Trình Nhất Thanh đẫn thờ nhìn xuống mặt bàn. Trên đó có một con kiến đang bò quanh chậu cây cảnh đặt giữa chiếc bàn tròn.
Luật sư Tào đang nói chuyện, không để ý nên tiện tay đặt tập hồ sơ trong tay xuống bàn. Trình Nhất Thanh sợ con kiến bị đè chết, lập tức dùng tay chặn lại, gạt tập hồ sơ sang một bên. Thấy con kiến đã thoát nạn, cô khẽ mỉm cười.
Luật sư Tào bực mình: “Còn cười được sao? Tình hình hiện tại đang rất bất lợi cho cô.”
Hồi bay sang Sơn Đông tìm xưởng bánh kẹo, Trình Nhất Thanh đã quen biết luật sư Tào trên chuyến bay đó. Vì chuyến bay bị hoãn, hai người đã trò chuyện trên trời dưới đất suốt cả quãng đường. Trước khi xuống máy bay, họ trao đổi danh thiếp, Trình Nhất Thanh mới phát hiện đối phương là luật sư chuyên về sở hữu trí tuệ. Cô mời luật sư Tào làm cố vấn cho Trình Ký Quảng Châu, duy trì cho đến tận bây giờ.
Hai năm khởi nghiệp vừa qua, Trình Nhất Thanh đã rèn luyện được bản lĩnh không để người khác thấu được tâm can mình. Càng vào những lúc thế này, cô càng tỏ ra vô tâm vô tính, còn nói đùa với luật sư Tào: “Sao vậy chứ? Có phải vì bọn họ cậy thế ép người, sau lưng lại có tập đoàn Lạc Thực của Mỹ chống lưng, sở hữu đội ngũ luật sư giỏi nhất, còn tôi thì chỉ có văn phòng luật nhỏ bé của cô thôi sao?”
“Câu này tôi không lọt tai cho lắm, nhưng cô nói không sai. Thế nên tôi khuyên cô nên hòa giải ngoài tòa.” Nếu cứ tiếp tục kéo dài, e rằng không chỉ Trình Ký Quảng Châu bị ảnh hưởng, mà ngay cả Song Trình Ký cũng gặp bất lợi. “Dù sao thì đối tác của cô cũng là người của nhà họ Trình bên Hồng Kông. Tình thế của cô và anh ta đều rất khó xử.”
“Anh ta thông minh lắm, tôi không lo. Tôi chỉ lo cho bản thân mình thôi.” Trình Nhất Thanh không còn gượng cười nữa. Cô dùng tay siết chặt chiếc ly thủy tinh, lực mạnh đến mức những đường vân trong lòng bàn tay như hằn cả lên mặt ly.
“Tôi đã gặp luật sư bên phía đối phương. Họ đã đưa ra hàng loạt tài liệu chứng cứ, ngoài lịch sử của Trình Ký Hồng Kông, còn bao gồm chuỗi nội dung thư điện tử từ lúc Song Trình Ký hợp tác với Trình Ký Hồng Kông trước đây, nhằm tuyên bố rằng cô rất am hiểu về lịch sử cũng như nhãn hiệu của Trình Ký Hồng Kông. Họ cho rằng cô đã lợi dụng ưu thế về địa lý để cố ý sao chép nhãn hiệu nổi tiếng, có tâm địa gây nhiễu loạn thị giác của công chúng.”
Trình Nhất Thanh đặt mạnh chiếc ly xuống bàn phát ra một tiếng “cộp”, nước trong ly bắn cả lên tay cô. Những đường gân xanh nổi lên trên cổ cô: “Chúng tôi sao chép nhãn hiệu của họ? Chúng tôi mới là nguồn cội có được không! Nếu không phải do người Nhật oanh tạc Quảng Châu, đánh sập tiệm bánh, thì Trình Ký vẫn là một cửa tiệm lớn!”
“Điểm mấu chốt nằm ở bốn chữ ‘nhãn hiệu nổi tiếng’.” Luật sư Tào nói, “Họ khẳng định rằng Trình Ký Hồng Kông đã bỏ ra rất nhiều nhân lực, vật lực và tâm huyết để gầy dựng Trình Ký trở thành một thương hiệu lâu đời vang danh khắp vùng Quảng Đông, Hồng Kông và Ma Cao.”
“Nhưng Trình Ký vốn dĩ khởi nghiệp từ đại lục, từ thời nhà Thanh đã có tiếng tăm ở vùng Quảng Châu, Phật Sơn rồi! Tuy rằng có mấy mươi năm gián đoạn không mở tiệm, nhưng ông nội vẫn luôn làm bánh cho hàng xóm cùng ăn, truyền nhân và tay nghề vẫn luôn nhất mạch tương thừa, chưa từng đứt đoạn.”
Luật sư Tào gật đầu. Cô tin rằng đây sẽ là trọng điểm tranh chấp của hai bên về sau. Nhìn thấy Trình Nhất Thanh lúc này đang nghiến răng, vẻ mặt đầy khó chịu, cô liền nói: “Nếu cô không có ý định hòa giải ngoài tòa thì…”
“Tôi không chấp nhận hòa giải!”
Luật sư Tào cũng xem như hiểu rõ tính nết của cô. Cô lên tiếng nhắc nhở: “Vậy thì cô phải chuẩn bị tâm lý cho kỹ, đây sẽ là một cuộc chiến trường kỳ.”
Trình Nhất Thanh cười khổ, nói rằng dĩ nhiên là cô biết.
“Hơn nữa còn là một cuộc chiến cam go.” Luật sư Tào chậm rãi mở tập hồ sơ trước mặt, đẩy đến trước mặt cô: “Bởi vì ngoài vấn đề nhãn hiệu, Trình Ký Hồng Kông còn muốn kiện cô vi phạm điều khoản hợp đồng, tự ý chiếm giữ và sử dụng riêng công thức vốn đã được ủy quyền độc quyền cho Song Trình Ký và Trình Ký Hồng Kông.”
“Nói bậy!” Trình Nhất Thanh đập mạnh xuống bàn: “Tôi đã nói với Trình Quý Trạch biết bao nhiêu lần rồi, thậm chí cả bản báo cáo tôi cũng đã gửi cho anh ấy, nhưng anh ấy cứ mãi không đồng ý.”
Mắt luật sư Tào chợt sáng lên: “Bản báo cáo này của cô, có gửi cho anh ta qua thư điện tử không?”
“Có gửi.”
Cô vỗ tay một cái, mỉm cười: “Tốt lắm.” Rồi cô lại hỏi thêm: “Anh ta có hồi âm qua thư điện tử cho cô để nói rằng không đồng ý làm như vậy không?”
Trình Nhất Thanh lập tức hiểu ra ý đồ của luật sư Tào. Cô cố gắng nhớ lại: “Không có, anh ấy chẳng mấy khi hồi âm thư điện tử cho tôi. Tôi nhớ là… sau đó tôi đã in bản báo cáo ra, trực tiếp đưa tận tay cho anh, và anh đã thẳng thừng bác bỏ ngay lúc đó.”
“Có người khác ở đó chứng kiến không?”
“Không có.”
Luật sư Tào bảo, vậy thì thật đáng tiếc. “Nhưng không sao, chúng ta có bao nhiêu bằng chứng thì cứ cố gắng thu thập hết bấy nhiêu.” Cô dặn Trình Nhất Thanh phải giữ lại toàn bộ bằng chứng bằng văn bản về việc cô từng đề đạt yêu cầu sản xuất và bày bán loại bánh theo công thức cổ truyền với Trình Quý Trạch, sau đó họ sẽ bàn bạc kỹ hơn. “Dĩ nhiên, nếu Trình Quý Trạch bằng lòng ra làm chứng thì…”
Trình Nhất Thanh cắt ngang ngay lập tức: “Anh ấy sẽ không làm vậy đâu.”
Dẫu cho anh không có tình cảm với cha anh mình, dẫu cho anh từng nói yêu cô khi ở trên giường, anh cũng sẽ không vì cô mà đứng ra.
Cô hiểu rõ anh.
–
Năm ngoái, bụng dạ Trình Tịnh cuối cùng cũng có động tĩnh, sinh được một bé gái, thím Đức đặc biệt mừng rỡ cho Trình Tịnh, thường mang ít đồ sang thăm hỏi. Nhưng lạ một điều là lần nào ghé nhà, bà cũng chỉ thấy một mình Trình Tịnh đầu tắt mặt tối. Đang là kỳ nghỉ đông mà. Thím Đức hỏi chồng Trình Tịnh đâu, sao ngày nghỉ lại không ở nhà phụ chăm con.
Trình Tịnh mỉm cười, định nói gì đó nhưng lại thôi.
Có thể nói Trình Tịnh đã hoàn toàn vỡ mộng về những người đàn ông có học thức cao. Sau khi con chào đời, Trình Tịnh bận rộn đến mức chẳng có thời gian nghỉ ngơi, còn chồng mình lại lấy cớ công việc bề bộn để trốn biệt ở trường không chịu về. Trình Tịnh hỏi chồng: Anh chỉ là một giáo viên dạy Sử cấp hai, việc gì mà bận đến mức đó?
Đối phương lại vặn hỏi: “Em thì biết cái gì? Giảng bài đều phải chuẩn bị lượng lớn tài liệu từ trước, phải soạn giáo án, lại còn phải tham gia đánh giá chất lượng giảng dạy do nhà trường tổ chức. Em tưởng như em ra ngoài bày sạp hàng, cứ thế cầm đi bán là xong sao?”
Trình Tịnh cũng chẳng hiểu cớ gì ngay cả kỳ nghỉ hè, nghỉ đông cũng không thấy bóng dáng anh ta đâu, chồng Trình Tịnh lại bảo, ông ta cần đến thư viện, bảo tàng để nâng cao bản thân, không thể cứ nhàn rỗi ở nhà mà lau nhà rửa bát được. Có đôi khi Trình Tịnh đẩy cửa bước vào thư phòng hỏi chồng có muốn uống chút trà nước gì không, ông ta ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, vẻ mặt đầy bất mãn: “Em làm phiền dòng suy nghĩ của anh rồi.”
Trình Tịnh vốn là một người phụ nữ chốn thị thành, sự sắc sảo của đứa cháu gái cũng là học từ bà mà ra. Thế nhưng bởi Trình Tịnh có phần sùng bái chồng mình, nên mỗi khi đứng trước mặt ông ta, bà lại trở nên vụng về lúng túng, chẳng thể phản bác lại được lời nào. Chỉ đến khi tự mình đứng đun nước pha sữa ở nhà, bà mới sực tỉnh, cảm thấy có gì đó không đúng: Luôn phải có người ở nhà lau nhà rửa bát, vậy tại sao người đó không thể là anh ta? Đào Tiềm cùng những ẩn sĩ khác vì cam chịu cảnh thanh bần, chí hướng thanh cao mà được người đời ca tụng, nhưng bà tự hỏi, liệu ông ấy có làm việc nhà không? Hay là vợ con ông ấy phải quán xuyến tất cả? Nếu là vợ con làm, vậy tại sao người được ca ngợi không phải là họ, mà lại là ông ấy?
Thím Đức dĩ nhiên không biết Trình Tịnh nghĩ ngợi nhiều đến thế, chỉ một mực khuyên Trình Tịnh nên nói chuyện thẳng thắn với chồng. Trình Tịnh nói: “Gặp mặt nhau thì không khó, nhưng để nói chuyện tử tế, bình đẳng thì chưa chắc. Chỉ là một người đàn ông tầm thường như anh ta thôi, nhưng đối diện với em cũng tràn đầy cảm giác ưu việt. Bây giờ em mới hiểu ra rồi, anh ta chẳng qua là đọc nhiều sách vở hơn một chút, nhưng một khi chạm đến lợi ích của bản thân thì tính toán còn chi li hơn bất cứ ai, chẳng khác gì anh hai em cả.”
Trình Tịnh thấy hối hận. Hối hận vì tại mỗi giao lộ của những quyết định trong quá khứ, bà đều để cảm xúc dẫn dắt sự lựa chọn của mình. Thuở mới bày sạp ở phố Cao Đệ, những chiếc sơ mi vải “terylene”, váy hai dây, quần jeans bán rất chạy, kiếm được không ít tiền. Khi Trình Nhất Thanh còn là nữ sinh trung học, vì bài tập hè phải viết về nơi ở cũ của Hứa Quảng Bình, về Hứa địa – “Cận đại Quảng Châu đệ nhất gia tộc” mà tìm đến đây, nhưng vì hứng thú với kinh doanh và việc kiếm tiền mà ở lại giúp Trình Tịnh trông tiệm, còn từng ngủ cùng mình ở căn gác xép của cửa hàng.
Năm sáu giờ sáng, Trình Nhất Thanh tỉnh giấc trong tiếng bánh xe kéo lăn bánh bên ngoài cửa sổ. Cô thiếu nữ tựa vào bậu cửa nhìn ra ngoài, trong ánh ban mai mờ ảo, thấy những người phu khuân vác kéo xe hàng xuyên qua những con phố dài hẹp, những bọc quần áo lớn được quấn trong màng nhựa đen, người phu cứ thế quăng từng bọc lên xe, kéo ra đầu phố Cao Đệ để gửi đi khắp mọi miền đất nước. Bà tò mò, cũng đầy khao khát, hạt mầm hứng thú với kinh doanh cũng từ đó mà được gieo xuống.
Đó là những năm tháng phồn hoa của phố Cao Đệ, là thời hoàng kim của Quảng Châu, và cũng là những ngày tháng tốt đẹp của Trình Tịnh. Khi ấy, khái niệm về phố đi bộ hay các khu phức hợp thương mại vẫn chưa phổ biến, trang phục ở các cửa hàng quốc doanh thì kiểu dáng cũ kỹ, còn các cửa tiệm nhỏ ở phố Cao Đệ lại may theo mẫu mới nhất của Hồng Kông, vừa thời thượng, tân tiến mà giá lại chẳng hề đắt đỏ, nên bán rất chạy, lợi nhuận cũng rất nhiều.
Mọi chuyện đều ổn thỏa, cho đến khi gã bạn trai dan díu với bà chủ sạp đối diện, Trình Tịnh trong cơn thịnh nộ đã quyết định dẹp tiệm, chia tay. Thím Đức từng khuyên Trình Tịnh, nếu đã làm ăn khấm khá thì cứ thuê sạp khác ở phố Cao Đệ mà tiếp tục buôn bán. Trình Tịnh vốn tính ngang tàng, lại hay hành động theo cảm tính, bà không muốn nhìn thấy đôi cẩu nam nữ kia thêm lần nào nữa, thà nhảy sang nơi khác làm lại từ đầu. Bà nói chuyện này với anh hai, bảo rằng mình cần tiền để mở tiệm mới, muốn rút lại số tiền đã giao cho anh đầu tư trước đó.
Anh hai ngẩn người một lúc, rồi gật đầu đồng ý, nhưng lại nói lấp l**m rằng sẽ đưa cho Trình Tịnh sau. Về sau, anh hai cứ tìm cách tránh mặt bà, khi thì bảo đi Hải Nam, lúc lại nói sang Thâm Quyến rồi. Trình Tịnh nhận ra có điều chẳng lành, bèn nhờ vợ chồng anh cả giúp đỡ, lấy cớ chia lợi nhuận của Trình Ký để hẹn anh hai ra ngoài, trực tiếp chặn đường ông ta. Trình Tịnh hỏi: “Tiền của em đâu?”
Anh hai cuống lên: “Hết rồi!”
“Cái gì mà hết?”
“Anh đã nói với em từ trước rồi, đều đầu tư vào Quảng Quốc Đầu cả rồi, em không xem tin tức sao? Nói chung là giờ không lấy lại được tiền nữa.”
Mặt Trình Tịnh cắt không còn giọt máu. Trình Quý Tài sợ Trình Tịnh nổi khùng lên, bèn nhanh chân ra đòn phủ đầu, gào lên: “Anh còn lỗ nặng hơn cả em nữa đây! Anh với bạn gái sắp kết hôn tới nơi rồi, vậy mà giờ cô ta theo người khác chạy sang Đông Hoản rồi kìa!”
Ông ta tự tát vào mặt mình, gào thét, đấm tường, rồi lại lấy tay vỗ bôm bốp vào đùi. Thím Đức vội vàng tiến tới ôm lấy ông ta, ra lệnh cho ông ta bình tĩnh lại, rồi quay sang nói với cô em chồng: “Em đừng có ép anh hai em nữa.”
Trình Tịnh cảm thấy thật không thể tin nổi: Ép? Mình ép anh ta khi nào chứ?
Đàn ông luôn có lý do, luôn có đường lui, ngay cả việc bạn trai ngoại tình cũng là lỗi do Trình Tịnh không đủ dịu dàng. Anh cả, anh hai ít nhất còn có thể kế thừa Trình Ký, còn Trình Tịnh thì có cái gì đây? Vậy mà đám đàn ông ngồi trong phòng khách uống rượu cắn hạt dưa, cứ luôn miệng bảo làm phụ nữ vẫn là sướng nhất, “kiếm ai đó mà gả đi, khỏi phải vất vả cực thân”. Khỏi phải vất vả cực thân sao? Trình Tịnh ngoảnh lại nhìn vào trong bếp, chị dâu đang lúi húi rửa bát đĩa, giống như một bức nền mờ nhạt trong cuộc đời vật vờ của anh cả.
Trong lúc Trình Tịnh đang trượt dài trên con dốc của cuộc đời, Trình Tịnh đã từng ngỡ rằng, những người đàn ông có học thức cao sẽ khác. Nhưng một lần nữa, Trình Tịnh đã chọn sai.
Trình Tịnh bế đứa nhỏ trong lòng, thầm nghĩ, cả đời bà vậy là đã an bài rồi. Trước mặt thím Đức, bà chẳng thể nói gì hơn, chỉ đành khách sáo chuyển chủ đề, hỏi thăm dạo này Trình Nhất Thanh thế nào. Câu hỏi này vừa thốt ra đã khiến Trình Tịnh kinh ngạc khôn xiết.
Thím Đức kể cho Trình Tịnh nghe, phía Trình Ký Hồng Kông đã đệ đơn kiện lên Tòa án Sở hữu Trí tuệ Quảng Châu, cáo buộc Trình Ký Quảng Châu có hành vi cạnh tranh không lành mạnh, yêu cầu lập tức chấm dứt hành vi xâm phạm và bồi thường thiệt hại kinh tế cùng chi phí bảo vệ quyền lợi hợp lý lên đến 30 triệu tệ.
Trình Tịnh bàng hoàng: “Vậy thì Trình Ký phải tính sao đây?”
Thím Đức bảo: “Con Thanh nó sẽ có cách thôi.” So với Trình Ký, thím Đức lo lắng cho sức khỏe và niềm vui của con gái mình nhiều hơn. Hai ba năm qua, Trình Nhất Thanh dần ra dáng một người làm kinh doanh, thế nhưng cô cũng không còn vui vẻ như trước, điều đó ai cũng có thể nhận thấy. Lần này tòa án đã ban hành lệnh cấm tạm thời đối với Trình Ký Quảng Châu, yêu cầu họ ngừng sử dụng nhãn hiệu bị nghi ngờ xâm phạm trong thời gian diễn ra vụ kiện. Việc sản xuất và tiêu thụ các sản phẩm của Trình Ký ít nhiều đều bị ảnh hưởng.
Chú Đức lúc đầu còn trách Trình Nhất Thanh không xử lý ổn thỏa, về sau mới phát hiện nguyên nhân gốc rễ là do năm xưa mình thiếu ý thức về nhãn hiệu, không làm thủ tục gia hạn, chỉ treo tấm biển lên kinh doanh cho xong chuyện. Ông buồn bực không thôi, ở nhà cứ thở ngắn than dài, lại bảo với thím Đức: “Bà gọi điện cho Trình Quý Trạch đi, bảo nó tới đây! Tôi phải đích thân hỏi nó cho ra lẽ, xem chuyện bên phía nhà nó là thế nào!”
Thím Đức thầm nghĩ, khi xưa Trình Quý Trạch năm lần bảy lượt tới nhà là vì Trình Nhất Thanh. Bây giờ anh đã ba năm không ghé qua rồi. Nếu không phải lần trước say rượu, anh cũng sẽ chẳng bao giờ bước chân vào nhà này nữa. Hiện tại hai nhà đang tranh chấp kiện tụng, hà tất phải khiến anh kẹt ở giữa mà khó xử thêm.