Họ bước ra khỏi thang máy, người trước người sau đi về phía văn phòng. Từ xa đã thấy trên cửa dán một dải băng đỏ rực: “Kỷ niệm ba năm ngày thành lập Công ty Ăn uống Song Trình Ký”. Thẩm mỹ tuy có chút đáng ngại, nhưng không khí vui tươi là thật, nhìn một cái liền biết ngay là bút pháp của Dương Đình.
Trình Quý Trạch và Trình Nhất Thanh vừa bước vào đã bị đám nhân viên túc trực bên cửa vây lấy, đẩy vào bên trong. Vừa đặt chân vào, mấy tiếng đoành đoành vang lên từ súng bắn pháo giấy, kèm theo đó là tiếng reo hò của nhân viên, dải ruy băng và giấy kim tuyến rơi đầy lên người hai người bọn họ.
Dương Đình đứng ở vị trí đầu tiên, bưng một chiếc bánh kem, hát vang bài ca sinh nhật: “Chúc mừng sinh nhật, chúc mừng sinh nhật…” Trên mặt bánh, miếng chocolate viết dòng chữ: “Song Trình Ký lên ba rồi!”. Trong đám đông có người hô lên: “Ái chà, mau tắt đèn đi nào.”
Cạch một tiếng, đèn văn phòng tắt ngúm. Qua ánh nến trên bánh kem, Trình Nhất Thanh nhìn thấy Trình Quý Trạch đang đứng ở phía đối diện, anh đang nhìn cô chăm chú.
Có một khoảnh khắc, mọi người và âm thanh xung quanh đều lùi xa như thủy triều, thế giới của cô thu nhỏ lại, chỉ còn cô và anh, cùng với chiếc bánh kem trước mắt. Những mảnh vỡ của ba năm qua lại ùa về: cuộc khủng hoảng ở công xưởng, lần giải vây tại ga tàu Quảng Châu, pháo hoa ở cảng Duy Đa Lợi… Nhưng ba năm trong mắt Trình Quý Trạch, có lẽ là thế này: cung ứng cho khách sạn năm sao, mở chi nhánh, góp vốn vào xưởng gia công, xác lập mô hình phân phối bánh mứt đồ ăn vặt, tiếp thị mạng xã hội, đấu thầu quảng cáo trên đài truyền hình Hồ Nam…
Dương Đình hát xong bài sinh nhật, mọi người nhao nhao đòi: “Thổi nến đi! Thổi nến đi!”
Trình Quý Trạch và Trình Nhất Thanh đưa mắt nhìn nhau, anh nói: “Em thổi đi.”
Trình Nhất Thanh nhắm mắt lại trước ngọn nến, cũng chẳng biết nên ước nguyện điều gì trong lòng. Ước cho Song Trình Ký ngày càng tốt đẹp? Cô không biết tương lai của thương hiệu này còn có mình hay không. Nhưng dù sao đó cũng là đứa con của cô, đứa con đầu lòng, làm sao cô có thể không yêu nó cho được? Cô thầm ước một điều, rồi thổi tắt nến.
Tối đó mọi người đều không tăng ca, Dương Đình đặt một phòng KTV. Trong căn phòng trang trí lòe loẹt, trái cây và bia đã được bày sẵn. Đám nhân viên đẩy hai vị sếp ngồi vào vị trí chính giữa, giám sát cửa hàng Lý Trí hỏi: “Muốn hát bài gì ạ? Để em chọn bài cho sếp?”
Trình Quý Trạch và Trình Nhất Thanh đều xua tay, cười nói các cậu cứ hát đi. Đều là người trẻ cả nên ai nấy chẳng chút gò bó, người hát hò, người oẳn tù tì, người uống rượu, thành ra Trình Quý Trạch và Trình Nhất Thanh lại có phần lặng lẽ lạ thường.
Giữa chừng, Trình Nhất Thanh ra ngoài gọi một cuộc điện thoại về nhà, lúc đi trở vào, cô thấy trên dãy tivi xếp chồng ở cửa siêu thị lớn gần đó đang phát tin tức về việc Tập đoàn Ăn uống Quốc tế Lạc Thực đang ra sức tiến quân vào thị trường nội địa Trung Quốc.
Cô đứng đó, nhìn thêm vài lần, phía sau truyền đến giọng nói của Trình Quý Trạch: “Họ dời trụ sở khu vực Đại Trung Hoa từ Hồng Kông sang Thượng Hải rồi.”
“Tôi có nghe nói.”
“Hồi ở Hồng Kông, ngoài bánh Tây ra họ cũng làm bánh nướng kiểu Trung, gây áp lực không nhỏ cho các tiệm bánh truyền thống. Có điều rốt cuộc vẫn làm không lại Trình Ký Hồng Kông, cho nên sau cùng dứt khoát rót vốn vào Trình Ký.”
Họ cứ câu được câu mất mà nói, toàn là chuyện của người khác. Phải rồi, chỉ cần không nhắc tới chuyện của mình, hai người họ mới có thể bình tâm tĩnh khí, mới không cãi vã.
Trình Nhất Thanh nói: “Vào trong thôi. Mọi người ở trong không thấy tụi mình, lại tưởng mình đi đâu rồi.”
Trình Quý Trạch đứng yên không nhúc nhích, hỏi vặn lại: “Hai chúng mình thì đi đâu được? Họ sẽ tưởng chúng ta thế nào?”
“Tôi không biết.”
“Bọn họ đâu phải chưa từng nghe thấy chúng ta tranh cãi, cũng không phải chưa từng thấy chúng ta đỏ mặt tía tai. Chẳng lẽ họ còn tưởng tôi với em có chuyện gì mờ ám hay sao?”
Trình Nhất Thanh đối diện với Trình Quý Trạch, bình thản nói: “Trình Quý Trạch, mỗi lần hai chúng ta riêng tư đối mặt là lại cãi nhau, tôi thật sự mệt mỏi lắm.”
“Mệt là vì em cứ mãi đề phòng tôi. Em đem hết chuyện của Hà Trừng đổ lên đầu tôi, cho rằng mọi việc tôi làm đều là vì lợi ích, cho rằng tôi không đáng tin. Em có bao giờ nghĩ, tôi với em mới là cộng đồng chung lợi ích hay không?”
“Trình Quý Trạch, vậy anh có bao giờ nghĩ, tại sao tôi vẫn phải tiếp quản Trình Ký cũ không? Không muốn ba tôi thất vọng là một lẽ, còn một lý do khác nữa là…” Trình Nhất Thanh hít một hơi, “Ngồi cùng một thuyền với anh, tôi chẳng biết lúc nào mình sẽ bị anh đẩy xuống nước.”
Hai năm rồi, giữa hai người tranh chấp không ngớt. Vai cương có, vai nhu có. Nhưng lần đầu tiên đem chuyện ra nói thẳng thắn như thế này vẫn là lần đầu. Lối vào sảnh KTV ở ngay gần đó, tiếng hát như ma gào quỷ hú vọng ra từ bên trong, càng làm nổi bật sự im lặng giữa hai người. Ánh sáng từ trần nhà trang trí mạ vàng đổ xuống trắng xóa trên đỉnh đầu, soi rõ khuôn mặt tái nhợt của họ.
Trình Quý Trạch nói: “Cho nên em muốn rời thuyền trước?”
“Tôi chỉ là học bơi trước mà thôi. Đến lúc anh để tôi xuống thuyền, tôi cũng không đến mức quá hốt hoảng.” Cô nói: “Vả lại, con đường chúng ta đi cũng không giống nhau.”
Ánh đèn trên đầu biến ảo sắc màu, từ trắng chuyển sang đỏ, như áng mây trắng hóa thành màu máu giận dữ. Trong phút chốc, gương mặt hai người họ cũng đỏ bừng. Trình Quý Trạch trông có vẻ không được vui cho lắm.
Lúc này Dương Đình dìu nhân viên kế toán đi ra, bảo rằng đối phương có chút khó ở, hình như phát sốt rồi. Gương mặt Trình Quý Trạch tức khắc đổi sang vẻ mặt như không có chuyện gì, ôn tồn hỏi: “Có sao không? Có cần anh đưa về không? Về sớm chút, nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
Trình Nhất Thanh nói với kế toán: “Tôi cũng phải về đây, để tôi đưa chị về.” Nói đoạn, cô đỡ lấy một bên cánh tay chị ta, bảo Dương Đình về sớm đi.
–
Chẳng ai ngờ tới, không chỉ mình kế toán bệnh, mà cả Quảng Châu đều bệnh. Mọi người trong văn phòng lần lượt nhận được tin nhắn từ người thân bạn bè, nói là hình như đang lưu hành một loại bệnh viêm phổi lạ lùng nào đó. Trên đường phố, bản lam căn và muối ăn đều bị vét sạch. Mọi người vẫn đi làm như cũ, chỉ là ai nấy đều đeo khẩu trang. Trình Quý Trạch mang từ Hồng Kông về một ít thuốc cảm sốt, đặt ở văn phòng cho mọi người tự lấy. Nhưng chẳng bao lâu sau, khu chung cư Amoy Gardens ở Hồng Kông bùng phát lây nhiễm tập trung, dịch bệnh lan tới “Hòn ngọc Viễn Đông”, chỉ số Hang Seng rớt từ điểm cao nhất 10.246 xuống còn 8.332 điểm.
Trình Ký Quảng Châu vừa mới sửa sang xong, đang định khai trương trở lại thì lại phải gác sang một bên. Việc này cứ thế trì hoãn mất mấy tháng trời, đến khi dịch bệnh tan biến, khai trương lần nữa thì đã là giữa mùa hè.
Ngày khai trương trời đổ mưa bụi, nhưng bất kể thời tiết nào cũng không ngăn được niềm đam mê ẩm thực của người Quảng Châu. Trước cửa tiệm mới của Trình Ký, dòng người vẫn xếp hàng dài dằng dặc.
Trình Nhất Thanh đã có kinh nghiệm vận hành Song Trình Ký nên lần khai trương này suôn sẻ hơn nhiều. Vì thuê cửa hàng ở khu phố cổ, nên trước khi ký hợp đồng thuê mặt bằng, cô đặc biệt chú trọng đến lối thoát hiểm phòng cháy chữa cháy, chọn vật liệu trang trí chống cháy. Phần lớn không gian trong tiệm được dùng làm bếp, kệ hàng ở mặt tiền không nhiều, không gian trưng bày nhỏ, trông có vẻ rất đáng thương. Để giải quyết vấn đề này, cô thảo luận với Trần Tịch Bùi, sử dụng các loại kệ phân tầng cao thấp, như vậy việc trưng bày sản phẩm trông sẽ phong phú hơn. Đồng thời còn bán thêm một số sản phẩm phụ trợ như đồ ăn vặt, khiến kệ hàng trông tràn ngập hàng hóa, cực kỳ bắt mắt. Nhịn nhục mấy tháng trời, trả tiền thuê mặt bằng không, cuối cùng cũng khai trương. Cô cũng mời đoàn múa lân sư rồng đến cho náo nhiệt, đồng thời tìm đến truyền thông và người xếp hàng mướn để tạo thanh thế cho cửa tiệm. Ngày khai trương, vị quản lý Trần ở khách sạn năm sao nọ cũng tới, mỉm cười tặng một bó hoa tươi. Điều bất ngờ lớn nhất là cô ấy đã hứa miệng sẽ thuyết phục cấp trên, sử dụng sản phẩm của Trình Ký Quảng Châu trong các buổi yến tiệc của khách sạn.
Trình Nhất Thanh kinh ngạc: “Quản lý Trần, tại sao vậy?”
Cô ấy cười: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, cứ gọi tôi là Laura. Còn tại sao à, có lẽ vì tôi thích xem những câu chuyện về sự trỗi dậy của những người bình dân, cho nên hy vọng cô thành công. Ngày đó nếu không phải nhờ cô, tôi đã chẳng hợp tác với loại người ngậm thìa vàng như Trình Quý Trạch.”
Trình Nhất Thanh cảm thấy, người đời nhìn nhận Trình Quý Trạch như vậy, đối với anh e là cũng có phần không công bằng. Nhưng đó là chuyện của anh. Trình Ký Quảng Châu trì hoãn lâu như vậy mới khai trương, thế nhưng lại đón nhận một khởi đầu tốt đẹp đến thế. Chuyện tốt lắm gian nan, tâm trạng Trình Nhất Thanh vô cùng vui vẻ.
Có phóng viên đến phỏng vấn, nhân viên nhiệt tình giới thiệu: “Chúng tôi rất chú trọng phần nguyên liệu.”
Bột bí đỏ, bột ngũ chỉ mao đào, dầu thực vật tinh luyện, toàn bộ đều sử dụng từ các thương hiệu lớn, hơn nữa còn được pha trộn theo tỉ lệ vàng, khiến lớp vỏ bánh giòn tan, phân tách rõ từng lớp. Nhìn dòng người xếp hàng dài dằng dặc, anh ta đứng trước ống kính hô lớn: “Chỉ còn đúng một hộp thôi! Những người phía sau không cần xếp hàng nữa đâu!”
Khi phóng viên hỏi về sự khác biệt giữa Trình Ký và Song Trình Ký, lại hỏi liệu có sợ hai bên nảy sinh thế trận đối đầu hay không. Trình Nhất Thanh cười nói, hai cửa tiệm vốn cùng tông cùng tổ, nhưng món ăn bán ra hoàn toàn khác biệt. “Các loại bánh mứt của chúng tôi được phục dựng từ những phương thức dưỡng sinh kinh điển lưu truyền từ thời Đạo Quang, sử dụng các loại nguyên liệu thường gặp ở vùng Lĩnh Nam như trần bì, ngũ chỉ mao đào, đạt đến độ dược thực đồng nguyên.”
Một người đàn ông mặc đồ đen đeo kính râm, mua được hộp bánh quế hoa ngũ chỉ mao đào cuối cùng, liền vẫy tay gọi một chiếc taxi, chạy thẳng đến ga Đông Quảng Châu. Sảnh chờ của ga Đông cao bốn tầng, khắp nơi đều có các cửa tiệm bán thẻ điện thoại Hồng Kông, chuyến tàu tốc hành Quảng Châu – Cửu Long cũng khởi hành từ nơi này. Người nọ lên tàu, sau khi tới cảng liền đi thẳng về hướng Loan Tử.
Đến Loan Tử, người bạn cũ Vạn Nhân đã đợi sẵn ở một tiệm mì lâu đời, đang ngồi đó ăn ngon lành bát mì sợi tôm. Tại bàn đôi, người đàn ông tiến thẳng tới ngồi xuống, đặt hộp bánh quế hoa ngũ chỉ mao đào lên bàn: “Đi Quảng Châu công tác, có chút quà phương xa mang về cho anh.”
“Có lòng vậy sao?” Vạn Nhân cười: “Lão Thủy vẫn cứ là Lão Thủy, không uổng công anh em mình một nhà, đi đâu cũng nhớ đến tôi. Thế nhưng lần trước đi Kenya, tại sao chẳng thấy mang gì về vậy hả?”
Lão Thủy làm bộ suy ngẫm: “Anh muốn đầu sư tử, hay là đuôi hổ? Thật ngại quá, động vật không thể tùy tiện mang qua hải quan được.” Anh dùng mu bàn tay gõ gõ lên hộp bánh: “Đừng có xem thường hộp bánh này, Trình Ký Quảng Châu đó, nướng xong bán ngay tại chỗ, tôi phải xếp hàng rất lâu mới mua được.”
Vạn Nhân nói: “Đại ca, anh đang đùa tôi đấy à? Để người ta thấy tôi ăn bánh của Trình Ký Quảng Châu, tôi biết ăn nói sao đây.”
Lão Thủy đáp: “Anh cứ bảo là ông chủ ở đây tặng, mua một bát mì, tặng một hộp bánh.”
Hai người bật cười ha hả.
Vạn Nhân và Lão Thủy là chỗ láng giềng lối xóm, từng cùng đá banh ở sân vận động Southorn, hồi đi học lại cùng nhau theo đuổi con gái nhà người ta. Khéo thay, sau khi tốt nghiệp đại học, Lão Thủy làm phóng viên, còn Vạn Nhân thì lăn lộn trong giới quan hệ công chúng, nên không tránh khỏi việc nhờ vả đối phương. Hai người thường hẹn nhau đi đá banh, tán dóc, cũng hay trao đổi về tình hình trong giới.
Lần này, Lão Thủy giơ tay gọi một tô mì, nói nhỏ với Vạn Nhân: “Có lẽ tôi sắp chuyển công tác.”
“Lần này đi đâu?”
“Sang tờ Đắc Tuần San. Tuy vẫn ở trong tập đoàn nhưng cũng tính là thăng chức.”
“Lên chức Tổng biên tập hả?” Vạn Nhân nhớ lại, cuối năm kia Đắc Tuần San mới đề bạt Ô Mã làm Phó tổng biên tập.
Lão Thủy đáp: “Phải.”
“Vậy chúc mừng anh nhé.” Vạn Nhân cười, gọi thêm hai chai coca với ông chủ: “Sau này Trình Ký làm truyền thông trên Đắc Tuần San, trông cậy cả vào anh đấy.”
“Đừng giỡn nữa, Trình Ký các anh giờ làm ăn phất như diều gặp gió, đâu có cần đến Đắc Tuần San.”
Lão Thủy không hề nói quá. Kể từ sau vụ hộp bánh trung thu, Song Trình Ký ở nội địa trái lại còn nổi danh như cồn, đà phát triển nhất thời vô cùng mạnh mẽ. Phía Hồng Kông, dù Trình Quý Khang xem Song Trình Ký là đối thủ cạnh tranh, nhưng sự phát triển của Song Trình Ký thực tế đã giúp danh tiếng của Trình Ký Hồng Kông vang xa hơn, chưa nói tới khoản tiền cổ tức nhận được hàng năm.
Vạn Nhân cười khổ, thở dài một tiếng: “Tiếc là thời điểm không thuận lợi. Trình Ký Hồng Kông năm ngoái vừa mở chi nhánh thì đầu năm nay gặp ngay dịch SARS, cửa tiệm lập tức vắng ngắt vắng ngơ. Giờ SARS đã qua mà doanh thu vẫn chẳng thấy nhích lên chút nào.”
Trước kia, khách đoàn từ nội địa sang Hồng Kông đều sẽ ghé Trình Ký mua quà, nhưng giờ thì đào đâu ra khách du lịch? Lan Quế Phường im lìm không một bóng người, kinh tế Hồng Kông rơi vào bờ vực suy thoái. Vạn Nhân lắc đầu, bảo vẫn là dân truyền thông các anh sướng, không giống như kinh tế thực thể tụi tôi, bị giáng một đòn đau điếng.
Lão Thủy cười, vỗ vai bạn cũ, bảo thôi đi. Anh nói, từ sau vụ Hà Trừng, Đắc Tuần San bị tổn hại danh tiếng, lượng tiêu thụ sụt giảm nghiêm trọng. Tổng biên tập vì muốn cứu vãn thị trường mà đưa tin theo hướng dung tục và giải trí hóa, tuy có cứu vãn được chút doanh số nhưng tập đoàn rất không hài lòng, vậy nên mới thay người. “Giờ Đắc Tuần San không còn được như xưa nữa rồi.”
Vạn Nhân dĩ nhiên vẫn còn nhớ như in chuyện đó. Không chỉ bởi vì người trong cuộc có liên quan đến Trình Ký, mà còn bởi sau khi sự việc xảy ra, trong lòng anh có một nỗi lo lắng cực lớn.
Lão Thủy chợt hỏi: “Đúng rồi, cái cô Hà Trừng này cứ như biến mất khỏi giới truyền thông vậy. Chẳng ai biết cô ấy đang ở đâu.” Anh ngước mắt lên: “Hồi trước bên ngoài đồn rằng cô ấy đang ở bên Trình Ký các anh?”
Vạn Nhân mỉm cười, lắc đầu: “Cô ấy không có ở đây.”
Đó chính là nỗi lo của anh.
Anh biết Trình Quý Khang không hoàn toàn hài lòng về mình, thế nên anh mới dốc toàn lực bày mưu tính kế, đẩy cô Vương đi để thuận lợi ngồi vào chiếc ghế quản lý bộ phận truyền thông. Nhưng sau khi Hà Trừng xảy ra chuyện, trong công ty rộ lên tin đồn Trình Quý Khang vì muốn sắp xếp công việc cho cô người yêu nhỏ nên có thể sẽ đưa cô vào Trình Ký.
Một người làm truyền thông như cô thì còn có thể đi đâu được nữa? Bộ phận PR chính là lựa chọn tốt nhất.
Những ngày đó, Vạn Nhân ngủ ít, ăn không ngon, lại hút thuốc nhiều. Nhưng đợi một tháng, hai tháng, rồi ba tháng, không những chẳng thấy tin tức Hà Trừng vào làm, mà các tạp chí lá cải còn đăng ảnh Trình Quý Khang đi ăn cùng một tiểu thư đài các khác tại câu lạc bộ du thuyền ở Đồng La Loan. Vạn Nhân cảm thấy hòn đá trong lòng đã rơi xuống, lại tự cười mình nghĩ quá nhiều.
Trình Quý Khang là ai chứ? Một tay công tử hào hoa. Sao có thể vì một cô nhân tình nhỏ mà làm mất lòng ba mình được? Nhất là trong lúc cậu em trai của anh ta đang có đà phát triển mạnh mẽ như vậy.
Những lời này, anh chỉ tự nhủ thầm trong lòng chứ không tiết lộ với Lão Thủy. Dẫu là bạn thân đến đâu, giờ đây thân phận đã khác, lập trường cũng khác, tốt nhất vẫn nên cẩn thận. Nghe nói chuyện của Hà Trừng chính là bị người bạn chí cốt của cô bóc trần ra đó thôi. Đang đứng trước tiệm mì định chào tạm biệt Lão Thủy, anh chợt thoáng thấy bên kia đường, một người phụ nữ mặc áo khoác dài màu đen sẫm, đang khoác tay một người đàn ông mặc âu phục, vừa cười nói hớn hở.
Anh nhất thời không rời mắt đi được.
Lão Thủy đang chào anh, thấy anh nhìn chăm chú cũng nhìn theo và phát hiện ra người phụ nữ kia. “Sao vậy, người quen à?”
Vạn Nhân sực tỉnh, lập tức bày ra vẻ không mấy bận tâm: “Đồng nghiệp trong công ty thôi.”
“Coi bộ cũng đẹp gái quá chừng.” Lão Thủy cười cười, muốn nói lại thôi: “Tiếc là có bạn trai rồi.”
Vạn Nhân đấm nhẹ vào vai trái của bạn mình: “Cho dù không có bạn trai thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi.” Anh nói, đó chẳng phải là em vợ của ông lớn nhà họ Trình sao.
Chào tạm biệt Lão Thủy xong, lúc đi về phía chỗ đậu xe, Vạn Nhân lại nhìn sang bên kia đường một lần nữa.
Đúng là Cao Dĩnh không sai vào đâu được.
Sau khi tốt nghiệp đại học ở Anh về, cô được bà Trình sắp xếp vào làm ở Trình Ký, lúc luân chuyển các bộ phận cũng từng ghé qua bộ phận PR. Vạn Nhân hồi đó đúng là có ý định với cô. Ai mà không muốn kết thân với nhà ông chủ lớn chứ? Huống hồ Cao Dĩnh lại xinh đẹp xuất chúng. Thế nhưng, người có cùng suy nghĩ với anh còn có cả tá thanh niên chưa vợ trong công ty. Anh từng mượn cơ hội đi công tác để tạo không gian riêng với Cao Dĩnh, hai người cùng đi bar uống rượu, Cao Dĩnh uống say quá mới thổ lộ rằng người cô thích chính là Trình Quý Trạch.
Vạn Nhân như bị dội một gáo nước lạnh, bừng tỉnh hẳn ra. Phải rồi, trong lúc anh đang tìm thang để leo lên cao, thì người phụ nữ anh nhắm trúng cũng đang tìm một lối đi khác để thăng tiến.
Anh rút lui khỏi cuộc chơi đó, không lâu sau thì quen với đồng nghiệp của em gái mình. Một cô nàng môi giới bảo hiểm, tự giác và đầy tham vọng, quan hệ rộng khắp, mỗi đồng tiền kiếm được đều lập tức đưa vào công thức để quy đổi ra giá trị có thể đổi lấy bao nhiêu tấc đất tại Hồng Kông. Một người như vậy, đối với anh là phù hợp không còn gì bằng.
Vạn Nhân đang mải suy nghĩ thì bạn gái gọi điện tới, nhắc anh nhớ đi xem nhà đúng giờ. Anh vừa vâng dạ đáp lời, vừa mở cửa xe bước vào. Ngồi trong khoang xe, anh nhìn kỹ cái túi của Trình Ký Quảng Châu, lúc này mới phát giác ra, kiểu chữ trên thương hiệu này thế mà lại giống hệt Trình Ký Hồng Kông.