Ta Đưa Tiên Quân Đi Ngồi Tù

Chương 9: Quỷ Họa Bì

Ngay lúc Nhiếp Chiêu diễn màn "anh hùng cứu mỹ nhân", cô nương kia thấy một chiêu thất thủ, nhận ra đối phương không phải người thường, lập tức muốn rút lui.

"Khoan đã!"

Nhiếp Chiêu đẩy Lê U ra sau lưng, lòng bàn tay siết chặt hai viên linh thạch, sải bước đuổi theo: "Cô nương dừng bước! Ta có chuyện muốn hỏi!"

"Hỏi ta? Tiếc quá, ta chẳng có gì để nói với ngươi cả."

Cô nương trút bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc dịu dàng khả ái, tiếng cười lạnh khản đặc chói tai, đôi mắt phượng dài hẹp lóe lên tia sát khí: "Người của Thần Tinh Điện cũng được, tu tiên giả Chấn Châu cũng thế, lũ các ngươi đều là cá mè một lứa! Năm xưa các ngươi khoanh tay đứng nhìn, giờ ta hành xử thế nào, đến lượt các ngươi chỉ tay năm ngón sao?!"

Nhiếp Chiêu: "Hay! Chửi hay lắm! Thần Tinh Điện đúng là đống rác!!"

Cô nương: "..."

Cô nương: "?????"

Câu hét này của Nhiếp Chiêu chan chứa tình cảm, âm thanh vang dội, khiến ngay cả lệ quỷ cũng bị chấn động, nhất thời ngơ ngác: “Ngươi... không phải người của Thần Tinh Điện?"

"Kẻ ăn thịt thì hèn hạ, ai thèm cùng bọn chúng làm bạn?"

Nhiếp Chiêu ngẩng cao đầu, từng chữ thốt ra đanh thép vang rền: "Ta không những không cùng hội cùng thuyền với chúng, mà còn muốn đưa tiễn chúng về nơi an nghỉ cuối cùng, thổi kèn sona trong đám tang của chúng. Cô nương nếu có oan tình, chi bằng mở toang cửa sổ nói chuyện thẳng thắn, chúng ta có ân báo ân, có oán báo oán, tính sổ từng món một cho sòng phẳng."

"Báo thù..."

Đáy mắt cô nương thoáng qua tia d.a.o động khó nhận ra, nhưng rồi vụt tắt, rất nhanh lại khôi phục vẻ tàn độc lạnh lùng.

Cô ta dựng ngược lông mày, giận dữ nói: "Không, ta không tin. Lúc sống cũng vậy, c.h.ế.t rồi cũng thế, thần tiên ta gặp chẳng có ai tốt đẹp cả! Ngươi đừng hòng lừa ta!"

Nhiếp Chiêu: "Cái gì, quả thực là như vậy?! Thần Tinh Điện lại hủ bại đến mức này, thật đáng hận! Cô nương đừng sợ, đầu đuôi sự việc thế nào, cô cứ kể hết ra. Nếu chúng thực sự làm chuyện táng tận lương tâm với cô, ta nhất định sẽ đòi lại công đạo cho cô!"

Cô nương: "... Cái gì?"

Nhiếp Chiêu nói năng hùng hồn, thực ra cũng chẳng phải tự nghĩ ra, mà chỉ là học thuộc lòng mấy câu thoại của quan thanh liêm trong phim cổ trang.

Nhưng đối với cô nương này, đó là sự nhiệt tình và quan tâm chưa từng thấy trong đời, khiến lớp mặt nạ lạnh như băng của cô ta nứt ra một đường.

Chỉ tiếc, băng dày ba thước đâu phải do cái lạnh một ngày: “ngọn lửa mùa đông" của Nhiếp Chiêu cũng không đủ sưởi ấm bình sinh. Sau thoáng chần chừ ngắn ngủi, cô nương rốt cuộc vẫn chọn cách rút lui, vung tay gọi đám ta tớ trong phủ: “Lên! Cản bọn chúng lại cho ta!!"

Đương nhiên, đám tỳ nữ và gia đinh trong tòa nhà ma ám này chẳng còn ai là người sống.

Vừa rồi bọn họ cười nói hớn hở, chỉ sợ lộ sơ hở trước mặt kẻ ngốc lắm tiền, chẳng qua là do yêu cầu công việc.

Giờ đến lúc động thủ, đám yêu ma quỷ quái lập tức nóng lòng hiện nguyên hình, xé bỏ lớp da người nhanh thoăn thoắt, đồng loạt lộ ra những bộ mặt quỷ m.á.u me be bét.

Trong chốc lát, tiếng quỷ khóc sói gào vang lên tứ phía, kẻ mất mũi, người thiếu mắt, cứ như từ phim "Tây Sương Ký" nhảy sang "Chuyến tàu sinh tử" trong nháy mắt.

"..."

Cao Hồng với tư cách là một công t.ử bột bất tài vô dụng, đối mặt với cảnh tượng này cũng rất "biết điều", trợn trắng mắt lăn ra ngất xỉu ngay tại chỗ, không hó hé tiếng nào.

Nhiếp Chiêu thầm hô "Khá lắm", hai đ.ấ.m đ.á.n.h bay một con quỷ không đầu lao tới, vừa định quay lại bảo vệ Lê U thì thấy hắn ung dung cúi người, thò tay vào hòm sách, lôi ra một cái ống tre không mấy bắt mắt, tung hứng vài cái rồi ném về phía đám quỷ với vẻ hờ hững.

"Huynh đài lùi lại... Ơ?"

Nhiếp Chiêu trở tay không kịp, trơ mắt nhìn cái ống tre vỡ tung giữa không trung. Một loại chất lỏng màu đen sền sệt, không thể diễn tả bằng lời b.ắ.n ra tung tóe, rưới lên đầu đám quỷ như mưa rào. Lập tức, khói trắng bốc lên nghi ngút, tỏa ra mùi khét lẹt cay nồng.

"Á..."

"Á á á... Á á á á!!"

"Đau, đau quá!! Cứu ta với, Lưu Ly tiểu thư cứu ta... Á á á á á!!"

Hiệu quả của thứ chất lỏng bí ẩn kia nhanh như chớp. Chỉ nghe tiếng kêu t.h.ả.m thiết không dứt, đám quỷ quái ôm đầu trốn chạy, có kẻ còn ngã gục ngay tại chỗ, mặt mũi thân thể rã rời từng mảnh, lăn lộn gào thét trong đau đớn tột cùng.

"Trời đất, cái gì thế này?"

Nhiếp Chiêu buột miệng thốt lên: "Máu ch.ó đen trong truyền thuyết à? Hay là linh d.ư.ợ.c trừ tà gì?"

"Đều không phải."

Con mèo trắng bên cạnh Lê U nằm bò trên nắp hòm, hai chân trước bắt chéo đỡ cằm, ánh mắt lộ vẻ thấu hiểu hồng trần.

"Đó là canh 'Thiên tư bách vị thập toàn thần tiên đại bổ' mà A U đã tốn bảy bảy bốn mươi chín ngày, thu thập đủ loại nguyên liệu quý hiếm, dồn hết tâm huyết nấu cho ta đấy."

"Nhớ ngày xưa, ta chỉ mới ghé mũi ngửi thử thôi mà đã hôn mê bất tỉnh suốt một ngày một đêm. Huống chi bây giờ nguyên liệu đã thiu thối, chỉ riêng chướng khí thôi cũng..."

Nhiếp Chiêu: "..."

Mèo...Mèo ơi...

Rốt cuộc ngươi đã phải trải qua những gì trong tay người chủ này vậy hả?!!

"Cô nương, đừng hiểu lầm."

Lê U vừa vung vẩy hũ canh "Đại bổ" thứ hai, vừa bước nhanh lại gần, thản nhiên biện hộ cho mình: "Lần trước là do công thức có vấn đề, không phát huy được cái hay của nguyên liệu, lại thành ra kịch độc. Đợi ta điều chỉnh lại, lần sau nhất định..."

Nhiếp Chiêu: "... Xin lỗi, hình như vừa rồi ta nghe thấy từ 'kịch độc'? Thông thường thì đồ ăn đâu có biến thành kịch độc được nhỉ?"

Lê U mặt không đổi sắc, nhấn mạnh: "Lần sau nhất định."

Mèo trắng: Đeo mặt nạ đau khổ.jpg

"Được rồi, lần sau nhất định."

Nhiếp Chiêu không thèm để ý đến hai kẻ tấu hài này nữa, đá văng con ác quỷ cản đường, bất chấp cái mùi kinh dị như bún ốc nấu cá trích thối của canh "Thần tiên đại bổ", ba bước thành hai xông vào sân.

Thế nhưng, cô nương kia mượn sự che chắn của đầy sân quỷ quái, đã biến mất tăm mất tích từ lâu, không để lại chút dấu vết.

"Haiz, là ta sơ suất rồi."

Nhiếp Chiêu nhìn quanh, chỉ thấy vườn không nhà trống, không khỏi thở dài thất vọng: "Ta cứ tưởng nữ quỷ đều hành động đơn độc, không ngờ cô ta lại nổi tiếng thế, bên cạnh có cả trăm tay sai. Tự tin thái quá, lại hỏng việc lớn."

"Chạy thì chạy rồi, cô nương không cần lo lắng."

Lê U cất hũ canh "Đại bổ" thứ ba chưa mở nắp đi, chẳng thèm liếc nhìn đám quỷ quái đang giãy giụa dưới chân, điềm nhiên bước tới.

"Nếu ta đoán không lầm... chỉ ở trong 'Tiền Phủ' này, cô ta mới có thể sai khiến nhiều quỷ quái đến vậy. Cô ép cô ta rời khỏi đây, chắc chắn sẽ khiến cô ta tổn hao nguyên khí, chẳng khác nào chặt mất một cánh tay."

Nhiếp Chiêu nghe tiếng quay đầu lại, nheo mắt đầy suy tư, cảnh giác đ.á.n.h giá hắn từ đầu đến chân.

"Lê công t.ử uyên bác như vậy, xem ra không phải người thường."

Cô không biết rõ lai lịch đối phương, cũng không mạo muội dò hỏi, lựa lời hết sức cẩn trọng: "Xem ra lúc trước là ta có mắt không thấy thái sơn. Về Tiền Phủ và vị... Quỷ tiểu thư này, nếu công t.ử biết nội tình, xin hãy chỉ giáo."

"Không dám, cô nương quá khen."

Lê U chắp tay thi lễ với cô một cách khách sáo, phong thái đĩnh đạc hào hoa, lễ nghĩa chu toàn không chê vào đâu được, nhưng vẫn toát lên vẻ hờ hững nhẹ tênh.

Hắn nhẹ nhàng nói: "Thực ra ta cũng chẳng hiểu rõ nội tình lắm, chỉ là từng nghe một câu chuyện cũ, tình cờ có liên quan đến Tiền Phủ và một nữ tử. Nói đến quỷ quái chiếm giữ Tiền Phủ, cũng chỉ có thể là 'cô' mà thôi."

Nhiếp Chiêu thành khẩn cúi đầu: "Xin rửa tai lắng nghe."

"Đâu có, cũng chẳng phải bí mật ghê gớm gì."

Lê U không chút lên mặt, ung dung đưa tay ra đỡ cô: "Cô nương không cần đa lễ..."

Bỗng nhiên, vị thanh niên đang ung dung điềm tĩnh này cứng đờ người, đồng t.ử co rút lại, bàn tay đang đưa ra và nụ cười trên mặt cùng lúc đông cứng.

Ngay sau lưng Nhiếp Chiêu, hai con ch.ó lớn oai phong lẫm liệt, béo tốt núc ních đang lao tới với tốc độ gấp ba lần bình thường...

"Nhiếp cô nương!!"

"Cô em, cô không sao chứ?!"

Không cần hỏi, hai con ch.ó lớn này đương nhiên là Husky và Samoyed chạy từ đầu kia thành phố tới.

Để tránh đ.á.n.h động Thần Tinh Điện, chúng cố tình kiềm chế linh lực, giảm tốc độ nên mới đến muộn.

"Cô em, mau tránh xa cái nhà hoang đó ra!"

Husky từ xa đã hét lớn với cô: "Thật tình, cái nơi đại hung âm khí ngút trời thế này mà cô dám một mình xông vào. Nhỡ xảy ra chuyện gì, ta biết ăn nói sao với A Trần!"

"'Nhà hoang'?"

Nhiếp Chiêu hơi sững sờ, quay đầu lại chỉ thấy màn đêm mịt mùng. Những gian nhà vàng son lộng lẫy, ánh đèn ấm áp sáng trưng, cùng hành lang tinh xảo và vườn tược non bộ trước đó, đều đã biến mất cùng với cô nương kia.

"Tiền Phủ" thật sự, thực chất chỉ còn lại một đống đổ nát hoang tàn, vài gốc cây khô già cỗi, cỏ dại mọc đầy đất.

Nhìn ra xa, cột chạm xà vẽ đều đã mục nát, đài ca bến múa phủ đầy bụi trần. Lớp sơn đỏ trên hai cánh cửa gỗ bong tróc gần hết, treo lủng lẳng trên tường như sắp rơi, kêu "két... két" không ngừng, giống như chiếc lá cuối cùng sắp lìa cành mùa thu, hay như hai cái răng cửa lung lay của cụ già tám mươi.

Nhà cao cửa rộng hóa gò hoang, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Nhiếp Chiêu không kịp bùi ngùi cảm thán, bước nhanh vài bước lên trước, dang tay ôm chầm lấy con Husky đang lao tới.

"Ta không sao, ngươi đừng lo... Ái chà nặng quá!!"

Cô nhăn nhó mặt ngươi: "Không phải ta nói chứ, ngươi thế này ít nhất cũng bảy tám mươi cân rồi đấy? Ngươi thật sự không được ăn nữa đâu!!"

"Mẹ ta bảo, béo một chút mới có tướng phúc hậu."

Husky không hề che giấu bản tính loài chó, thè cái lưỡi ướt át l.i.ế.m lên má cô: "Cô nhìn cô xem, thế này mà gọi là 'không sao' à? Một mình xông vào hang ổ lệ quỷ, còn động thủ với bọn chúng, dính đầy âm khí thế này. Nếu là người phàm thì chắc chắn phải ốm nặng một trận rồi."

"Được rồi được rồi, đừng lải nhải nữa. Ta vẫn ổn mà."

Nhiếp Chiêu vừa xoa đầu ch.ó lông xù, vừa quay lại chào hỏi Lê U: "Lê công tử? Để huynh chê cười rồi, mải lo cho con ch.ó nhà ta quá, chưa kịp nói chuyện với huynh."

"Huynh nói tiếp đi... Ơ?"

Cô kinh ngạc phát hiện, Lê U lúc nãy chỉ cách mình vài thước, giờ đã dịch chuyển tức thời ra xa hơn ba trượng (khoảng 10 mét), đứng thẳng đơ trên đầu tường Tiền Phủ, nhìn xuống bọn họ từ trên cao.

Dáng hạc xương mai, tà áo tung bay.

Dưới ánh trăng bàng bạc khắp trời, gương mặt không tì vết của thanh niên trong suốt như ngọc lưu ly, ánh mắt lấp lánh sắc màu còn hơn cả ánh trăng.

Thoạt nhìn qua, quả đúng là một vị thần tiên công tử, mỹ nhân dưới trăng.

Ngay cả sân vườn hoang tàn đổ nát cũng như bừng sáng nhờ có hắn.

Tuy nhiên...

Lê U là mỹ nhân, nhưng Nhiếp Chiêu không chỉ là mỹ nhân, mà còn là một người tuyệt vời có khả năng miễn nhiễm với sắc đẹp, nhìn thấu bản chất qua hiện tượng.

Cô ngước nhìn Lê U, rồi lại cúi xuống nhìn con Husky trong lòng mình, chợt ngộ ra chân lý: “Lê công tử, chẳng lẽ huynh... sợ ch.ó à?"

"..."

Lê U vẫn giữ nguyên tư thế phiêu dật xuất trần như trích tiên, cúi đầu nhìn cô với ánh mắt gần như ai oán.

"Không phải."

Hắn u uất mở lời: "Ta không sợ chó, chỉ là ta thích mèo thôi."

"... Ồ."

Nhiếp Chiêu thầm nghĩ, có lẽ đây là sự bướng bỉnh cuối cùng của hắn.

...