Ta Đưa Tiên Quân Đi Ngồi Tù

Chương 42: Kiếm Đảm Tình Tâm

Nhiếp Chiêu trộm nghĩ, bản thân chắc chắn là đang nằm mơ giữa ban ngày.

Nếu không thì thật khó giải thích, tại sao cô lại ngồi trên bụng một con mèo đen, vượt biển với tốc độ nhanh như điện xẹt thế này.

Cũng may là Lê U vừa quạt bốn cái chân ngắn cũn (mái chèo) với tốc độ cao, vừa vẫy cái đuôi to xù (bánh lái) vù vù, lại còn lải nhải không ngừng bên tai, giúp cô giữ được sự tỉnh táo: “A Chiêu, đừng lo. Con mèo này của ta không phải biến hình bừa đâu, đây là 'mèo Đô Đô' của Yêu tộc đấy. Tứ chi phát triển, giỏi bơi ngửa, cho nên thường được các tu sĩ nuôi dưỡng để qua sông khi không thể ngự kiếm."

"Hiện giờ đệ t.ử Bích Hư Hồ đang bận tự cứu mình, ta dùng hình dạng này đưa cô lên đảo, chắc chắn sẽ không khiến ai nghi ngờ đâu."

Nhiếp Chiêu: "... Ha ha. Chủng loại yêu ma các người cũng phong phú đa dạng thật đấy."

Cơ mà, tại sao lại là bơi ngửa chứ hả!

Nói đi cũng phải nói lại, bụng con mèo này mềm mại như nệm lò xo, lông mèo mượt mà như lụa thượng hạng, ngồi lên đúng là rất thoải mái.

Quả nhiên như lời Lê U nói, đám đệ t.ử trên thuyền còn đang lo thân chưa xong, chỉ liếc nhìn Nhiếp Chiêu và con "mèo Đô Đô" dưới thân cô một cái, rồi ngoảnh mặt làm ngơ, tiếp tục bận rộn xua đuổi linh thú, cứu giúp đồng môn.

Cứ như vậy, nhóm của Nhiếp Chiêu ngang nhiên đi qua Bích Hư Hồ đang hỗn loạn tưng bừng ngay dưới mí mắt họ, nghênh ngang cập bến.

"Diệp đạo trưởng, phiền huynh chỉ đường."

Nhiếp Chiêu lưu luyến vò bụng mèo thêm một cái rồi mới phi thân tiếp đất, nhìn thẳng vào lỗ hổng của trận pháp: "Xin lỗi, vừa rồi là ta sơ suất, suýt chút nữa khiến mọi người làm mồi cho cá mập."

"Không trách cô được."

Mộ Tuyết Trần đột nhiên xen vào: "Sự việc đột ngột, ai mà lường trước được, cô đừng để tâm."

Câu này nói nghe rất lọt tai, không biết hắn đã ấp ủ bao lâu mới thốt ra được một câu như vậy.

Nhiếp Chiêu vừa điều hòa nội tức, vừa trêu chọc hắn: "Yên tâm, ta hiểu mà. Huynh xem huynh kìa, cuống lên cái là nói nhiều hẳn ra."

"Ta..."

Mộ Tuyết Trần bị cô trêu bất ngờ, nhất thời nghẹn lời, lập tức khôi phục vẻ kiệm lời như vàng: "Ta không đùa."

"Được rồi, chuyện riêng để sau hẵng nói."

Lê U nhảy phắt lên bờ, cái bụng xẹp xuống như quả bóng xì hơi, chẳng mấy chốc đã biến lại thành con mèo đen bình thường, một lần nữa chiếm cứ vị trí trên đỉnh đầu Nhiếp Chiêu.

"Tranh thủ lúc bọn họ chưa kịp phản ứng, nhanh lên nào."

...

Bích Hư Hồ rộng lớn tựa biển khơi, đảo giữa hồ cũng to lớn đến kinh ngạc. Bên trong ẩn chứa một ngọn núi tiên trập trùng, mây mù bao phủ, chính là trung tâm đầu não của môn phái.

Trong núi tiên, cơ quan trùng trùng điệp điệp. Mỗi ngã rẽ, mỗi con đường núi đều được bố trí trận pháp phòng thủ, lại có đệ t.ử nội môn tuần tra ngày đêm. Có thể nói là ba bước một trạm gác, năm bước một hố bẫy, tám hướng gió thổi không lọt, mười mặt mai phục tứ tung.

May mắn là có Diệp Vãn Phong ở đây, tương đương với việc mang theo hệ thống dẫn đường AI, mọi vấn đề đều không thành vấn đề.

Lúc này trên đảo đang loạn cào cào, các đệ t.ử rơi xuống nước lần lượt lên bờ, mạnh ai nấy chạy, nhà ai nấy về, chẳng ai còn tâm trí đâu mà kiểm tra từng người một.

Nhân tiện nói thêm, phong cách chỉ đường của Diệp Vãn Phong là thế này: “Đạo hữu, tiến ba bước về hướng Ly, tránh cái vũng nước kia ra... đó là thủy kính ngụy trang thành vũng nước, có thể phản chiếu sự thay đổi linh lực. Ngã rẽ tiếp theo đi hướng Khảm."

"Đa tạ. Nhưng mà, huynh có thể nói thẳng là trước sau trái phải được không? Ta hơi load không kịp."

"Không được. Thế thì trái với khí chất của ta quá. Đơn giản lắm mà, cô chịu khó làm quen đi."

"..."

Dưới sự chỉ dẫn của Diệp Vãn Phong, Nhiếp Chiêu đi đường vòng vèo, lượn qua lượn lại mấy vòng, cuối cùng cũng tìm được sơn môn của Thiên Công trưởng lão.

Đó là một ngọn núi tương đối hẻo lánh trong quần thể núi non của Bích Hư Hồ, tên là "Đỉnh Xuân Huy", ẩn mình rất sâu trong góc núi, cách bờ hồ một đoạn khá xa.

Cổng vào có thiết lập cơ chế nhận diện danh tính kiểu như quét khuôn mặt (Face ID). Khi nhóm Nhiếp Chiêu đến nơi, vừa vặn có một đệ t.ử đỉnh Xuân Huy vội vã chạy tới, cắm đầu lao vào sơn môn: “Sư tôn, nguy to rồi! Trên trời có một vị tiên quan hạ phàm, đang đ.á.n.h nhau với Tô trưởng lão..."

Bốp.

Nhiếp Chiêu bám theo sau lưng giơ tay vỗ một cái, đứa trẻ xui xẻo kia trợn trắng mắt, không kịp kêu tiếng nào đã lăn ra ngất xỉu.

Vài phút sau, Nhiếp Chiêu mang khuôn mặt y hệt người kia, khoác lên bộ đồng phục đệ t.ử Bích Hư Hồ, đường hoàng quét mặt đi vào.

"Thuật dịch dung của Nguyễn Tiên quân quả nhiên thiên hạ vô song."

Cô thầm cảm thán một câu: “Được rồi. Tiếp theo, xem ta biểu diễn đây."

Tên đệ t.ử này là một thanh niên loi choi lanh chanh, nhìn thì không đáng tin cậy lắm nhưng địa vị ở đỉnh Xuân Huy lại không thấp. Nhiếp Chiêu đội lốt hắn đi thẳng một mạch, chẳng thấy ai ngăn cản, thuận lợi lên đến đỉnh núi.

Trên đường đi, cô nhìn thấy xưởng luyện khí của đỉnh Xuân Huy. Lò lửa hừng hực, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, trông chẳng khác gì một công xưởng dây chuyền quy mô lớn, trật tự ngăn nắp.

Các đệ t.ử mỗi người một việc, chôn chân trong vài mét vuông của mình, cắm cúi làm việc như những con lừa kéo cối xay, liên tục luyện chế đủ loại pháp khí.

Trong đó có một dây chuyền chuyên gia công cái gọi là "Bích Ngọc Thần Mộc Bài".

Nhiếp Chiêu liếc qua là nhận ra ngay, tay nghề của đám đệ t.ử ở dây chuyền đó rất non kém, không thiếu nguyên liệu thì cũng sai hỏa hầu, luyện ra những tấm thẻ gỗ kỳ quái dị dạng, quả thực là hạ phẩm linh khí không thể đem ra bán.

So với bên đó, nhóm đệ t.ử gia công "Mã não vân rồng" ở bên kia thì thành thục và lão luyện hơn nhiều.

"..."

Nhiếp Chiêu thu hết vào tầm mắt, không nói năng gì, quay đầu đi thẳng đến nơi ở của trưởng lão.

Những vật dụng tùy thân của tên đệ t.ử xui xẻo kia, cùng với những lời chào hỏi xã giao của đồng môn đã đủ để cô biết được...

Kẻ này tên là Chúc Bình, là một trong những đệ t.ử thân truyền của Thiên Công trưởng lão. Thiên phú nhạy bén bù đắp cho chỉ số IQ và EQ hơi thấp, trình độ luyện khí không tồi, khá được trưởng lão ưu ái.

Dựa vào thân phận của hắn, có thể mạo hiểm thăm dò một phen.

"Sư tôn, con đã về."

Khi Nhiếp Chiêu bước vào sân viện, Thiên Công trưởng lão râu tóc bạc phơ đang chắp tay sau lưng đứng đó, chuyên tâm dạy dỗ một nữ đệ tử: “Lan nhi, gần đây con luyện khí cứ lơ đễnh, chẳng lẽ vẫn còn nhớ thương hắn ta sao?"

Nữ tu kia cúi đầu đáp: "Vâng, thưa sư tôn. Hắn bặt vô âm tín đã mấy tháng nay, con lo lắng..."

Nghe thấy giọng nói này, Nhiếp Chiêu giật mình, bản nháp định nói đã đến cửa miệng lại nuốt ngược vào trong.

Nhân lúc không ai chú ý, cô lập tức làm ra vẻ "mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim", lặng lẽ lui sang một bên.

Nữ tu này không phải ai xa lạ, chính là "Chung sư tỷ" - người lúc trước đã mắng vị thiếu gia nhỏ một trận, thẳng thắn vạch trần nội tình cắt hẹ của Bích Hư Hồ.

Cũng chính là cô ấy đã tích cực vận động giữa các trưởng bối, giành được cơ hội lên đảo nghe giảng cho đệ t.ử ngoại môn.

"Hồ đồ!"

Thiên Công trưởng lão sa sầm mặt mày: "Con và hắn chỉ là người quen cũ chốn phàm trần. Nay đã bước lên con đường tu tiên, con là con cưng của trời, còn hắn là gỗ mục không thể điêu khắc, vốn dĩ không nên đi chung đường. Cho dù muốn kết đạo lữ, cũng nên chọn những thanh niên tài tuấn của các môn phái, chứ không phải dây dưa không rõ với một đệ t.ử ngoại môn."

Ông ta dừng lại một chút, giọng điệu trở nên nghiêm trọng như chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Chung Huệ Lan, những lời vi sư dạy bảo con bao năm qua, con đều để ngoài tai hết sao?"

"Huệ..."

Lần này, Nhiếp Chiêu sững sờ mất một giây.

Chung sư tỷ.

Chung Huệ Lan.

Huệ Lan hiền thê.

[Hắn bặt vô âm tín đã mấy tháng nay, con lo lắng...]

[Ta bị Thi Ma ám toán, trúng phải độc Phụ Cốt, ngàn vạn lần không tự chủ được, muôn vàn đau đớn không sao kể xiết. Đường về xa thăm thẳm, ngày gặp lại vô kỳ.]

[Mong hiền thê đừng đau buồn nhớ nhung, hãy thương lấy bản thân mình, trân trọng, trân trọng.]

"Là cô ấy!"

Nhiếp Chiêu nghiến chặt răng, nuốt tiếng kêu kinh ngạc suýt bật ra khỏi miệng. "Cô ấy chính là Huệ Lan! Đạo lữ của cô ấy là đệ t.ử ngoại môn Bích Hư Hồ, cũng chính là người chúng ta tìm thấy trong Hắc Cốt Lâm..."

"Đúng vậy."

Lê U cười, không hề tỏ ra ngạc nhiên: "Ta nói không sai chứ? Người kia vất vả thu thập châu ngọc trai, chính là để tặng cho người đang chờ đợi hắn. Đợi hắn bình phục, sẽ có thể tự tay đeo lên cho nương t.ử rồi."

Nhiếp Chiêu nhớ lại chuỗi hạt màu mè lòe loẹt kia, không nhịn được nói móc: "Với cái gu phối màu 'quỷ khóc thần sầu' của hắn, nương t.ử chưa chắc đã thích đâu."

Nói rồi cô vừa muốn cười, lại vừa thấy sống mũi cay cay đã lâu không gặp. Dở khóc dở cười, cô làm ra một cái mặt quỷ méo xẹo.

"Lê công tử. Nếu ngày đó Trấn Tinh Điện thực sự phá hủy Hắc Cốt Lâm..."

Lê U dịu dàng ngắt lời cô: "Nhưng mà có cô ở đó."

Nhiếp Chiêu: "?"

Lê U: "Vì có cô ở đó, nên không có chữ 'nếu'."

"Chỉ cần đối phương còn một hơi thở, cô nhất định sẽ dốc toàn lực cứu giúp họ."

"Nếu không phải như vậy, trên trời có bao nhiêu tiên quan, tại sao ta lại chỉ thích đi theo cô chứ?"

Và kết quả của việc cô dốc toàn lực, giờ đang hiện ra ngay trước mắt.

Bởi vì khi đó cô bất chấp tất cả đứng ra bảo vệ, nên đôi lứa chia lìa mới còn cơ hội gặp lại, mọi sự kiên trì đến c.h.ế.t không đổi mới không uổng phí, mọi tiếng gọi thâm tình mới nhận được lời hồi đáp.

"Cũng phải."

Nhiếp Chiêu như đang lẩm bẩm một mình, lại như đang nói với Lê U: "Ta nhất định là vì khoảnh khắc này, mới quyết định tiếp tục làm tiên quan."

"À, nhưng mà."

Cô đột nhiên đổi giọng.

"Lê công tử, huynh nói chuyện nghe hay lắm, nhưng lần sau đừng nói trong giờ làm việc. Sến súa quá, dễ làm ta phân tâm."

Lê U: "?"

...

Cùng lúc đó, đối tượng giám sát của họ là Thiên Công trưởng lão đang bận rộn thao thao bất tuyệt, hoàn toàn không để ý đến màn kịch trong đầu Nhiếp Chiêu.

"Lan nhi, bao năm qua vi sư vẫn luôn coi con như con đẻ, khổ tâm vun trồng. Con cứ đắm chìm trong tình ái, không chịu cầu tiến như vậy, đặt vi sư vào chỗ nào?"

"Hơn nữa, đệ t.ử ngoại môn đi xa đến Ly Châu, vốn là chuyện hung hiểm khó lường, sống c.h.ế.t tự chịu. Con vì thế mà sinh lòng oán hận, thực sự là không nên..."

"Sư tôn."

Chung Huệ Lan nãy giờ vẫn cúi đầu thuận mắt bỗng ngẩng lên. Vẫn là khuôn mặt gỗ đá ấy, nhưng trong mắt lại có ánh sáng rực rỡ bức người, tựa như đốm lửa không chịu tắt giữa đống tro tàn.

"Người thực sự cho rằng, con một lòng bôn ba vì ngoại môn chỉ là do tư tình thôi sao?"

"Vậy thì con..."

"Sư tôn không thấy Bích Hư Hồ quá hà khắc với đệ t.ử ngoại môn sao?"

Chung Huệ Lan đột ngột cao giọng, như đã suy nghĩ rất kỹ, lại như chẳng màng gì cả, chỉ dựa vào bầu nhiệt huyết mà lấy trứng chọi đá, dõng dạc nói trước mặt bậc trưởng bối vạn người kính ngưỡng: “Biết bao bá tánh thức khuya dậy sớm, tán gia bại sản, thiên tân vạn khổ mới đổi được một viên gạch gõ cửa. Nhưng họ nhận được gì? Những bài học sáo rỗng? Lao dịch nặng nề? Vinh dự được hầu hạ nội môn? Nếu Ly Châu hung hiểm đến thế, tại sao tông môn lại bắt buộc đệ t.ử ngoại môn nộp tài nguyên, ép họ 'tự nguyện' bước vào đường cùng?"

"Chẳng lẽ... đường đường là tiên môn, chúng ta lại là nơi ăn thịt người không nhả xương thế này sao?"

"Láo xược!!"

Thiên Công trưởng lão quát lớn, ngũ quan vốn được sắp xếp theo bốn chữ "từ bi hiền hậu" bỗng nhiên xô lệch, vô cớ lộ ra vài phần dữ tợn.

Giờ khắc này, ông ta và Bao Cửu Kim khi lộ nguyên hình xấu xí cùng đường trong ảo cảnh, lại có vài phần xấu xí tương đồng.

"Chung Huệ Lan, con có hiểu không hả? Tất cả những việc này đều vì sự hưng thịnh của tông môn, vi sư một lòng khổ tâm, bỏ cái lợi nhỏ để mưu cái cục diện lớn..."

"Con không hiểu."

Chung Huệ Lan thẳng lưng như cây trúc, không tránh không né, đường đường chính chính nhìn thẳng vào mắt ông ta.

"Đệ t.ử ngu dốt, không hiểu được khổ tâm của sư tôn, càng cảm thấy vô phúc tiêu thụ. Diệp sư huynh rời khỏi môn phái, có lẽ cũng vì cái 'khổ tâm' của Tô trưởng lão chăng."

Diệp Vãn Phong: "?"

"Không, chúng ta không giống nhau."

Hắn không chút do dự "bật" lại từ xa: "Tô Vô Nhai là cái thá gì, cũng xứng bàn chuyện khổ tâm với ta? Nếu không phải cái danh 'Vô Nhai Kiếm Tiên' nổi như cồn, ta thèm vào mà nhảy cái hố này. Ta cắt đứt với hắn, là vì hắn không xứng với ta."

Nhiếp Chiêu: "..."

(Nội tâm): Huynh đúng là khác Chung Huệ Lan thật. Cô ấy từng kỳ vọng vào sư phụ, còn cái tên thích làm màu như huynh chỉ coi sư phụ là công cụ để xây dựng hình tượng thôi.

(Bề ngoài): "Diệp đạo trưởng nhân phẩm đoan chính, kiếm đảm cầm tâm. Tô Vô Nhai đương nhiên không thể so với huynh."

Diệp Vãn Phong khựng lại một chút, rồi giọng điệu phấn khởi hẳn lên: "Từ 'kiếm đảm cầm tâm' này ta thích. Đạo hữu, cô có gu thật đấy, xứng đáng có một động phủ thật phong cách."

Nói xong, hắn lại tiếp tục hí hửng đi trang trí gia viên.

Nhiếp Chiêu: "..."

Đàn ông bên cạnh cô tuy mỗi người một vẻ quái gở, nhưng được cái đều dễ dỗ dành.

Kẻ thực sự khó đối phó, vẫn là vị trưởng lão trước mặt, bình thường thì không giận tự uy, hễ giận lên là lộ rõ bản chất cáo mượn oai hùm.

Chỉ nghe ông ta gằn giọng: "Chung Huệ Lan! Con dám ăn nói hàm hồ, bôi nhọ danh dự tông môn như thế, nếu để chưởng môn biết được, e là khó tránh khỏi tội phạt."

"Thôi được rồi, nể tình thầy trò một trường, con hãy ra sau núi sám hối bảy ngày, suy nghĩ cho kỹ... Tông môn đối đãi với con, đối đãi với những hạt giống tốt thiên phú trác tuyệt như con, có từng bạc đãi nửa phần hay không?"

"..."

Chung Huệ Lan im lặng hồi lâu, không tranh cãi với sư phụ nữa, quay người rảo bước ra cửa.

Đến cửa, cô bình tĩnh quay đầu lại, nhìn Thiên Công trưởng lão thật sâu, nói từng chữ một: “Tông môn chưa từng phụ con, nhưng nếu phải phụ ngàn vạn người để thành toàn cho con, con cũng khinh thường không nhận."

"Đạo lữ mà con chọn, trong mắt người có lẽ tư chất tầm thường, hèn mọn như bụi đất, nhưng so với người, ít nhất chàng ấy còn là một trang nam t.ử hán đầu đội trời chân đạp đất."

"Sư tôn bảo trọng, Huệ Lan bái biệt."