Yuki nhắm mắt lại, cố gắng giữ bình tĩnh khi cảm nhận sự hiện diện của Sora. Hơi lạnh từ không khí xung quanh như thấm vào từng tế bào trong cơ thể cô. Haruto đứng chắn trước mặt, thể hiện rõ sự quyết tâm. “Chúng tôi không sợ cô,” anh nói, giọng chắc nịch.
Sora vẫn giữ nụ cười bí ẩn, ánh mắt cô ta lấp lánh sự thách thức. “Thật thú vị. Các bạn nghĩ mình có thể ngăn cản tôi ư? Tôi không chỉ là một cái tên trong những trang sách cũ.” Cô ta tiến lại gần, từng bước chân tựa như nhấn mạnh sức mạnh của mình.
Aiko, đứng bên cạnh, cảm thấy bầu không khí trở nên căng thẳng. “Chúng tôi không đến đây để tìm kiếm kẻ thù. Chúng tôi chỉ muốn biết sự thật,” cô nói, cố gắng giữ giọng điệu hòa nhã nhưng không giấu được sự lo lắng.
“Thật ra, sự thật thường tàn nhẫn hơn nhiều so với những gì các bạn nghĩ.” Sora nhìn thẳng vào Yuki, như thể đang khám phá từng ngóc ngách trong tâm trí cô. “Yuki, liệu bạn có đủ sức mạnh để đối mặt với những điều mình sắp biết?”
Yuki cảm thấy như có hàng triệu câu hỏi đang chực chờ trong đầu. Cô hít một hơi sâu, cố gắng tập trung. “Tôi không sợ sự thật. Tôi chỉ muốn hiểu lý do tại sao… tại sao cô lại chọn con đường này?” Giọng nói của cô không còn run rẩy, mà tràn đầy quyết tâm.
“Con đường này?” Sora cười khẩy, “Đó là con đường mà những kẻ yếu đuối không thể hiểu. Họ chỉ biết sống trong bóng tối, không bao giờ dám nhìn vào những gì họ thực sự là.” Cô ta đưa tay chỉ vào những tài liệu xung quanh, “Những bí mật này chỉ là bề nổi. Cái bạn thật sự cần tìm nằm sâu bên trong.”
Riku, đứng ở một bên, không nhịn được. “Chúng tôi không đến đây để nghe cô thuyết giáo. Chúng tôi chỉ cần thông tin về Hội Tâm Tư.” Anh nói, ánh mắt kiên quyết.
“Nhưng các bạn đã tìm đến đúng người rồi,” Sora đáp lại, giọng điệu có phần kiêu ngạo. “Hội Tâm Tư không chỉ đơn thuần là một tổ chức. Họ là những người nắm giữ quyền lực thực sự, và tôi là một phần của nó. Nếu các bạn muốn biết, hãy chấp nhận thử thách mà tôi đưa ra.”
“Thử thách?” Haruto nhướng mày, cảnh giác. “Cô muốn chúng tôi làm gì?”
“Đơn giản thôi,” Sora nói, bước lùi lại một bước, “Các bạn sẽ phải đối mặt với những nỗi sợ hãi lớn nhất của mình. Nếu các bạn vượt qua, tôi sẽ cho các bạn những thông tin mà các bạn cần. Nếu không… thì các bạn sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong những tội lỗi của chính mình.”
Yuki cảm thấy lòng mình trĩu nặng. Những lời của Sora như một lời nguyền, những nỗi sợ hãi đã chôn sâu trong cô bỗng dưng trỗi dậy. “Cô không thể làm vậy,” Yuki nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, “Chúng tôi không thể tin tưởng cô.”“Tin hay không là tùy thuộc vào các bạn. Nhưng hãy nhớ, sự thật không bao giờ dễ dàng.” Sora lùi lại, bỗng dưng biến mất vào bóng tối của thư viện. Những trang sách xung quanh như bị thổi bay bởi một cơn gió lạnh, để lại sự im lặng nặng nề.
“Chúng ta phải làm gì bây giờ?” Aiko hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
“Chúng ta không thể để cô ta thao túng,” Haruto khẳng định, “Chúng ta cần phải tìm hiểu về Hội Tâm Tư ngay bây giờ. Đừng để mình bị phân tâm.”
Yuki nhìn những tài liệu trên bàn, lòng nặng trĩu. “Nhưng… chúng ta sẽ phải đối mặt với những nỗi sợ hãi của mình. Tôi không biết mình có thể làm được không.”
“Cứ tin vào bản thân mình, Yuki,” Riku nói, nhẹ nhàng động viên. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
“Đúng vậy,” Shinji thêm vào. “Chúng ta không đơn độc. Nếu cô ta đã thách thức, thì chúng ta sẽ đối mặt. Nhưng trước hết, hãy thu thập thông tin đã.”
Nhóm bạn bắt đầu lục lọi tài liệu một lần nữa, mỗi người đều đắm chìm trong thế giới của những bí mật và tội lỗi. Thời gian trôi qua, ánh sáng trong thư viện dần mờ đi. Những trang sách như đang thì thầm, kể về những câu chuyện chưa được kể.
Yuki không thể ngừng suy nghĩ về lời nói của Sora. Cô cảm thấy mình như đang đứng bên bờ vực sâu, nơi những nỗi sợ hãi đang chực chờ để kéo cô xuống. “Mình có thể làm được,” cô tự nhủ, nhưng lòng vẫn đầy nghi ngờ.
Bỗng, một tiếng động từ phía sau làm cả nhóm giật mình. Cánh cửa thư viện lại mở ra, lần này không phải Sora mà là một nhân vật lạ mặt. Một người đàn ông trung niên, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt sáng rực, bước vào. Ông ta mặc một bộ đồ giản dị, nhưng có vẻ như đang mang theo một bí mật.
“Các bạn đang tìm kiếm điều gì?” ông ta hỏi, giọng trầm và chắc nịch. “Tôi có thể giúp.”
Yuki nhìn nhau với các thành viên trong nhóm. Liệu đây có phải là một sự cứu rỗi hay một mối đe dọa mới? Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng khi họ chuẩn bị đón nhận một bước ngoặt bất ngờ trong hành trình của mình.