẫn nhục suốt 41 năm dưới thời nhà Tào Ngụy trước khi khởi nghĩa chớp thời cơ chiếm lấy thiên hạ.
3/ Chỉ số nghịch cảnh / AQ (Adversity Quotient): Thường đi kèm với IQ (thông minh) và EQ (cảm xúc), chỉ khả năng đương đầu và vượt qua những nghịch cảnh, sóng gió trong cuộc sống.
4/ Giá áo túi cơm: Câu chửi chỉ những kẻ vào dụng, chỉ biết ăn uống chứ không làm nên trò trống gì.
Nguồn: Google/Baidu