Ta Đưa Tiên Quân Đi Ngồi Tù

Chương 22: Nữ Trạng Nguyên

"Ta nhận tội, ta nhận tội!!! Ngươi đừng có qua đây á á á á á!!!"

"..."

"..."

Chứng kiến phàm gian gà bay ch.ó sủa, Thế t.ử khóc lóc t.h.ả.m thiết, Trấn Quốc Công mặt xanh mét gào thét "Thả con ta ra", khán đài Tiên giới rơi vào sự im lặng c.h.ế.t chóc.

Thảm quá.

Dây vào vị Nhiếp cô nương này quả thực là quá thảm.

Thảm đến mức Nguyễn Khinh La cũng phải quay mặt đi, sợ mình nhìn thêm cái nữa sẽ cười phá lên mất hình tượng.

Trong sự im lặng đó, ông nội của Trấn Quốc Công, tay sai của ông nội hắn, phó quan của ông nội hắn, cấp trên của ông nội hắn... tóm lại là toàn bộ người của Thần Tinh Điện, mặt mày đều xanh như tàu lá chuối.

Câu trên chỉ là trần thuật sự thật khách quan, không phải c.h.ử.i bậy.

"Mẹ kiếp ông nội nó! Sướng quá đi mất, lại còn có chuyện tốt thế này!"

Đây mới là c.h.ử.i bậy.

Mấy vị tiểu tiên quan trẻ tuổi của Thái Âm Điện, khí thế hừng hực, lại không lầm lì ít nói như Mộ Tuyết Trần, ngay lập tức sảng khoái c.h.ử.i thành tiếng: “Lũ khốn nạn này, cậy có Thanh Huyền Thượng thần chống lưng, làm mưa làm gió dưới trần gian, lần này coi như gặp báo ứng rồi!"

"Người quản thiên tượng của Tuế Tinh Điện đâu? Đến chưa? Còn ngẩn ra đó làm gì, giáng thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t cụ chúng nó đi! Nhiếp tiểu muội ngầu như thế, còn không mau tạo hiệu ứng ánh sáng cho cô ấy?"

"Gọi gì là tiểu muội, đó là chị Nhiếp của bọn mình đấy. Với công lao này, quay về chắc phải thăng liền ba cấp."

"Các người cũng thế, ngẩn ra đấy làm gì? Còn không mau ghi hình lại cảnh này, sau này mỗi ngày phát lại bảy tám lần, ta có thể ăn thêm ba bát cơm!"

"Đều là thần tiên cả rồi, hít gió uống sương là đủ, ăn cơm cái gì. Xem xong vở kịch hay này, một ngày ta có thể c.h.é.m thêm đầu ba tên bại hoại!"

"Chém! Chém cái đứa to đầu nhất ấy!"

Thanh Huyền: "..."

Đám nhãi ranh Thái Âm Điện này, không biết lớn nhỏ tôn ti trật tự, thấy hắn gặp xui xẻo là vỗ tay reo hò, dám to mồm xấc xược ngay trước mặt hắn.

Để chúng nói tiếp, e là chúng sắp xếp luôn cả chỗ chôn cho hắn rồi!

Về điểm này thì hắn lo xa quá.

Thái Âm Điện chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lo chỗ chôn cho hắn, họ chỉ muốn mở tiệc nhảy múa trên mộ hắn thôi.

"..."

Thấy đại thế đã mất, Thanh Huyền khó khăn mấp máy môi, cố gắng vớt vát cục diện: “Cho dù... cho dù cổ trùng quả thực có liên quan đến nhà họ Kim, cũng chưa chắc là bằng chứng thép của việc gian lận. Biết đâu đấy là vô tình gặp phải trong trường hợp khác..."

Nói thật, cái lý do này gượng ép đến mức chính hắn nghe còn không lọt tai.

Đối với những hành động lén lút sau lưng của Kim Tiên quân, Thanh Huyền Thượng thần chưa bao giờ là không biết gì.

Hắn biết, nhưng hắn không quan tâm.

Kim Tiên quân là thuộc hạ trung thành tận tâm, bảo đ.á.n.h đâu đ.á.n.h đó, không hai lời, hơn nữa luôn phục tùng, nịnh nọt hắn rất được lòng, đã sớm kiếm đủ điểm thiện cảm từ hắn.

Dựa vào chút thiện cảm này, bảo hắn che giấu một hai hành vi gian lận của Kim Tiên quân, tất nhiên là chuyện dư sức.

Trong mắt Thanh Huyền, “thuộc hạ tốt" của hắn đã tận tụy cống hiến như vậy, chẳng qua chỉ là sắp xếp cho mấy đứa con cháu lên trời thì có gì to tát đâu?

Nước quá trong thì không có cá, ai mà chẳng có chút tư tâm?

Nếu Nhiếp Chiêu biết được suy nghĩ này của hắn, có lẽ sẽ nói "Con cá này sống trong nước trong không được, chi bằng chúng ta nướng nó đi".

Nhưng Nhiếp Chiêu không biết, đồng thời trong lúc không biết, cô đã chặn đứng cái miệng định biện hộ cho nhà họ Kim của Thanh Huyền: “Ta biết, trong lòng các vị chắc chắn còn nghi ngờ."

"Các vị có thể sẽ nghĩ: 'Biết đâu, Thế t.ử chỉ vô tình tiếp xúc với cổ trùng ở đâu đó, chứ không trực tiếp tham gia gian lận'..."

"Vì vậy, ta còn chứng cứ thứ hai."

Trước khi cô mở miệng, Thế t.ử đã bị con đỉa khổng lồ quấn chặt mấy vòng đầy nhiệt tình, hung hăng hút mấy ngụm. Khuôn mặt hắn trắng bệch chuyển sang xanh mét, dính đầy nước mũi nước mắt và mồ hôi dầu nhầy nhụa, trông chẳng còn ra hình người.

Cứ dày vò tiếp, e là tiêu đề câu chuyện sẽ từ "Tiên quân ngồi tù" biến thành "Thảm họa trăn khổng lồ", nên Nhiếp Chiêu khoan hồng độ lượng thu tay, phong ấn con cổ trùng lại.

Lần này “bằng chứng" cô đưa ra là một bài thi.

Chính xác mà nói, là bản scan bài thi mà Thế t.ử đã nộp lên Tiên giới năm đó, bài thi hòa trộn m.á.u của hắn, mang thành tích của hắn, giúp hắn đoạt giải nhất trong kỳ Tiên thí.

Thời gian gấp rút, bộ ba Husky không kịp lấy bản gốc từ Tiên giới, bèn dùng linh lực ghi lại nội dung trong phù giấy, gửi từ xa cho Nhiếp Chiêu.

Nhiếp Chiêu đưa bản scan này cho hai vị tiên quan kiểm tra từng tờ một, sau khi xác nhận không sai sót, mới quay sang vị Thế t.ử đang mồ hôi đầm đìa: “Thế tử, giả sử năm đó ngươi không gian lận, tự mình viết ra bài thi này. Vậy thì bây giờ ta kiểm tra ngươi lại một lần nữa, cùng một câu hỏi, ngươi chắc hẳn cũng có thể đưa ra câu trả lời tương đương chứ?"

Thế tử: "..."

Trả lời cái con khỉ!!!

Hắn đã sớm bị con đỉa dọa vỡ mật, mặt như màu đất, môi run lẩy bẩy không ngừng: "Ta, ta..."

"Hồ đồ!"

Trấn Quốc Công nôn nóng ngắt lời: "Con ta bị cô hành hạ ra nông nỗi này, làm sao còn trả lời được?! Nhiếp Tiên quan, cô đừng có h.i.ế.p người quá đáng!!"

Nhiếp Chiêu uyển chuyển đáp: "Để chứng minh sự trong sạch, ta tin Thế t.ử sẽ nỗ lực. Hơn nữa, nếu hắn thực sự có tài năng xuất chúng, cho dù kề d.a.o vào cổ, hẳn cũng có thể bình thản đối đáp trôi chảy."

Thế tử: "..."

Trấn Quốc Công: "..."

Tài năng xuất chúng cái quái gì, hắn có tài năng của đứa trẻ lên bảy đã là may phước rồi.

Và Nhiếp Chiêu đã bắt đầu đọc đề: “Câu thứ nhất. Thời Thượng cổ, Bát Hoang đại địa vốn là một thể, sau vì Ma tộc náo loạn mà phân tách. Các châu đều có bí cảnh bảo tồn di tích thượng cổ, hãy liệt kê ba nơi trong số đó, tóm tắt phương pháp tiến vào bí cảnh."

"Câu thứ hai. Ly Châu sản xuất nhiều linh thảo, dùng Yên Ca Thảo sinh trưởng dưới đáy hồ làm thuốc, có thể chữa trị nhiều loại bệnh nan y. Hãy tóm tắt d.ư.ợ.c tính và d.ư.ợ.c lý của nó, đồng thời viết ra phương t.h.u.ố.c điều trị Hàn Huyết chứng, Mê Tâm chứng và Bạo Thực chứng."

"Câu thứ ba. Tốn Châu còn gọi là 'Trạch Quốc', có tổng cộng ba trăm hai mươi bảy thủy mạch lớn nhỏ. Hãy vẽ bản đồ phân bố thủy mạch, chú thích vị trí các môn phái tu tiên chủ yếu ở Tốn Châu, tóm tắt mối quan hệ giữa thủy mạch và việc chọn địa điểm lập phái."

"Câu thứ tư. Cực nam Tốn Châu có một tiểu quốc, sau khi trải qua chiến tranh tàn phá đang chờ chấn hưng. Nếu ngươi nắm giữ triều chính, sẽ bắt đầu từ đâu? Hãy tóm tắt ba biện pháp hữu hiệu."

...

"Câu bốn mươi mốt. Sách cổ có câu: 'Kẻ tàn ác hại dân, gọi là một gã thất phu. Ta chỉ nghe nói g.i.ế.c một gã thất phu, chứ chưa nghe nói g.i.ế.c vua bao giờ.' Hãy tóm tắt quan điểm của ngươi về câu này."

"Câu bốn mươi hai. Sách cổ có câu: 'Kính thuận chi đạo, là lễ lớn của phụ nữ.' Hãy tóm tắt quan điểm của ngươi về câu này."

"Câu bốn mươi ba..."

"..."

Đối với Thế tử, thi cử cũng chẳng khác gì đọc tên món ăn, ít ra tên món ăn hắn còn nghe hiểu, vì hắn ăn nhiều.

Còn mấy cái đề thi này...

Cái gì Trạch Quốc? Cái gì di tích? Cái gì Yên Ca Thảo?

Mấy cái tên nghe hung tàn thế???

Thế t.ử mồ hôi vã ra như tắm, mắt trợn ngược, nửa ngày không thốt nổi một chữ, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng lắp bắp: "Ta... ta mệt quá, đầu óc không quay nổi..."

"Thành nhi!"

Trấn Quốc Công đau lòng khôn xiết, dù sao đây cũng là con trai độc nhất, là sự tiếp nối của cái "của quý" ngàn vàng nhà ông ta: “Thái y, mau tuyên Thái y! Đưa Thành nhi về nghỉ ngơi!"

Ngoài dự đoán của ông ta, Nhiếp Chiêu chẳng những không ngăn cản, lại còn hào phóng phất tay: "Quốc công yên tâm, lần này, lệnh lang sẽ được nghỉ ngơi rất dài."

Sắc mặt Trấn Quốc Công cứng đờ, quay đầu cảnh giác nhìn cô: "Cô muốn làm gì?"

"Không có gì."

Nhiếp Chiêu dường như hoàn toàn mất hứng thú với hai cha con họ, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua, không dừng lại nửa giây: “Ta chỉ đang nghĩ, những câu hỏi này Thế t.ử không trả lời được, ta có thể tìm người giúp hắn."

"Tần cô nương, cô thấy sao?"

"Ta?"

Tần Tranh chỉ ngược vào mình, trong mắt thoáng qua vẻ ngỡ ngàng: “Ta chỉ là thí sinh thi trượt, trả lời trước mặt Tiên quan e là múa rìu qua mắt thợ... Ái chà!"

Lời còn chưa dứt, cô cảm thấy sau lưng bị ai đó đẩy nhẹ, kinh ngạc quay đầu lại, thấy nữ quỷ Lưu Ly không biết hiện hình từ lúc nào, đang sa sầm mặt đứng sau lưng cô.

"Lải nhải cái gì? Còn không mau lên."

Lưu Ly căng khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch, lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, nhưng không hề đáng sợ, trái lại có sự nghiêm khắc kiểu "yêu cho roi cho vọt".

"Cơ hội ngay trước mắt, ngươi chưa thử, sao biết mình không làm được? Ngươi có biết trên đời có bao nhiêu người đến c.h.ế.t cũng không chờ được cơ hội này không?"

Cùng lúc đó, Nhiếp Chiêu cũng truyền âm cho Tần Tranh:

[Tần cô nương, ta không thể mãi ở bên cạnh cô.]

[Khi không có ta hộ tống, ta mong cô nắm bắt tốt từng cơ hội, chứng tỏ giá trị của mình với tất cả mọi người. Cho dù cô là vàng thật, nếu cứ bị chôn vùi trong bóng tối, cũng chẳng ai thấy được ánh sáng của cô.]

[Ta biết, cô đã nỗ lực tôi luyện bản thân đủ rồi. Cô chỉ cần một chút ánh sáng. Ta tuy không phải mặt trời, nhưng ngay lúc này, ta có thể làm ngọn đuốc soi đường cho cô.]

[Con đường tiếp theo, phải dựa vào chính cô bước đi rồi.]

"..."

Nhân phi thánh hiền, Tần Tranh dù kiên cường đến đâu, chung quy cũng chỉ là một cô bé mười mấy tuổi.

Dưới sự tẩy não ngày qua ngày của đạo hiếu, dưới sự vây hãm của gia tộc và quyền quý, cô cũng biết sợ hãi, bất an, tự nghi ngờ bản thân. Cô tự hỏi mình có phải quá tùy hứng, quá tham lam, quá muốn những thứ "không nên nghĩ tới" hay không.

Nếu không phải trong nhà còn có một vị ma ma hiền từ, tận tình chỉ bảo, không quản phiền phức lặp lại hết lần này đến lần khác câu "con không có lỗi", chưa chắc cô đã kiên trì được đến hôm nay.

Sau khi ma ma về quê thăm thân, cô vốn tưởng rằng một mình mình chẳng làm nên trò trống gì. Dù có đ.á.n.h cược tất cả bỏ trốn khỏi nhà, cũng chỉ là sự giãy giụa vô ích trước khi c.h.ế.t.

Trên chiếc phi thuyền ngày hôm đó, khi bị "vị hôn phu" đuổi kịp, cô suýt chút nữa đã tuyệt vọng.

[May mắn thay, ta gặp được Nhiếp cô nương.]

[Đúng vậy, mặc kệ người khác nói gì, nghĩ gì... đối với ta, ma ma và Nhiếp cô nương chính là mặt trời. Các người đã cứu ta, ta không thể để các người thất vọng.]

Dưới sự khích lệ của Nhiếp Chiêu, sự lo lắng và do dự trong mắt Tần Tranh tan biến trong nháy mắt. Thay vào đó là thần thái tự tin, rạng ngời mỗi khi cô đặt bút, như thể thiên hạ này không nơi nào không thể đi, không việc gì không thể làm.

"Được. Đã như vậy, ta xin phép bêu xấu."

Trên Kim điện tượng trưng cho quyền uy tối cao của Chấn Châu, dưới sự chăm chú của chư thiên tiên thần, thiếu nữ khẽ ngẩng đầu, giọng nói trong trẻo như băng tan trong dòng nước xuân.

"Bát Hoang đại địa có tổng cộng mười một bí cảnh thượng cổ, trong đó nổi tiếng nhất là 'Hồng Mông bí cảnh' ở Ly Châu, 'Thái Sơ bí cảnh' ở Càn Châu và 'Khải Nguyên bí cảnh' ở Tốn Châu. Muốn vào Hồng Mông bí cảnh, cần bẩm báo Thiên Đế, sau đó do năm vị Thượng thần hợp lực mở phong ấn..."

"Phương t.h.u.ố.c sử dụng Yên Ca Thảo, theo ta biết có ba mươi bảy loại, trong đó loại dùng cho Hàn Huyết chứng là..."

"Thủy mạch Tốn Châu, lấy sông Bách Hoa, sông Ngũ Sắc làm dòng chính, bên dưới còn có bảy mươi hai chi lưu, hai trăm năm mươi ba nhánh phụ..."

"..."

"Sách cổ nói 'Kính thuận chi đạo, là đại lễ của phụ nữ', có lẽ xuất phát từ tấm lòng quan tâm lo lắng, nhưng thiết nghĩ, nữ t.ử trong thiên hạ không thể nghe theo mù quáng. Con người sinh ra giữa trời đất, đều nên mang trong lòng 'đạo kính thuận', nhưng không phải bề tôi một mực kính thuận quân vương, phụ nữ một mực kính thuận cha huynh và chồng, mà là kính người đáng kính, thuận theo đạo nghĩa."

Nói đến đây, Tần Tranh không kìm nén được cảm xúc mãnh liệt trong lòng, giọng hơi run rẩy, trong hốc mắt ẩn hiện ánh lệ: “Ít nhất... ta nghĩ là như vậy."

"Nói hay lắm."

Nhiếp Chiêu đứng bên cạnh vỗ tay nhiệt liệt, vừa vỗ tay vừa cười lớn: “Trời, Đất, Vua, Thầy, Cha. Trời đất bất nhân, còn có thể lật đổ, huống chi là người phàm!"

"..."

Tiên giới và phàm trần một lần nữa đồng thời rơi vào im lặng. Không khí ngưng trệ như một tấm lưới lớn ép xuống từ bốn phương tám hướng, khiến người ta nghẹt thở.

Không chỉ vì phát ngôn "đại nghịch bất đạo" của Nhiếp Chiêu, mà còn vì...

"Những gì Tần cô nương này nói, giống hệt đáp án trên bài thi năm ngoái..."

"Nhưng mà đây rõ ràng là bài của Trạng nguyên..."

"Đương nhiên rồi."

Nhiếp Chiêu đối diện với hai vị tiên quan đang nghi ngờ, Nguyễn Khinh La đối diện với biển người đen kịt trên Tiên giới, đồng thời mở miệng, trên mặt mang nụ cười nhưng ẩn chứa sự giận dữ sắc bén: “Bởi vì, đó vốn dĩ là bài thi của cô ấy."

Bởi vì Tần Tranh, vốn dĩ mới là người đứng đầu bảng vàng Tiên thí năm ngoái.

Cô ấy mới là vàng thật mà Tiên giới đã đãi cát tìm vàng, sàng lọc từ biển người mênh mông.

Thế nhưng dưới sự thao túng của Thần Tinh Điện, bài văn "kính người đáng kính, thuận theo đạo nghĩa" đầy khí khái kia, lại bị gán cho tên phế vật vô học, ức h.i.ế.p nam nữ, trở thành hòn đá lót đường không đáng kể trên con đường thênh thang của hắn.

Và tên phế vật này, thậm chí còn mưu toan cưỡng chiếm Tần Tranh khi sự việc vỡ lở, dùng "đạo kính thuận" để ép cô khuất phục.

Buồn cười biết bao, Nhiếp Chiêu nghĩ.

"Bài thi... của ta?"

Tần Tranh mất một lúc để tiêu hóa thông tin, sắp xếp lại dòng suy nghĩ hỗn loạn, sau đó mới từ từ hiểu ra.

Khoảnh khắc nhận ra sự thật, cô đầu tiên là hoang mang, bàng hoàng, sau đó dần dần nhớ lại những việc làm của cha mẹ và anh trai. Bi phẫn như thủy triều dâng đầy lồng ngực, hóa thành nước mắt tuôn trào.

"Các người, lại dám..."

"Là ngươi! Là ngươi, cùng cha ta, đại ca ta, đ.á.n.h cắp bài thi của ta...!!"

"Ngươi dùng thành tích của ta vào thư viện, còn muốn mượn đó để phi thăng..."

"Tần cô nương, nghe ta nói đã."

Thế t.ử giật giật thớ thịt trên má, miễn cưỡng nặn ra nụ cười giả tạo: “Thật ra, ta vốn định cưới cô. Vợ chồng với nhau mà, của cô là của ta, của ta là của cô, ta thành tiên cũng sẽ mang cô theo..."

BỐP!!

Thế t.ử còn chưa dứt lời, Tần Tranh đã nghiến răng, hai tay bê chiếc ghế gỗ chạm trổ, đập mạnh xuống đầu hắn!

"Ngươi đáng c.h.ế.t!"

Cô hận thù nói, trong đôi mắt đẫm lệ rực cháy ngọn lửa giận dữ: “Lũ sâu bọ ăn thịt uống m.á.u người các ngươi đều đáng c.h.ế.t cả!!"

"Ngươi..."

Thấy Thế t.ử bị đập ngã ngửa, Trấn Quốc Công đau lòng đến không thở nổi, đang định phất tay ra lệnh cho tả hữu xông lên, bỗng thấy cổ thắt lại. Cả người ông ta bị Nhiếp Chiêu dùng Thiên Phạt Tỏa kéo xuống bậc thang, lăn lông lốc xuống đất y hệt thằng con.

Chiếc mũ vàng trang trí hoa mỹ tượng trưng cho quyền thế và tôn vinh trên đầu ông ta rơi xuống đất, lăn đến tận chân Nhiếp Chiêu. Cô lơ đãng giẫm một chân lên, như giẫm nát khí thế ngút trời không coi ai ra gì của nhà họ Kim, cũng giẫm nát vận mệnh và cột sống của cả gia đình họ.

"Sao hả, bây giờ ông biết tội chưa?"

Nhiếp Chiêu cúi người nhìn ông ta, ý cười như nước xuân tràn vào đáy mắt, lại như hoa xuân nở trên má, quả thực là một dung mạo tuyệt trần… nhưng cô gái này không phải người, là Cửu Thiên Huyền Nữ hạ phàm trần".

Theo mọi nghĩa.

"Ồ, ta chỉ hỏi theo phép lịch sự thôi, ông không biết tội cũng chẳng sao. Bằng chứng đầy đủ, mắt xích ăn khớp, cho dù ông có chối c.h.ế.t thì cũng phải lên đường thôi. Ta còn có thể nhân danh 'kháng cự phạt nghiêm' c.h.é.m thêm cho ông mấy đao nữa."

"Cố lên nhé, lão bá phụ tham ô coi thương pháp luật. Ông nhất định phải kiên trì đến cùng, ngàn vạn lần đừng nhận tội đấy!"

...