Trình Quý Khang vốn đã sớm có tham vọng tiến quân vào nội địa, trước đó từng bị Trình Quý Trạch phỗng tay trên, lại bị Ông Trình Lớn gây áp lực không cho phép manh động. Anh vừa không muốn giao cho Song Trình Ký làm đại lý, lại chẳng tìm được nhà phân phối nào thích hợp, nên luôn nôn nóng muốn tự mình ra tay.
Hai năm nay sức khỏe ông lớn không tốt, buộc lòng phải giao quyền lại cho Trình Quý Khang. Giờ đây anh chẳng còn gì phải kiêng dè, bèn cấp cho Hà Trừng một đội ngũ chuyên trách phụ trách các việc tiền kỳ như phê duyệt dự án, kiểm tra vốn để mở cửa hàng tại nội địa.
Trong lúc Hà Trừng đang xử lý việc đăng ký thương hiệu, Trình Nhất Thanh cũng đang tất bật tại tiệm Trình Ký Quảng Châu. Cô vừa ngẩng đầu lên đã thấy Trịnh Hạo Nhiên đang đứng bên ngoài. Anh không còn vẻ ngoài comple giày tây như thường lệ mà chỉ mặc đồ giản dị, tay xách một chiếc túi Trình Ký, khẽ mỉm cười nhìn cô.
Trình Nhất Thanh vén lại mái tóc, bước ra khỏi tiệm, nhất thời chẳng biết nên nói gì cho phải, vẫn là Trịnh Hạo Nhiên mở lời trước: “Anh chuẩn bị về lại New Zealand rồi. Em cứ mãi không nghe điện thoại của anh, anh cũng chẳng dám đường đột tới nhà tìm, nên ghé qua đây cầu may, không ngờ lại gặp được thật.”
Càng lớn tuổi, bạn bè lại càng ít đi. Trình Nhất Thanh đã đánh mất người bạn thân là Hà Trừng, nên chút hiềm khích với Trịnh Hạo Nhiên cô cũng đã buông bỏ. Cô ngẫm nghĩ một lát, lau nhẹ đầu ngón tay vào vạt áo rồi đưa tay ra về phía anh: “Chúc anh mọi việc thuận buồm xuôi gió.”
“Cảm ơn em.” Trịnh Hạo Nhiên khẽ chạm vào tay cô: “Anh có thể ôm em một cái không?”
Trình Nhất Thanh không đáp lời, chỉ phóng khoáng đưa hai tay ra, dành cho anh một cái ôm thật chặt. Trịnh Hạo Nhiên cũng ôm lấy cô, nói khẽ: “Chuyện lần trước, cho anh xin lỗi.”
Trình Nhất Thanh buông tay, đứng đối diện với anh, mỉm cười: “Chuyện gì cơ? Tính em hay quên lắm, chẳng nhớ gì nữa rồi.”
“Lúc đó anh nhất thời quỷ ám, chỉ một lòng muốn lập thành tích.”
“Nếu anh còn nhắc lại là đang ám chỉ trí nhớ của em không tốt đấy nhé.”
Trịnh Hạo Nhiên cười, Trình Nhất Thanh cũng cười. Chuyện giang hồ cứ để gió bụi giang hồ cuốn đi, chuyện cũ đã qua thì cho qua luôn vậy. Trước đây Trịnh Hạo Nhiên từng cảm thấy trên người hai anh em Trình Nhất Minh và Trình Nhất Thanh có một loại hào khí của những anh hùng thảo mãng. Trình Nhất Minh khi ấy ngậm điếu thuốc, đấm nhẹ vào vai anh mà bảo, làm gì có vị anh hùng nào nghèo kiết xác thế này. Trịnh Hạo Nhiên cười đáp, chính những gã trai nghèo mới thu hút được mấy cô em chưa trải sự đời chứ, còn bóng gió nói cô bạn họ Hà của Trình Nhất Thanh thường xuyên lén nhìn mình. Trong đầu Trình Nhất Minh hiện lên gương mặt của Hà Trừng, một gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo. Anh chỉ hút thuốc, không nói lời nào.
Đó là thời đại mà những đứa trẻ nhà nghèo vẫn có thể làm nhân vật chính, là lúc cô tiểu thư nhà giàu do Ngô Thiến Liên thủ vai vì tình yêu mà bỏ trốn, ngồi sau chiếc mô tô của gã nghèo rách mướp Lưu Đức Hoa, nhìn anh dừng xe đập nát tủ kính cửa hàng áo cưới, lột bộ váy trắng muốt trên người ma nơ canh cho cô, rồi cùng nhau rời xa trong màn đêm khi nhạc phim vang lên. Đám “Cổ Hoặc Tử” ai nấy đều lớn lên từ những khu nhà ổ chuột dành cho dân nghèo. Tinh Gia vào cuối thế kỷ đã viết nên khúc tán ca cuối cùng cho những thân phận nhỏ bé. Sau thiên niên kỷ mới, “Vườn Sao Băng” đã dựng nên một thiên đường hư cấu, nơi đàn ông được xếp hạng dựa trên gia thế và nhan sắc, từ đó trên các bảng xếp hạng của nhân loại không còn chỗ cho những anh hùng nơi phố thị xô bồ nữa, cũng giống như Hà Trừng khi đã trưởng thành, sẽ chẳng bao giờ còn yêu một người đàn ông như Trình Nhất Minh.
Trình Nhất Thanh và Trịnh Hạo Nhiên vừa đi vừa tán gẫu, thế mà lại đi bộ đến tận Đông Sơn Khẩu. Nơi đây có một tiệm tạp hóa, họ dừng lại trước cửa tiệm. Trên mặt tủ kính bày một xấp đĩa VCD “Vườn Sao Băng”, bà chủ tiệm đang mải mê xem phân đoạn Đạo Minh Tự nói câu kinh điển: “Nếu xin lỗi mà có tác dụng thì còn cần đến cảnh sát làm gì?”
Trịnh Hạo Nhiên hỏi thăm về tình hình của Song Trình Ký: “Em vận hành cùng lúc hai thương hiệu, không sợ xảy ra xung đột lợi ích sao?”
Trình Nhất Thanh nghiêm túc giải thích rằng cô đã thực hiện các biện pháp né tránh rủi ro, sản phẩm khác nhau, kênh phân phối cũng khác, bên này cũng không lập chi nhánh nên sẽ không gây ảnh hưởng đến Song Trình Ký. Trịnh Hạo Nhiên hỏi: “Trình Quý Trạch đồng ý rồi sao?”
Trình Nhất Thanh đáp: “Đây là chuyện của em, không đến lượt anh ấy không đồng ý.” Ngừng một lát, cô lại nói: “Có điều, em cũng đã hỏi qua ý kiến của anh ấy, anh ấy cũng không nói không.”
Trịnh Hạo Nhiên bảo: “Cứ coi như anh lo chuyện bao đồng đi. Dù là Trình Ký Hồng Kông hay là bản thân Trình Quý Trạch, em vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
Trình Nhất Thanh cười: “Em với anh ấy chỉ là quan hệ đối tác bình thường. Giờ em cũng có Trình Ký của riêng mình rồi, quan hệ với anh ấy không còn mật thiết như trước nữa.”
Đâu còn thời gian mà đấu đá tâm kế chứ. Chỉ riêng một tiệm Trình Ký cộng thêm việc nghiên cứu vận hành sản phẩm của Song Trình Ký đã khiến cô bận tối tăm mặt mày. Cách đây không lâu, vì ở tiệm Trình Ký Quảng Châu có nhân viên mắc bệnh lây qua đường thực phẩm, cô đã phải xoay xở đến sứt đầu mẻ trán mới giải quyết xong xuôi. Khi đêm muộn, trong đầu cô cũng từng thoáng qua một ý nghĩ: Giá mà có Hà Trừng ở bên cạnh giúp cô xử lý khủng hoảng truyền thông thì tốt biết mấy.
Suy nghĩ thu lại, quay về thực tại. Trước mắt không có Hà Trừng, cũng chẳng có Trình Quý Trạch, chỉ có một Trịnh Hạo Nhiên. Anh nghiêm túc nói: “Chính vì như vậy anh mới bảo em phải cẩn thận một chút. Hai cửa hàng Trình Ký ở Quảng Châu và Hồng Kông năm xưa từng kiện tụng nhau, giờ lại thêm cái Song Trình Ký, quan hệ càng thêm phức tạp.”
Trình Nhất Thanh cảm ơn Trịnh Hạo Nhiên. Hai người đứng đó, không còn chuyện gì để nói thêm nữa. Trịnh Hạo Nhiên mỉm cười, bảo nếu em có sang New Zealand thì nhớ tìm anh. Trình Nhất Thanh nói, nhất định rồi. Sau khi hai người quay người chào tạm biệt, Trình Nhất Thanh bỗng thấy chạnh lòng, không phải vì Trịnh Hạo Nhiên, mà là vì những người bên cạnh biết về anh trai cô lại ít đi một người. Cảm giác như dấu vết tồn tại của Trình Nhất Minh trên thế gian này đang ngày một mờ nhạt. Điều đó càng khiến cô nảy sinh lòng tự ái, nhất định phải vực dậy Trình Ký cho thật tốt.
Cô không muốn sau khi mình chết đi, thế gian này chẳng còn dấu vết gì cho thấy cô từng tồn tại. Chỉ cần Trình Ký còn, cô vẫn còn.
Trình Nhất Thanh nghĩ ngợi mông lung, chân bước vô định, thế mà chẳng biết từ lúc nào đã đi đến dưới lầu căn nhà Hà Trừng từng ở khi còn ở Quảng Châu. Trước đây, mỗi khi được tan học sớm, hai người lại đến nhà Hà Trừng chơi. Cô vốn cực kỳ thân thuộc với nơi này. Ai mà ngờ được, bước chân vô thức lại dẫn lối đưa cô đến đây.
Thấy phía trước có người mở cổng sắt, Trình Nhất Thanh liền theo chân vào nhà, đi lên tầng năm, nhận ra nhà Hà Trừng, cô đứng trước cửa ngẩn ngơ nhìn. Trên cửa dán một miếng sticker Hello Kitty lớn đã ngả vàng, chính là món quà cô tặng vào năm lớp mười hai. Khung gỗ cạnh cửa sổ bị tróc sơn, có một hình trái tim nhỏ xíu, là hồi đó hai người dùng đồ dùng học tập cạy ra, bên cạnh còn dán ảnh sticker lấy liền của hai đứa. Ảnh dán vẫn chưa phai màu, nhưng tình cảm đã tan biến.
Cạnh nhà có một cụ ông đang ngồi ghế mây phơi nắng, nghi hoặc nhìn người phụ nữ đứng thẫn thờ như hòn vọng phu kia: “Cô tìm ai vậy?”.
Trình Nhất Thanh hỏi: “Dạ… gia đình họ Hà đó còn quay về đây nữa không ạ?”.
“Cô hỏi chuyện đó làm gì? Cô là gì của họ?”
Ông cụ cảnh giác cao độ, nhìn chằm chằm Trình Nhất Thanh hỏi dồn. Trình Nhất Thanh đột nhiên cứng họng. Phải rồi, cô là gì của Hà Trừng chứ? Bạn bè? Liệu có kiểu bạn bè nào đến chết cũng không nhìn mặt nhau không? Cô như bị hòn đá ký ức đập trúng, hốt hoảng bỏ chạy.
Trình Nhất Thanh vừa bước chân trước đi ra, Hà Trừng đã bước chân sau từ một cửa khác đi vào tòa nhà.
Hà Trừng đang lấy chìa khóa từ trong túi xách ra, chú Triệu hàng xóm đang nằm phơi nắng bên cạnh, mắt chẳng buồn mở, đột nhiên cất tiếng gọi: “Hà Thực, con về rồi đấy à?”
Chú Triệu tuổi đã cao, cả ngày cứ gọi loạn tên hai chị em, Hà Trừng mỉm cười, đáp “vâng” một tiếng cho qua chuyện.
Chú Triệu mở mắt: “Nãy có người tìm con đấy, là một cô bé cao cỡ con, tuổi cũng tầm tầm con.”
Sẽ là ai tìm cô chứ. Chỉ có mình cậu ấy. Chỉ có thể là cậu ấy mà thôi.
Hà Trừng cứ ngỡ mình chẳng thể tha thứ cho Trình Nhất Thanh, nhưng sao tim lại đập liên hồi dữ dội đến thế? Cô vội vã hỏi: “Người ta đến lúc nào ạ?”.
“Mới đây thôi.” Chú Triệu hất cằm về phía dưới lầu, “Vừa đi được một phút.”
Hà Trừng quay đầu, vội vàng rướn người nhìn xuống phía dưới lầu. Một giây, hai giây, ba giây… trôi qua, rốt cuộc cô cũng thấy Trình Nhất Thanh mặc một bộ yếm quần bò, bên trong phối với chiếc áo ngắn tay màu vàng nhạt, từ phía trong bước ra. Cậu ấy không chạy xe máy, bước đi không nhanh, dường như đang mang nặng tâm sự.
Hà Trừng cũng có tâm sự, cô nhìn Trình Nhất Thanh chậm rãi bước đi cho đến khi khuất hẳn khỏi tầm mắt mới thong thả xoay người lại, nhận ra chú Triệu vẫn luôn nhìn mình chằm chằm. Cô nhớ chú Triệu đầu óc có chút không minh mẫn, đôi khi nói năng lộn xộn nên cũng chẳng buồn để tâm. Đang định vào nhà, bỗng nghe chú Triệu đột nhiên hỏi: “Lo lắng cho người ta thế sao không đuổi theo đi?”.
Kẻ hồ đồ hóa ra lại tỉnh táo hơn cả cô. Cô mỉm cười, chẳng biết nên nói gì cho phải. Lúc này, sự chú ý của chú Triệu đã dời sang chiếc túi giấy trên tay cô, phía trên in logo Trình Ký. Chú Triệu hỏi: “Lại mang bánh mứt Trình Ký từ Hồng Kông về đấy à?”.
Hà Trừng vừa mở cửa vừa nói: “Không ạ, cái này là của Quảng Châu.”
Chú Triệu nói lớn: “Ồ, chú cứ tưởng là của Hồng Kông.”
Cô chậm rãi nói, nhấn mạnh từng chữ: “Phải đó, thương hiệu giống hệt nhau.”
Tiếng chìa khóa lạch cạch xoay, cánh cửa mở ra. Bên trong, trên mặt tủ đặt một chiếc tivi màu, bộ ghế sofa gỗ trắc lặng lẽ trấn giữ bên phải tivi, bên trái là một chiếc bàn tròn lớn đủ cho tám người ngồi, bên trên vẫn còn phủ tấm khăn trải bàn nhựa in họa tiết mẫu đơn phú quý. Trên chiếc quạt cây đặt ở góc nhà phủ một tấm vải ren trắng, đó là gu thẩm mỹ của mẹ Hà. Hơi thở của ngày cũ ùa về, mọi thứ dường như chẳng hề thay đổi.
Nhưng trong lòng cô biết rõ, mọi thứ đã không còn như xưa nữa rồi.
Mùa thu năm 2003, bánh trung thu của Song Trình Ký đã bán sang các tỉnh phía Nam như Hồ Nam, Hồ Bắc, Phúc Kiến, chi nhánh thứ mười và mười một cũng lần lượt khai trương tại Tây Quan, Quảng Châu. Cửa hàng thứ mười nằm trên đường Long Tân, xung quanh toàn là những tiệm buôn lâu đời, chuyên làm ăn với lối xóm láng giềng. Cư dân quanh đây thường đi tới đi lui trên những con đường lát đá bản, những cánh cửa thang lũng che giấu đi nhịp sống thường nhật của họ. Sách vở nói người giàu ở đại ốc Tây Quan, nhưng lớp địa chủ và thương gia đại hộ vốn đã biến mất từ những năm bốn mươi, năm mươi; lúc này, người sống bên trong đa phần là các hộ thuê nhà, có khi cả gia đình ba người chen chúc trong một căn phòng nhỏ thấp bé, phải leo lên gác gỗ mà ngủ. Cầu thang gỗ dẫn lên gác xép, mỗi bước đi lại kêu răng rắc, ồn chết đi được. Nhà bếp và nhà vệ sinh giấu sau những cánh cửa gỗ cũ kỹ, cùng chung một chỗ, âm u thiếu sáng, mà cũng chỉ có thể đi tiểu. Muốn giải quyết “đại sự”, phiền phức nhất là phải tức tốc chạy ra nhà vệ sinh công cộng bên ngoài.
Tây Quan chính là một Tây Quan như thế. Trước khi Quảng Châu dỡ bỏ tường thành vào năm 1922, nơi đây là chốn thương mại phồn thịnh; theo thời gian, cái gọi là truyền thống trong mắt hậu thế, hay phong tình trong miệng người ngoài, đã dần trở thành một cuộc sống hằng ngày đầy cam chịu của những người cư ngụ bên trong.
Nhưng dù sao, nơi đây cũng là nơi khởi nguồn của Trình Ký, từ thời Đạo Quang cho đến tận bây giờ, họ đã quay trở lại.
Cũng giống như chuyện yêu đương, những lần sau thường không mãnh liệt như mối tình đầu, nhưng thắng ở chỗ mọi thứ đã có khuôn mẫu, có tư liệu để tham khảo. Việc khai trương chi nhánh cũng không ngoại lệ. Cửa hàng thứ mười nằm gần lối vào của một tòa thương xá, ngoài cửa tiệm có múa lân sư rồng, lẵng hoa khai trương, cắt băng khánh thành, chụp ảnh lưu niệm, phóng viên phỏng vấn, xếp hàng tạo thanh thế, mọi thứ đều diễn ra vô cùng suôn sẻ. Cửa hàng thứ mười một thực chất không hẳn là chi nhánh, mà là một quầy hàng chuyên doanh nằm trong trung tâm mua sắm vừa mới hoàn thành. Họ sắp xếp cho Song Trình Ký một vị trí quầy kệ rất bắt mắt và đắc địa, người ta vừa bước vào là thấy ngay, nhân viên quầy mặc đồng phục xanh trắng, trẻ trung ưa nhìn, trông cũng chuyên nghiệp hơn hẳn nhân viên các quầy kế bên.
Vì cân nhắc đến việc tiếp thị, cả hai đều đặc biệt coi trọng chi nhánh Tây Quan. Ngày khai trương cửa hàng, Trình Quý Trạch ăn vận chỉnh tề, diện mạo tuấn tú, mỉm cười xuất hiện ngoài cửa tiệm, chính là “biển hiệu sống” tốt nhất. Trong thông cáo báo chí gửi cho phóng viên trước đó cũng liên tục nhắc lại mối thâm tình giữa Trình Ký trăm năm và vùng đất Tây Quan xưa.
Nhưng phóng viên nào có màng đến chuyện hoài niệm, họ chỉ muốn tìm kiếm sự xung đột, ai nấy đều đặt câu hỏi cho Trình Nhất Thanh:
“Trình Ký và Song Trình Ký có gây ra xung đột gì không? Tinh lực của cô có bị phân tán không? Giữa các cộng sự có xảy ra tranh cãi không?”
Trình Nhất Thanh vén gọn mái tóc lên, nhất loạt trả lời: “Không.”
Cũng có người đặt câu hỏi cho Trình Quý Trạch: “Anh có cân nhắc làm bánh Tây không?”
Trình Quý Trạch miệng thì đáp: “Tạm thời chưa có kế hoạch, nhưng ai nói là không có khả năng chứ.” Trong thâm tâm anh lại nghĩ: Làm bánh nướng kiểu Tây phải dùng tới một nghìn sáu trăm loại nguyên liệu, còn kiểu Trung chỉ cần ba trăm thứ là đủ.
Có lẽ vì là chi nhánh Tây Quan nên Trình Quý Trạch đặc biệt để tâm, những đơn vị truyền thống mời đến không phải hạng chỉ biết nhận phong bì rồi đăng tin kiểu rập khuôn. Trong số đó có một nữ phóng viên tạp chí, diện chiếc váy dài sặc sỡ cầu kỳ, trên tóc điểm xuyết những dải băng tết thủ công, mỉm cười bắt tay Trình Quý Trạch, những chiếc vòng đồng cổ trên cổ tay chạm vào nhau kêu leng keng. Cô ấy lại quay sang nhìn Trình Nhất Thanh, cười lớn một cách nhiệt tình và cường điệu: “Cô nhất định là Nhất Thanh rồi!”
Nói đoạn, cô ấy ôm chầm lấy cô thật chặt. Trình Nhất Thanh bị cô ấy ôm đến mức lảo đảo cả người.
Ba người đến một quán cà phê yên tĩnh gần đó để nhận phỏng vấn, Trình Quý Trạch ngồi bên cạnh cô, đặt một cánh tay lên lưng ghế sau lưng cô, thân hình hơi nghiêng về phía cô, thỉnh thoảng lại sát lại gần thì thầm vào tai cô. Cảnh tượng này thu vào mắt phóng viên, rõ ràng là một cặp tình nhân.
Cuộc phỏng vấn kết thúc, phóng viên tắt máy ghi âm, không kìm được mà mở lời: “Mạn phép hỏi một câu, hai người là một đôi phải không?”
Trình Nhất Thanh liên tục phủ nhận. Cô quay lưng về phía Trình Quý Trạch nên không thấy anh nhấc cánh tay khỏi lưng ghế, đặt một ngón tay lên môi làm dấu im lặng.
Dưới góc nhìn của phóng viên, Trình Nhất Thanh phủ nhận là vì thẹn thùng, còn Trình Quý Trạch chính là ngầm thừa nhận.