Ta Gặp Nhau Khi Xưa Thuở Thiếu Thời

Chương 69

Chương 69: Thân mật

*

Bàn tay Phùng Vu thon dài, đốt ngón tay rõ ràng, đầu ngón tay có lớp chai mỏng, mang theo cái se lạnh của đêm tối. Vòng eo cô vừa mềm vừa nóng, như ly sữa mới nấu sôi, thấm đẫm từng ngón tay anh, quấn quýt không trút ra nổi.

Anh một tay v**t v* không đủ, bèn buông bàn tay đang giữ chặt cô ra. Bờ môi anh hôn qua cằm cô, rồi miết nhẹ dọc theo đường động mạch cổ đang khẽ rung lên của cô dần đi xuống. Cô nằm hơi thấp, anh khom lưng không tiện nên hai tay siết chặt eo cô kéo ngược lên trên. Cho đến khi lưng tựa vào thành giường, anh mới túm lấy gấu áo len của cô kéo ngược lên tận ngực. Tống Mỹ San lập tức nhấc hai tay lên để anh dễ cởi.

Phùng Vu khựng lại. Anh hôn cô vốn đã thấy mãn nguyện, lại sợ làm cô hoảng sợ, càng sợ lúc cô tỉnh táo lại sẽ hối hận. Mỗi một bước anh đi đều chừa lại đường lùi cho cả hai, chỉ cần cô có nửa phần đẩy ra thì anh sẽ lập tức rút lui.

Tống Mỹ San không cho anh cơ hội do dự. Cô đã tơ tưởng đến anh từ lâu, không thể chờ thêm được nữa. Thấy anh chần chừ không nhúc nhích, cô bèn trùm hai tay ôm lấy cổ anh, lật mạnh một cái, vị trí hai người đảo ngược lại. Giờ đến lượt Phùng Vu tựa lưng vào thành giường, còn cô thì ngồi trên hông anh. Cô túm gấu áo len trùm qua đầu cởi phắt ra, quăng đại sang một bên.

“Em…” Phùng Vu líu lưỡi, cô bộc phát dạn dĩ quá chừng.

“Em cởi một chiếc áo, anh cũng phải cởi theo một chiếc.” Tống Mỹ San nhanh nhảu cởi chiếc áo len đen của anh ra, tiếp đến là chiếc áo lót cotton, rồi vứt cả hai xuống gầm giường. Ánh trăng xuyên qua ô kính cửa sổ chiếu lên làn da săn chắc của anh, hệt như khối sữa đông lại, tỏa ra sắc xanh nhạt thanh lành sau cơn mưa.

Cô cởi nốt chiếc áo lót cotton, chỉ còn lại chiếc áo ngực, cắn môi hỏi: “Em thế này… nhìn được không?”

Phùng Vu không đáp, chỉ ngồi thẳng người dậy, kéo chiếc chăn bông quấn trùm lấy cả hai: “Coi được hay không thì anh không biết, chứ có khi lại bệnh cảm lạnh bây giờ.”

Bàn tay anh v**t v* từ sau cổ cô đi xuống, mới có một lát ngắn ngủi mà cả tấm lưng cô đã lạnh ngắt.

Tống Mỹ San bật đèn ngủ lên, ôm chặt lấy cổ anh, ghé sát môi vào tai anh nhỏ nhẹ: “Áo ngực của em là ren đen, ở giữa có thêu bông hồng đỏ, đẹp thì đẹp thật nhưng che không hết, lộ ra hết một nửa nè! Tại sao vậy anh?”

“Tại ngực to đó.” Phùng Vu đáp xong mới giật mình ngộ ra mình vừa nói cái gì!

“Muốn nhìn thử không?” Cô hôn nhẹ lên vành tai đỏ rực của anh.

“Hồi em mười ba tuổi, anh đã thấy rồi.” Anh bật cười. Cô vẫn luôn cám dỗ anh, cám dỗ anh cho đến tận bây giờ. Anh đã chừa đủ cơ hội cho cô, cô không chịu dừng lại đúng lúc mà cứ lấn tới từng bước.

Phùng Vu tiến lại gần dịu dàng hôn cô. Nụ hôn này đúng như câu tục ngữ “một lần lạ hai lần quen”, đi từ nông đến sâu, từ nhẹ nhàng đến cuồng nhiệt. Nhịp thở của anh bắt đầu dồn dập, tiếng rên hừ hừ trong cổ họng bật ra, sự dịu dàng tan biến, bắt đầu càn quét chiếm đoạt.

Tống Mỹ San chẳng còn khép nổi môi. Lúc anh tách ra, khóe môi cô đọng đầy vệt nước bọt ướt đẫm.

“Nhẹ tay chút.” Cô véo vào phần thịt hông anh một cái, nghe đâu đây là chỗ nhạy cảm của đàn ông, rất dễ bị k*ch th*ch.

Phùng Vu ngó lơ sự khẩu thị tâm phi của cô, l**m sạch vệt nước nơi khóe môi cô, rồi thuận thế ôm cô đè xuống. Cô nằm thu gọn dưới thân anh, chiếc chăn trùm lên người anh.

Dây áo lót bị anh gạt sang một bên, Phùng Vu cúi đầu xuống. Những ngón tay Tống Mỹ San vô thức mân mê chân tóc anh. Không khí đêm khuya lạnh lẽo lan tỏa như nước, nhưng trong chăn lại nóng hổi như mùa hè. Phòng bên cạnh mẹ của Trang Đạt Sinh chắc lại phát bệnh, nghe tiếng giật dây đèn “tách” một cái, tiếng dép lẹt quẹt tới lui, tiếng lầm bầm nói chuyện, tiếng nước sôi rót vào ly kêu “xè xè”, rồi tiếng đóng mở hộc tủ mấy bận liên tiếp. Cánh cửa gỗ kêu “két” một tiếng đập vào khung cửa, rồi dây đèn lại “tách” một cái tắt ngấm.

“Anh nhẹ tay chút đi…” Giọng Tống Mỹ San mềm vắt ra nước. Phùng Vu rút chiếc quần ra khỏi chăn, quăng sang một bên. Ngay mép giường, chiếc quần trượt xuống đất, đầu khóa dây nịt không biết va phải cái gì mà vang lên một tiếng khá to giữa đêm khuya thanh vắng.

Ca làm đầu tiên sau Tết Nguyên đán, Phùng Vu đã đụng mặt Diệp Thành Tân ngay tại vũ trường Maya.

Chạng vạng hôm đó, vừa mở cửa đón khách, bản nhạc Liên Minh Phe Thất Tình vừa mới cất lên thì có nhân viên phục vụ chạy tới nhắn với Phùng Vu: “Một ly Mojito, một ly Martini, thêm một chai Hennessy gửi lên phòng bowling tầng ba, chỉ định anh phải tự tay mang lên đó!”

Mấy yêu cầu kiểu này anh đã quen thuộc từ lâu. Phùng Vu pha rượu xong, bưng khay rượu đi xuyên qua sàn nhảy, thấy Cẩu Bách Huệ đang cạn ly uống rượu với một vị khách. Anh đi lên cầu thang tầng ba, nhân viên phục vụ ở cửa dẫn anh vào trong. Càng đi sâu vào trong càng vắng người, càng yên tĩnh thì lại càng đắt đỏ. Trên bộ sofa da có ba người đàn ông đang ngồi, những người khác thì đứng xem đánh bowling. Phùng Vu đặt rượu lên bàn trà hình chữ nhật, rồi móc tờ hóa đơn rượu ra, nói với ba người đàn ông đó: “Mojito một ly 38 đồng, Martini một ly 45 đồng, Hennessy một chai 280 đồng. Tổng cộng là 363 đồng, anh nào thanh toán giùm ạ.”

Ba người đàn ông đó nhìn nhau đùn đẩy trách nhiệm, rốt cuộc mới bảo: “Thôi để đợi cậu Diệp quay lại rồi tính tiền, rượu do cậu ấy gọi, lẽ ra phải đòi cậu ấy chứ.”

Phùng Vu nhíu mày im lặng. Nếu không phải chai rượu ngoại này đắt quá thì anh đã xách đít bỏ đi từ lâu rồi, dưới quầy bar không thể thiếu người được.

Nhưng lúc này anh đành phải đứng chờ. Một lát sau, có người đàn ông cầm khăn lau mặt, mặc bộ đồ thể thao màu trắng bước lại. Đến gần hơn, Phùng Vu mới nhận ra anh ta là Diệp Thành Tân.

Diệp Thành Tân chẳng có gì lấy làm lạ, thong thả ngồi xuống chính giữa sofa, cầm ly Mojito lên, vắt chân chữ ngũ thưởng thức từng ngụm, đột nhiên anh ta ngẩng đầu nhìn Phùng Vu, nửa cười nửa không bảo: “Cậu bạn cũ, lại gặp nhau rồi.”

Phùng Vu chẳng rảnh đâu nói nhảm với anh ta, đi thẳng vào vấn đề: “Oan gia ngõ hẹp! Phiền tính tiền rượu giúp tôi! Tổng cộng 363 đồng.”

“Bạn cũ đó hả? Bạn cấp ba hay bạn đại học vậy?” Có người tiện miệng hỏi, nhưng ánh mắt lại đảo qua đảo lại giữa hai người. Cùng sở hữu vẻ ngoài đẹp trai phong nhã, nhưng vận mệnh lại hoàn toàn trái ngược.

“Bạn cấp ba, cậu ta tên Phùng Vu. Vì gia cảnh khó khăn nên bỏ thi đại học, làm ở xưởng khu phố lắp ráp đàn accordion, bình thường ra ngoài làm thêm kiếm sống, kiếm tiền nuôi Tống Mỹ San!” Diệp Thành Tân giọng điệu đầy mỉa mai: “Đúng là một người anh vĩ đại!”

“Tống Mỹ San?” Ba người đàn ông kia từng nghe qua cái tên này, hoa khôi khoa Luật Đại học Phục Đán, người mà cậu Diệp theo đuổi mãi mà không được.

Diệp Thành Tân đặt ly Mojito xuống, móc từ trong túi áo lông vũ ra một xấp tiền, thong thả đếm, rồi hỏi Phùng Vu: “Tống Mỹ San có ý gì đây? Mấy ngày Tết không có lấy một cuộc điện thoại chúc Tết, làm sao, ra vẻ ta đây hả?”

“Mỹ San với cậu trước giờ không liên quan, bây giờ không liên quan, sau này lại càng không liên quan.” Phùng Vu nhíu mày đáp: “Không gọi điện thoại là chuyện bình thường.”

“No, no, no! Cậu cứ chờ mà xem! Em ấy trước đây có liên quan đến tôi, bây giờ có liên quan, sau này sẽ càng có liên quan.” Diệp Thành Tân rút từ xấp tiền ra vài tờ, số còn lại đưa cho Phùng Vu.

Lúc Phùng Vu vươn tay ra nhận, anh ta bất ngờ buông tay, tiền rơi vãi lung tung trên mặt đất.

“Xin lỗi nha, tự nhiên yếu tay.” Diệp Thành Tân nói hoàn toàn không chút thành ý.

Phùng Vu dẫu sao cũng đã bươn chải ngoài xã hội, trận thế nào chưa từng chứng kiến. Diệp Thành Tân chỉ muốn chọc giận anh, tuy chưa rõ nguyên do nhưng anh quyết không để anh ta đạt được mục đích. Phùng Vu mỉm cười bảo: “Yếu tay không phải điềm tốt đâu, kẻo tới lúc cần cứng lại cứng không nổi, ngay cả phụ nữ cũng coi khinh đó.”

Anh cúi người nhặt tiền, rồi nhanh chóng đếm lại một lượt, không thiếu một đồng, sau đó anh bưng khay xoay người bước đi.

Diệp Thành Tân cũng không cản lại, đăm đăm nhìn theo bóng lưng anh, ánh mắt âm hiểm, nụ cười trên môi tắt ngấm. Anh ta bảo ba người đàn ông cùng nâng ly rượu, cụng ly xong liền cười lạnh: “Phùng Vu, kịch hay rốt cuộc cũng sắp sửa lên đài rồi!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn