Song Trình Ký - Diệp Tiểu Tân
Chương 102: Ngoại truyện 2: Trước thềm bữa tiệc (Hạ)
Hà Trừng giật mình tỉnh giấc vì tiếng chuông điện thoại.
Cô ngẩng đầu lên, nhận ra mình đang dặm lại lớp trang điểm trong phòng nghỉ của sảnh tiệc khách sạn, sao lại có thể chợp mắt ngủ gật thế này? Cách một cánh cửa, cô có thể nghe thấy tiếng cười nói rôm rả của Cao Hân ở bên ngoài, tựa như một thế giới khác. Mà cô thì lại chẳng muốn tỉnh giấc khỏi thế giới trong mộng vừa rồi chút nào.
Bởi vì, đã lâu lắm rồi cô mới mơ thấy Trình Nhất Minh.
Giấc mơ này chắc hẳn phải dài lắm, vì trong mơ, cô đã chứng kiến anh sống qua một cuộc đời đằng đẵng, hai bên tóc mai đều đã điểm bạc. Anh đã tránh được tai nạn xe cộ năm ấy, một tay gánh vác Trình Ký Quảng Châu. Ngay cả Trình Quý Trạch cũng xuất hiện thoáng qua trong mơ, anh đến Quảng Châu bàn chuyện hợp tác công thức bánh mứt nhưng bị cha con Trình Nhất Minh từ chối khéo rồi đuổi khéo đi, lúc ra cửa còn chạm mặt Trình Nhất Thanh đang trốn nợ trở về, hai người lướt qua nhau, tuyệt nhiên không có thêm bất kỳ mối giao thiệp nào.
Trình Nhất Minh cũng có lúc sang Hồng Kông, âm thầm quan sát xem các cửa hàng Trình Ký Hồng Kông vận hành ra sao, trong thời gian đó có hẹn Hà Trừng ra ngoài dùng một bữa cơm, kể cho cô nghe về những dự định tương lai của anh dành cho Trình Ký.
Hà Trừng vừa dùng ống hút khuấy khuấy mấy viên đá vụn trong ly, vừa mỉm cười lắng nghe, trong lòng thầm nghĩ, anh và Trình Nhất Thanh quả thực vô cùng giống nhau. Trong mắt chỉ có công việc, công việc và công việc.
Trình Nhất Minh bỗng nhiên nhìn vào những viên đá trong ly của cô, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Cô vốn là người nhạy bén sắc sảo, liền hỏi: “Sao vậy anh?”
“Con bé Thanh nói em thường xuyên bị đau bao tử. Em nên bớt uống đồ lạnh lại thì hơn.”
Hà Trừng cúi đầu, không nói tiếng nào. Nước coca trong ly tối thẫm, như một chiếc gương đen phản chiếu gương mặt cô. Một lúc sau, cô lấy chiếc muỗng, từng chút từng chút vớt những mẩu đá vụn trong ly nhựa bỏ ra ngoài.
Thời gian trong mơ lúc dài lúc ngắn. Khoảng thời gian ở trong tiệm trà sảnh sao mà dài đến thế, nhưng khi bước ra ngoài rồi lại hóa ngắn ngủi vô cùng. Sau bữa cơm, hai người bước ra khỏi tiệm, Hà Trừng tiễn anh đi bộ đến trạm tàu điện ngầm vịnh Đồng La, loáng một cái đã tới nơi, tựa như khoảng thời gian trong tiệm trà sảnh là một giấc mộng Nam Kha, còn thế giới bên ngoài tiệm mới là nơi gửi gắm tấm thân trần thế.
Thời gian lại một lần nữa bị nén chặt, lần này, Hà Trừng đã ở bên Trình Nhất Minh. Anh sang Hồng Kông không mấy dễ dàng, thế là cô cứ dăm lần bảy lượt bắt tàu về Quảng Châu, hai người nắm tay nhau tản bộ trên con đường Văn Minh, đi qua những tòa kiến trúc cũ kỹ màu vàng kem, cùng ăn đồ hảo ngọt ở tiệm chè, rồi lại sang đường Nhất Đức dạo chơi. Một đầu con đường nhỏ hẹp này là chợ sỉ hải vị bốc lên mùi tanh nồng đặc trưng, đầu còn lại là chợ sỉ đồ chơi với những món đồ lưu niệm rải rác, giá cả chẳng đáng bao nhiêu, Trình Nhất Minh mua cho Hà Trừng một con voi nhồi bông lớn. Cô ôm con thú bông làm thủ tục qua cửa khẩu mang về Hồng Kông, trịnh trọng đặt ngay nơi đầu giường.
Góc giường tầng nhỏ hẹp của cô, sách vở cùng tài liệu đã chất đống đến mức không còn chỗ chứa, chẳng thể nào nhét thêm một con búp bê nhồi bông được nữa. Căn nhà này chật chội và tù túng, y hệt như chính cuộc đời của cô vậy. Tình yêu sẽ chen chân và chiếm đoạt đi khoảng thời gian vốn dĩ đã ít ỏi của cô, cô lại thường xuyên phải chạy đi săn các tin tức đột xuất, dần dà chẳng thể thường xuyên gặp mặt anh, có đôi khi đến cả điện thoại cũng không rảnh để bắt máy. Trình Nhất Minh cũng nào có khác gì, Trình Ký cần phải phát triển mở rộng, anh lấy đâu ra nhiều thời gian và tâm trí để cận kề bên bạn gái.
Dần dà, những cuộc cãi vã giữa hai người ngày một nhiều hơn.
Hà Trừng được tòa soạn sắp xếp đến tập đoàn Trình Ký để phỏng vấn Trình Quý Khang, người đàn ông này vô cùng khéo léo trong việc đối đãi với truyền thông, lễ số chu toàn không chê vào đâu được. Sau khi kết thúc buổi phỏng vấn, anh nhã nhặn mời Hà Trừng ở lại dùng cà phê, thưởng thức bánh ngọt Trình Ký. Vạn Nhân đứng bên cạnh, mỉm cười khen ngợi Hà Trừng có dung mạo xinh đẹp, chắc hẳn có rất nhiều chàng trai theo đuổi. Hà Trừng hơi lưỡng lự rồi bảo, bạn trai của cô là người tiếp quản Trình Ký Quảng Châu. Trình Quý Khang vốn dĩ đã đứng dậy rời ghế, nghe thấy vậy mới chăm chú nhìn kỹ cô một lượt.
Vào những năm tháng đó, trên đường phố Quảng Châu cũng có thể dễ dàng bắt gặp các tạp chí lá cải của Hồng Kông, về sau Trình Nhất Minh đã nhìn thấy những tin đồn thất thiệt giữa Hà Trừng và Trình Quý Khang trên các trang tạp chí ấy. Dù cho Hà Trừng có thề thốt sống chết, đoan chắc giữa mình và Trình Quý Khang không có chuyện gì, nhưng hai người dẫu sao vẫn đường ai nấy đi trong sự nặng nề. Cô buồn bã lầm lũi bắt tàu trở về Hồng Kông, vừa bước ra khỏi ga Hồng Khám thì trời đổ mưa, cô không mang theo ô, cả người bị màn mưa xối cho ướt sũng.
Phía xa xa là Hồng Quán, sân khấu bốn mặt mà biết bao ngôi sao hằng ao ước được đứng lên, khoác trên mình những bộ cánh lộng lẫy lấp lánh nhất, hào nhoáng đến chói mắt. Đó là một Hồng Kông xa hoa trụy lạc. Thế nhưng nếu gom cả thành phố này vào trong lòng bàn tay rồi lật ngược lại, sẽ lộ ra một mặt hoàn toàn khác. Bình dân, th* t*c, thực tế và thế lợi, đó cũng là một bộ mặt của Hồng Kông, và cô đang sống ở cái mặt phẳng tầm thường ấy, cố gắng hết sức để chạm tới bờ bên kia.
Mưa phùn tạt vào mặt, cô nghĩ đến muôn vàn cuộc tranh chấp với Trình Nhất Minh, lại nghĩ đến cảnh cha mẹ suốt ngày cãi vã trong căn nhà xã hội chật hẹp, bất giác liên tưởng đến câu nói vợ chồng nghèo thì trăm chuyện đều thảm thương, chỉ biết nở một nụ cười cay đắng. Chiếc xe của Trình Quý Khang vừa vặn chạy ngang qua, dừng lại ngay trước mặt cô.
Đó là dấu chấm hết cho câu chuyện giữa cô và Trình Nhất Minh, cũng là chương mở đầu cho câu chuyện giữa cô và Trình Quý Khang. Cho dù, ở phía bên kia của ngã rẽ cuộc đời, cô và Trình Quý Khang cũng chẳng thể cùng nhau đi đến cuối đường. Đứa con gái của một gia đình nề nếp nhỏ mọn, không có thế lực, cũng chẳng có giá trị lợi dụng, ngoài một gương mặt xinh đẹp ra thì chẳng có gì. Mà bên cạnh Trình Quý Khang, thứ không thiếu nhất chính là những bóng hồng yêu kiều. Hai người chỉ hẹn hò vỏn vẹn hai tháng ngắn ngủi, Ông Trình Lớn liền giới thiệu cho anh con gái của một ông trùm ngành ẩm thực, mối tình này lẽ tất nhiên cứ thế mà đứt đoạn. Hà Trừng quay trở lại tòa soạn tiếp tục làm việc, chỉ là sau khi đã được nếm trải cuộc sống nhung lụa xa hoa, cô chẳng thể nào chấp nhận ở bên một người đàn ông tầm thường được nữa.
Kỳ nghỉ Tết năm 2008 năm ấy, thời tiết lạnh đến thấu xương, ngay cả ở Quảng Đông và Hồng Kông cũng phải khoác lên mình những chiếc áo phao dày cộm. Hà Trừng về Quảng Châu đón Tết, hẹn gặp Trình Nhất Thanh, hai người ngồi trong tiệm trà sảnh xem tivi, trông thấy bản tin về một cô gái Hồng Kông bị hung thủ phân xác, những mảnh thi thể bị vứt vạ vật nơi thớt thịt ngoài chợ, cả hai lập tức chẳng còn tâm trí đâu mà ăn uống, bèn buông đũa xuống, trò chuyện bâng quơ dăm ba câu. Trình Nhất Thanh vẫn đang miệt mài thử sức với đủ loại việc buôn bán nhỏ lẻ, nhưng tính tình cô bướng bỉnh, lại trọng tình trọng nghĩa, bạn bè tuy nhiều nhưng kẻ lợi dụng lòng tốt của cô cũng chẳng ít, thành ra cứ kiếm được một đồng lại hụt mất một đồng mà sống qua ngày. Cô cùng chú Đức thím Đức đã dời khỏi con đường Đức Chính Nam, mua được một căn hộ chung cư ở quận Hải Châu, cuộc sống xem như tạm ổn định. Những người đàn ông đi qua cuộc đời cô dập dìu tới lui dẫu nhiều nhưng chẳng có ai ra gì, cô cũng chẳng hề trao đi chút tình cảm chân thật nào. Còn Hà Trừng thì bôn ba mệt nhoài ở tòa soạn tạp chí, không biết tương lai phía trước sẽ đi về đâu, cũng chẳng biết nên lấy ai làm tấm gương để học hỏi. Trong tòa soạn có một chị Trưởng phòng phóng viên tên là Ô Mã, nhưng tính tình người ta thanh cao, hai người chưa từng nói với nhau được mấy câu, bằng không cô quả thực rất muốn tầm sư học đạo từ người này. Hai cô bạn thân mỗi người ăn hết một tô mì hoành thánh, một dĩa bánh cuốn thịt nạc, chẳng còn chuyện gì để nói thêm, bèn chia tay nhau trước cửa hàng chè. Bên ngoài cánh cửa hàng nhỏ, những khẩu hiệu quảng bá cho Thế vận hội Bắc Kinh sớm đã ngập tràn khắp phố phường.
Những ngày tháng sau đó lướt nhanh như một cuốn phim trong giấc mộng, cô cũng đến tuổi, cuối cùng kết hôn và sinh con với một người đồng nghiệp họ Mã ở tòa soạn. Khi nhìn thấy tin tức Trình Quý Khang sắp sửa lấy vợ trên mặt báo, cô chỉ cảm thấy như chuyện của kiếp trước. Cô nhớ mình từng đọc cuốn tiểu thuyết của Flaubert, bà Bovary sau khi được tham dự một buổi tiệc rượu quý tộc, được khiêu vũ cùng một vị quý tộc một lần, thì suốt nửa phần đời còn lại đều gặm nhấm hoài niệm về đêm hôm ấy. Đối với cô mà nói, hai tháng ngắn ngủi ở bên Trình Quý Khang chính là “đêm hôm ấy” để cô gặm nhấm suốt cả cuộc đời này. Cô nhìn mái tóc bạc trắng của mình phản chiếu trong gương, không biết bản thân rốt cuộc đã đi sai bước hỏng ở đoạn nào, đã lãng phí mất khúc quanh nào của cuộc đời.
Cho đến khi tiếng chuông điện thoại đánh thức cô tỉnh giấc.
Hà Trừng nhìn ngó xung quanh, nhận ra mình đang ở trong phòng nghỉ xa hoa kín đáo của khách sạn, trên bàn bày một bó hoa hồng rực rỡ, trên chiếc bàn trà nhỏ đặt chiếc đĩa chứa những gói bánh quy được đóng gói riêng biệt. Cầm chiếc gương nhỏ lên soi, người trong gương vẫn là một cô gái trẻ trung yêu kiều. Cô có chút ngẩn ngơ, tựa như hai tháng ngắn ngủi trong giấc mơ kia vẫn đang được tiếp diễn, cuộc sống của cô giờ đây được cấu thành từ những buổi tiệc tùng lấp lánh, phòng khách sạn hướng biển sang trọng, những chuyến du lịch nước ngoài, hoa tươi và nước hoa đắt tiền.
Cô định thần lại, mất khoảng bảy tám giây để kéo tâm trí hoàn toàn trở về với thực tại rồi mới bắt máy. Đầu dây bên kia, Trình Nhất Thanh đang nói đùa: “Cậu mà không bắt máy nữa là mình báo cảnh sát luôn đó.”
Giọng điệu cô nhẹ nhàng hoạt bát, khác hẳn với người phụ nữ mệt mỏi bị hiện thực cuộc sống chèn ép trong giấc mơ kia. Hà Trừng bấy giờ mới tin chắc rằng, mình đang được sống trong một hiện thực tốt đẹp hơn giấc mơ rất nhiều. Trong lòng dâng lên niềm hân hoan, cô mỉm cười trò chuyện với Trình Nhất Thanh vài câu, trong đầu bỗng nhiên lại sực nhớ ra, Trình Nhất Minh ngoài đời thực, sẽ chẳng còn ai có cơ hội được nhìn thấy anh bạc đầu nữa.
Hà Trừng thoáng có chút thẫn thờ mất tập trung, sau khi được Trình Nhất Thanh lớn tiếng gọi vài câu mới hoàn hồn, bèn nói vài lời bảo cô bạn cứ từ từ không cần gấp: “Chị Hân vẫn còn đang cho bé Tình bú sữa.” Trình Nhất Thanh nghe vậy liền bảo, vậy thì tốt rồi, tụi mình tối qua cứ ở lì dưới xưởng giám sát sản xuất, hầu như thức trắng đêm, sáng nay mới lật đật làm thủ tục qua cửa khẩu, cứ tưởng là bị trễ rồi chứ. Hà Trừng mỉm cười, chị dâu lớn như cậu xem ra cũng khá để tâm đến bé Trình Tình đó chứ, con bé sau này lớn lên không được phép quên ơn cậu đâu nha.
Cúp điện thoại, hai người con gái đều bắt đầu chìm đắm vào suy nghĩ riêng của mình.
Trình Nhất Thanh đột nhiên nảy ra một ý nghĩ kỳ quặc: Bé Trình Tình có vai vế ngang hàng với Trình Quý Trạch, vậy tính ra mình chẳng phải nhỏ hơn đứa nhỏ sơ sinh này một vế sao? Vậy sau này đứa con do cô và Trình Quý Trạch sinh ra thì sẽ tính thuộc vế nào đây?
“May mà nhà Thanh sụp đổ rồi.” Cô đột nhiên thốt lên một câu như vậy, làm cho Trình Quý Trạch nghe mà ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì. Sau khi hiểu được mạch suy nghĩ của cô, anh không nhịn được mà bật cười. Anh ghé sát lại, rỉ tai Trình Nhất Thanh nói nhỏ một câu: “Anh lại nhớ tới hồi mới quen biết, em cứ gọi loạn cào cào lên, mở miệng ra là gọi anh là Chú Ba…”
Những lời nói sau đó, chẳng thể để cho người ngoài nghe thấy được. Cô vốn chẳng phải là kiểu người hay thẹn thùng, nhưng lúc này vẫn không kìm được mà cúi đầu xuống, vừa nhe răng vừa bặm môi, kéo mu bàn tay của anh lại vờ như muốn cắn một cái.
Còn ở bên trong khách sạn, Hà Trừng nghĩ đến Trình Nhất Minh, nhất thời mất hồn. Đúng lúc này, Hà Thực đẩy cửa bước đi vào. Cô diện một chiếc váy rẻ tiền mua ở Phố Đàn Bà, dáng người tay dài chân dài, nhưng trên người lại toát ra một nét đẹp sáng rực rỡ. Mái tóc đen nhánh dày mượt, đường nét cơ thể thanh thoát mềm mại, hồi còn du học ở Anh từng làm điên đảo biết bao nhiêu người, nhưng cô lại nghĩ bọn họ đều mắc chứng cuồng phụ nữ châu Á, chỉ muốn tìm kiếm một món đồ chơi t*nh d*c người châu Á có mái tóc đen biết nghe lời, cô lại biết rõ chị gái phải gánh vác tiền học phí lẫn sinh hoạt phí cho mình, thế nên học hành vô cùng siêng năng, ngày nào cũng vùi mình trong thư viện.
Cô đi thẳng đến phía sau chị gái, kéo chiếc ghế sau lưng cô ra rồi ngồi xuống, cởi phăng đôi giày cao gót: “Mệt chết đi được. Mẹ cứ ép em phải ăn mặc kiểu này.”
“Mẹ có đến đâu, tại sao em phải nghe lời mẹ chứ?” Hà Trừng bảo.
Hà Thực cười hì hì: “Chị biết em là người thực tế mà, thay vì cãi nhau với mẹ thì thà cứ làm theo cho xong chuyện.” Đầu óc cô sáng suốt vô cùng, thừa biết trong lòng mẹ đang tính toán cái gì. Hôm nay nhà họ Trình làm tiệc đầy tháng, người tới lui đều là tầng lớp này, có rất nhiều đại gia giàu có. Con gái út ra nước ngoài học cao hiểu rộng thì có ích gì, chẳng thà tìm đại một vị đại gia cho xong. Hà Thực đối với chuyện này vô cùng khinh miệt, nhưng dẫu sao hiện tại vẫn còn đang sống chung với cha mẹ, bớt một chuyện dẫu sao vẫn hơn bớt đi một lời tranh chấp, lười tranh cãi, chi bằng cứ làm theo cho khuất mắt.
Khả năng nhạy bén quan sát của cô rất mạnh, vừa nhìn một cái liền nhận ra Hà Trừng đang có tâm sự không vui, bèn cặn kẽ hỏi cô có chuyện gì. Hà Trừng bèn đem giấc mơ vừa rồi kể cho em gái nghe.
Hà Thực bảo: “Thảo nào trông chị cứ như người mất hồn. Sống hết một cuộc đời dài đằng đẵng ở trong mơ, tỉnh dậy lại phát hiện ly cà phê vẫn chưa kịp nguội, đổi lại là ai thì cũng chẳng thể nào thích nghi ngay được. Hơn nữa, ai mà biết được cái nào là mơ, cái nào là thực chứ.”
Hà Trừng cười: “Em nói chuyện nghe huyền bí quá nha.”
“Chắc là do em đọc sách của Jung nhiều quá chăng? Hoặc giả chỉ là hồi nhỏ xem quá nhiều truyện tranh Nhật Bản, mà trong truyện thì lại có quá nhiều thế giới song song tương tự như vậy.” Hà Thực dùng tay nhón lấy một miếng bánh quy, vừa nói chuyện khóe miệng vừa phồng cả lên, “Trước đây em cũng từng mơ thấy một giấc mộng Nam Kha tương tự như vậy, ở trong mơ đi hết nửa phần đời trước của mình rồi.”
Hà Trừng nhìn đồng hồ, thấy khoảng thời gian trước khi bắt đầu buổi tiệc vẫn còn dài, nhóm của Trình Nhất Thanh vẫn đang trên đường tới, Trình Quý Khang thì đang ở phòng chờ hạng thương gia của khách sạn để bàn công chuyện với người ta, Cao Hân vẫn đang cho con bú, các quan khách thảy đều chưa đến nơi. Cô bèn tỏ ra hiếu kỳ về nửa phần đời trước trong giấc mơ của em gái.
Hà Thực ngáp một cái, dường như chẳng mấy hứng thú với giấc mơ đó cho lắm. Cô nói lời thanh thoát ngắn gọn, bảo mình cũng không nhớ rõ lắm, nhưng thấp thoáng là một giấc mơ có liên quan đến chuyện báo thù. Cô đưa tay sờ sờ lên mặt mình: “Chị còn nhớ vụ tai nạn xe cộ năm đó chứ?”
Hà Trừng nghĩ bụng, làm sao có thể quên được. Chính sự kiện năm ấy đã thay đổi hoàn toàn vận mệnh cuộc đời của chính cô.
Hà Thực kể, ở trong mơ, cô đã gặp lại kẻ gây tai nạn ngày hôm đó, mà đối phương lại hoàn toàn không hề biết đến thân phận của cô. “Quả thực là một giấc mơ rõ mồn một, thậm chí đến tận bây giờ em vẫn còn nhớ rõ diện mạo của người đó trông rất bảnh bao, ăn mặc thời thượng, tên là Tống gì đó, trong nhà trên còn có anh trai và chị gái nữa.”
Cô đưa tay lên vuốt trán, vén lại mái tóc, khẽ mỉm cười, chỉ vì cảm thấy tình tiết trong giấc mơ quá đỗi hoang đường.
Hoang đường ở chỗ, Hà Thực trong mơ đã cố tình dùng mưu kế, khiến cho kẻ gây tai nạn từng bước từng bước đem lòng yêu mình sâu sắc. Còn về việc sau này cô lại vướng vào tin đồn tình ái với anh trai của đối phương, chuyện “một người con gái lại dây dưa với cả hai anh em” làm chấn động toàn Hồng Kông, thì lại càng là một sự hoang đường tột độ. Tất nhiên rồi, người Hồng Kông vốn thích buôn chuyện hóng hớt, bất kỳ đề tài nào có liên quan đến tiền tài và t*nh d*c đều có thể khiến họ phấn khích tột cùng. Hà Thực bị truyền thông bôi nhọ tơi tả, không cách nào đứng vững chân ở Hồng Kông được nữa, đành phải bỏ chạy đến Thượng Hải, muốn tìm một công việc dưới trướng của Diệp Duẫn Sơn để mưu sinh.
Hà Trừng nghe đến mê mẩn, có lẽ trong câu chuyện giấc mơ của em gái, cô đã nhìn thấy hình bóng của chính bản thân mình. Cô gặng hỏi tiếp: “Rồi sau đó thì sao?”
“Sau đó hả?” Hà Thực cười. Lúc này cô đã ăn sạch mấy miếng bánh quy, thèm thuồng m*t m*t ngón tay một cái rồi mới rút khăn giấy ướt ra lau chùi cẩn thận, “Chuyện sau đó, em quên mất tiêu rồi.”
Còn nhớ rõ thì đã sao chứ? Cô thừa hiểu rằng, sở dĩ mình mơ thấy giấc mơ này, đại khái là vì trong lòng có nỗi bất cam.
Bất cam khi chứng kiến chị gái mình bị toàn bộ người dân Hồng Kông cười nhạo, xúc phạm, bất cam khi chị gái trở thành món vật tế thần cho đám ô hợp bàn tán làm trò cười, thế nên cô mới thay chị gánh vác nỗi khổ cực này ở trong mơ. Cô ở tận bên Anh quốc xa xôi du học, vậy mà cũng từng nghe qua những lời đàm tiếu này trong vòng bạn bè du học sinh Hồng Kông, xem qua những tin đồn thất thiệt đó, thậm chí có kẻ còn thẳng thừng chế giễu trước mặt, hỏi cô cảm giác ra sao khi dùng số tiền có được từ việc chị gái đi bồi ngủ để ăn học.
Cảm giác ra sao ư? Cô đập vỡ một chai bia, lật ngược phần thân chai lại, quơ quơ trước không trung, cười giả lả: “Cái chai này găm thẳng vào chỗ đó của mày, mày có cảm giác ra sao thì tao có cảm giác y như vậy đó.” Đối phương tức tối mắng cô là con điên.
Tất nhiên là con điên rồi, bằng không làm sao có thể chịu đựng nổi cái thế đạo này chứ. Một cô gái hoạt bát thông minh sớm hiểu chuyện, cứ thế mà dần trở nên đa sầu đa cảm, hay suy nghĩ lo âu. Nhưng khi đứng trước mặt chị gái, cô vẫn luôn là một cô em gái lí la lí lắc như ngày nào.
Hà Thực đứng bật dậy, phủi phủi hai bàn tay, nói một tiếng em ra ngoài xem thử xem sao, rồi quay người kéo cánh cửa bước ra. Hà Trừng ở trong phòng nghỉ, cũng nhón lấy một miếng bánh quy, nhưng trong đầu bỗng nhiên lại chợt nhớ ra, ở ngoài đời thực, cái nhà mở công ty Giấy Lạc Thông kia, chẳng phải cũng mang họ Tống đó sao?
Hà Thực bước ra ngoài, các nhân viên đang tất bật bày biện trang trí hội trường, phía xa xa dường như thấp thoáng nghe thấy giọng nói của Trình Quý Khang. Cô rảo bước đi về hướng lối vào, nhìn thấy Trình Quý Khang đang đứng trò chuyện cùng một người đàn ông trẻ tuổi. Trình Quý Khang trông thấy Hà Thực bước ra, bèn nhìn qua bờ vai của người đàn ông kia, khẽ gật đầu chào cô một cái.
Người đàn ông quay người lại.
Trong cái vòng tròn giới thượng lưu này rất dễ bắt gặp những người trẻ tuổi như vậy, diện mạo không tồi, khoác trên mình chiếc áo len dệt kim cổ Henry, chiếc quần dài sẫm màu, mái tóc hơi bồng bềnh, chất vải thượng hạng, có thể thấy rõ người này rất có gu và đã bỏ công sức chăm chút cho vẻ bề ngoài của mình. Anh đăm đắm dõi theo từng bước chân của Hà Thực đang tiến lại gần, ánh mắt chưa từng rời đi dù chỉ nửa giây.
Hà Thực cảm thấy anh ta trông có phần quen mắt.
Trình Quý Khang mở lời định giới thiệu, đưa tay chỉ về phía người đàn ông nói: “Đây là cậu Tống của tập đoàn Lạc Thông.” Anh bỗng nhiên sực nhớ tới vụ tai nạn xe cộ năm xưa, sắc mặt thoáng chút vẻ khó nói, nửa câu sau liền nuốt ngược vào trong.
Người đàn ông nhìn chăm chú vào Hà Thực, mỉm cười chủ động chìa tay ra hướng về phía cô: “Tôi tên là Tống Lập Thừa. Ba và anh trai tôi vốn dĩ định tới tham dự, nhưng vì bận công chuyện không thể rời đi được, nên tôi thay mặt họ đến chúc mừng.”
Hà Thực đã nhớ ra anh ta là ai rồi. Nhưng có vẻ như anh ta hoàn toàn không biết cô là ai.
Cô nhẹ nhàng nở một nụ cười rạng rỡ, cũng chìa tay ra đón lấy: “Chào anh Tống, tôi là thực tập sinh của Trình Ký. Cứ gọi tôi là Mia.”
HẾT