Suy Nghĩ Tội Lỗi

Chương 1: Giới thiệu thế giới và nhân vật (5 chương)

Sau

Yuki Tanaka đứng giữa dòng người tấp nập trên phố, ánh mắt trầm tư nhìn về phía những cửa hàng lấp lánh ánh đèn. Mái tóc dài màu đen của cô bay nhẹ trong gió, như một cơn sóng đen cuốn theo những suy nghĩ lặng lẽ. Cô không chỉ là một cô gái bình thường; khả năng đọc tâm thuật khiến cô cảm thấy mình như một kẻ ngoại lai giữa dòng đời. Mọi suy nghĩ, cảm xúc của người khác như những làn sóng âm thầm vây quanh, đôi khi khiến cô muốn chạy trốn.

Một ngày mùa thu, khi ánh nắng yếu ớt len lỏi qua những tán cây, Yuki vô tình va phải một chàng trai cao lớn. Haruto Yamamoto. Hình ảnh đầu tiên của anh như một bức tranh sống động giữa cuộc sống nhộn nhịp. Mái tóc bạch kim, đôi mắt xanh biếc như bầu trời trong trẻo, và dáng vẻ tự tin khiến cô không thể rời mắt. Haruto mỉm cười, nụ cười tỏa nắng, nhưng Yuki không thể chỉ đơn giản thưởng thức vẻ ngoài đó.

“Xin lỗi,” cô lắp bắp, nhưng trong lòng, những suy nghĩ của Haruto bắt đầu vang lên như một bản nhạc không lời.

“Không sao, mình cũng đang vội,” anh đáp, nhưng Yuki nghe thấy một điều khác. “Mình không muốn sống dưới cái bóng của cha mình nữa.”

Chưa bao giờ cô cảm thấy rõ ràng như vậy. Những cảm xúc tội lỗi, sự khát khao tìm kiếm bản thân, và cả nỗi sợ hãi của Haruto như một bức tranh phơi bày trước mắt cô. Yuki thoáng bối rối, nhưng cũng đầy tò mò. Cô muốn biết thêm về chàng trai này, nhưng đồng thời cũng cảm thấy nỗi cô đơn dâng trào.

“Bạn có cần giúp gì không?” Haruto hỏi, ánh mắt anh chân thành. Yuki chỉ lắc đầu, nhưng trong lòng, cô tự hỏi liệu có phải đây là cơ hội để kết nối với ai đó mà không phải qua những suy nghĩ vẩn vơ.

“Thật ra, mình đang tìm một quán cà phê,” cô nói, tìm cách để kéo dài cuộc trò chuyện. “Bạn có biết chỗ nào không?”

“Có một quán nhỏ gần đây. Mình thường đến đó khi cần một không gian yên tĩnh.” Haruto đáp, ánh mắt lấp lánh. “Đi cùng mình nhé?”

Yuki gật đầu, cảm giác hồi hộp và lo lắng đan xen. Họ đi bộ cạnh nhau, trong khi Yuki cố gắng kiểm soát khả năng của mình. Mỗi bước đi, mỗi hơi thở của Haruto như một giai điệu mới, đầy sức sống. Cô có thể cảm nhận được sự kiên cường của anh, nhưng cũng là nỗi đau sâu thẳm mà anh đang phải đối mặt.

Khi họ đến quán cà phê, Yuki chọn một góc yên tĩnh, nơi ánh sáng nhẹ nhàng chiếu qua cửa sổ. Haruto gọi hai ly cà phê, rồi quay lại nhìn Yuki, cử chỉ của anh vừa thoải mái vừa lúng túng.

“Bạn có thường đến đây không?” anh hỏi, cố gắng bắt đầu một cuộc trò chuyện.

“Thỉnh thoảng thôi,” Yuki trả lời, trong lòng đang rối bời với những suy nghĩ của anh. “Còn bạn?”

“Mình thì thường xuyên. Cảm giác như ở đây có thể tìm thấy chút bình yên giữa những bộn bề.” Haruto cười, nhưng Yuki nghe thấy một chút u ám trong câu nói đó.

Họ trò chuyện về sở thích, những bộ phim yêu thích, và cả những giấc mơ tương lai. Haruto thổ lộ rằng anh muốn tự lập và không muốn sống dưới áp lực từ gia đình. Yuki cảm nhận được sự nhiệt huyết và quyết tâm trong từng câu chữ của anh, nhưng cũng thấy nỗi lo lắng đang âm thầm xâm chiếm trái tim anh.

“Mình luôn cảm thấy như có một cái gì đó đang đè nén mình,” Haruto nói, ánh mắt anh đăm chiêu. “Nhưng mình không biết phải làm gì để thoát ra.”Yuki cảm thấy lòng mình nặng trĩu. “Có khi nào bạn muốn tìm hiểu về quá khứ không?” Cô hỏi, bất chợt dũng cảm. “Có thể những điều đã xảy ra sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về bản thân.”

Haruto im lặng một lúc, rồi gật đầu. “Có thể. Nhưng đôi khi mình sợ những gì mình sẽ tìm thấy.”

Yuki không thể không nghĩ về quá khứ của mình. Cô đã dành quá nhiều thời gian để nghe những suy nghĩ đau thương từ những người khác, nhưng lại không dám tìm hiểu về cha mình, người đã rời bỏ cô. Cảm giác tội lỗi và thiếu thốn tình cảm luôn đeo bám, khiến cô không thể thoát ra.

“Có lẽ chúng ta đều có những tội lỗi riêng,” cô nói, giọng nhẹ nhàng. “Nhưng biết đâu, chúng ta có thể cùng nhau tìm kiếm sự thật.”

Haruto nhìn thẳng vào mắt Yuki, ánh mắt anh lấp lánh hy vọng. “Có lẽ đúng như vậy.”

Bất chợt, không khí xung quanh họ dường như trở nên nặng nề hơn. Yuki cảm nhận được sự hiện diện của một điều gì đó bí ẩn, như thể có ai đó đang theo dõi họ từ xa. Cô nhìn quanh, nhưng chỉ thấy những người khách khác đang thưởng thức cà phê, không ai chú ý đến họ.

“Bạn có cảm thấy điều gì lạ không?” Yuki hỏi, giọng cô có phần lo lắng.

Haruto gật đầu, vẻ mặt anh nghiêm túc. “Có một cảm giác không an toàn. Như thể có điều gì đó sắp xảy ra.”

Đột nhiên, tiếng chuông cửa quán cà phê vang lên. Một cô gái có mái tóc đỏ rực bước vào, ánh mắt sắc lạnh, như một cơn bão đang chuẩn bị ập xuống. Cô ta nhìn quanh, rồi dừng lại ở chỗ Yuki và Haruto.

“Đã lâu không gặp,” cô ta nói, giọng lạnh lùng. “Yuki, Haruto.”

Yuki cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Cô nhận ra đó chính là Sora Hikari, một nhân vật bí ẩn mà cô từng nghe nói trong những câu chuyện đô thị. Những tin đồn về khả năng thao túng tâm trí của cô ta khiến Yuki không khỏi lo sợ.

“Cô là ai?” Haruto hỏi, giọng anh trầm xuống.

“Chỉ là một người đến để nhắc nhở hai bạn rằng những bí mật không bao giờ bị chôn vùi,” Sora đáp, nụ cười của cô ta như một lời hứa hẹn đầy nguy hiểm.

Yuki nhìn Haruto, cảm giác hồi hộp dâng trào. Họ đã bước vào một cuộc phiêu lưu không thể lường trước, nơi những tội lỗi và bí mật sẽ sớm bị phơi bày.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau