Song Trình Ký - Diệp Tiểu Tân
Chương 37: Chương 2-21: Không có gì quan trọng bằng việc phải sống cho bằng được.
Bởi vì trong số người báo án có đồng bào Hồng Kông nên phía cảnh sát đặc biệt coi trọng. Ở cái thời buổi mà camera giám sát còn chưa phổ biến, chỉ nhờ vào một manh mối hữu hiệu là biển số xe máy, trong vòng 48 tiếng đồng hồ họ đã tìm ra kẻ gây án. Ngặt nỗi kẻ chủ mưu cứ thuê mướn qua tầng tầng lớp lớp trung gian, muốn tìm ra tận gốc rễ thì chắc phải tốn thêm một khoảng thời gian nữa. Trình Nhất Thanh thấy không cam tâm, cô thấy nếu không lôi được kẻ đứng sau ra ánh sáng thì chúng nó sẽ còn kiếm chuyện dài dài. Cô biết anh Trần có rất nhiều bạn bè, nên thông qua Trần Tịch Bùi để hẹn gặp anh, chỉ nhờ anh làm đúng một việc, đem cái tin đã bắt được kẻ gây án tung ra ngoài.
Anh Trần vân vê cái vành chén trà đạo, khẽ ngước mắt: “Chỉ vậy thôi là đủ rồi sao?”
Trình Nhất Thanh cười: “Chứ anh tính sao nữa? Chẳng lẽ chặt của họ một ngón tay?”
Anh Trần cũng bật cười: “Tôi đâu có phải dân xã hội đen, mấy chuyện đó tôi không có làm đâu. Có điều tôi sẽ nhờ mấy tên bạn đánh tiếng giùm cô. Bất kể kẻ đứng sau chi tiền là ai thì mấy tên trực tiếp đi làm tay sai cũng chỉ quanh quẩn trong mấy khu làng trong phố thôi. Không quá hai ngày đâu, khắp mấy khu đó ở Quảng Châu sẽ không có tên nào dám đụng tới Song Trình Ký của các người nữa.”
Trong lúc anh Trần tung tin trong thế giới của anh ta thì Trình Nhất Thanh cũng lên mạng đăng bài, thuật lại từ đầu tới cuối vụ việc. Cô không có học đại học, nhưng thời gian cô “ngâm mình” trên mạng thì dư dả. Tiếng Anh là nhờ lăn lộn trong mấy phòng chat khắp thế giới mà ra, còn kiến thức với tầm nhìn là học hỏi từ mấy diễn đàn tiếng Trung, cô cũng từng nhận được không ít sự giúp đỡ từ các cư dân mạng khác. Ở cái thời buổi thuần khiết đó, internet chính là trường đại học, còn dân mạng đều là bạn bè của cô.
Là nhờ anh Trần hay nhờ mạng internet có tác dụng thì không ai rõ. Có điều từ đó về sau không còn ai tới quấy phá trong ngoài tiệm Song Trình Ký nữa. Dẫu sao thì chuyện này giờ cũng đã xé ra to, mà mấy thương hiệu đối thủ chẳng có tên nào muốn bị vướng vô cái rắc rối này hết.
Trình Nhất Thanh đăng bài xong là thôi, không ngờ tới lượt Hà Trừng báo cho cô biết là đã thấy bài đăng đó. Người vô bình luận đông như quân Nguyên, ai nấy đều tỏ lòng đồng cảm với chủ tiệm nhỏ tội nghiệp, còn rủ nhau tới mua ủng hộ nữa.
Trình Nhất Thanh nằm bò ra bàn, vừa rê chuột vừa cười khổ nói qua điện thoại: “Hèn gì dạo này khách khứa tới đông hơn hẳn. Chỉ tiếc là…”
“Tiếc cái gì?”
“Tiếc là không có hàng bán chứ gì. Người ta muốn mua mà mình cũng chịu chết.”
“Vẫn chưa tìm được xưởng nào phù hợp hả?” Hà Trừng quan tâm hỏi, “Tiếc là mấy mối làm ăn bên xưởng mình biết đều ở bên Hồng Kông hết rồi.”
“Hồng Kông không ổn đâu, mắc mỏ lắm. Với lại còn đóng thứ thủ tục phải làm nữa.”
“Thì đó, chứ không thôi thì Trình Ký Hồng Kông đâu có thiếu xưởng sẵn đó đâu.” Hà Trừng nói vậy, rồi tự nhiên lại sực nhớ tới Trình Quý Khang. Lạ quá, lúc nhắc tới cái tên này, cô bỗng thấy hơi có chút chột dạ.
Đầu dây bên kia, Trình Nhất Thanh đang bấm vô cái bài đăng lần trước của cô. Cô bất ngờ thấy bài này đã thu hút một lượng bình luận cực kỳ khủng, cô cứ vậy mà kéo xuống đọc từng cái một. Quả nhiên đúng như lời Hà Trừng nói, có không ít cư dân mạng đang hừng hực khí thế bất bình giùm cô. Ở cái thời đó, lòng người còn đơn giản, mấy chiêu trò marketing cũng chưa có nhiều, nên không ít người lên mạng là tin sái cổ những gì người bên kia đường truyền nói là sự thật, chứ không phải cố tình diễn trò bán thảm, bịa chuyện để câu view.
Trình Nhất Thanh nghĩ cũng đơn giản, cô đâu có ngờ cái bài đăng này lại có hiệu ứng quảng cáo tới vậy. Cô vừa tán dóc với Hà Trừng vừa rê chuột xuống dưới, bỗng nhiên chú ý tới một cái bình luận: “Cửa hàng bánh cũ của ba tôi đang tính bán lại, xưởng sản xuất không có nhỏ đâu, máy móc thiết bị cũng đầy đủ hết. Bạn có thể liên lạc với tôi nha.”
Cũng giống như mấy tay tham vọng khác, Trình Quý Trạch lúc nào cũng trong trạng thái “phải làm một cái gì đó”. Lúc mới qua đại lục, anh có rất nhiều ý tưởng. Nhưng cái nền móng cho tất cả những thứ đó chính là thân phận. Ví dụ như, thân phận CEO của một doanh nghiệp danh tiếng chẳng hạn. Song Trình Ký chính là điểm xuất phát cho cái thân phận này.
Lúc này, anh cảm thấy mình đi lòng vòng một hồi rồi lại quay về vạch xuất phát. Bên ngoài văn phòng, nhân viên đã lục đục ra về, anh đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn về phía khu đất được đặt tên là Châu Giang Tân Thành. Xa xa hơn nữa là ánh đèn đường, cây cối xung quanh đứng xanh rì rào.
Có tiếng bước chân vội vã đi tới. Nghe mãi rồi quen, giờ anh nhận ra ngay đó là Trình Nhất Thanh. Anh thấy bóng dáng mờ mờ của cô phản chiếu trên mặt kính, sau đó là giọng nói rành rọt: “Tôi tìm được cách giải quyết rồi!”
Trình Quý Trạch quay người lại.
“Trình Ký. Mình còn có Trình Ký mà.”
Trong một thoáng, Trình Quý Trạch cứ ngỡ cô đang nói tới Trình Ký Hồng Kông, nhưng anh nhanh chóng định thần lại, mà tốc độ nói của Trình Nhất Thanh còn nhanh hơn cả dòng suy nghĩ của anh: “Tôi biết công suất của Trình Ký Quảng Châu thấp lắm. Nhưng mà tìm xưởng thì khó, chứ tìm công nhân thì đâu có khó gì. Ba tôi không cần trực tiếp ra tay làm, chỉ cần đứng ra chỉ dẫn thôi. Mấy khâu như nhào bột, vô khuôn này nọ cũng đơn giản mà, nhìn qua là biết làm ngay, đám học việc vô là bắt nhịp được ngay.”
“Còn mặt bằng thì giải quyết sao?”
“Mấy bữa nay tôi đi chạy vạy vụ này nè. Tôi có coi được một cái bài trên mạng, có nhà kia chuẩn bị đi định cư nên muốn sang lại cửa hàng bánh. Cửa hàng nằm ở quận Phương Thôn (sau này nhập vô quận Lệ Loan vào năm 2005), xưởng sản xuất to quá trời luôn, máy móc đồ đạc không thiếu thứ gì. Tôi thương lượng với người ta nãy giờ rồi, có thể chốt đơn với giá hời luôn đó.”
“Có tin tưởng được không?”
“Tôi có dắt ba tôi qua coi cửa hàng đó rồi. Ông già kiểm tra kỹ lắm, máy móc không có vấn đề gì hết, vệ sinh với phòng cháy chữa cháy đều đạt chuẩn, còn nhân thủ thì cứ dùng lại người cũ của họ, hoặc là mình tuyển mới cũng được. Dĩ nhiên, mấy cái thủ tục giấy tờ là mình phải đi chạy lại từ đầu hết.”
Đây cũng có thể coi là một cách giải quyết. Nhưng mà chỉ dựa vô đôi tay không của đám học việc thì làm sao bì lại với dây chuyền sản xuất cho được?
Trình Nhất Thanh tới cái này cũng đã tính toán kỹ hết rồi, cô nói mình vừa nghĩ ra một chiêu marketing: “Mình chơi hệ giới hạn đi. Lấy cái mác làm thủ công tươi mới mỗi ngày làm chiêu bài quảng cáo, cứ làm xong mẻ nào là chở ngay qua mẻ đó. Rồi mình thuê thêm người làm ‘cò’, đứng xếp hàng trước tiệm cho đông vô, tạo hiệu ứng đám đông cho thiên hạ xem.”
Trình Quý Trạch thật ra còn nhiều điều lấn cấn, ví dụ như làm bánh thủ công thì chất lượng liệu có ổn định không, hay sau này quay lại sản xuất tự động thì có làm khách hàng thất vọng không, rồi còn… Nhưng anh cũng phải thừa nhận, giờ cứ lo sống sót cái đã. Doanh nghiệp cũng giống như con người vậy, không có gì quan trọng bằng việc phải sống cho bằng được.
Trình Nhất Thanh vốn tánh nóng như kem, thấy anh cứ im im là nhịn không được hỏi tới tấp: “Sao? Anh thấy sao?” Cô còn chộp lấy cái máy tính bỏ túi, bấm một con số đưa cho anh coi: “Cái giá sang lại xưởng này rẻ rề luôn, gần như là vừa bán vừa cho rồi đó. Coi như mình hời thêm được một cái chi nhánh nữa. Anh còn lo cái gì nữa hả?”
Lo thì vẫn lo, nhưng lúc này Trình Quý Trạch cũng bị cái ngọn lửa của Trình Nhất Thanh truyền sang. Thất bại thì thôi chứ có gì đâu? Cứ làm rồi tính.
Anh nói: “Được, duyệt.”
Bên bán bên mua đều đang gấp nên vừa đụng nhau là chốt đơn ngay lập tức. Trong khi mấy cái khâu như ký hợp đồng, thanh toán, xin lại giấy phép kinh doanh còn đang tiến hành, thì chuyện tuyển học việc với bắt tay vô sản xuất đã được đưa lên bàn nghị sự. Trần Tịch Bùi nghe chuyện của Song Trình Ký xong, cũng chủ động thiết kế giùm tụi họ một cái poster quảng bá cho dòng bánh thủ công. Trình Nhất Thanh lấy cùi chỏ hích hích cô ấy: “Nè, giờ tụi tôi chưa có tiền trả cho cô đâu nha.”
“Được rồi bà ơi, bạn bè lâu năm mà.” Trần Tịch Bùi nói, “Tôi là đang đặt cược vô mấy người đó, mốt mấy người thành thương hiệu lớn rồi thì tôi mới có cái mà ghi vô hồ sơ năng lực của tôi chứ.”
Chuyện thành thương hiệu lớn thì còn mờ mịt lắm, nhưng cái thế bí trước mắt đã bắt đầu có chuyển biến.
Dân Quảng Đông mình vốn thích cái tính ham vui, hễ thấy chỗ nào có người xếp hàng là sẵn lòng nhào vô xếp theo cho bằng được. Chú Đức ở trong xưởng nghe nói mẻ bánh mới ra lò lúc nãy đã bán sạch sành sanh, định bụng tăng ca làm thêm mẻ nữa cho kịp. Trình Nhất Thanh cản lại: “Thôi ba, khỏi đi ba.”
Chú Đức nhíu mày: “Điểm giải?” (Sao vậy?)
“Cứ để họ đợi một chút đi, mai quay lại mua sau.”
Chú Đức thấy con gái mình thật là kỳ khôi hết sức. Cái thời đó làm gì đã có khái niệm “marketing nhỏ giọt” như bây giờ, Trình Nhất Thanh chỉ làm theo trực giác thôi, nên cũng chẳng biết giải thích với ông già sao cho hiểu. Nhưng mà hiệu quả thì thật sự là quá tuyệt vời. Ở cái khu đất vàng gần Teemall, mỗi ngày ba khung giờ, dòng người xếp hàng rồng rắn trước tiệm Song Trình Ký chính là cái bảng quảng cáo xịn nhất của tụi họ.
Một tuần sau, tấm poster mới do Trần Tịch Bùi thiết kế lại được dán trước cửa hàng, nội dung đại khái là: Trong bảy ngày qua, Song Trình Ký đã bán sạch 1.500 cái bánh hạnh nhân, 1.600 cái bánh quy hạt óc chó… xin chân thành cảm ơn bà con lối xóm đã hết lòng ủng hộ.
Hồi lúc Song Trình Ký mới khai trương, nhờ cái thiết kế tiệm độc lạ, bao bì bắt mắt, lại thêm cái mác “điểm xuất phát mới của thương hiệu trăm năm” với “thanh niên Quảng Châu – Hồng Kông khởi nghiệp” nên cũng thu hút được một đợt chú ý. Có điều, đám thương hiệu lớn với mấy cái xưởng gia công không có coi trọng tụi họ cho lắm. Từ hồi cải cách mở cửa tới giờ, mỗi năm người ta ra khởi nghiệp đông như quân nguyên, mà có mấy con “cá chép” nào thực sự hóa được thành “rồng” đâu? Đám xưởng đó dĩ nhiên là muốn miếng bánh thị trường càng bự càng tốt, nhưng ngặt nỗi mấy ông lớn ra tay “đánh bắt” cá nhỏ, bắt họ phải tung lưới ép người, nên họ cũng đành đứng ngoài khoanh tay đứng nhìn thôi.
Đứng ngoài nhìn một hồi, họ mới tá hỏa phát hiện ra Song Trình Ký không những không có sập, mà còn sống khỏe re nữa là đằng khác. Bữa qua mới thấy người ta xếp hàng rồng rắn, bữa nay lại thấy lên báo rần rần, nói là kế hoạch trong năm nay sẽ mở thêm chi nhánh. Tới nước này thì họ ngồi không yên nữa rồi.
Xưởng trưởng già họ Hoàng than ngắn thở dài: “Mấy ông bảo tôi đừng có nhận đơn hàng của họ, giờ nhìn xem, họ càng làm càng lớn, còn sắp mở thêm chi nhánh nữa kìa. Tụi tôi bớt ăn một chút cũng không sao, nhưng lỡ mai mốt họ phất lên thành doanh nghiệp lớn cỡ như Trình Ký Hồng Kông, có tiếng nói trong ngành rồi thì coi như tụi tôi mất đứt một mối khách sộp còn gì.” Thuyền lớn khó quay đầu, Lão Hoàng dù có khổ trong lòng cũng không cách nào hạ mình xuống để nhận đơn hàng lúc này được. Đã lỡ đắc tội với Song Trình Ký rồi, giờ mà nhào vô nhận đơn, chẳng phải là đi đắc tội với tửu lầu Hạnh Phúc sao? Ông ta chỉ còn nước trân mắt ra nhìn mấy cái xưởng vừa và nhỏ khác chủ động tìm tới bắt tay với Song Trình Ký.
Có xưởng chịu nhận đơn hàng, đám cháy này coi như đã tìm được nguồn nước, cuối cùng cũng dập tắt được rồi.
Nhờ cái chiêu “marketing nhỏ giọt” này mà có mấy bên báo đài cũng chủ động tìm tới phỏng vấn. Trình Quý Trạch đặc biệt nhắc tới chuyện tụi họ sẽ hợp tác với khách sạn năm sao. Tin này vừa tung ra, mấy cái tính toán sau lưng của anh lại càng thuận buồm xuôi gió hơn, mấy cái trung tâm thương mại mới hồi trước không chịu để giá hời, không chịu cho chỗ đẹp, thì giờ bắt đầu nới lỏng điều kiện ra. Ngay cả lúc đi ký hợp đồng với phía khách sạn, mấy cái điều kiện khắt khe mà bên đó đưa ra, tụi anh giờ cũng đã có tư cách để thương lượng lại rồi.
Luật sư Đào gọi điện tới chúc mừng, giọng điệu lại đầy ẩn ý: “Nghe nói Trình Nhất Thanh giúp được quá trời việc hả?”
“Anh bớt gọi điện cho tôi đi, đó mới là giúp tôi thật tình đấy.”
Nhưng anh phải thừa nhận Lão Đào nói đúng, Trình Nhất Thanh hữu dụng hơn những gì anh tưởng tượng nhiều. Lúc họp, hai người họ ngồi ở đầu cái bàn dài, anh nhìn nghiêng gương mặt cô. Hồi trước cô lại mới đi cắt tóc ngắn thêm chút xíu, phần đuôi tóc hơi cúp vô trong, nhìn cô giống hệt như một cô nữ sinh vậy.
Cô nói: “Cái chiêu phát hành giới hạn này hay quá, hay là mình dành ra một khung giờ nào đó mỗi ngày để tiếp tục làm tiếp vậy đi?” Cô quay sang nhìn Trình Quý Trạch. Mấy người khác cũng đồng loạt nhìn về phía anh.
Trình Quý Trạch đáp: “Được đó. Mình có thể tung ra mấy loại bánh mứt giới hạn, mà hễ mới lên kệ là giảm giá liền 20% luôn. Làm vậy mình vẫn có lời, mà còn tạo được hiệu ứng quảng cáo nữa.”
Mắt Trình Nhất Thanh sáng rỡ, cô nói đúng đó, mình là cửa hàng mới mà, quan trọng nhất là phải giữ vững được cái độ nhận diện thương hiệu. Máy lạnh trong phòng hơi buốt, cô khoác cái áo màu xanh khổng tước, nhìn y hệt như một con chim xinh đẹp đang xếp lại bộ lông vũ của mình. Trình Quý Trạch im lặng, thầm lặng mà ngắm chim.