Suối Nước Thánh

Chương 18: Đối mặt với Vũ Tấn Hải

Lê Minh đứng giữa chiến trường khói lửa, lòng anh như lửa đốt. Hình ảnh Hạnh nằm đó, ánh mắt vẫn ánh lên niềm tin và hy vọng, khiến anh không thể lùi bước. Mọi người xung quanh đang chiến đấu với tất cả sức lực, nhưng nỗi đau trong lòng anh như một gánh nặng không thể gỡ bỏ.

“Đừng để sự hy sinh của Hạnh trở thành vô nghĩa!” Anh tự nhủ, quyết tâm phải làm điều gì đó. Bước chân anh vững vàng hơn, hướng về phía Vũ Tấn Hải, kẻ đang đứng ở một góc chiến trường, lạnh lùng quan sát mọi thứ.

“Lê Minh!” Hải cất tiếng, giọng điệu đầy chế giễu. “Ngươi thật sự nghĩ rằng mình có thể đánh bại ta? Sức mạnh của Linh Tuyền có thể làm gì trước ma thuật hắc ám của ta?”

“Ta không chỉ chiến đấu vì Linh Tuyền,” Lê Minh đáp, giọng nói tràn đầy sức mạnh. “Ta chiến đấu vì những người đã hy sinh, vì tự do của quê hương!”

Hải cười khẩy. “Ngươi chỉ là một bác sĩ, một kẻ yếu đuối. Những điều ngươi nói chỉ là những từ rỗng tuếch.”

Cơn giận trong Lê Minh bùng lên. Anh không thể để Hải tiếp tục chế nhạo những người đã ngã xuống. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức mạnh từ Linh Tuyền đang chảy trong huyết quản, làm cho mọi tế bào trong cơ thể như bừng tỉnh.

“Ta sẽ cho ngươi thấy sức mạnh của một người không bao giờ từ bỏ!” Anh gầm lên, lao về phía Hải, lòng tràn đầy quyết tâm.

Cả hai va chạm mạnh mẽ, tạo ra những cú đấm và những cú đá như vũ bão. Hải sử dụng ma thuật để tạo ra những cạm bẫy xung quanh, nhưng Lê Minh đã học được cách cảm nhận và né tránh. Anh biết rằng sức mạnh của Linh Tuyền không chỉ nằm ở sức mạnh thể chất mà còn ở khả năng kết nối với những linh hồn xung quanh.

“Hãy để ta giải phóng sức mạnh của Linh Tuyền!” Lê Minh hét lên, giơ tay về phía suối nước thánh gần đó. Một làn sóng ánh sáng rực rỡ bùng lên, chảy từ lòng đất lên, hòa quyện với sức mạnh trong anh. Những linh hồn xung quanh cũng bắt đầu hòa vào, tạo thành một lực lượng mạnh mẽ.

Vũ Tấn Hải cảm thấy sự thay đổi, hắn lùi lại, đôi mắt mở lớn. “Không! Điều này không thể xảy ra!”

“Công lý sẽ chiến thắng!” Lê Minh khẳng định, không cho Hải có thời gian phản ứng. Anh lao về phía trước, tay nắm chặt, một cú đấm mạnh mẽ hướng về phía Hải.

Hải vung tay lên, một dòng năng lượng đen tối xuất hiện, nhưng Lê Minh không dừng lại. Anh cảm nhận được sức mạnh từ Linh Tuyền, từ những người đã hy sinh, từ tất cả những gì anh đã trải qua. Cú đấm của anh chạm vào cạm bẫy, phát ra một ánh sáng chói lòa, làm cho Hải lùi lại, mất thăng bằng.

“Ngươi không thể đánh bại ta!” Hải quát, nhưng trong lòng hắn đã dâng trào sự sợ hãi. Hắn không ngờ rằng một kẻ như Lê Minh lại có thể mạnh mẽ đến vậy.Lê Minh không để cho Hải có cơ hội hồi phục. Anh tiếp tục tấn công, từng cú đấm, từng cú đá như những cơn sóng dồn dập, khiến Hải không thể ngẩng đầu lên. Hắn đã từng là kẻ mạnh, nhưng giờ đây, hắn chỉ còn là một kẻ yếu đuối, bị dồn vào chân tường.

“Đủ rồi!” Hải gào lên, hắn dồn sức vào một đòn tấn công cuối cùng, nhưng Lê Minh đã sẵn sàng. Anh chờ đợi khoảnh khắc này, cảm nhận từng nhịp đập của đất trời, từng hơi thở của Linh Tuyền.

“Không có chỗ cho kẻ ác!” Lê Minh hét lên, cú đấm của anh kết hợp với sức mạnh của Linh Tuyền, tạo ra một luồng ánh sáng mạnh mẽ. Ánh sáng ấy như một tia chớp, xuyên thấu vào bóng tối, làm cho Hải gục ngã.

Chiến trường im bặt. Lê Minh đứng đó, thở hổn hển, mồ hôi đẫm ướt trán. Sức mạnh từ Linh Tuyền vẫn chảy trong anh, nhưng niềm đau mất mát cũng không thể nào nguôi ngoai.

“Đừng để điều này trở thành vô nghĩa,” anh lẩm bẩm, nhìn về phía Hạnh, nơi cô đã ngã xuống. Anh biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc, và những kẻ khác vẫn còn đang rình rập.

“Chúng ta phải tiếp tục,” anh thì thầm, quyết tâm không để sự hy sinh này trở thành vô ích. Sự kiên cường trong lòng anh như một ngọn lửa không thể dập tắt.

“Lê Minh!” Giọng Tôn Thị Hạnh vang lên, khiến anh giật mình. Cô đứng đó, không còn dấu hiệu của vết thương, như một hình ảnh huyền ảo. “Hãy đứng dậy! Chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc!”

“Nhưng…,” Lê Minh ngập ngừng, không thể tin vào mắt mình. “Cô…”

“Ta vẫn ở đây,” cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh. “Hãy nhớ, sức mạnh của Linh Tuyền không chỉ nằm trong nước mà còn ở trong trái tim của mỗi người. Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu!”

Những lời nói ấy như một nguồn sức mạnh mới, xua tan đi những mệt mỏi trong lòng Lê Minh. Anh đứng dậy, cảm nhận được sự hiện diện của Hạnh bên cạnh, như một động lực mới.

“Đúng vậy,” anh khẳng định. “Chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ!”

Bất ngờ, một tiếng cười lạnh lùng vang lên từ phía sau. Đó là Lê Thị Kim, người mà họ không ngờ tới. “Các ngươi nghĩ rằng mình đã chiến thắng? Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.”

Trong ánh mắt cô ta, sự tàn nhẫn hiện rõ, như một cơn bão đang âm thầm kéo đến. Lê Minh cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cuộc chiến chưa kết thúc, và những thử thách mới đang chờ đợi họ phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn