Ta Đưa Tiên Quân Đi Ngồi Tù

Chương 37: Cô Dũng

Cô có biết, trên đời này có một loại "cây" biết ăn thịt người không?

"Ăn thịt người?"

Nhiếp Chiêu hỏi dồn: "Ăn chỗ nào? Ăn như thế nào? Là ẩn dụ hay nghĩa đen?"

"Cả hai."

Lê U cụp mắt, tay mân mê đóa hoa trắng: "Nói ra thật hổ thẹn, chuyện này là do Mã... Hoa Tưởng Dung nói cho ta biết. Tên đó chẳng có bản lĩnh gì khác, duy chỉ có kiến thức và các mối quan hệ trong giới yêu ma là độc nhất vô nhị."

"Nghe nói loại cây kỳ lạ này tên là 'Phụ Cốt', là một loại ma vật, sinh ra đã biết hút linh lực và tinh khí của sinh vật khác."

"Hút linh lực..."

Nhiếp Chiêu đăm chiêu: "Nói vậy thì chẳng phải rất giống con rắn lớn chúng ta gặp hôm qua sao?"

Lê U lắc đầu: "T.ử Bích Xà nuốt linh khí, chỉ khiến người ta tạm thời không thể dùng phép, cách xa một đoạn là khôi phục được. Nhưng cây Phụ Cốt thì khác. Nó sẽ cấy hạt giống vào cơ thể đối phương, khiến linh đài bị che phủ, thần thức bị tiêu diệt, cuối cùng chỉ còn lại cái vỏ rỗng tuếch, chẳng khác gì cái xác không hồn."

"Chính vì thế một số Thi Ma đã 'cập nhật xu hướng'. Chúng không chỉ đào mộ, phá hoại thi thể, mà còn trồng cây Phụ Cốt lên người sống, biến họ dần dần trở thành Thi Ma. Trong đám 'âm binh' vừa đuổi theo chúng ta, có không ít nạn nhân của cây Phụ Cốt."

"Ha ha."

Nhiếp Chiêu nhếch mép, cười lạnh một tiếng khô khốc: "Thế thì đúng là 'cập nhật xu hướng' thật."

Không khó để tưởng tượng ra bộ mặt của lũ Thi Ma... Người anh em, cái thứ này dùng ngon hơn thuật đuổi xác nhiều!

Lê U chắp tay sau lưng, đi dạo giữa những nấm mồ hoang lạnh: "Chủ nhân của những ngôi mộ gió này e rằng cũng vậy. Họ bị cây Phụ Cốt ký sinh, cố gắng lết thân tàn chạy đến đây thì đèn đã cạn dầu. Lại không cam lòng bị Thi Ma khống chế, bèn để lại tín vật và thư tuyệt mệnh, sau đó... tự kết liễu đời mình."

"Quả nhiên ta cũng đoán thế."

Lúc đọc di thư, Nhiếp Chiêu đã lờ mờ đoán ra, lúc này không lấy gì làm ngạc nhiên. Cô chỉ đưa mắt nhìn quanh, giọng điệu như đang tán gẫu chuyện thường ngày: “Vậy thì, sau khi họ tự sát thì sao? Có biến tThi Ma Ma không? Nếu không, t.h.i t.h.ể họ đang ở đâu?"

"Còn nữa, trong thư có nhắc đến 'Diệp sư huynh', chẳng lẽ là Diệp Vãn Phong mà huynh muội nhà họ Dương đang tìm?"

Thực ra, cô không muốn nghe câu trả lời chút nào.

Trong Hắc Cốt Lâm không có hài cốt. Ngoài mộ gió và hoa trắng trước mộ, chỉ còn lại đúng một thứ.

Còn về Diệp Vãn Phong, nếu hắn còn đi đứng được, sao có thể trơ mắt nhìn những người này tự sát mà không đưa họ đi cứu chữa?

Lại còn bội kiếm và chuỗi hạt của Lạc Tương, sao có thể rơi rớt ở đây?

Dù nghĩ thế nào đi nữa, kết cục của sư huynh muội bọn họ sau khi rời khỏi Bích Hư Hồ cũng đã quá rõ ràng.

"Thi thể ở ngay đây."

Lê U lẳng lặng thu lại nụ cười, giọng nói trầm xuống, vẻ mặt lạnh lẽo: “Có lẽ vì họ quả quyết tự sát nên chưa hoàn toàn bị cây Phụ Cốt khống chế, không biến thành Thi Ma mà biến thành 'một cây khô cốt'. Bản thân khu rừng Hắc Cốt Lâm này, chính là thi..."

Rầm rập!!

Ngay lúc này, từ xa bỗng vọng lại âm thanh xé gió thê lương, át cả tiếng nói của Lê U.

"Giỏi lắm, nhanh thế đã đuổi tới rồi?"

Nhiếp Chiêu bật dậy, nhảy lên ngọn cây. Chỉ liếc qua một cái, cô đã thấy cơn lũ xác sống lớp sau xô lớp trước tràn vào Hắc Cốt Lâm. Chúng lăm le binh khí và pháp bảo mang theo lúc còn sống, c.h.é.m đinh chặt sắt, oanh tạc điên cuồng, x.é to.ạc một lỗ hổng trên lớp hàng rào cây cối.

Nhiếp Chiêu đáp xuống bên cạnh Lê U, mở miệng không chút chần chừ: "Lê công tử, tiện tay giúp một chút được không? Ta phải nghĩ cách chặn đám Thi Ma lại, không thể để chúng phá hủy Hắc Cốt Lâm."

Lê U lộ vẻ ngạc nhiên: "A Chiêu, cô nghe không rõ sao? Ta vừa nói, những cái cây này đều là xác c.h.ế.t, bản chất chẳng khác gì Thi Ma. Nói cho cùng, đây cũng chỉ là xác c.h.ế.t tàn sát lẫn nhau..."

"Xác c.h.ế.t thì sao?"

Nhiếp Chiêu thẳng thắn ngẩng mặt lên... trên má cô vẫn còn hằn vết roi của cành cây khô, nửa khuôn mặt đỏ bừng, thoạt nhìn khá có khí thế, chỉ là hơi mất cân đối.

Cô chỉ tay vào những nấm mộ gió, hùng hồn tuyên bố: "Những người này chẳng phải đã không thể về nhà sao? Về tình về lý, ta đều nên thu dọn di vật thay họ, về nhà báo tang."

Lê U: "Đúng vậy, cho nên..."

Nhiếp Chiêu: "Nhưng chuyện đó u ám quá, ta không thích làm."

Lê U: "Vậy cô định thế nào? Không báo tang, chẳng lẽ còn báo hỷ được chắc?"

Nhiếp Chiêu đã sớm có tính toán, hất cái mặt mất cân đối lên cao hơn: "Ta không những muốn gửi thư giúp họ, mà còn muốn đào cả di cốt của họ... bứng cả cái rừng cây này lên, đưa tất cả cùng về nhà."

Lý do của cô cũng rất đầy đủ: "Ta thấy bọn họ còn sung sức lắm, còn tát ta được cơ mà, biết đâu quay đầu lại là 'trá thi' sống lại cũng nên!"

Lê U: "..."

Thái độ lạc quan khi bị đ.á.n.h thế này, lần đầu tiên hắn mới thấy.

Nói thì nói vậy, nhưng đám xác sống kia khí thế hung hăng, Thi Ma lại rình rập phía sau. Bọn họ không tiện để lộ chân thân, e rằng những việc có thể làm rất hạn chế.

Không đợi Lê U lên tiếng nhắc nhở, Nhiếp Chiêu đã nhanh nhảu tiếp lời: "Lê công tử, đi theo ta. Ta muốn thiết lập một trận pháp phòng thủ trong rừng, không thể thiếu sự giúp đỡ của ngươi."

Lê U nhướng mày: "Đám xác sống đã đến sát nút rồi, bây giờ mới bày trận, e là không kịp."

Nhiếp Chiêu bình tĩnh: "Ta hiểu. Nhưng nếu ta không bày trận mới, mà là tiếp thêm lửa cho cái trận pháp có sẵn thì sao?"

Thấy Lê U lộ vẻ khó hiểu, cô nói tiếp: "Ngươi nghĩ xem, nếu những người này muốn tự sát, sao không chọn chỗ khác mà cứ phải chạy vào khu rừng này? Chắc không phải do phong thủy ở đây tốt, phù hộ cho họ kiếp sau đầu t.h.a.i vào nhà giàu sang chứ?"

Lê U hơi sững sờ.

Hoán Hoa Hồ là do linh khí Đào Khâu hóa thành, được trời đất nuôi dưỡng, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, không thể so sánh với người thường. Cũng chính vì thế, đối với những thủ đoạn giãy giụa cầu sinh của phàm nhân, hắn lại không rành rẽ bằng một Nhiếp Chiêu mới "học cấp tốc" mấy ngày nay.

Dù sao thì trong thế giới huyền huyễn, cao thủ so chiêu đa phần đều là b.ắ.n chưởng vào nhau.

Hắn vốn nhạy bén, rất nhanh đã phản ứng lại: "Ý cô là, có người đã thiết lập trận pháp phòng thủ trong rừng, làm giảm ảnh hưởng của cây Phụ Cốt?"

"Chính xác."

Nhiếp Chiêu gật đầu đầy tự tin: "Họ tự sát trong trận pháp nên mới không biến thành Thi Ma, mà hóa thành rừng cây khô cốt. Sự việc khác thường, chưa chắc đã không còn một đường sống."

Cô xoay người định đi, thấy Lê U vẫn đứng ngây ra đó, không nhịn được sốt ruột, theo bản năng đưa tay túm lấy đuôi hắn: "Đi thôi! Nếu đám cây này bị Thi Ma gặm sạch thì đúng là hết cứu đấy!"

Lê U sợ bị cô vặt trụi lông đuôi, vội vàng né tránh bàn tay độc địa: "Thôi được, chiều cô lần này. Để ta ngưng thần dò xét, tìm kiếm trận pháp trong rừng..."

"Không đúng. A Chiêu, khoan đã."

Hắn đang định nhận lời thì đột ngột dừng lại, dùng đuôi cuốn lấy vai Nhiếp Chiêu, đẩy mạnh cô ra sau lưng.

"Xem ra, ngoài chúng ta, trong khu rừng này còn có những vị khách không mời khác."

Cùng lúc đó, Nhiếp Chiêu cũng cảm nhận được nguồn linh lực khổng lồ đột ngột trào dâng, cô ngẩng phắt lên nhìn bầu trời.

"Chuyện gì vậy? Linh lực này là của Tiên giới..."

[Là Trấn Tinh Điện! Là Hàng Yêu Tư của Trấn Tinh Điện!]

Chỉ nghe một tiếng "Gâu", tiếng hét của Husky qua thuật truyền âm đ.â.m thẳng vào não Nhiếp Chiêu:

[Chiêu Chiêu, cô mau rời khỏi chỗ đó! Trấn Tinh Điện trừ yêu xưa nay chẳng phân biệt trắng đen gì đâu. Bọn họ không chỉ tiêu diệt đám xác sống, mà sẽ san bằng cả khu rừng Hắc Cốt Lâm luôn! Cô tuyệt đối đừng để bị cuốn vào!]

Giọng Mộ Tuyết Trần theo sát phía sau: [Ừ. Đi mau.]

Nhiếp Chiêu sững sờ: [Khoan đã, Hắc Cốt Lâm không phải ma vật, là người...]

Husky ngắt lời cô: [Không kịp nữa rồi! Đây là trận pháp do Thừa Quang thượng thần bố trí. Mỗi lần phàm gian có lượng lớn ma khí tụ tập, Hàng Yêu Tư hoàn toàn sẽ không kiểm tra kỹ lưỡng, chỉ kích hoạt trận pháp tấn công thẳng vào nơi tập trung ma khí thôi! Nguyễn Tiên quân đang tìm cách ngăn cản, nhưng đợt đầu tiên đã...]

"..."

Nhiếp Chiêu thẳng lưng, hít một hơi thật sâu, để những câu c.h.ử.i thề trôi ngược vào trong cùng không khí lạnh buốt của rừng già.

Cô đi đường cẩn thận che giấu thân phận, đến s.ú.n.g điện từ cũng không dám dùng, chỉ sợ kinh động đến yêu ma ẩn nấp sau màn.

Hay cho cái Trấn Tinh Điện, vừa vào trận đã nã ngay một phát pháo quỹ đạo. Bọn họ thì sướng tay rồi đấy, nhưng những vấn đề tiếp theo thì sao?

Sào huyệt của Thi Ma đâu? Bí mật của Hắc Cốt Lâm đâu? Biết đâu còn những nạn nhân có hy vọng được cứu thì sao?

Các người hoàn toàn không đi khảo sát thực tế à?

Các người hoàn toàn không có chút đạo đức nghề nghiệp công chức nào sao?

"Được lắm, coi như bọn họ có gan. Thích nổ à? Ta thấy nên ném chung bọn họ với Thi Ma vào một nồi, dùng mỡ xác c.h.ế.t chiên giòi bọ, thế mới xứng đôi vừa lứa."

Nhiếp Chiêu lầm bầm c.h.ử.i một câu. Lần này cô không túm đuôi Lê U nữa mà túm thẳng cổ áo hắn, xách bổng chàng thanh niên cao hơn mình cả cái đầu nhảy lên không trung.

"Lê công tử, chúng ta đi. Trận pháp thì phải dùng trận pháp để đối phó. Cái trận trong rừng này, hôm nay chúng ta vá cũng phải vá, mà không vá cũng phải vá."

Lê U bất lực: "A Chiêu, nếu cô muốn ta đi cùng, có thể dùng cách bình thường hơn một chút..."

Nhiếp Chiêu không thèm để ý đến hắn, tung người nhảy mấy cái, đứng vững trên ngọn cây cao nhất ở trung tâm Hắc Cốt Lâm, thu trọn cả khu rừng vào tầm mắt.

Tiếp đó cô vung tay, mười mấy viên linh thạch rực rỡ bay ra từ tay áo, xoay quanh người cô tựa như nhật nguyệt tinh tú.

"Ta sẽ gắn những linh thạch này vào mắt trận, dùng linh lực trong đó để kích hoạt trận pháp. Nhưng ta dù sao cũng là dân nghiệp dư, tìm mắt trận, kết nối linh mạch đều cần ngươi giúp kiểm tra. Đại tế tư, làm được chứ?"

Lê U tiếp tục thở dài: "Cô đúng là biết sai bảo người khác..."

Nhiếp Chiêu: "Thế nào?"

Lê U: "... Được rồi. Trong rừng này quả thực có một trận pháp, chỉ là linh lực cạn kiệt, khó lòng duy trì nên không dễ phát hiện. Mắt trận có tổng cộng ba chỗ, nếu cô muốn dẫn linh lực vào thì phải bơm vào vị trí Khôn trước, sau đó lần lượt dẫn sang Ly, Cấn, không được sai sót."

Hắn coi như đã hiểu, Nhiếp Chiêu bình thường có dễ tính đến đâu, hễ vào giờ làm việc là lộ ngay bản chất lục thân bất nhận.

"Tốt, đa tạ."

Nhiếp Chiêu gật đầu theo đúng tác phong công vụ, vung tay ném linh thạch ra, găm chính xác vào ba địa điểm Lê U chỉ. Vừa chạm đất, một cột sáng lập tức bốc lên, bao trùm lấy mắt trận đã được thiết lập sẵn trong rừng.

Sau khi chính thức trở thành thành viên của Thái Âm Điện, Nhiếp Chiêu xung công toàn bộ quà tặng của Thanh Huyền, lại ứng trước một khoản "lương" từ chỗ Nguyễn Khinh La, chính là số linh thạch cô đang dùng.

Hiện tại cô tư lịch còn non, chỉ có dùng cách này mới có thể chống lại Trấn Tinh Điện ngạo mạn kia.

[Chiêu Chiêu? Chiêu Chiêu! Cô vẫn chưa đi sao?! Đừng làm bừa, Thừa Quang không giống Thanh Huyền đâu, đến Thiên Đế cũng phải nhường ông ta ba phần, cô không đỡ được pháp thuật của ông ta đâu!]

Tiếng hét kinh hoàng của Husky vang vọng trong đầu, nhưng Nhiếp Chiêu bỏ ngoài tai, chỉ một lòng một dạ vận chuyển kinh mạch, để linh lực không mấy dồi dào của mình trải rộng khắp khu rừng, len lỏi đến từng ngóc ngách trận pháp, chảy qua từng đường vân.

Giống như chính bản thân cô cũng biến thành một phần của trận pháp này.

Rồi sau đó...

"Khởi trận!"

Đón lấy vòng xoáy linh lực đang ầm ầm giáng xuống từ trên đầu, Nhiếp Chiêu dang rộng hai tay, điều khiển Thiên Phạt Tỏa chia làm ba, cắm thẳng vào ba mắt trận.

Trận pháp phòng ngự lập tức hình thành. Hai luồng linh lực hùng hậu một trên một dưới va chạm trực diện. Trong khoảnh khắc, gió rít gào, cát bay đá chạy. Dư chấn hóa thành dòng nước xiết cày xới qua toàn thân cô, nghiền nát kinh mạch, chấn động lục phủ ngũ tạng, gần như trong tích tắc muốn đ.á.n.h tan xác cô.

Thiên uy sâu nặng, dường như đang chế giễu con kiến càng không biết tự lượng sức mình này, thề phải bắt cô quỳ gối.

"... !!"

Nhiếp Chiêu lảo đảo không kiểm soát, nhưng rất nhanh đã đứng vững trở lại. Cô ngẩng đầu, ánh mắt rực lửa nhìn trừng trừng lên bầu trời, như muốn thiêu thủng một lỗ trên đó.

Lê U biến sắc: "A Chiêu, cô ổn không?!"

"Không sao."

Nhiếp Chiêu rít qua kẽ răng, cố nén mùi m.á.u tanh dâng lên trong cổ họng, tập trung toàn bộ tinh thần vào trận pháp: "Trận pháp đã thành, nhưng khó tránh khỏi có chỗ yếu kém. Xin Lê công t.ử chỉ điểm, bước tiếp theo, dẫn linh lực... về hướng nào."

Lê U lắc đầu không chút do dự: "Không được đối cứng. Sự việc đã đến nước này, không phải sức cô có thể gánh..."

"Lê công tử."

Nhiếp Chiêu gằn giọng, từng chữ đều mang theo mùi m.á.u nồng đậm. Trong mắt cô phản chiếu ánh đao và ánh lửa, tạo thành một màu đỏ đến nhức mắt.

"Những người này... vẫn còn có người đang đợi họ trở về."

Sức lực tàn dư của cô chỉ đủ để nói đến đó.

Nhưng Lê U đồng hành cùng cô suốt chặng đường, mấy lần tâm sự, tự nhiên hiểu được ý chưa nói hết của cô.

Những người muốn về nhà mà không về được, những người thà c.h.ế.t không chịu khuất phục ma đạo ấy, không nên bị vứt bỏ ở đây.

Ít nhất, họ không nên c.h.ế.t trong tay lũ Thi Ma tham lam đê hèn, và một đám phế vật Tiên giới tắc trách, làm việc qua loa đại khái.

"... Haizzz. Ngay cả khi đối mặt với gian thương Hoa Tưởng Dung, ta cũng chưa từng làm vụ buôn bán lỗ vốn thế này."

Lê U đưa tay day trán, khóe môi hiện lên nụ cười khổ bất lực.

Nhưng chẳng hiểu sao, trong nụ cười khổ ấy lại ẩn chứa sự thỏa mãn và vui sướng chân thật, tựa như nhìn thấy ánh sao trong đêm trường.

"Có điều, vì tấm lòng này của cô, lỗ thêm mấy lần nữa thì có sao?"

Lời vừa dứt, hắn đã áp lòng bàn tay vào lưng Nhiếp Chiêu. Linh lực nồng đậm tinh thuần như mưa xuân thấm đất, gột rửa từng kinh mạch của cô, vừa chữa trị những tổn thương do pháp thuật gây ra, vừa cùng cô đón đỡ dòng lũ từ trên trời giáng xuống.

"Lê công tử, ngươi..."

"A Chiêu, tập trung. Ta đã nói, 'ta' hiện tại chỉ là một luồng thần niệm, linh lực có hạn, tối đa chỉ giúp cô được lần này thôi. Tiếp theo vẫn phải dựa vào chính... mình..."

Đúng như lời Lê U nói, khi hắn liên tục truyền linh lực vào cơ thể Nhiếp Chiêu, bóng dáng hắn cũng dần mờ nhạt, co rút lại... co lại... co lại...

... Co lại chỉ còn cỡ bàn tay, trông y hệt một con mô hình nhỏ xíu, nhảy lên túm lấy một lọn tóc của Nhiếp Chiêu!

Nhiếp Chiêu: "???"

Lê U phiên bản bỏ túi leo theo lọn tóc lên vai cô ngồi xuống: "Được rồi, thế này là ta cạn kiệt lương thảo, thực sự chỉ còn một chút thần niệm thôi đấy. A Chiêu, ta đối với cô đã tận tình tận nghĩa..."

Nhiếp Chiêu: "... Phụt."

Lê U: "... Có gì đáng cười?"

Nhiếp Chiêu: "Xin lỗi, cảm ơn ngươi. Nhưng mà cái đó, ngươi thực sự, quá..."

Lê U: "A Chiêu, không được nói từ 'bé' với nam nhân."

Nhiếp Chiêu: "... Được rồi."

"..."

"Nhưng mà huynh thực sự bé quá đi mất ha ha ha ha ha!!!"

"A Chiêu!!!"

...

...

Cùng lúc đó, tại Tiên giới.

BÙM...!!!

Trận pháp bách chiến bách thắng của Trấn Tinh Điện bị phản đòn. Chấn động dữ dội sau đó chỉ có thể dùng từ này để hình dung.

Người chủ trì đại cục tại hiện trường không phải ai khác, chính là tiên thị Chu Dung dưới trướng Thừa Quang thượng thần.

Kẻ này giỏi nhất là cáo mượn oai hùm, ra vẻ ta đây, lời nói cử chỉ mang đậm phong cách thái giám tổng quản, lại được Nhiếp Chiêu ưu ái gọi là "Chu công công".

Chu công công hầu hạ Thừa Quang thượng thần nhiều năm, tuy không phải Tiên quân nhưng còn hơn cả Tiên quân, số ngọn núi bị hắn san bằng không một nghìn thì cũng tám trăm.

Dưới tay hắn, không biết bao nhiêu chim muông cá thú gặp tai bay vạ gió, đến một tiếng kêu t.h.ả.m cũng không kịp thốt ra đã tan thành tro bụi trong cột sáng từ trên trời giáng xuống.

Hắn đã quen nắm quyền sinh sát trong tay, dù thế nào cũng không ngờ tới... phàm gian lại có người đỡ được đòn này, thậm chí còn kích hoạt trận pháp phản phệ, cho nổ một đám mây hình nấm ngay trước mặt hắn.

"#@%… @#%?! #@!!"

Chu công công vì muốn thể hiện sự anh minh thần võ của mình nên luôn đứng ở tuyến đầu. Lần này đứng mũi chịu sào, bị dư chấn vụ nổ hất văng đi hơn mười trượng, đầu mặt đầy m.á.u me, trông như một cục pixel bị lỗi che mờ.

"Phụt!"

Đối diện hắn là nữ tiên quan của Thái Âm Điện, dáng người cao ráo, phụng mệnh Nguyễn Khinh La đến ngăn cản khởi động trận pháp. Thấy cảnh này, cô nhịn không được bật cười: "Chu công... khụ khụ, Chu tiên thị, ngài sao thế này? Có cần ta đỡ ngài một tay không?"

"Không cần! Tránh ra cho ta!"

Chu công công tức tối bò dậy, đưa tay sửa lại cái mũ quan do Thừa Quang thượng thần ban tặng, lại phát hiện cái mũ đã bị cháy sém một nửa, tiện thể tiễn luôn nửa mảng tóc của hắn đi theo.

"Chuyện, chuyện chuyện chuyện... chuyện này là thế nào!!"

Hắn tức đến mức nhảy dựng lên, nhưng lại không dám nhảy quá cao, sợ tóc tai bay tứ tung như cỏ dại: "Con nha đầu kia đã làm cái gì dưới trần gian thế hả? Trận pháp của Thượng thần bị hủy, Thái Âm Điện các người phải cho ta một lời giải thích!!"

"Ngài nói gì lạ vậy?"

Cô gái không hề sợ hãi, thành thục nhún vai: "Việc này nếu là do Nhiếp Chiêu làm thì đó là do ngài mạo muội khởi động trận pháp, suýt chút nữa ngộ sát đồng liêu. Nhiếp Chiêu ra tay tự vệ thì có gì sai?"

Chu công công không buông tha: "Nếu ả ta cấu kết với người ngoài..."

"Nếu có người ngoài nhúng tay thì chẳng liên quan gì đến bọn ta cả. Ngài cứ việc đích thân xuống trần đòi công đạo. Có điều yêu ma ở Ly Châu đang hoành hành, ngài có còn nguyên vẹn trở về hay không thì ta không dám chắc đâu."

"Ngươi?!"

"Đừng có 'ngươi' nữa."

Cô gái cười tươi như hoa, nhưng lời nói ra lại như gai nhọn, cứ nhè vào vết thương người ta mà chọc.

"Ngài ấy à, tốt nhất là mau về tắm gội thắp hương, rửa sạch đống m.á.u me này đi, kẻo làm bẩn mắt Thừa Quang thượng thần, mất đi sự sủng ái của ngài ấy. Chuyện của Thái Âm Điện chúng ta, không phiền ngài nhọc lòng."