Đầu óc Hà Trừng trống rỗng. Có một khoảnh khắc, cô còn tưởng là mình lại hiểu lầm, nhưng cảm giác ấm nóng trên môi truyền tới, cơ thể cô lập tức căng cứng, còn cánh tay anh từ phía sau vươn tới, quàng qua cổ cô. Cô bắt đầu run lên, muốn rụt người lại né ra phía sau, nhưng anh thuận thế ép người lên cô. Hai tay cô chắn trước ngực, một tay nắm chặt chiếc kẹp tóc, lòng bàn tay đau rát, mu bàn tay chạm vào thân thể anh, nhận ra cơ bắp anh cũng đang căng chặt.
Một lúc sau, anh buông cô ra, người ngả về phía ghế ngồi. Hà Trừng ngồi đó hít thở sâu, mắt nhìn thẳng phía trước.
Trình Quý Khang nói: “Xin lỗi. Tôi nóng vội quá, chưa hỏi ý cô.”
Hà Trừng không nói một lời, trực tiếp kéo cửa xe, như con thỏ chạy trốn khỏi tay thợ săn, nhảy xuống xe rồi lao thẳng vào trong tòa nhà.
Lúc vào nhà, hơi thở cô vẫn còn rối loạn, cô đưa tay vò tóc một cái, tóc cũng rối bời. Cửa không khóa, đẩy nhẹ là mở, tiếng người ồn ào từ trong tràn ra ngoài. Lại nghe giọng cô của cô, đang lớn tiếng nói: “Mấy cái phiếu quà tặng đó cho em nha? Mấy người còn dư thì đưa em hết nha? Để ở văn phòng Kelvin, cho nó tiếp khách.”
Hà Trừng đi vào, thấy mấy người phụ nữ trong nhà đang tụ lại quanh bàn nói chuyện, không ai để ý tới cô. Cô kéo tay mẹ, hỏi: “Hôm nay có người đem hộp quà tới hả mẹ?”
Mẹ cô còn chưa kịp trả lời, bà nội đã chen vào: “Ừ, chiều nay bên Trình Ký cho người đem tới ba hộp quà lớn, còn có mười tấm phiếu quà tặng.”
“Đưa cho con. Con trả lại.”
“Tại sao?” Ba người phụ nữ đồng thanh hỏi. Cô của cô nói: “Chị dâu đã hứa cho cô một ít rồi đó.”
Hà Trừng vừa định mở miệng, cửa lớn bên ngoài kẽo kẹt mở ra, ba cô xách túi nhựa đựng hộp cơm, nói là mua chè về. Đứa em gái đang học lớp Năm ban nãy còn nằm bò trên bàn nhỏ làm bài, lúc này quăng bút, hí hửng chạy tới: “Có chè tuyết nhĩ không?” Nhận lấy túi là lục tung lên.
Ba cô đáp qua loa, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm Hà Trừng. Hà Trừng không để ý gì tới chè, chỉ nhìn cô như đối đầu: “Con muốn trả lại…”
Ba cô đột nhiên lên tiếng: “A Trừng, hồi nãy người đàn ông đưa con về là ai vậy?”
Căn nhà vốn đang ồn ào, cô của cô còn đang nói “đồ đã cho em thì là của em”, nhưng chữ “em” cuối cùng chưa kịp nói ra, tất cả đều im bặt. Mẹ cô cực kỳ nhạy cảm, ném tấm thẻ quà tặng đang cầm trên tay xuống, bước lên hỏi: “Ai vậy ai vậy? Người đàn ông nào?” Rồi bà quay sang nhìn ba cô: “Có phải đồng nghiệp không? Đồng nghiệp đưa nhau về cũng bình thường mà.”
“Đồng nghiệp ở tòa soạn tụi con giàu vậy sao, chạy xe xịn vậy? Hay là thuê?”
Em gái ngồi trước bàn, cũng không để ý người lớn đang nói gì, trực tiếp cầm muỗng múc chè, tiện tay tăng âm lượng TV. Trên màn hình đang là bản tin giải trí, đang nhắc lại sự kiện trong thành tuần trước Linda lấy chồng đại gia, tiện thể điểm lại tình sử cô dâu chú rể. Trên TV, đúng lúc xuất hiện Trình Quý Khang.
Ba cô bỗng nhìn TV một cái, rồi lại nhìn con gái lớn.
Hà Trừng cúi đầu tìm điều khiển TV, nhưng đã muộn. Ba cô nói: “Người này sao giống y người hồi nãy đưa con về vậy? Trình… Quý… Khang… Trình Ký… tập đoàn…” Cô đứng bên cạnh khựng lại một chút, cúi đầu nhìn hộp quà trong tay, trên đó là logo Trình Ký to đùng. Bà nội vốn đang lặng lẽ ăn bánh hạnh nhân, lúc này đột nhiên ngẩng đầu lên, hỏi: “Ai vậy? Người nào vậy?”
Em gái cầm điều khiển trong tay, lập tức chuyển kênh. Hà Trừng cúi đầu liếc em một cái, ánh mắt đầy biết ơn. Em gái chớp mắt hai ba cái, ý là: em chỉ giúp chị tới đây thôi đó.
Nhưng ba cô đã nhìn kỹ gương mặt Trình Quý Khang rồi. Ông gật đầu chắc nịch: “Chính là người này.” Mẹ cô khó mà tin nổi, nhìn con gái rồi lại quay đầu nhìn đống hộp quà kia. Cô của cô đặt hộp quà xuống, nói với ba cô: “Anh không nhìn lầm chứ? Bạn trai cũ của Linda lại đi theo đuổi A Trừng à?”
“Chỉ là đưa về thôi, không phải theo đuổi…” Hà Trừng vừa giải thích xong, mới phát hiện mình lỡ lời.
Mẹ cô đột nhiên khẽ cười một cái, rồi làm như không có gì chen vào: “Có người theo đuổi cũng bình thường mà. Con gái, cái cậu lần trước tặng hoa cho con, cao cao gầy gầy lại đẹp trai, là người đó phải không?”
Làm gì có người đàn ông nào tặng hoa cho cô? Hà Trừng đang định phủ nhận, bà nội lại lớn tiếng hỏi: “A Trừng sắp lấy chồng rồi hả? Tốt quá, trong nhà có thể dọn bớt chỗ rồi.”
Em gái la lên: “Con còn nằm giường dưới mà, dọn chỗ kiểu gì?”
Bà nội nói: “Đồ đạc khỏi cần để dưới gầm giường của bà, để lên giường trên của con là được!” Em gái nói: “Mọi người nghe lời chị đi, trả hết mấy hộp quà này đi, trong nhà sẽ bớt đồ đạc lại đó.”
Cả nhà lại ồn ào lên, ba cô vẫn đuổi theo hỏi Hà Trừng. Trên môi cô vẫn còn lưu lại cảm giác của Trình Quý Khang, trong lòng còn rối hơn cả căn nhà này. Mẹ cô nói, đừng hỏi nữa đừng hỏi nữa, nó lớn rồi. Cô của cô nói, đúng đó đúng đó, lớn rồi. Nhưng người trước nói câu này thì ánh mắt đầy mong chờ, còn người sau lại ánh lên vẻ nghi ngờ.
Bà nội bắt đầu ngáp, mẹ cô liền lịch sự tiễn cô ra ngoài. Cô của cô vừa đi khỏi, mẹ cô đã gọi Hà Trừng vào phòng mình, hạ giọng hỏi: “Ba con nói có thật không? Người đưa con về có phải là Trình Quý Khang không?”
Hà Trừng đã nghĩ sẵn rồi, chỉ nói nửa sự thật. Cô gật đầu, nói là sau khi phỏng vấn xong anh, anh tiện đường đưa cô về thôi.
Mẹ cô nhìn chằm chằm cô: “Sao cậu ta lại tự mình đưa con về? Không có tài xế hả? Người giàu còn phải tự lái xe à?”
Hà Trừng cười: “Người giàu có phải cũng cần người đút cơm không?”
Mẹ cô thở dài: “Mẹ biết ngay nhà mình không có cái số đó, hạng người đó sao mà nhìn trúng con được.”
“Vậy hồi nãy sao mẹ còn nói bậy trước mặt cô?”
Mẹ cô nói đầy lý lẽ: “Mẹ sinh hai đứa con gái, lúc nào cũng bị bà nội con coi thường. Cô con thì ngày nào cũng đứng trước mặt bà nội mà soi mói mẹ. Bây giờ chị họ con lấy được chồng làm ăn, khỏi lo ăn mặc, đè đầu mẹ một cái. Nếu con thật sự ở bên Trình Quý Khang, mẹ có thể lật kèo, trước mặt cô mà nở mày nở mặt một phen.”
Hà Trừng cạn lời.
Mẹ cô lại thở dài: “Nhưng hạng người giàu như vậy, sao có thể theo đuổi con. Hầy, nếu con thật sự ở bên cậu ta thì tốt biết mấy.”
Hà Trừng nhớ lại nụ hôn ban nãy, tim đập hơi nhanh, nhưng ngoài mặt vẫn không biểu lộ gì, giả vờ khinh thường: “Xì. Cho dù có đi ăn với anh ta vài bữa, hẹn hò vài lần, người ta cũng đâu có cưới con.”
“Đương nhiên là không rồi. Nhưng chỉ cần con với cậu ta là quan hệ nam nữ thôi thì cũng đủ để mẹ nở mặt với cô rồi!” Mẹ cô chìm trong tưởng tượng, trên mặt lộ ra nụ cười ngây ngốc. Hà Trừng nhìn không nổi, giả vờ nói mệt, chuẩn bị đi tắm rồi ngủ.
Cô tắm xong, leo lên giường thì nghe ba cô đang nói chuyện với bà nội. Bà nội như lên cơn lú lẫn, cứ hỏi mãi: “A Trừng có phải sắp lấy chồng rồi không? Khi nào đi?”
Ba cô dở khóc dở cười: “Đừng có nghĩ bậy nữa, không có chuyện đó đâu.”
Bà nội lẩm bẩm gì đó bằng tiếng Triều Châu, rồi quay người về phòng. Mọi người đều vào phòng hết, em gái bỗng từ dưới gõ gõ vào ván giường.
Hà Trừng kéo rèm giường ra, thấy em gái đứng ở đầu giường mình. “Hồi nãy đưa chị về là ai vậy?”
“Chị phỏng vấn Trình Quý Khang xong, anh ta muốn để lại ấn tượng tốt với phóng viên nên tiện đường đưa chị về thôi.”
Mặt em gái đầy vẻ thất vọng: “Còn tưởng có một câu chuyện cổ tích đô thị đang diễn ra chứ.”
Hà Trừng cười, nhẹ gõ lên đầu cô bé: “Làm gì có nhiều cổ tích đô thị vậy. Với lại anh ta hơn chị gần mười tuổi, lại từng có bao nhiêu bạn gái rồi, đâu phải hoàng tử gì.”
Em gái nói: “Ừ, tụi mình xuất thân như vậy, vẫn nên lo học hành cho đàng hoàng thì hơn. Chị biết lần trước ở công trường của ba có người té chết không?”
Hà Trừng giật mình, lắc đầu.
Em gái nói: “Ba mẹ sợ chị lo nên giấu đó. Mẹ kêu ba đừng làm nữa, ba nói làm công trường tuy cực nhưng tiền nhiều, phải biết trân trọng. Nên là, em định học tài chính ở đại học Hồng Kông, nếu nhà mình đủ tiền thì tốt nhất là đi du học, về làm chuyên môn hoặc thi công chức, kiếm nhiều tiền.”
Hà Trừng mỉm cười: “Em làm được mà.”
Trong nhà, cách một bức tường, vang lên giọng mẹ cô: “Trễ vậy rồi, A Thực con còn ở ngoài làm ồn gì đó? Ba với chị con mai còn phải đi làm sớm. Con còn phải đi học, ngủ sớm đi.” Hai chị em nhìn nhau rồi cười cười, sau đó lặng lẽ chúc nhau ngủ ngon.