Mộc Lan đứng giữa không gian tùy thân, đôi mắt trong veo của cô bé ánh lên sự ngạc nhiên. Trong tay là một nhánh cây nhỏ, hoa nở rộ, tỏa ra mùi hương ngọt ngào. Cô bé cảm nhận được sức mạnh từ nó, như thể hoa đang thì thầm điều gì đó bí ẩn.
“Mẹ, con có thể cảm nhận được nó,” Mộc Lan nói, giọng trong trẻo nhưng đầy kiên định. “Con biết cách điều khiển linh dược.”
Lâm Vân ngạc nhiên nhìn con gái, lòng tràn đầy tự hào và lo lắng. “Con chắc chắn chứ, Mộc Lan? Đây không phải trò đùa.”
“Con không đùa đâu, mẹ. Con cảm nhận được linh dược trong không gian này. Con có thể làm cho chúng mạnh hơn, giúp chúng ta,” Mộc Lan khẳng định, ánh mắt đầy quyết tâm.
Thiên Huy đứng bên cạnh, gương mặt bỗng trở nên nghiêm túc. “Nếu điều đó là thật, Mộc Lan sẽ là một vũ khí mạnh mẽ trong tay chúng ta. Nhưng cũng đồng nghĩa với việc cô bé sẽ thu hút sự chú ý từ những kẻ thù.”
“Chúng ta phải bảo vệ con bé,” Lâm Vân nói, giọng cứng rắn. “Ngọc Vũ và Tần Minh sẽ không dừng lại cho đến khi có được sức mạnh của Mộc Lan.”
Mộc Lan gật đầu, sự ngây thơ trong ánh mắt cô bé dần thay thế bằng một sự trưởng thành bất ngờ. “Con sẽ không để họ làm hại gia đình mình đâu, mẹ.”
Lâm Vân cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. Mặc dù cô tin tưởng vào khả năng của Mộc Lan, nhưng những âm mưu trong triều đình đang dần hiện rõ, và Ngọc Vũ luôn như một bóng ma đeo bám, tìm cách tiêu diệt mọi thứ cô yêu thương.
“Chúng ta cần chuẩn bị,” Thiên Huy lên tiếng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng. “Mộc Lan, hãy cho tôi biết cách con có thể tạo ra bẫy từ linh dược. Chúng ta sẽ cần những thứ này trong cuộc chiến sắp tới.”
Mộc Lan mỉm cười, sự tự tin tràn đầy. “Con có thể tìm ra những loại cây mạnh mẽ nhất để tạo ra bẫy. Chúng sẽ ngăn cản họ tiếp cận.”
Lâm Vân và Thiên Huy cùng nhau lắng nghe, từng bước kế hoạch hình thành trong đầu họ. Thời gian không còn nhiều, và họ phải hành động nhanh chóng trước khi những âm mưu đen tối kia kịp thành hình.
Khi những ngày trôi qua, không khí trong không gian tùy thân dần trở nên nặng nề. Mỗi tiếng động đều khiến lòng họ thêm lo lắng. Lâm Vân cảm thấy như có một sức ép vô hình đang đè nặng lên họ, như thể bóng tối đang dần bao trùm.
Một buổi tối, khi Mộc Lan đang say sưa với việc tìm kiếm linh dược, Thiên Huy bỗng nhiên quay sang Lâm Vân, ánh mắt nghiêm túc. “Tôi nghe tin tức từ một số người trong triều đình. Họ đang lên kế hoạch cho một cuộc tấn công lớn.”“Cuộc tấn công?” Lâm Vân nhíu mày, cảm thấy lòng mình chùng xuống. “Họ định làm gì?”
“Ngọc Vũ và Tần Minh đang hợp tác để tiêu diệt chúng ta. Họ không chỉ muốn chiếm lấy linh dược mà còn muốn loại bỏ cô,” Thiên Huy đáp, giọng trầm.
“Mọi thứ đang diễn ra nhanh hơn tôi tưởng,” Lâm Vân thầm nghĩ, sự quyết tâm dâng lên. “Chúng ta không thể chờ đợi nữa. Phải hành động ngay.”
Mộc Lan quay lại, vẻ mặt lo lắng. “Mẹ, con có thể cảm nhận được sự bất an xung quanh. Họ đang đến gần.”
“Chúng ta phải tìm cách bảo vệ không gian này,” Lâm Vân nói, ánh mắt quyết liệt. “Mộc Lan, con hãy tập trung vào những linh dược mạnh mẽ nhất mà con cảm nhận được. Thiên Huy, chuẩn bị vũ khí.”
Từng giờ trôi qua, cả ba người cùng nhau làm việc không ngừng nghỉ. Mộc Lan dẫn dắt Thiên Huy đến những loại cây quý giá, trong khi Lâm Vân tạo ra những bẫy từ linh dược, mỗi cái đều được tính toán kỹ lưỡng. Họ phải làm cho kẻ thù phải bất ngờ.
Tối hôm đó, không gian tùy thân trở nên tĩnh lặng bất thường. Lâm Vân ngồi bên cạnh Mộc Lan, ôm chặt cô bé. “Mẹ sẽ luôn bên con, bất kể điều gì xảy ra.”
“Mẹ, con không sợ,” Mộc Lan nói, đôi mắt rực sáng. “Con sẽ bảo vệ mẹ.”
Nhưng khi ánh trăng sáng chiếu rọi, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm không gian. Lâm Vân nhìn ra ngoài, cảm thấy có điều gì đó không ổn. Đột nhiên, một tiếng động mạnh vang lên, cánh cửa không gian bị đẩy ra, và bóng hình quen thuộc xuất hiện.
“Xin chào, Lâm Vân,” Tần Minh nói, giọng điệu đầy tự mãn. Hắn bước vào với nụ cười lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như dao.
“Ngươi đến đây làm gì?” Lâm Vân hỏi, giọng cứng rắn.
“Tôi chỉ muốn nói rằng, cuộc chơi này đã bắt đầu,” hắn đáp, ánh mắt lấp lánh như ánh sáng lạnh. “Cô không thể chạy trốn mãi được đâu.”
Lâm Vân cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. Cuộc chiến đã chính thức bắt đầu, và không còn đường lui. Cô nắm chặt tay Mộc Lan, lòng tràn đầy quyết tâm. Dù có ra sao, cô sẽ bảo vệ gia đình của mình đến cùng.