Song Trình Ký - Diệp Tiểu Tân
Chương 95: Chương 5-16: Em xưa nay vốn là một kẻ thích đánh cược
Cuối cùng, vẫn là Trình Quý Trạch hỏi cô có lái xe theo không, nói để anh đưa cô về công ty. Trình Nhất Thanh nói: “Em có lái xe. Vốn dĩ còn tính đưa anh về.”
Trình Quý Trạch vội nói: “Anh không có lái xe, anh đi xe của em vậy.”
Trình Nhất Thanh nói: “Anh Trình, lời nói của anh lúc nào cũng thật thật giả giả, đều mang theo mục đích.”
Trình Quý Trạch dứt khoát nói thẳng: “Mục đích của anh chính là em.”
Lời này vừa nói ra, chính anh cũng cảm thấy có phần quá đỗi sến rện, dù sao cả hai đều không thuộc phong cách này. Anh rảo bước theo sau Trình Nhất Thanh đi lấy xe, trong lòng còn đang nghĩ cách cứu vãn, thì nghe Trình Nhất Thanh nói: “Hôm nay, em không ngờ anh lại ở bên cạnh…”
Cô mở khóa cửa xe, chui vào trong xe. Trình Quý Trạch ngồi vào ghế phụ, nghe cô hỏi vậy liền bảo: “Anh chưa từng hoài nghi em. Hôm đó Hà Trừng tìm anh, chẳng nói chẳng rằng, chỉ bảo dắt anh tới đây. Anh tuy biết cô ấy có một vở kịch muốn cho anh xem, nhưng cũng hiếu kỳ muốn làm người khán giả này. Có điều anh nghĩ, vở kịch này đáng lý ra nên hoán đổi vị trí mới đúng.”
Trình Nhất Thanh thắt dây an toàn, nổ máy làm nóng động cơ, buột miệng hỏi: “Hoán đổi thế nào?”
“Người không xứng đáng được tin tưởng không phải là em, mà là anh. Nếu như có thể, anh hy vọng sẽ có một sân khấu như vậy, để em nhìn thấy anh hoàn toàn không phải là một kẻ giả tạo.”
Chiếc xe lao về phía lối ra của bãi đỗ xe, bị ánh nắng gay gắt bên ngoài nuốt chửng, rồi hòa vào làn đường phụ bên ngoài. Không khí trong xe mát lạnh từ máy điều hòa, thoang thoảng mùi da thuộc. Trình Nhất Thanh vừa chú ý tình hình đường sá, vừa nhàn nhạt lên tiếng: “Em xem qua rồi. Nếu là một kẻ giả tạo, sao cái lần mẹ em gặp chuyện, anh lại cuống cuồng đến đỏ hoe cả mắt? Nếu là một kẻ giả tạo, sao lại giở trò với cái điều khiển máy lạnh, để rồi tính kế em thêm lần nữa.”
Trình Quý Trạch im lặng không lên tiếng đáp.
Trình Nhất Thanh đột nhiên hỏi: “Bản danh sách kia, chừng nào mới đưa cho em?”
“Danh sách gì?”
“Lần trước anh gạt em về nhà có nhắc tới bản danh sách đó, anh quên rồi sao?”
Trình Quý Trạch sực nhớ ra: “Không quên. Lát nữa anh sẽ kiểm kê lại tài sản cá nhân một lần nữa. Còn về Song Trình Ký, anh cơ bản đã giao toàn bộ việc vận hành cho em, sẽ không bao giờ có chuyện chỉ một mình anh biết mà em lại bị bưng bít thông tin nữa.”
Chiếc xe hòa vào dòng người xe cộ trên phố thị, cảnh vật hai bên không ngừng lùi lại phía sau. Trình Nhất Thanh hỏi: “Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”
“Hửm?”
“Anh nghĩ giữa em và anh chỉ có chuyện tiền bạc và công ty thôi à?”
Trình Quý Trạch không hiểu.
Trình Nhất Thanh nói: “Lần trước, anh không có dùng cái kia.”
Anh lập tức vỡ lẽ, vô cùng kinh ngạc: “Em có thai rồi sao?”
“Chưa có.” Trình Nhất Thanh nói, “Nhưng những lời Trình Quý Khang nói cũng không phải là vô lý. Ngộ nhỡ em mang thai, anh lại muốn em lui về với gia đình…”
“Không bao giờ có chuyện đó.” Trình Quý Trạch chém đinh chặt sắt.
Anh chợt nhận ra, dẫu anh đã từng tỏ tình với cô, từng nói không thể nào rời xa cô, nhưng anh chưa từng nhắc với cô lý do vì sao mình lại đem lòng yêu cô. Là vì cô dung mạo xinh đẹp sao? Trên cõi đời này, đóa hoa yêu kiều có ở khắp nơi, anh cũng chẳng phải chưa từng thấy qua người phụ nữ sắc nước hương trời hơn cô. Thứ tình yêu nảy sinh từ vẻ bề ngoài sao có thể vững bền. Mai này, khi gương mặt cô hằn sâu những nếp nhăn, đôi g* b*ng đ** chảy xệ, làn da sạm vàng, răng rụng tóc phai, anh vẫn sẽ yêu cô như thuở ban đầu.
Anh nói: “Anh đã sớm biết, người anh yêu xưa nay chưa từng là một chú chim hoàng yến, mà là một cánh chim ưng. Anh cũng không cam lòng biến mình thành một vườn bách thú để giam cầm em. Nếu như không có em, cuộc đời anh có lẽ sẽ là làm một công việc hào nhoáng ở Trung Hoàn Hồng Kông, làm lính đánh thuê cho một thế lực tư bản quốc tế nào đó, hoặc là nương nhờ vào các mối quan hệ của nhà họ Trình, nhà họ Diệp để kinh doanh chút ít. Cưới một người phụ nữ giống như mẹ anh hoặc Cao Dĩnh, những lúc nhàn rỗi thì đi nghe buổi hòa nhạc, xem đua ngựa, ra khơi hóng gió, sinh dăm ba đứa con, rồi bắt buộc chúng lớn lên phải học ngành tài chính, luật hay y học. Thế nhưng nhờ gặp được em, cuộc đời anh đã hoàn toàn đổi khác.”
Trình Nhất Thanh không hé răng nửa lời, chầm chậm tấp xe vào lề đường, cúi đầu xuống, lấy mu bàn tay quệt mắt. Trình Quý Trạch hỏi có chuyện gì, rướn người tới nhìn cô. Cô ngoảnh mặt đi chỗ khác: “Bụi bay vào mắt thôi! Bộ em thèm khóc chắc?”
Trình Quý Trạch bật cười: “Phải rồi, A Thanh của anh trời không sợ đất không sợ, làm sao mà khóc cho được.”
Trình Nhất Thanh bảo: “Cũng đâu phải chuyện gì cũng không sợ. Mấy lời khi nãy của anh sến sẩm quá chừng, em có hơi sợ đó.”
Trình Quý Trạch hỏi: “Sợ cái gì?”
Trình Nhất Thanh: “Sợ anh bắt em sinh dăm ba đứa nhỏ.”
Trình Quý Trạch cười lớn: “Quyền chủ động cái bụng nằm trong tay em, em muốn sinh hay không tùy ý. Anh sẽ không gây áp lực cho em, nhà họ Trình cũng sẽ không ép uổng chúng mình. Trực giác bảo anh có khi áp lực của Hà Trừng sẽ lớn hơn nhiều.”
Trình Nhất Thanh mắng, anh thật vô duyên. Cô quay đầu, thấy xe đang dừng gần đường Trung Sơn Ngũ. Cô chỉ tay ra ngoài cửa sổ, đột nhiên bẻ lái sang một chủ đề chẳng ăn nhập gì: “Nơi này hồi trước gọi là rạp hát Tân Hoa, thời Dân quốc là rạp chiếu bóng tân tiến nhất của Quảng Châu. Mười năm trước lúc Quảng Châu làm đường tàu điện ngầm thì bị dỡ bỏ rồi.” Cô lại nói tiếp, “Đi thẳng lên phía trước là công viên Thiếu nhi, hồi nhỏ em hay tới đây chơi lắm, sau này người ta khai quật khảo cổ bảo dưới lòng đất có di tích cung điện nhà vua, cho nên mấy năm trước, công viên cũng đóng cửa luôn rồi.”
Trình Quý Trạch ngồi bên cạnh cô, lặng yên lắng nghe.
Trình Nhất Thanh nói: “Một thành phố còn có thể đổi thay, lòng người dĩ nhiên cũng sẽ biến đổi.”
Sắc mặt Trình Quý Trạch khẽ biến đổi. Anh muốn nói điều gì đó, nhưng lại có thể nói được gì đây? Anh vốn thấu hiểu và tin vào nhân tính, biết rõ những gì Trình Nhất Thanh nói chẳng hề sai, nhưng anh cũng tự tường tận rằng, nửa đời trước của mình chỉ duy nhất rung động trước người phụ nữ này. Thay lòng đổi dạ với cô ư? Bản thân anh cũng khó lòng tin nổi.
Trình Nhất Thanh đột nhiên hắt xì một cái, anh liền giơ tay tắt máy lạnh trên xe, cởi dây an toàn ra.
Cô hỏi: “Anh làm cái gì vậy?”
“Cởi áo khoác cho em.”
“Băng ghế sau có khăn choàng.”
Trình Quý Trạch thầm nghĩ, cô bây giờ đến cả lòng tốt của anh cũng từ chối mất rồi. Anh không để lộ ra chút vẻ không vui nào, xoay người với tay ra băng ghế sau kéo chiếc khăn choàng kia lại. Chiếc khăn choàng vừa động, tập bìa hồ sơ trong suốt vừa nãy bị cô ném ra ghế sau liền rơi bộp xuống sàn. Thông qua lớp bìa trong suốt, anh nhìn thấy dòng chữ “Phương án hòa giải”.
Anh quay người lại, đắp chiếc khăn choàng lên vai Trình Nhất Thanh. Cô nói, cảm ơn anh. Anh im lặng không đáp.
Trình Nhất Thanh choàng chiếc khăn ngay ngắn, lại ngước đầu lên bảo: “Anh biết đó, em xưa nay vốn là một kẻ thích đánh cược. Hợp tác với anh gây dựng nên Song Trình Ký, em đã cá cược thắng một lần. Với cuộc hôn nhân của hai đứa mình, em hy vọng bản thân cũng có thể cược thắng để mỉm cười đến cuối cùng.”
Trình Quý Trạch không có phản ứng gì, tâm trí còn đang bay bổng tận đâu đâu, chợt thấy Trình Nhất Thanh nhìn mình đăm đăm không nói lời nào, anh mới bừng tỉnh, thấu hiểu những gì cô vừa gửi gắm, hiểu rằng cô đang trao cho anh một lời hứa hẹn sẽ không bao giờ rời xa.
Anh xưa nay vốn rành rẽ chuyện giao tế, đối nhân xử thế trơn tru như nước chảy mây trôi, nhưng đến khi thực sự cần bày tỏ lòng mình, anh lại đứng hình hồi lâu chẳng thốt nên lời.
Trình Nhất Thanh búng tay một cái chách: “Sao hả?”
Một bàn tay anh nắm chặt lấy tay cô: “Anh sẽ không bao giờ để em phải cược thua.”
Trình Nhất Thanh lúc nào cũng thẳng thắn quang minh chính đại, ngay cả khi đang thương lượng chuyện chung thân đại sự của mình, cô cũng bộc trực như thể đang bàn chuyện một bữa cơm. Cô liếc nhìn ra ngoài cửa sổ: “Thắng thua thế nào em không rõ, em chỉ biết là giờ bụng đói râm ran rồi.”
Anh mỉm cười: “Chúng mình đi ăn cơm thôi.”
“Được đó, đói rã rời rồi, giờ em có thể ăn sạch cả một con bò luôn á.” Cô bắt đầu cằn nhằn về Trình Quý Khang, nói cái gì mà vừa dùng bữa vừa bàn chuyện hòa giải ngoài tòa án, kết cục lại là một bữa tiệc Hồng Môn Yến. Trình Quý Trạch cười: “Vậy chúng mình đi ăn bò bít tết được không.”
Nhưng trong lòng anh lại nghĩ về tập hồ sơ vừa nhìn thấy lúc nãy, thầm tự hỏi, chẳng lẽ Trình Nhất Thanh thực lòng muốn đi bàn chuyện hòa giải sao. Có điều lúc này anh vô cùng trân quý tình cảm của hai người, dẫu có hiếu kỳ đến mấy cũng quyết định không mảy may đá động đến chuyện công vụ.
Trình Nhất Thanh đề nghị đến đường Bắc Kinh ăn đồ Tây. Hai người tìm chỗ đậu xe rồi thong thả tản bộ qua đó. Trình Quý Trạch cứ ngỡ lại là mấy cái món Tây lai căng chẳng ra ngô ra khoai gì, ngẩng đầu lên lại thấy trên tấm biển ngang đề chữ “Thái Bình Quán”, cảm giác quen thuộc ùa về. Anh bỗng sực nhớ ra: “Ở Hồng Kông cũng có Thái Bình Quán. Anh từng ăn ở phố Stanley rồi.” Trình Nhất Thanh bảo: “Cũng giống như Trình Ký vậy đó, thương hiệu này từ cuối thời Thanh đầu thời Dân quốc đã lừng lẫy khắp vùng Nam Việt, mở rộng từ Quảng Châu sang tới tận Hồng Kông.” Hai người ngồi xuống, cô gọi một phần “Combo Thủ tướng”, thuận miệng kể với Trình Quý Trạch nghe bận trước tiệm này cũng từng phải hầu tòa vì kiện cáo.
“Cũng là tranh giành nội bộ gia tộc sao?”
“Phải đó, chung quy đều vì lợi ích, nhưng cái kết lại làm tổn hại đến chính thương hiệu.”
Gương mặt Trình Quý Trạch vẫn phẳng lặng như tờ, anh cúi đầu đưa tay lấy chiếc ly. Trình Nhất Thanh chăm chú quan sát anh: “Anh không phải có chuyện muốn hỏi em sao?”
“Anh phải hỏi gì đây?”
“Ví dụ như, bản đề xuất hòa giải ngoài tòa án em để trên xe kia kìa.”
Trình Quý Trạch buột miệng nói: “Anh không hề có ý nhìn lén đâu. Em cũng không cần thiết phải kể cho anh nghe làm gì. Đó là chuyện riêng của Trình Ký Quảng Châu.”
“Trình Ký Quảng Đông hay Trình Ký Hồng Kông, hết thảy đều là Trình Ký cả.” Người phục vụ bưng salad cá ngừ cùng bánh mì Pháp lên bàn, Trình Nhất Thanh thực sự đói đến rã rời nên chẳng thèm khách sáo, chộp lấy ổ bánh mì Pháp cắn một miếng lớn, khuôn miệng nhai nhồm nhoàm: “Ba em bảo với em, không nên chỉ vì một mình ông mà bắt em phải gánh vác nhiều thứ nặng nề đến vậy. Trình Ký Quảng Châu hay Song Trình Ký, hết thảy đều là Trình Ký.”
Người phục vụ lại bưng súp bắp và súp La Tống lên.
Trình Nhất Thanh húp một ngụm súp La Tống. Trình Quý Trạch bảo: “Từ từ thôi, kẻo sặc đó em” rồi đưa khăn giấy qua.
Trình Nhất Thanh nuốt trôi miếng bánh mì Pháp trong miệng, dùng khăn giấy lau nhẹ khóe môi: “Ba nói, những ân oán tình thù, hợp rồi tan suốt trăm năm qua, đến thế hệ chúng ta nên đặt dấu chấm hết là vừa. Nếu như Trình Ký Hồng Kông không chấp nhận sự tồn tại của Trình Ký Quảng Châu, vậy thì chúng ta đóng cửa Trình Ký Quảng Châu luôn, toàn tâm toàn ý làm cho tốt Song Trình Ký.”
Sắc mặt Trình Quý Trạch chấn động cực kỳ, súp bắp từ trong chiếc muỗng anh đang cầm trên tay sóng sánh đổ cả ra ngoài.
Bất kể là Trình Nhất Thanh hay chú Đức, tính khí ai nấy đều bướng bỉnh, đặc biệt là chú Đức vô cùng xem trọng thương hiệu Trình Ký. Nửa đời trước của ông đã lơ là việc chăm sóc vợ con, chỉ biết vùi đầu vào gian bếp chế biến của tiệm bánh nhỏ. Trình Quý Trạch chưa từng mảy may nghĩ tới việc sẽ có một ngày chú Đức chịu buông tay.
Anh gần như lắp bắp: “Đóng… đóng cửa Trình Ký Quảng Châu sao? Chú Đức thực sự nói như vậy hả em?”
“Ba em chỉ là người cổ hủ chứ đâu có lú lẫn. Mục đích của ông trước giờ chưa từng là độc chiếm Trình Ký để kiếm chác bao nhiêu tiền bạc, mà là hy vọng cái bảng hiệu lâu đời này có thể vẻ vang rạng rỡ. Trình Ký Hồng Kông trăm năm qua tuy làm ăn phát đạt, nhưng không phải do tự tay mình gây dựng nên ông cứ thấp thỏm không yên tâm. Hiện tại trong tay em đã có Song Trình Ký, lại có mối dây liên kết với nhà họ Trình bên phía các anh, ông cảm thấy thảy đều là người một nhà cả, sao cũng được.”
Trình Quý Trạch vẫn không tài nào tin nổi: “Chú Đức đã nói thế, vậy còn em nghĩ thế nào?”
Trình Nhất Thanh cúi đầu húp súp: “Chà, mặn quá xá!” Rồi cô lại ngẩng đầu lên, nghiêm túc bảo: “Luật sư Tào đã khuyên em rất nhiều lần về chuyện hòa giải ngoài tòa án, và em cũng nhận ra rằng vụ kiện tụng này nếu cứ kéo dài lê thê, tổn hại cuối cùng cũng chỉ có thương hiệu Trình Ký gánh chịu, đôi bên chẳng ai được lợi lộc gì. Cái lần mẹ nhập viện lần trước đã khiến em bắt đầu chiêm nghiệm lại cuộc đời. Em không muốn biến thành hạng người giống như ba anh hay anh cả của anh, lao đầu vào kiếm tiền để rồi sau cùng đến cả sơ tâm cũng đánh mất, ngay cả người nhà cũng chẳng giữ nổi. Ngày trước em tiếp quản Trình Ký Quảng Châu, phần nhiều là do… cảm thấy anh không đáng tin cậy. Nhưng chuyện của mẹ đã giúp em nhìn thấy một khía cạnh khác ở anh. Dẫu cho cuộc hôn nhân của chúng ta sau này có ra sao đi nữa, em cũng không còn là một Trình Nhất Thanh nhu nhược dễ bị người ta bắt nạt của ngày xưa, việc lắp ráp thành công lần đó đã tiếp thêm cho em rất nhiều sự tự tin. Em nghĩ mình hoàn toàn có thể dốc hết toàn bộ tâm sức vào Song Trình Ký, và điều hành nó thật tốt.”
“Em dĩ nhiên là làm được rồi.”
“Hơn nữa, ba cũng nói…” Trình Nhất Thanh bắt đầu bắt chước điệu bộ của chú Đức, vừa lắc đầu quầy quậy vừa hoa tay múa chân, dùng cái giọng điệu bề trên dạy dỗ người từng trải: “Thằng Trạch cứ bị kẹt ở giữa phe chúng mình với bên nhà họ Trình Hồng Kông, làm người đứng giữa khó xử biết bao. Đã có Song Trình Ký rồi thì lo mà làm cho đàng hoàng, đóng cửa cái tiệm Trình Ký Quảng Châu kia đi. Làm người thì phải biết bổn phận, phải chuyên tâm!”
Chú Đức là người thành thật cổ hủ, điều này Trình Quý Trạch vốn đã biết từ lâu. Thế nhưng anh chẳng thể ngờ rằng, việc thím Đức nhập viện lại mang tới một bước ngoặt lớn đến như thế. Ánh đèn mờ ảo hắt lên gương mặt anh, để lộ biểu cảm như thể vừa bị đóng băng. Ba năm qua, anh trơ mắt nhìn Trình Nhất Thanh hăm hở tiếp quản Trình Ký Quảng Châu, ngoài mặt anh tuy không lộ chút thần sắc nào, nhưng trong lòng ít nhiều lại dấy lên nỗi hoang mang lo sợ, chỉ hiềm nỗi nếu Trình Ký Quảng Châu ăn nên làm ra, cô sẽ dứt áo rời bỏ anh. Người ngoài cứ ngỡ những lần anh đứng ra tố cáo Trình Ký Quảng Châu là vì lợi ích thương mại, nhưng có ai tường tận được động cơ thực sự phía sau chứ? Không còn Trình Ký Quảng Châu làm chỗ dựa, cô sẽ chẳng còn cái vị thế để rời xa anh nữa.
Trình Nhất Thanh xòe bàn tay ra, quơ quơ trước mặt anh: “Sao vậy? Đang suy nghĩ cái gì đó?”
Dưới ánh đèn, anh vươn tay ra nắm chặt lấy tay cô: “Chúng mình phải nhanh chóng ký kết thỏa thuận bằng văn bản về việc cùng nắm giữ cổ phần Song Trình Ký, như vậy chúng mình sẽ không còn phải kiêng dè Trình Ký Hồng Kông nữa. Còn về Trình Ký Quảng Châu, nếu em muốn làm thì anh vẫn ủng hộ em tiếp tục làm, nếu như không đủ tâm sức, chúng mình sẽ toàn lực kinh doanh Song Trình Ký. Đưa ra bất kỳ quyết sách nào cũng đừng để bị bên nhà họ Trình Hồng Kông làm ảnh hưởng.”
“Không bị ảnh hưởng là chuyện không thể nào, có điều…” Cô suy nghĩ một lát rồi hạ thấp giọng bảo, “Trong phương án hòa giải mà em đang cân nhắc, em có thể nhượng bộ về nhãn hiệu Trình Ký, bù lại em muốn mua lại một phần cổ phần của Song Trình Ký.”
“Trình Quý Khang sẽ không đời nào đồng ý đâu.”
“Em biết chứ.”
“Trên đời này, chẳng có chuyện gì là không thể cả.” Trình Quý Trạch nghĩ thầm, anh vốn đã tưởng rằng bản thân sẽ mãi mãi đánh mất em. Anh lên tiếng: “Nhưng trước hết chúng mình đừng nghĩ ngợi gì nữa, lo lấp đầy cái bụng đói cái đã.”