Chuyện kết hôn với Trình Quý Trạch, sau khi Trình Nhất Thanh nghiêm túc tham khảo ý kiến của luật sư, cô đã cho anh một câu trả lời chắc chắn. Cô vốn nghĩ mọi thứ cứ theo quy trình công việc mà làm, không tổ chức tiệc cưới, không đi tuần trăng mật, nhưng khi Trình Quý Trạch đề xuất đến nhà dạm hỏi, cô mới có cảm giác chân thực mãnh liệt: mình thật sự sắp kết hôn rồi.
Cô nói: “Không cần phải trang trọng như vậy đâu anh?”
“Không thể để chú Đức thím Đức cảm thấy họ gả con gái đi một cách tùy tiện được.”
Tuy không có tam thư lục lễ, nhưng Trình Quý Trạch vẫn chọn một ngày lành, trịnh trọng đến thăm và dạm hỏi hai vị trưởng bối. Chú Đức thím Đức suy nghĩ đơn giản, từ lần trước nghe Trình Quý Trạch nói muốn kết hôn với Trình Nhất Thanh, hai người họ đã tin tưởng không chút nghi ngờ, chỉ là không ngờ lại nhanh đến vậy. Hai người từng tiếp xúc với Trình Quý Trạch nhiều lần, đều không có lý do gì để phản đối. Ý nghĩ của họ rất đơn giản: chỉ cần con rể tốt với con gái, nhân phẩm chuẩn mực là được rồi. Sau sự cố nhập viện lần trước, chú Đức cũng đã hoàn toàn công nhận Trình Quý Trạch.
Chú Đức ngập ngừng hỏi: “Phía thông gia… có cần gặp mặt một chuyến không?”
Vào thập niên 80, chú từng gặp ông Trình Lớn ở tòa án. Khi đó hai bên như nước với lửa, chú Đức còn ở bên ngoài tòa án mắng nhiếc ông Trình Lớn một trận kịch liệt. Vạn nhất nếu thật sự phải gặp mặt, chú cũng không biết phải đối mặt làm sao.
Trình Quý Trạch biết chú đang lo nghĩ điều gì, bèn đem hết mọi chuyện ôm lên người mình. “Theo lý mà nói thì dĩ nhiên là cần. Có điều ba mẹ con đã ly hôn rồi, mối quan hệ giữa con với họ cũng rất bình thường. Chuyện kết hôn này con vẫn chưa thông báo cho họ. Thêm nữa là phía công ty cũng có vài việc cần xử lý.”
Anh nói vừa đúng chừng mực, thím Đức nghe liền hiểu ngay, lập tức nói với chú Đức: “Được rồi được rồi, mấy chuyện này cứ để tụi nhỏ tự quyết định. Tụi nó sắp xếp ra sao thì mình cứ theo vậy mà làm.”
Chú Đức nói: “Vậy người nhà mình tự tụ họp ăn một bữa cơm đi.”
Trình Quý Trạch mỉm cười, nói điều này là đương nhiên.
Tuy nói là không tổ chức tiệc cưới, nhưng đợi đến lúc Trình Quý Trạch về rồi, thím Đức liền kéo tay áo con gái, khẽ khàng bàn với cô: “Hay là, cả nhà mình tới khách sạn Thiên Nga Trắng ăn một bữa đi?”
Vào đầu những năm thiên niên kỷ mới, Quảng Châu vẫn chưa có nhiều thương hiệu khách sạn quốc tế tiến vào. Nhưng bất kể có bao nhiêu thương hiệu lớn, đối với người Quảng Châu gốc mà nói, đến Thiên Nga Trắng mở tiệc cưới mới là điều vẻ vang nhất. Dưới bối cảnh các đô thị thi nhau phát triển vượt bậc, vầng hào quang năm xưa của Quảng Châu đã ngày một phai mờ, những năm tháng hoàng kim cũng dần lùi vào dĩ vãng. Thế nhưng khách sạn Thiên Nga Trắng, công trình được gia tộc họ Hoắc ở Hồng Kông lấp sông lấn đất xây dựng nên từ thuở đầu cải cách mở cửa, cùng với bề dày lịch sử từng tiếp đón hơn trăm vị nguyên thủ quốc gia như Nữ vương Anh, vẫn luôn là ánh trăng sáng trong lòng người dân Quảng Châu gốc. Thím Đức chẳng phải người hám hư vinh, nhưng mắt thấy con gái sắp gả cho người ta, thím cũng mong muốn đem lại cho cô một ký ức tuyệt vời nhất. Trình Nhất Thanh choàng vai mẹ, thơm lên má bà một cái: “Mẹ muốn lên mặt trăng luôn cũng được.”
“Thật là chẳng đứng đắn gì hết.”
Dưới góc nhìn của chú Đức thím Đức, hai đứa trẻ đã không tổ chức tiệc cưới thì chắc cũng chẳng có gì phải bận rộn. Nhưng sự thật lại không phải vậy. Dẫu cho cả hai đều dành tình cảm cho đối phương, nhưng họ vẫn tự tìm luật sư riêng, soạn thảo một bản thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân cực kỳ tường tận, lại còn liệt kê ra danh mục tài sản trước đám cưới một cách chi tiết. Đến lúc này Trình Nhất Thanh mới phát hiện ra, Trình Quý Trạch sở hữu rất nhiều nguồn thu nhập đầu tư ở cả Hồng Kông lẫn đại lục, và Song Trình Ký chỉ là một trong số đó. Lẽ dĩ nhiên, những khoản thu nhập này đều không liên quan gì đến Trình Nhất Thanh.
Cô nói đùa: “Em thật ngưỡng mộ những người giàu có như các anh.”
“Cảm ơn thời đại.” Anh hôn lên tóc mai của cô, một câu nói mang hai hàm ý. Đối với một người Hồng Kông đầy dã tâm như anh mà nói, đây chính là thời đại tốt nhất. Vào đầu những năm thiên niên kỷ mới, Văn phòng Kinh tế và Thương mại của Chính quyền Đặc khu tại Quảng Đông còn chưa thành lập, anh đã bước qua La Hồ, kiếm được hũ vàng đầu tiên, và cũng gặp được người trước mắt này.
Anh nói, tiền là thứ tốt, càng nhiều càng tốt. Có điều anh rất tham lam, anh còn cần cả tình yêu nữa.
Hai người chạy một chuyến sang Hồng Kông để đăng ký kết hôn. Họ không đến văn phòng đăng ký, mà đến thẳng văn phòng luật sư để ký tên. Phía Trình Quý Trạch không có người thân hay bạn bè nào đến, chỉ có chú Đức thím Đức đóng vai trò là người làm chứng. Trình Nhất Thanh nhìn văn bản tuyên bố của Trình Quý Trạch: “Tôi chưa từng kết hôn hoặc chung sống với bất kỳ ai tại bất kỳ nơi nào theo bất kỳ phong tục, nghi lễ tôn giáo hay hình thức pháp lý nào… Nay tôi trân trọng đưa ra tuyên bố này theo Pháp lệnh Tuyên thệ và Tuyên bố Hồng Kông, tự tin rằng điều này là chân thực và không có sai sót, nếu có điều gì gian dối, tôi sẵn sàng chịu sự trừng phạt của pháp luật Hồng Kông.” Những chữ này vang lên đĩnh đạc, cứng nhắc, chẳng có lấy nửa phần lãng mạn. Cô nghĩ, đây chính là bản chất của hôn nhân, chẳng liên quan gì đến chuyện phong hoa tuyết nguyệt.
Ký tên đăng ký trở về xong liền phải đi ăn cơm với người thân trong nhà. Đến ngày hôm đó, thím Đức trịnh trọng mặc một chiếc áo nền đen thêu hoa dệt chỉ vàng, cổ áo khoét thấp, đeo một sợi dây chuyền ngọc trai, bên ngoài khoác chiếc áo lưới màu xanh lá. Căn nhà thuê của Trình Nhất Thanh đã trả rồi, mấy ngày nay cô ở lại nhà, vẫn chưa dọn đến nhà Trình Quý Trạch. Thím Đức thấy lúc cô ra cửa chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ không tay, quần jeans cạp trễ cùng đôi giày vải Converse, bèn hỏi cô sao lại ăn mặc đơn điệu như vậy. Trình Nhất Thanh cười hì hì, nói chỉ là đi ăn một bữa cơm thôi mà, có gì quan trọng đâu mẹ.
Thím Đức nói: “Bởi vì con không tổ chức tiệc cưới, bữa cơm này coi như là tiệc mừng kết hôn rồi, chỉ là quy mô nhỏ hơn một chút thôi.” Bà thúc giục Trình Nhất Thanh thay bộ đồ trang trọng hơn, lại ấn con gái ngồi xuống trước bàn trang điểm, cầm lấy chiếc lược, bắt đầu chải tóc cho Trình Nhất Thanh, “Mái tóc này, cứ rối bù lên, chẳng dễ chăm chút chút nào. Người xưa nói người có sợi tóc cứng thì tính tình cũng ngang bướng, khó bảo, thật chẳng sai chút nào. Hồi con còn nhỏ tóc cứ hay chỉa ngược ra, mẹ toàn phải chải cho con như thế này…” Nói đoạn, động tác trên tay bà dần chậm lại rồi khựng hẳn.
Trình Nhất Thanh đoán được thím Đức đang rơi lệ. Cô sợ nhất là những cảnh tượng thế này, bèn vòng tay ôm lấy đầu thím Đức, đánh trống lảng hỏi sao ba lại đi lâu thế.
Chú Hai dạo gần đây đi lại khá gần gũi với chồng của Trình Tịnh. Trên đường hai người đến đây, chồng Trình Tịnh có kể với chú rằng trên tạp chí có viết về cuộc tranh đấu giữa hai nhà họ Trình ở hai vùng Quảng Đông và Hồng Kông, còn bóc tách cả gia sản của họ nữa. “Nhiều tiền lắm đó.” Chồng Trình Tịnh nói ra một con số. Chú Hai nghe xong liền trợn tròn hai mắt.
Chú hối hận vì lúc trước quá khinh suất, hà tất phải chuốc giận với bọn họ Trình Quý Trạch làm chi? Người thân giàu có như vậy, người bình thường muốn nịnh bợ còn không kịp, chú thì hay rồi, lại đẩy người ta ra ngoài. Chồng Trình Tịnh nhìn ra tâm tư trong lòng Chú Hai, bèn nói với chú: “Em thấy Trình Quý Trạch cũng không phải là người hay để bụng. Tối nay anh cứ uống với cậu ta vài ly, sau này đã là người một nhà rồi, chuyện gì cũng dễ nói.”
Chồng Trình Tịnh lại quay đầu lại nói với Trình Tịnh: “Em với Trình Nhất Thanh không phải quan hệ rất tốt sao? Khi nào rảnh thì hẹn con bé ra ngoài uống trà, bồi đắp thêm tình cảm.”
Trình Tịnh ghét bỏ ngụ ý trong những lời này, bà không thốt lên lời nào, chỉ cúi đầu nhìn đứa con gái trong lòng mình.
Trình Tịnh gần đây có xem qua tin tức tiêu cực của Trình Nhất Thanh trên tạp chí. Trình Quý Trạch lại lựa chọn vào thời điểm này để rầm rang kết hôn với cô, hai người mặc đồ thể thao đôi, đeo nhẫn cưới xuất hiện trước truyền thông, dùng chính cuộc hôn nhân của mình để bảo chứng cho nhân phẩm của cô, khiến cho các phương tiện truyền thông lá cải phải ngậm miệng.
Sau khi món há cảo vi cá nước súp thượng hạng được bưng lên, Chú Hai bắt đầu khen ngợi Trình Nhất Thanh, nói rằng chú đã sớm nhìn ra con là người có tiền đồ. Trình Nhất Thanh cũng không còn thẳng ruột ngựa như ngày trước nữa, hiện tại cô cũng đã học được cách nói vài câu khách sáo xã giao, cô nâng chén trà lên, cư xử với Chú Hai vô cùng khách khí, nhưng tuyệt nhiên không hề nhiệt tình với chú, tránh để chú giống như miếng cao da chó cứ dính chặt lấy không buông.
Chú Hai hỏi chú Đức: “Anh chị đã gặp mặt thông gia chưa?” Chú Đức đáp, chưa có. Chú Hai cười cười như thể đã hiểu rõ mọi chuyện: “Cũng phải, hiện tại Trình Ký Hồng Kông đang thưa kiện với Trình Ký Quảng Châu, gặp mặt vào lúc này thì thật là khó xử.”
Chồng Trình Tịnh nói: “Tuy em không xem tạp chí lá cải, nhưng có nghe mấy người ở văn phòng nhắc đến chuyện này. Hai người kết hôn vào thời điểm này quả thực đang thu hút sự chú ý của dư luận, công chúng ai nấy đều cảm thấy nhìn không thấu.”
Trình Nhất Thanh đang dỗ con gái của Trình Tịnh chơi, lúc này mới nói lấy lệ: “Làm gì có phức tạp như vậy, chỉ là hai người yêu mến nhau rồi kết hôn mà thôi.” Cô không muốn nói quá nhiều với họ hàng thân thích, ngay cả ba mẹ ruột, hiện tại cô cũng chẳng phải chuyện gì cũng tỏ bày. Chẳng phải cô không tin tưởng chú Đức thím Đức, mà là vì suy nghĩ của họ quá đỗi đơn giản, còn sự việc lại quá phức tạp.
Chồng của Trình Tịnh thật không biết ý tứ, vẫn gặng hỏi: “Vụ kiện tranh chấp nhãn hiệu kia, hiện tại tiến triển tới đâu rồi?”
Trình Nhất Thanh tiếp tục trả lời lấy lệ: “Vẫn đang tiến hành.”
Trình Quý Trạch mỉm cười, gắp thức ăn cho từng vị trưởng bối trên bàn: “Sườn ở đây ngon lắm, mời mọi người dùng thử.”
Chồng Trình Tịnh lại hỏi hai người chừng nào mới tính chuyện có con, Trình Tịnh vốn im lặng ngồi suốt cả buổi tối, lúc này bỗng nhiên lên tiếng: “Con Thanh còn trẻ như vậy, tiền đồ còn rộng mở phía trước. Hà tất phải sinh con đẻ cái sớm như vậy.”
Chồng Trình Tịnh cười rộ: “A Thanh tốt số hơn em, em đừng có dạy hư người ta. Người ta giờ có sự nghiệp, kết hôn lại sớm, nếu tốt số thì sinh con trai sớm một chút, trở thành đích tôn của hào môn.”
Trình Nhất Thanh trong lòng mắng thầm, ông có tư cách gì mà chỉ tay năm ngón với tôi, nhưng ngoài mặt vẫn không chút biểu lộ, cô đứng dậy gắp thức ăn cho dượng: “Người có năng lực như cô, lại phải làm một bà nội trợ quanh năm rửa chén rửa rau, đúng là chịu nhiều thiệt thòi cho cô rồi.”
Trình Quý Trạch tựa lưng vào thành ghế, ở bên cạnh chăm chú nhìn cô, thầm nghĩ cô nói những lời này để bênh vực cho Trình Tịnh, xem ra vẫn còn tràn đầy tính khí trẻ con. Thế nhưng, chính những điều không hoàn mỹ ấy ở cô lại là thứ cuốn hút anh.
Người hoàn hảo thì ở nhà anh đã có sẵn một người rồi. Anh chưa từng thấy qua diện mạo sau khi tẩy trang của mẹ mình, chưa từng thấy bà kinh hoàng biến sắc, hay có nửa phần thất lễ thất thái. Bà sống chuẩn xác như một cỗ máy đang vận hành. Mà anh thì chẳng chút hứng thú nào với những cỗ máy.
Chú Hai và dượng cứ luôn muốn bắt chuyện với Trình Quý Trạch, nhưng anh lại tỏ thái độ công tư phân minh, không còn chút kiên nhẫn nào như thuở ban đầu để đi tiếp đãi từng người bọn họ. Bữa tiệc tàn, chú Hai cùng dượng đồng hành ra về, chân còn chưa bước ra khỏi cửa khách sạn Thiên Nga Trắng đã nhịn không được mà buông lời mắng nhiếc: “Tên Trình Quý Trạch đó đúng là hạng chó mắt nhìn người thấp! Đến một câu cũng chẳng buồn nói với chúng ta, chắc là sợ đám họ hàng nghèo này đến hưởng sái đây mà!”
Dượng vốn là kẻ mang lòng tự cao, sâu trong tâm khảm ít nhiều cũng có phần xem nhẹ chú Hai. Dượng luôn nghĩ bụng, dựa vào tình cảm giữa Trình Tịnh và Trình Nhất Thanh, sau này thế nào cũng có lúc phải nhờ vả đến đứa cháu gái này, tự cho mình là bậc bề trên khác biệt với chú Hai. Thế nên cũng chỉ cười cười phụ họa qua loa: “Phải đó, phải đó. Cơ mà Trình Nhất Thanh đối xử với chúng ta xem ra vẫn còn tử tế lắm.”
Hai người Trình Nhất Thanh tiễn chú Đức thím Đức ra cửa, Trình Quý Trạch lẳng lặng bước theo sau cùng. Khi đi ngang qua khu vườn kiểu giếng trời ở sảnh giữa, thím Đức khẽ giảm tốc độ bước chân, mỉm cười hoài niệm: “Nhớ năm đó khi nơi này vừa mới khánh thành, con còn cùng mấy người bạn học cũ rủ nhau đến đây chụp hình kỷ niệm, lúc ấy người đông như trẩy hội.”
Chú Đức tiếp lời: “Thì hồi mới khai trương đó mà, người khắp cả Quảng Châu đều chen chúc đổ xô về đây tham quan.”
Trình Nhất Thanh ngoảnh đầu lại nói với Trình Quý Trạch: “Hồi nhỏ em cũng từng ở chỗ này.”
Lời nói mới được nửa chừng, ánh mắt cô đột nhiên dừng lại ở phía sau lưng Trình Quý Trạch, câu nói cũng lặng lẽ nghẹn lại một nửa. Trình Quý Trạch nương theo tầm mắt của cô ngoảnh đầu nhìn lại, liền thấy Trình Quý Khang đang sải bước hướng về phía sảnh giữa, vừa đi vừa trò chuyện cùng Hà Trừng.
Hà Trừng vừa ngẩng đầu lên, bắt gặp Trình Nhất Thanh thì bước chân liền khựng lại đôi chút. Trình Quý Khang lúc này cũng đã nhìn thấy Trình Quý Trạch, anh khẽ ngập ngừng một thoáng rồi dừng bước trước mặt anh: “Thật là trùng hợp.”
Trình Quý Trạch lên tiếng: “Em vẫn luôn ở Quảng Châu, hiếm khi được gặp anh ở nơi này, đúng là trùng hợp thật.”
Trình Quý Khang đối diện với Trình Quý Trạch, khẽ mỉm cười, trong lời nói có ẩn ý: “Anh và daddy đã xem được tin tức kết hôn của chú trên tạp chí. Chúc mừng chú.”
Anh liếc nhìn Trình Nhất Thanh một cái: “Vợ của chú sao? Lần đầu tiên gặp mặt. Sao không dẫn về để nhà mình cùng gặp mặt một chuyến?”
Rồi anh lại nhìn sang Trình Quý Trạch, cười cười: “Hay là nói, chú lo lắng việc sáp nhập cổ phần của hai vợ chồng chú sẽ khiến daddy nổi trận lôi đình?”
Trình Quý Trạch cũng mỉm cười: “Em đã gọi điện thoại cho daddy rồi, ông cũng đã chúc mừng chúng em. Có điều tâm trạng của ông quả thật không tốt, nhưng chẳng liên quan gì đến chuyện kết hôn của em cả, mà là vì tin đồn về số cổ phiếu trong tay bà nội kìa.”
Lời hai người nói ra nồng nặc mùi thuốc súng, Trình Nhất Thanh và Hà Trừng đứng ở bên cạnh hai người, chăm chú nhìn đối phương, tâm sự trĩu nặng. Chú Đức thím Đức ngoảnh đầu lại, liền nhìn thấy người phụ nữ bên cạnh Trình Quý Khang, mái tóc lửng ngang vai, một bộ âu phục trắng, chiếc túi xách tối màu trong tay vô cùng tinh tế. Họ cảm thấy cô trông sao mà quen mắt đến thế, đến khi nhìn kỹ lại gương mặt trang điểm nhẹ nhàng kia, chẳng phải là Hà Trừng đó sao?
Người bạn tri kỷ thời trung học này của con gái họ vốn chẳng hiếm khi đến nhà chơi, ngay cả Trình Nhất Minh cũng quen thuộc với cô. Sau này Hà Trừng sang Hồng Kông, cô liền chỉ còn tồn tại qua lời kể của Trình Nhất Thanh. Mấy năm Trình Nhất Thanh lập nghiệp này, cô ít khi về nhà, dĩ nhiên cũng không hề nhắc tới Hà Trừng. Chú Đức thím Đức cũng không biết giữa hai đứa nhỏ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Thím Đức cất giọng: “Đây chẳng phải là Hà Trừng sao? Trùng hợp quá nè.” Bà cười híp mí, hướng về phía Hà Trừng mà nói. Hà Trừng có chút bất ngờ, cũng có phần ngượng ngùng, chỉ khẽ mỉm cười rồi đáp một tiếng vâng ạ. Thím Đức lại quay đầu nói với Trình Nhất Thanh: “Con cũng thật là. Đã biết Hà Trừng ở Quảng Châu mà cũng không gọi con bé qua đây ăn cơm cùng. Con bé cũng tính là nửa người nhà mình rồi còn gì.”
Trình Nhất Thanh và Hà Trừng nhìn nhau một cái, cả hai đều cảm thấy nơi cổ họng có chút nghẹn ngào. Lúc này, Trình Quý Trạch liền giới thiệu Trình Quý Khang với chú Đức thím Đức, nói đây là anh trai của mình. Thím Đức cười tươi rói: “Thế giới này thật nhỏ bé quá. Anh trai của con hóa ra cũng là bạn của Hà Trừng sao? Đúng là quá đỗi trùng hợp rồi. Tối nay nhà mình tụ họp ăn cơm, đáng lý ra nên đi cùng nhau mới phải.”
Thím Đức không màng thế sự, nhưng chú Đức lại biết rõ Trình Quý Khang hiện tại đang chèo lái Trình Ký Hồng Kông, chính là kẻ muốn khởi kiện Trình Ký Quảng Châu, thế nên chú liền sa sầm nét mặt, chỉ nhìn thẳng vào Hà Trừng mà nói: “Chà, đã là cô gái lớn thế này rồi. Hiện tại đang làm việc ở đâu vậy con?”
Hà Trừng đứng trước mặt chú Đức thím Đức liền lập tức quay trở về làm cô nữ sinh trung học rụt rè nhút nhát năm nào, chỉ biết giữ nụ cười trên môi. Ngược lại, Trình Quý Trạch ở bên cạnh lại lên tiếng: “Cô Hà hiện tại đang ở Trình Ký Hồng Kông, giúp anh cả của con quán xuyến công việc.” Anh lại hỏi tiếp: “Cô Hà bây giờ đang phụ trách các sự vụ ở đại lục phải không?”
Chú Đức vừa nghe thấy thế liền hiểu ngay ra vấn đề, sắc mặt lập tức sa sầm hẳn xuống.
Trình Quý Khang tuy là lần đầu tiên gặp mặt chú Đức thím Đức, nhưng cũng đại khái nhìn ra được mối quan hệ giữa mấy người này. Anh nhạt giọng bảo: “Phía anh vẫn còn có chút việc, hẹn lần sau lại tụ họp.”
Thím Đức lại vẫn đang mải trò chuyện với Hà Trừng: “Sao con lại gầy đi nhiều thế này? Do công việc vất vả quá sao? Hồi trước con thích uống canh dì nấu lắm mà. Khi nào về Quảng Châu, nhớ ghé nhà dì uống canh đó.”
Hà Trừng nghẹn ngào nơi cổ họng, chỉ biết mỉm cười gật đầu, thưa với chú Đức thím Đức rằng mình vẫn còn có việc, phải đi trước đây. Nói đoạn, cô liền rảo bước đi theo sau lưng Trình Quý Khang, vội vã tiến vào bên trong.
Chú Đức nhìn theo bóng lưng khuất dần của hai người bọn họ, đột nhiên cất tiếng hỏi Trình Quý Trạch: “Hà Trừng đang quen với anh cả của con đó hả?”
Thím Đức giật nảy mình, đưa tay khẽ đẩy chú một cái: “Ông đừng có nói bậy bạ.”
Bà hiếm khi xem tin tức lá cải, chỉ là nghe kể về chuyện nhà của Trình Quý Trạch từ chỗ Trình Tịnh, cũng biết anh có một người anh trai mang theo đầy rẫy những tin đồn phong lưu tình ái. Chú Đức tự biết mình lỡ lời nhiều chuyện, nhưng thấy cả Trình Quý Trạch lẫn Trình Nhất Thanh đều giữ im lặng, liền hiểu ngay lời đoán bừa của mình đã trúng chóc.
Thím Đức cũng đã thấu tỏ, lấy làm lạ hỏi: “Sao Hà Trừng lại có thể… hồi trước con bé trông thuần khiết đơn giản lắm mà.”
Trình Nhất Thanh lên tiếng: “Trai chưa vợ gái chưa chồng, có chỗ nào là không thuần khiết đâu mẹ.”
Chú Đức hứ một tiếng: “Hừ, cũng may là con đã kết hôn với thằng Trạch rồi. Chứ nếu hai đứa cứ thế mà dọn về sống chung với nhau, ba thà coi như chưa từng sinh ra đứa con gái này!”
Trình Nhất Thanh biết tính ba mình vốn là người cổ hủ, nên cũng chẳng buồn đôi co làm gì.
Trên suốt chặng đường Trình Quý Trạch đưa họ trở về, chú Đức cứ lầm bầm cằn nhằn suốt cả quãng đường, bảo rằng Hà Trừng sao lại cạn tình cạn nghĩa đến thế, cư nhiên lại đi tiếp tay cho Trình Quý Khang để đối đầu với nhà mình. Trình Nhất Thanh ngồi ở ghế phó lái cứ lim dim chợp mắt nãy giờ, rốt cuộc cũng nhịn không được mà mở mắt ra nói: “Đều là dân làm ăn cả, lợi ích luôn đặt lên hàng đầu.”
Chú Đức lỡ miệng, liền giáo huấn con gái: “Con lúc nào cũng lý tính lạnh lùng như vậy, coi chừng đến lúc đó lại vì lợi ích mà bán đứng cả người nhà.”
Trình Nhất Thanh và Trình Quý Trạch nhìn nhau một cái. Giờ đây, hai người họ cũng đã là người một nhà rồi. Hai vị người nhà này ai nấy đều mang theo tâm sự riêng, hiện tại họ đã thực hiện việc ràng buộc lợi ích với nhau, chỉ hy vọng chuỗi ngày sau này sẽ không vì hai chữ lợi ích mà phải chịu cảnh chia lìa. Chú Đức ngồi ở hàng ghế sau lại bắt đầu lải nhải dông dài, nói rằng mặc dù Trình Ký tạm thời chưa thể sản xuất và kinh doanh, nhưng Trình Nhất Thanh đã về một nhà với Trình Quý Trạch rồi, Song Trình Ký trên thực tế cũng chính là Trình Ký, một vài loại bánh ngọt truyền thống cũng có thể bắt tay vào làm lại được rồi.
Ý tưởng này xem ra lại hoàn toàn trùng khớp với suy nghĩ trong lòng Trình Nhất Thanh.