Ta Đưa Tiên Quân Đi Ngồi Tù

Chương 58: Kỳ nghỉ ở Tiên giới

Nhiếp Chiêu được nghỉ phép rồi.

Nói chính xác hơn, cô bị Mộ Tuyết Trần dùng vỏ đao chọc vào lưng, lại bị con ch.ó Husky gặm đầu, cưỡng ép phải "tự nguyện nghỉ phép một tháng, không được tham gia bất kỳ công việc nào".

Lý do thứ nhất là vì lúc ở Tuế Tinh điện, Trọng Hoa thượng thần đã thực sự nảy sinh sát tâm với cô, khi phóng thích linh lực hoàn toàn không hề nương tay.

Tuy hắn đã là nỏ mạnh hết đà, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, chút dư lực của một Thượng thần cũng đủ khiến cô chịu chút nội thương, cần phải tĩnh tâm điều dưỡng.

Lý do thứ hai, là vì trong lòng Thừa Quang thượng thần vẫn còn hậm hực. Sau sự việc đó, hắn dâng tấu lên Thiên Đế năm lần bảy lượt, đòi tìm một cái cớ trị tội Nhiếp Chiêu "đại bất kính" để dạy cho cô biết trời cao đất dày.

Cũng chẳng biết có phải do nghe quá nhiều về những chiến tích lẫy lừng của Nhiếp Chiêu hay không, mà Thiên Đế cảm thấy không đáng vì một tiểu tiên quan...lại còn là một tiểu tiên quan không mấy hiểu chuyện...mà trở mặt với Thừa Quang thượng thần. Hơn nữa, ngài cũng muốn nhân cơ hội này đè nén khí thế đang lên cao của Thái Âm điện gần đây. Thế là, dù biết rõ Nhiếp Chiêu không có lỗi, Thiên Đế vẫn đùn đẩy nhiệm vụ xử lý này cho Nguyễn Khinh La.

Nào ngờ, Nguyễn Khinh La chẳng hề chối từ nửa lời, sảng khoái nhận lệnh ngay tắp lự. Sau đó, cô quay sang "phạt" Nhiếp Chiêu nghỉ phép có lương, bắt đến hậu hoa viên của Thái Bạch điện an dưỡng, không nghỉ đủ một tháng thì không được về nhà.

Thiên Đế ngơ ngác: "Cái này...cũng tính là trừng phạt sao?"

Nguyễn Khinh La đáp: "Đương nhiên. Đối với Nhiếp tiên quan mà nói, nghỉ phép chính là hình phạt lớn nhất, bởi vì điều đó sẽ khiến cô ấy không thể phục vụ chúng sinh. Nếu ngài không tin, cứ việc đi hỏi chính cô ấy."

Thiên Đế: "?"

Nguyễn Khinh La nói tiếp: "Đúng rồi, đợi cô ấy nghỉ phép xong, ta sẽ đề bạt cô ấy làm Phó Chưởng tư của Minh Kính Ty. Đông Hi thần nữ bên Thần Tinh điện chưởng quản nhân sự đã đồng ý rồi, ta chỉ báo cho ngài một tiếng thôi."

Thiên Đế: "Ngươi đừng bảo là, cái này cũng tính là trừng phạt nhé?"

Nguyễn Khinh La: "Không sai. Đối với Nhiếp tiên quan, thăng chức cũng là một loại hình phạt cực lớn, bởi vì vị trí càng cao sẽ khiến cô ấy càng xa rời chúng sinh, không thể hòa mình với quần chúng. Nếu ngài không tin, cũng có thể đi hỏi chính cô ấy."

Thiên Đế: "???"

Ngươi thấy ta giống thằng ngốc lắm hả?

Nguyễn Khinh La im lặng nhìn ngài.

Cảm ơn đã hỏi, ta thấy đúng là rất giống.

...

Nhiếp Chiêu biết chuyện thì dở khóc dở cười, nhưng cô hiểu rõ Nguyễn Khinh La một lòng lo nghĩ cho mình, nên cuối cùng vẫn vui vẻ nhận lấy ý tốt này.

Sau chuyến phiêu lưu đầy sóng gió vừa qua, giữa cái Tiên giới mà người người nhà nhà đều lười biếng, ngoại trừ Thái Âm điện ra, Nguyễn Khinh La chỉ có một mong ước duy nhất đối với Nhiếp Chiêu:

Hay là...ngươi cũng thử lười biếng một chút xem sao?

Nhiếp Chiêu: Lười biếng là không thể nào lười biếng được, cả đời này cũng không thể nào lười biếng được.

Tuy nhiên, với cô mà nói, kỳ nghỉ này cũng không phải là hoàn toàn vô ích.

Trong khoảng thời gian này, cô vừa khéo có thể chuyên tâm nghiền ngẫm sự thừa kế trong Hắc Cốt Lâm, tiện thể giữ liên lạc với nhân gian, nghiên cứu xem làm thế nào để thúc đẩy cuộc cách mạng giáo d.ụ.c ở Tu Chân giới.

Chẳng ngờ, Nhiếp Chiêu còn chưa nghỉ ngơi được mấy ngày thì đã lại đụng mặt Mộ Tuyết Trần.

Hóa ra từ lúc cô nghỉ phép, không chỉ bản thân cô ngày ngày nhớ nhung công việc, toàn thân ngứa ngáy như có hàng trăm con kiến bò, mà ngay cả Mộ Tuyết Trần cũng ngồi không yên, bắt đầu gánh luôn phần việc của cô mà tăng ca điên cuồng.

Cứ đà này được vài hôm, Nguyễn Khinh La cảm thấy sớm muộn gì cũng xảy ra t.a.i n.ạ.n lao động. Lại nghĩ đến chuyện Mộ Tuyết Trần từ khi thành tiên đến nay chưa từng lơi lỏng dây cót tinh thần, cô dứt khoát tống cổ cả y sang Thái Bạch điện luôn.

Trường Canh thượng thần ngược lại rất hào phóng. Dù sao hậu viện của ngài cũng có sẵn non xanh nước biếc, để không thì phí, bèn sai người dọn dẹp hai gian nhà trên cây cho Nhiếp Chiêu và Mộ Tuyết Trần ở tạm, tiện thể trải nghiệm cái gọi là "tắm rừng dưỡng sinh thuần thiên nhiên" mà ngài vẫn luôn tự hào.

Phải công nhận rằng, cái này lành mạnh hơn món canh thập toàn đại bổ của Lê U nhiều.

Thịnh tình khó chối từ, Nhiếp Chiêu đành phải "nhập gia tùy tục", mang theo Mộ Tuyết Trần và "Tam Ngốc kéo xe trượt tuyết" dọn vào ở trong Thái Bạch điện.

Mấy ngày sau...

"..."

Ở một góc Thái Bạch điện, có một biển hoa phong cảnh vô cùng tú lệ.

Biển hoa này không đa dạng chủng loại như ở Tuế Tinh điện, thậm chí nhìn cũng chẳng giống "hoa" cho lắm, thực chất chỉ là một mảng lớn cỏ lau hồng, loại cây rẻ tiền lại dễ nuôi.

Hàng ngàn khóm bông cỏ nhẹ tênh, bồng bềnh tụ lại với nhau, xếp chồng lên như mây, hội tụ thành biển, trải dài vô tận về phía chân trời. Chúng nương theo làn gió nhẹ mà đung đưa nhảy múa, rực rỡ đến mức không gì sánh bằng.

Du khách bước vào đó, cứ ngỡ như đang đi giữa biển mây lúc bình minh, gần như chìm nghỉm trong ánh sáng màu hồng tím tráng lệ.

Nếu lắng tai nghe kỹ, còn có thể nghe thấy tiếng gió lướt qua ngọn cỏ rì rào khe khẽ, tựa như biển mây đang ngân nga hát ca dao...

Lẽ ra phải là như vậy.

Thế nhưng ngay lúc này, khúc ca d.a.o ấy đã bị một giọng hát lạc điệu, thô thiển hoàn toàn lấn át. Khúc hát của gió dường như sợ bị ô nhiễm nên đã vội vàng bỏ chạy biệt tăm ngay trong đêm.

"Mặt trời mọc lên ~ là lố hê ~ vui sướng quá đi ~ tang tình tang ~"

"Gánh đòn gánh lên ~ tang tình tang tính tính ~ lên trên núi cao ~ ố lố hê ~"

Kẻ tạo ra thứ tạp âm phá hoại bầu không khí này, đương nhiên chính là Nhiếp Chiêu.

Cô nằm ngửa giữa biển hoa, hai tay gối sau đầu, một chân vắt chéo chổng ngược lên trời, miệng ngậm nửa cọng cỏ gãy, đuôi cỏ chĩa thẳng lên cao, tạo thành tư thế so độ cao với cái chân đang rung đùi đắc ý kia.

Nếu để Diệp Vãn Phong nhìn thấy cảnh này, chắc chắn hắn sẽ lại lắc đầu quầy quậy, bắt bẻ cái dáng vẻ lười biếng của cô chẳng giống "tiên nữ trên trời" chút nào.

Nhiếp Chiêu thì không có mấy cái thói cầu kỳ đó. Cô nhiễm thói xấu của Trường Canh thượng thần rất nhanh...chỉ cần trong lòng có giường thì vạn vật trong thiên hạ đều có thể là giường, bất kể là hoa cỏ, mặt nước hay là cái bụng mỡ của Snorlax.

"Trong tay cầm ~ là lố hê ~ búa khai sơn tang tình tang ~ không sợ hổ báo ~ tang tình tang tính tính ~ với sói lang ơ..."

"..."

Mộ Tuyết Trần và "tam ngốc" ngồi cách đó không xa, tuy không lên tiếng, nhưng ánh mắt đã c.h.ế.t lặng từ lâu.

Giờ ngẫm lại, hôm đó Lê U thổi sáo trúc ở hồ Bích Hư, thực ra chẳng cần phải bịt tai Nhiếp Chiêu làm gì.

Bởi vì tông giọng của hai người bọn họ, hoàn toàn là cùng lạc trôi xuống một tầng địa ngục như nhau.

"Vách núi cheo leo ~ là lố hê ~ cũng chẳng xá chi tang..."

"Hửm?"

Nhiếp Chiêu đang tự tìm niềm vui, bỗng nghe thấy bên tai có tiếng sột soạt. Những bụi cỏ cao đến nửa người lay động nhấp nhô, mặt biển hồng tím mênh m.ô.n.g gợn lên từng đợt sóng.

Định thần nhìn kỹ, chỉ thấy một vật thể trắng toát đang được những bông cỏ vây quanh, đẩy đưa, hệt như chiếc lọ trôi dạt trên mặt biển, nương theo từng con sóng xô vào bờ.

"Đó là..."

Đó tất nhiên không phải là lọ trôi sông, mà là Trường Canh thượng thần. Ngài cũng đang nằm ngửa mặt lên trời y hệt Nhiếp Chiêu, thảnh thơi nằm thẳng cẳng trên biển hoa, mặc kệ cho đám hoa cỏ chịu trách nhiệm vận chuyển mình.

Nhiếp Chiêu: "..."

Xưa có khinh công "thủy thượng phiêu”, “thảo thượng phi" (bay trên nước, chạy trên cỏ), nhưng cái kiểu "hoa thượng thảng" (nằm trên hoa) độc đáo thế này thì lần đầu tiên cô mới thấy.

Lúc này vẫn chưa đến giờ làm việc, Trường Canh mặc một bộ bạch y rộng thùng thình, mềm mại, lặng lẽ trôi đến bên cạnh Nhiếp Chiêu, đôi mắt lim dim lười biếng mở miệng: “Nhiếp Chiêu, có người tìm cô."

"Hả? Ờ, ờ."

Nhiếp Chiêu còn đang chìm đắm trong sự chấn động trước tuyệt kỹ trốn việc đỉnh cao này, ngẩn người một lúc mới phản ứng lại: "Là Nguyễn tiên quân sao? Đã hết hạn một tháng rồi à? Ta có thể về đi làm rồi hả?"

Cô vừa định bật dậy thì đã bị Mộ Tuyết Trần mặt không cảm xúc ấn xuống: "Không được."

Nhiếp Chiêu tặc lưỡi một tiếng rõ to, xụ mặt ngồi phịch xuống chỗ cũ.

"..."

Trường Canh dường như lười giải thích với đám người dở hơi này, mím môi im lặng một lát rồi mới miễn cưỡng nói tiếp: "Là Lạc Tương, cô bé ngươi cứu về từ phàm trần ấy. Ta vốn không muốn đến đâu, nhưng cô bé nói nếu không gặp được ngươi thì sẽ đi tìm mấy hồn ma quen biết nhờ giúp đỡ, làm tăng khối lượng công việc cho Thái Bạch điện chúng ta."

Nhiếp Chiêu: "Chờ chút, 'hồn ma quen biết' là ý gì..."

Con Husky chen ngang: "Ta biết! Lạc Tương từng bị xuất hồn khỏi xác, chắc chắn là quen biết nhiều bạn bè cõi âm trong lúc đó rồi!"

Nhiếp Chiêu: "..."

Tuy cô biết con ch.ó không có ác ý, nhưng nghe cứ như đang c.h.ử.i người ta vậy.

"Đúng thế, chính là đám bạn bè âm phủ của cô ta."

Trường Canh không khách sáo chút nào mà dùng luôn từ đó: "Theo lý mà nói, con người sau khi c.h.ế.t, hồn phách phải xuống hoàng tuyền, qua sông Vong Xuyên, rồi vào giếng luân hồi. Kẻ nào còn lưu luyến dương gian mà vất vưởng không đi, chính là cái gọi là 'hồn ma'."

"Thầy Trường Canh, em có câu hỏi."

Nhiếp Chiêu giơ tay phát biểu: "Trên trời có thần tiên cai quản việc phàm trần, vậy còn địa phủ thì sao? Có Diêm Vương chủ tể luân hồi, cân đo công tội lúc sinh thời của người c.h.ế.t, phán xét kiếp sau đi về đâu không? Mấy ngày nay ta tra cứu điển tịch Tiên giới, chẳng hề thấy ghi chép nào liên quan..."

"Địa phủ? Diêm Vương?"

Trường Canh khẽ chau ngươi: "Ta không biết ngươi đang nói cái gì. Giếng luân hồi chính là giếng luân hồi, chúng sinh nhảy vào đó, sau này đi đâu về đâu, trong cõi u minh tự có Thiên đạo định đoạt. Công việc của Thái Bạch điện chẳng qua chỉ là đưa những vong hồn còn lưu luyến thế gian xuống hoàng tuyền mà thôi."

"Hả? Không có địa phủ sao?"

Nhiếp Chiêu chợt sững người, cảm giác như trong tim bị một cái móc nhỏ đ.â.m vào. Cơn đau nhoi nhói cùng cảm giác sai sai lan tỏa, nhắc nhở cô hình như đã bỏ sót một thông tin quan trọng nào đó.

Nhưng cảm giác bất thường mong manh ấy còn chưa kịp định hình thì đã bị giọng nói gấp gáp của Lạc Tương đ.á.n.h tan.

"Chiêu tỷ tỷ!"

Lạc Tương không có tuyệt kỹ "nằm trên hoa" như Trường Canh, chỉ đành ngự kiếm bay lướt qua những bụi hoa như mây mù mà đến: "Cuối cùng cũng tìm được tỷ rồi! Xin lỗi, muội biết là không nên quấy rầy tỷ nghỉ ngơi, nhưng mà..."

Nhiếp Chiêu giơ một tay lên ngăn lại: "Không có nhưng nhị gì cả, không hề quấy rầy. Bây giờ, ngay lập tức, kể câu chuyện của muội ra đi, đây chính là thứ ta đang cần."

Lạc Tương: "?"

...

"Nói tóm lại, là muội muốn ta giúp tìm người chứ gì?"

Lời thỉnh cầu mà Lạc Tương mang đến, thực ra không thể gọi là một "câu chuyện".

Sau khi sự kiện hồ Bích Hư khép lại, Trình tiên quan bị giải đến Đọa Tiên Nhai, Lạc Tương được giải oan, phục hồi nguyên chức, ký ức khi còn là tiên thị của Trấn Tinh điện ngày xưa cũng theo đó mà thức tỉnh.

Dưới sự sắp xếp của Nguyễn Khinh La, Đông Hi thần nữ đã lấy hết can đảm đứng ra làm chủ, điều chuyển Lạc Tương đến Thần Tinh điện do mình cai quản. Cô được sắp xếp làm việc tại Hồng Loan Ty - nơi vừa trải qua một đợt thanh tra toàn diện và đang thiếu nhân sự trầm trọng do cắt giảm biên chế.

Nghiệp vụ của Hồng Loan Ty rất nhiều, nói dễ nghe là Nguyệt Lão se duyên, nói đơn giản trực tiếp hơn thì chính là "cục dân chính" của Tu Chân giới.

Người phàm kết hôn "nhất bái thiên địa", cái "thiên" mà họ bái chính là Hồng Loan Ty, tương đương với việc đăng ký kết hôn trên Tiên giới.

Còn Tiên giới thì phải ghi chép tỉ mỉ thông tin hôn nhân, sắp xếp thành sổ sách, thống kê đầy đủ, xây dựng và hoàn thiện "cơ sở dữ liệu nhân duyên bát hoang", để tình trạng hôn nhân luyến ái dưới trần gian được minh bạch, công khai, nhìn vào là biết ngay.

Lạc Tương trải qua bao gian khổ mới có được cuộc sống mới, đương nhiên trân trọng công việc này vô cùng. Cô chẳng hề chê nó khô khan nhàm chán, ngày nào cũng hăng hái làm việc.

Gần đây, trong lúc hỗ trợ Đông Hi thần nữ sắp xếp án quyển, cô tình cờ phát hiện ra một số điểm nghi vấn khó giải thích.

"Mấy năm gần đây, Tiên giới liên tục có hơn mười tiên thị rời đi, kết duyên với người phàm. Chuyện này vốn chẳng có gì lạ, nhưng mà..."

Lạc Tương ngừng lại một chút, trấn tĩnh rồi nói tiếp: “Trong số đó có một tiên thị, trước khi được điểm hóa từng tu hành cùng muội ở Hà Cốc, là sư tỷ đồng môn của muội."

"Sư tỷ từng nói, tỷ ấy tu tiên là để cho bách tính quê nhà có cuộc sống ấm no, nhất định sẽ dốc toàn lực leo lên vị trí tiên quan, tiên quân, tuyệt đối không thể vì tư tình mà bỏ dở giữa chừng."

"Cho nên muội rất khó tưởng tượng, một người như tỷ ấy lại có thể tự xin hạ phàm để thành thân..."

Nhiếp Chiêu một tay xoa cằm: "Nghe có vẻ là một cô nương tốt. Hà Cốc cũng giống như hồ Bích Hư, là một trong 'Tam đại phái' tu tiên ở nhân gian nhỉ? Về vị sư tỷ này, muội còn biết gì nữa không?"

Lạc Tương vội nói: "Tỷ ấy tên là Cát Chức Nương, xuất thân từ Bách Hoa Giang ở Tốn Châu, nhà làm nghề trồng dâu nuôi tằm. Theo sổ nhân duyên ghi chép, hiện giờ tỷ ấy đã thành thân tại nhà họ Ngụy - một trong 'Tam đại gia' ở Đoài Châu, kết làm đạo lữ với Cửu công t.ử nhà họ Ngụy."

Nói đến đây, Lạc Tương không khỏi lộ vẻ do dự: "Nếu Cát sư tỷ gặp được người tốt, cam tâm tình nguyện bỏ tiên tịch để sống bên người đó cả đời, muội đương nhiên tôn trọng quyết định của tỷ ấy. Nhưng...có lẽ là do muội đa nghi, muội cứ cảm thấy chuyện này có gì đó kỳ lạ, trong lòng bất an vô cùng."

"Tiên thị không được tự ý rời khỏi Tiên giới, một mình muội cũng chẳng làm gì được Tam đại gia, cho nên mới nghĩ đến ta."

Nhiếp Chiêu nháy mắt, tỏ vẻ đã hiểu: "Quả thực, với giao tình giữa ta và nhà họ Dương, cộng thêm cái tính trời không sợ đất không sợ này, ta là người thích hợp nhất để giúp muội đến nhà họ Ngụy thám thính thực hư."

Lạc Tương vội nói: "Nếu Chiêu tỷ tỷ không muốn..."

"Sao mà không muốn được?"

Nhiếp Chiêu vươn tay vỗ vỗ lên đầu cô hai cái, rồi vỗ n.g.ự.c mình cái bốp: "Ta quá là nguyện ý luôn ấy chứ! Dù sao đây cũng chẳng phải việc của Thái Âm điện, chẳng ai quản được ta, ta cứ coi như đi nghỉ mát..."

"Cái này không tính là nghỉ mát."

Mộ Tuyết Trần đứng dậy sau lưng Nhiếp Chiêu, ỷ vào chiều cao mà ấn cô ngồi xuống: "Việc này ta sẽ giải quyết, cô không được đi đâu cả."

"Ngươi giải quyết cái đầu ngươi ấy!"

Giống như búp bê Nga xếp chồng lên nhau, con Husky ngay lập tức chồm lên, há cái miệng ch.ó ngoạm chặt lấy gáy Mộ Tuyết Trần: "Nói trước nhé, các người không muốn nghỉ thì cứ việc, nhưng ch.ó thì cần phải nghỉ hè!"

"Ngươi nói cái giọng gì đấy!"

Nhiếp Chiêu giãy khỏi tay Mộ Tuyết Trần, xoay người vòng ra sau lưng con Husky, kẹp cổ lôi nó ra: "Biết rõ có điểm nghi vấn mà làm ngơ, biết rõ có nguy hiểm mà bỏ mặc, thế thì khác quái gì đám Thừa Quang, Thanh Huyền? Đạo đức ở đâu, tôn nghiêm ở đâu, giới hạn ở đâu, phương thức liên lạc ở đâu?"

Câu cuối cùng, cô quay sang hỏi Lạc Tương.

"Hả? À, ừ, đây!"

Lạc Tương ngẩn ra một giây rồi phản ứng kịp: "Hà Cốc giỏi dùng thuật gấp giấy, đồng môn thường dùng hạc giấy truyền tin, mỗi đệ t.ử đều có ấn triện riêng. Muội có mang theo một bức thư đóng ấn triện của sư tỷ, các vị đến Đoài Châu rồi có thể thử thả hạc giấy xem sao, biết đâu liên lạc được với sư tỷ."

"..."

Trường Canh nãy giờ vẫn im lặng ngồi nghe, đến đây không khỏi lắc đầu ngán ngẩm: "Hành động l* m*ng như vậy, nếu cô ta bình an vô sự thì còn đỡ, lỡ như có chuyện gì bất trắc, chẳng phải là bứt dây động rừng sao? Nếu đổi lại là ta, chỉ cần bước vào nhà họ Ngụy nhìn một cái là tìm ra hồn phách cô ta ở đâu ngay."

Nhiếp Chiêu: "..."

Mộ Tuyết Trần: "..."

Bỗng nhiên, không khí trở nên yên tĩnh một cách quỷ dị.

Trường Canh: "...Chờ đã. Các ngươi nhìn ta như vậy làm gì?"

Nhiếp Chiêu: "Tuyết Trần. Đánh nhanh thắng nhanh, kiểu này ngươi chấp nhận được không?"

Mộ Tuyết Trần: "Được. Nếu nhìn một cái là giải quyết xong thì tốt quá."

Trường Canh: "???"

Trên đầu ngài còn chưa kịp mọc hết một hàng dấu hỏi chấm, đã thấy Nhiếp Chiêu và Mộ Tuyết Trần đồng loạt bước lên, mỗi người một bên kẹp chặt lấy ngài, đưa tay khóa cứng cánh tay ngài lại.

Nhiếp Chiêu cúi đầu ghé sát tai ngài thì thầm lời của ác quỷ: “Với năng lực của Trường Canh thượng thần, phân ra một tia thần niệm đi cùng chúng ta chắc không thành vấn đề đâu nhỉ?"

"..."

Trường Canh lảng tránh ánh mắt: "Tại sao ta phải giúp ngươi?"

Nhiếp Chiêu lý lẽ hùng hồn: "Đây không phải giúp ta, mà là giúp chính ngài. Chỉ cần xử lý ổn thỏa, phàm gian c.h.ế.t ít đi một người thì ngài bớt đi được một phần việc, không đúng sao?"

"Vị tiên thị kia chỉ hạ phàm kết hôn, chưa chắc đã c.h.ế.t người..."

Trường Canh còn muốn chối từ thì mấy tiên thị đi ngang qua hóng chuyện sợ thiên hạ chưa đủ loạn, cố tình nói to: “Nhiếp tiên quan, đừng phí lời với Thượng thần nữa! Lần trước ngài ấy tặng cô đóa 'hoa công cụ', cô nhận rồi còn gì?"

"Cô nhìn kỹ lại đi, trong đóa 'hoa công cụ' đó có kẹp một mảnh giấy, mặt sau viết chữ nhỏ xíu là 'Phiếu tăng ca'. Người giữ phiếu này có thể yêu cầu Thượng thần tăng ca vô điều kiện một lần."

"Cô giúp chúng ta nhiều như vậy, Thượng thần cũng đâu phải kẻ vô tâm vô phổi, đương nhiên biết tri ân báo đáp. Hoa công cụ và phiếu tăng ca chính là quà đáp lễ ngài ấy tặng cô."

"Chẳng qua là ngài ấy hy vọng cô mãi mãi không bao giờ để ý tới nó mà thôi."

"..."

Nhiếp Chiêu không nói một lời, quay sang nhìn Trường Canh, dùng ánh mắt tra hỏi xem có đúng sự thật không.

"..."

Trường Canh lẳng lặng nhắm mắt lại, biểu thị rằng mình hoàn toàn không nhìn thấy ánh mắt của cô.

Nhiếp Chiêu chỉ thấy vừa bực vừa buồn cười, túm lấy cánh tay ngài giật mạnh: "Đừng có diễn nữa, bây giờ ta muốn dùng phiếu tăng ca của ta ngay lập tức!"

"Cái ông thần này thật là, làm người tốt cũng không dứt khoát, tặng đồ còn giấu giấu giếm giếm, không tặng được thì đừng có tặng chứ!"