Song Trình Ký - Diệp Tiểu Tân
Chương 31: Chương 2-15: Cô có thể nói với Trình Quý Khang một tiếng được không? (Hạ)
Trong nhà, Hà Trừng cũng chẳng nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm mẹ Hà. Mẹ Hà chột dạ, giả bộ đi rửa dĩa trái cây thì bị Hà Trừng gọi giật lại: “Không gấp rửa đâu, còn chuyện chưa nói xong mà.”
Mẹ Hà quay đầu lại. Hà Trừng hỏi: “Hồi nãy là sao vậy mẹ?”
Con bé út đang nằm bò trên bàn xếp làm bài tập, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, chen vào một câu: “Tại tính hư vinh đó.”
“Mượn con nhiều chuyện chắc!” Mẹ Hà liếc con út một cái, rồi lại nhìn sang cô chị, giọng điệu sầu thảm: “Mẹ khó khăn lắm mới có dịp nở mày nở mặt trước mặt cô con một lần. Con không thể tự tay dập tắt cơ hội này của mẹ được đúng không? Mẹ biết cậu Trình Quý Khang với con không phải quan hệ kiểu đó, nhưng đã quen biết rồi thì lần sau phỏng vấn anh, con nhắc nhẹ một tiếng thì có sao đâu? Hồi xưa mẹ còn làm ở công xưởng, cũng thường xuyên tạo điều kiện thuận lợi cho chị em đó thôi…”
“Lúc đó của mẹ với con bây giờ sao mà giống nhau được!”
“Sao lại không giống?!” Mẹ Hà không vui, “Mẹ nói cho con nghe, con đừng có coi thường mẹ mình. Làm người không được vô lương tâm như vậy. Mẹ vì cái nhà này đã hy sinh biết bao nhiêu. Con tưởng con là sinh viên đại học thì hay lắm sao? Mẹ mà không phải tại thời thế thì bằng Tiến sĩ mẹ cũng lấy được rồi! Đâu có tới lượt gả vào nhà họ Hà, làm trâu làm ngựa cho mấy cha con bây!”
Nỗi than phiền của mẹ Hà với người ngoài luôn là một chữ bẻ đôi, phân nửa là trách móc, phân nửa là khoe khoang. Đối với họ hàng ở đại lục, bà nói vật giá Hồng Kông cao lắm, vẫn là ở đại lục mấy người sướng hơn; rồi thì Hồng Kông nhiều đại gia quá, mình đi trên đường cũng thấy tự ti. Còn nỗi than phiền của bà với người nhà cũng là một chữ chia hai, một nửa đâm vào mình, một nửa đâm vào người khác.
Bà tự nói một hồi mà vành mắt đỏ hoe. Thế giới này không hiểu bà, chẳng lẽ con gái ruột cũng không hiểu bà sao! Bà nói lời lẽ thê thiết, những ấm ức chịu đựng bên nhà chồng, chỉ nhịn thôi là chưa đủ, bà còn muốn trả đũa lại. Trả thế nào? Bà muốn hai đứa con gái phải thật rạng rỡ, để bà được thơm lây, cái ánh hào quang đó sẽ đâm thẳng vào những kẻ đã khinh khi bà.
Hà Trừng quay đầu nhìn em gái Hà Thục, thấy con bé im re, chỉ có đôi mắt là liếc qua liếc lại, hễ mẹ Hà ngẩng đầu lên là nó lại cắm cúi viết lia lịa. Hà Trừng mất đi đồng minh, đành phải đối phó mẹ Hà, nói là sẽ cố gắng thử xem.
Mẹ Hà dốc sức che giấu niềm vui sướng, không quên dặn dò thêm, tốt nhất là chụp chung với Trình Quý Khang một tấm hình: “Cho dù chuyện không thành, mẹ cũng có tấm hình để đưa cho người ta coi.” Hà Trừng nghĩ bụng, vậy thì mình càng không thể chụp.
Miệng thì hứa với mẹ Hà, nhưng cô không định sẽ giúp thật. Đợi tới khi đủ một tuần, cô sẽ diễn trước mặt bà cô một màn, nói là mình bị thư ký của Trình Quý Khang từ chối, điện thoại không gọi được, vậy là xong chuyện. mẹ Hà sẽ thẹn quá hóa giận, sẽ mắng cô sau khi khách về, nhưng không sao hết.
Ngày tháng cứ thế trôi qua theo đúng quỹ đạo. Bà chủ tiệm tạp hóa ở Tân Giới chủ động liên lạc, nói là nhớ ra thêm vài manh mối, cô liền vội vàng vào làng phỏng vấn. Bây giờ cô đã khôn ra, không còn gọi tiền bối đi cùng nữa, có được manh mối thì tự mình lẳng lặng viết xong bản thảo, gửi một bản cho Ô Mã, đồng thời gửi bản sao cho Tổng biên tập và Phó tổng biên tập.
Ngày tạp chí đưa xuống nhà máy in, cô được sắp xếp sang Macau phỏng vấn tình hình ngành du lịch địa phương sau khi được trao trả. Sau khi dùng bữa tối với đại diện sự vụ của Cục Du lịch địa phương, cô rời khỏi nhà hàng của khách sạn năm sao, đi ngang qua sảnh tiệc thì thấy bên trong đang tổ chức một buổi dạ tiệc. Cô liếc nhìn vào trong, thấy toàn là những người mặc lễ phục sang trọng. Cô không thích ứng được với những dịp như thế này nên định đi nhanh qua, lại bất ngờ chạm mặt Trình Quý Khang từ bên trong bước ra.
Anh cũng chú ý thấy cô, đứng nhìn từ xa. Đại diện Cục Du lịch nói với Hà Trừng: “Là người của nhà họ Trình. Ngại quá, tôi qua đó chào một tiếng, sẵn tiện giới thiệu hai người làm quen luôn.”
Hà Trừng nhận ra mình có chút căng thẳng, nhưng cô đã quen đóng vai một người hoạt bát, nên khi đứng cạnh vị đại diện, cô nở một nụ cười giả lả đầy thuần thục.
Vị đại diện giới thiệu: “Đây là Tổng giám đốc của Trình Ký Hồng Kông, anh Trình Quý Khang.”
Hà Trừng: “Chào anh Trình.”
Vị đại diện tiếp lời: “Còn đây là phóng viên của Đắc Tuần San, cô Hà Trừng.”
Trình Quý Khang: “Chào cô Hà.”
Cục Du lịch Macau hy vọng doanh nghiệp hai nơi Hồng Kông – Macau có thể hợp tác, cùng nhau tổ chức nhiều hoạt động để thu hút du khách đại lục và hải ngoại. Vị đại diện trò chuyện với Trình Quý Khang rất rôm rả.
Hà Trừng nói với ông ấy: “Thôi không làm phiền mọi người nữa, tôi còn phải kịp chuyến tàu để về.”
Vị đại diện đáp: “Là phía chúng tôi chu đáo chưa tới nơi tới chốn, thật ngại quá.”
Hà Trừng cười: “Không sao đâu, phóng viên tụi tôi cứ tự đi tới đi lui quen rồi, xong cuộc phỏng vấn này là phải chạy sang cái tiếp theo liền.”
Vị đại diện nói: “Lần giao lưu này rất vui, hy vọng lần sau lại có dịp.”
Hà Trừng đáp: “Dạ chắc chắn rồi, bye bye.”
Trình Quý Khang nãy giờ vẫn đứng bên cạnh, lẳng lặng nhìn cô cho đến khi cô quay lưng rời đi.
Về tới Hồng Kông, cô thấy bài của mình đã được đăng trên tạp chí, chỉ có điều cô từ tác giả duy nhất đã bị biến thành tác giả thứ hai, người đứng tên đầu tiên lại là vị tiền bối không hề có mặt tại hiện trường. Chuyện kiểu này lúc còn thực tập ở đại lục cô đã từng thấy qua, nhưng ở Hồng Kông thì chỉ mới nghe nói một lần, mà lần đó là do chủ nhiệm phỏng vấn đã đánh tiếng trước, yêu cầu thêm tên đồng nghiệp đã tìm ra manh mối nhưng bận việc đột xuất không đi được.
Còn kiểu cướp công trắng trợn, tước đoạt thành quả của người khác như vầy, đây là lần đầu tiên cô gặp phải.
Cô cực kỳ chấn động, chạy thẳng tới văn phòng của Ô Mã, vừa lúc thấy vị tiền bối kia từ trong bước ra. Cô cũng chẳng ngán, tay cuộn tròn cuốn tạp chí, lớn tiếng chất vấn: “Tại sao vậy?”
Vị tiền bối chưa từng thấy bộ dạng này của cô bao giờ, nhất thời bị dọa cho sững sờ, nhưng rồi lập tức hoàn hồn lại: “Cái vụ này ngay từ đầu là tôi đưa cô vào làng tìm manh mối mà.”
“Anh chỉ đi có một lần duy nhất! Đã vậy anh còn chẳng thèm xuống xe, cứ rú rú trên đó coi báo đua ngựa!”
“Đừng có mà ngậm máu phun người nha! Tôi có đi! Cũng có phỏng vấn mấy người dân làng đó rồi! Tại cô không thấy thôi!”
“Được…” Hà Trừng giũ cuốn tạp chí trong tay ra, lật ngay tới trang đó, chỉ tay vào dòng chữ: “Trong đây có nhắc tới người dân làng nữ đã nhìn thấy một người lạ mặt có nốt ruồi trên mặt ra vào làng, người đó là ai?”
Vị tiền bối cứng họng trả lời không được.
“Còn nữa…” Hà Trừng lại lật sang trang kế: “Chỗ này tổng kết lại những năm gần đây, có những kẻ rắp tâm lợi dụng địa hình phức tạp và sự quản lý lỏng lẻo của các vây làng ở Tân Giới để thuê địa điểm gây án hoặc ẩn náu. Những tư liệu này tra cứu ở đâu?”
“Thì trong phòng tư liệu của công ty có đầy đó thôi…”
“Dữ liệu trong phòng tư liệu của công ty không có đủ! Tôi đã phải liên hệ riêng với Phòng Quan hệ Công chúng của Cảnh sát Hồng Kông đó!” Hà Trừng lại chỉ vào một đoạn văn khác, “Còn chỗ phân tích những tranh chấp trong làng, đủ mọi thứ hầm bà lằng này, xin hỏi anh lấy tư liệu ở đâu ra vậy?”
Hai người làm dữ quá chừng, Ô Mã từ trong văn phòng bước ra, mấy người Tổng biên tập, Phó tổng biên tập ở gần đó cũng lần lượt đứng ra ngoài hành lang hỏi có chuyện gì. Ô Mã bưng cái ly sứ, lặng lẽ quan sát mọi chuyện.
Vị tiền bối thẹn quá hóa giận: “Cô hỏi vặn tôi từng câu từng chữ như vậy là ý gì hả? Đừng có tưởng cô có cái chỗ dựa là Trình Ký Hồng Kông thì muốn cưỡi đầu cưỡi cổ tôi ở cái tòa soạn Đắc Tuần San này nha! Ở đây là công ty truyền thông đàng hoàng, chứ không phải nơi để cô tới mạ vàng cho bản thân hay để giao du với mấy cha nhà giàu đâu!”
Câu nói này cực kỳ nhục mạ. Hà Trừng giận tới run người, cô lột phăng cái mặt nạ ngoan ngoãn hoạt bát giả tạo thường ngày, trước mặt bao nhiêu con mắt đang đổ dồn vào, cô thẳng tay quăng mạnh cuốn tạp chí mới ra lò xuống đất rồi quay lưng bỏ đi một mạch.
Sau đó, cô xin nghỉ phép hai ngày không đi làm. Trong thời gian này, Ô Mã đã đứng ra dàn xếp, chuyển toàn bộ nhuận bút của bài viết đó cho Hà Trừng. Nhưng chuyện đó thì có ích gì chứ. Lúc đồng nghiệp gặp lại Hà Trừng, ai nấy đều thấy cô không còn vẻ năng động như con hươu nhỏ trong rừng nữa; cô nói chuyện mà hai tay cứ đút vào túi quần, ánh mắt có chút chán đời. Bị nghi ngờ, bị chặn bài, bị chèn ép, cô cũng chẳng buồn đấu tranh nữa, cứ thế mà xuôi theo dòng thôi, thỉnh thoảng lại buông mấy câu bất mãn với đời. Cô rất ít khi cười, trừ phi là đối với dì Cầm làm tạp vụ trong tòa soạn.
Niềm đam mê duy nhất còn sót lại là giờ nghỉ trưa mỗi ngày, vì đó là lúc hiếm hoi cô có thể thoát khỏi sự bận rộn và cảm giác tê liệt này. Một ngày nọ lúc đang ăn trưa, mấy người đồng nghiệp ngồi vây quanh cái bàn tròn nhỏ mặt kim loại ở nhà hàng dưới lầu công ty, ai nấy đang ăn phần cơm lạp xưởng, cơm xá xíu của mình. Hà Trừng nghe tiếng máy nhắn tin vang lên, điện thoại trong tiệm lại đang có người dùng, cô bèn đi sang bốt điện thoại công cộng đối diện bên đường. Đám người nhìn theo bóng lưng cô, nhỏ giọng đoán già đoán non: “Nè, bộ tính nhảy việc hả ta?”
“Chắc vậy rồi. Chứ gây gổ lớn vậy mà. Cô ta không biết ông đó là sư phụ hồi xưa của Tổng biên tập sao, dù trong bụng Tổng biên tập có coi thường ổng tới cỡ nào thì trước mặt mọi người cũng phải nể mặt ổng chứ. Sau này cô ta ở tòa soạn khó sống rồi.”
“Hổng phải cô ta có bối cảnh sao, nghe nói Trình Quý Khang đang theo đuổi ảnh mà.”
“Làm gì có chuyện đó, Trình Quý Khang sao mà để người phụ nữ của ảnh đi làm phóng viên cực khổ vậy được?”
“Trình Ký bây giờ cũng đâu còn được như xưa.”
“Ái chà, cho dù là dân trung lưu cũng đâu có để người nhà đi làm phóng viên, vừa cực mà tiền lại ít. Bộ tưởng ai cũng yêu nghề báo chí như Ô Mã chắc.”
Tám chuyện thiên hạ một hồi, cuối cùng lại quay sang tự thương xót cho số phận của mình, cả đám cùng thở dài sườn sượt.
Hà Trừng ra ngoài gọi điện thoại, không hề hay biết sau lưng mình đang bị người ta bàn tán. Bên ngoài nắng đang gắt, cô bước vào bốt điện thoại công cộng màu đỏ, gọi lại vào số máy đó. Đầu dây bên kia là giọng thư ký của Trình Quý Khang, nói là cậu Trình vừa đi nước ngoài về, biết cô Hà có tìm nên hỏi xem có việc gì không.
Cô bèn bịa đại một lý do: “Tôi có bài viết về tập đoàn Trình Ký, muốn mời anh ấy xem qua.”
“Cậu Trình nói là mấy việc này cứ liên hệ trực tiếp với quản lý Vạn bên bộ phận quan hệ công chúng là được. Cô có cần tôi chuyển máy sang bên đó không?”
“… Khỏi đi.”
“Dạ được. Vậy không biết tôi còn giúp gì được cho cô nữa không?”
Không giúp được. Anh không giúp được tôi đâu. Chẳng ai giúp được tôi hết. Ánh nắng chói chang quá, chói tới tận trong lòng, làm Hà Trừng nhớ lại từng câu chửi bới của gã tiền bối kia, nhớ lại từng lời ép uổng của mẹ Hà vào cái ngày hôm đó. Ở nhà, mẹ Hà thậm chí còn bưng ghế nhỏ ra ngồi, vành mắt đỏ hoe, nhìn chằm chằm tới chừng nào Hà Trừng bấm số gọi cho Trình Quý Khang mới chịu thôi. Cô thấy may là người nghe máy là thư ký, may là Trình Quý Khang đã đi nước ngoài, nhưng không ngờ chuyện đã qua mấy ngày rồi mà vẫn còn sót lại cái đuôi đầy tủi nhục như vầy.
Cô đưa ngón út ra, quấn ba vòng quanh dây điện thoại: “Không có gì nữa đâu.”
“Dạ vậy thôi. Chúc cô một ngày vui vẻ, bye bye!”
Hà Trừng cúp máy, dùng sức rút ngón út ra khỏi sợi dây điện thoại. Đầu ngón tay đỏ ửng lên, có chút đau nhức. Cô chẳng mảy may cảm giác được gì, quay người đẩy cửa bốt điện thoại, bước ra đón lấy cuộc đời đang ập thẳng về phía mình.