Elena ngồi trong căn phòng tối, mùi ẩm mốc hòa quyện với hơi thở nặng nề của sự sợ hãi. Cô cảm nhận được từng nhịp tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực, như thể nó đang gõ cửa vào những bí mật mà cô không hề muốn khám phá. Dorian đứng bên cạnh, ánh mắt anh nghiêm túc, như thể đang tìm kiếm một lối thoát từ những dòng suy nghĩ hỗn độn đang cuộn chảy trong tâm trí.
“Em có nghĩ rằng mình thực sự có dòng máu ma cà rồng không?” Dorian hỏi, giọng anh trầm thấp nhưng đầy sự quan tâm.
Elena nuốt khan, những ký ức về cuốn sách cổ trong thư viện hiện lên trong đầu. “Em không biết. Nhưng những gì xảy ra với em… nó không bình thường.” Cô nhìn xuống bàn tay mình, nơi những ngón tay run rẩy. “Khi em cảm nhận bóng tối, nó như đang gọi mời em.”
“Đó là bản năng,” Dorian đáp, bước lại gần hơn, “nhưng em cần phải hiểu rằng không phải tất cả mọi thứ đều có thể kiểm soát. Đặc biệt là những gì nằm trong dòng máu.”
Elena cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. “Vậy nếu em có dòng máu ấy, em sẽ trở thành một trong số họ?” Câu hỏi này thoát ra từ môi cô, mang theo nỗi lo âu và bất an.
“Không, em vẫn là chính em,” Dorian khẳng định, nhưng đôi mắt anh như ẩn chứa những nỗi lo lắng khác. “Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ ràng về nguồn gốc của em, về gia đình em.”
Elena gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn không thể thoát khỏi cảm giác hoang mang. “Nếu em thực sự là một ma cà rồng, em không biết mình sẽ phải đối mặt với những gì.”
“Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt,” Dorian nói, giọng anh chắc chắn hơn bao giờ hết. “Em không đơn độc.”
Khi ánh mắt của họ chạm nhau, Elena cảm nhận được một thứ gì đó mạnh mẽ hơn cả sự sợ hãi – đó là niềm tin. Niềm tin vào một tương lai, vào những điều chưa biết. Nhưng khi cửa phòng đột ngột mở ra, ánh sáng từ bên ngoài ập vào, cắt đứt mọi suy nghĩ của cô. Cassandra và Nathan xuất hiện, gương mặt họ đầy lo lắng.
“Chúng ta cần phải đi ngay,” Cassandra nói, không kịp chờ đợi. “Victor đang tìm kiếm các bạn.”
“Chúng ta không thể để hắn tìm thấy,” Nathan thêm vào, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ.”
Elena cảm thấy một cơn rùng mình chạy qua. “Nhưng em cần phải biết sự thật về mình,” cô nói, sự bức bối trong lòng khiến cô không thể bình tĩnh.
“Chúng ta sẽ tìm hiểu sau,” Dorian cắt ngang, tay anh nắm chặt lấy tay Elena. “Đi thôi.”
Họ chạy ra khỏi căn phòng, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy sức mạnh. Dorian dẫn đầu, với Elena bên cạnh. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, như một lời hứa rằng họ sẽ không bao giờ rời xa nhau.
“Victor không chỉ đơn giản là một thợ săn,” Nathan nói khi họ rời khỏi tòa nhà. “Hắn là một kẻ tàn nhẫn, và hắn sẽ làm mọi thứ để đạt được mục đích của mình.”
“Chúng ta cần phải cảnh giác,” Cassandra nói, ánh mắt cô quét xung quanh. “Nếu hắn phát hiện ra chúng ta đang ở đây…”
“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Dorian ngắt lời, giọng anh đầy quyết tâm. “Hãy tìm một nơi an toàn trước đã.”Họ tiếp tục chạy, giữa những con phố tối tăm, nơi mà ánh đèn mờ ảo không thể xua tan đi sự căng thẳng trong lòng. Elena cảm thấy như mọi thứ đang diễn ra quá nhanh, và những câu hỏi vẫn lởn vởn trong đầu cô.
“Dorian,” cô gọi, “nếu em thực sự là một ma cà rồng, liệu em có phải đánh đổi mọi thứ để sống như họ không?”
Dorian quay lại, ánh mắt anh đầy sự chân thành. “Em không cần phải đánh đổi gì cả. Em vẫn là Elena. Dù có bất cứ điều gì xảy ra, anh sẽ ở đây bên em.”
Elena mỉm cười, nhưng nỗi lo lắng trong lòng vẫn không thể nguôi ngoai. Họ dừng lại bên một con hẻm nhỏ, nơi ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường không đủ để xua tan bóng tối bao trùm.
“Chúng ta phải liên lạc với những người khác,” Nathan nói, lấy điện thoại ra. “Tình hình đang trở nên nghiêm trọng.”
“Nhưng chúng ta không thể để Victor phát hiện ra,” Cassandra nhấn mạnh. “Hắn sẽ không tha cho chúng ta đâu.”
“Để anh lo,” Dorian lên tiếng, “một trong số họ sẽ đến giúp chúng ta. Chúng ta chỉ cần giữ bình tĩnh.”
Elena nhìn quanh, cảm giác như bóng tối đang bao trùm lấy họ. “Em không thể tin rằng mọi thứ lại đến mức này,” cô thầm thì.
“Tin tưởng vào bản thân, Elena,” Dorian nhẹ nhàng nói, “và tin tưởng vào chúng ta.”
Lời nói của anh như một liều thuốc an thần, nhưng khi một tiếng gầm gừ vang lên từ phía cuối con hẻm, mọi thứ lại trở nên u ám. Họ quay lại, và Victor đứng đó, ánh mắt hắn sáng rực sự tàn bạo.
“Cuối cùng cũng tìm thấy các ngươi,” hắn cười lạnh lẽo, từng bước tiến lại gần. “Các ngươi không thể trốn thoát mãi.”
Elena cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, nỗi sợ hãi chạm đến từng tế bào trong cơ thể. “Chúng ta không thể để hắn bắt được,” cô thì thầm.
“Đừng lo, anh sẽ bảo vệ em,” Dorian nói, tay anh nắm chặt lấy tay cô, ánh mắt anh không rời khỏi Victor.
“Ngươi không có cơ hội,” Victor nói, sự tàn nhẫn trong giọng nói khiến không khí xung quanh trở nên ngột ngạt. “Hãy chuẩn bị cho sự kết thúc của các ngươi.”
Elena hít một hơi thật sâu, trong lòng dâng trào quyết tâm. “Chúng ta sẽ không dễ dàng khuất phục,” cô tuyên bố, trong giọng nói có sự mạnh mẽ bất ngờ.
Dorian nhìn cô, và trong ánh mắt ấy, cô thấy một điều gì đó khác thường – đó là niềm tin. Họ không thể để Victor chiến thắng. Họ phải tìm ra cách để vượt qua bóng tối đang bao trùm này.