Tiếng cười của Lam Nhi tắt lịm khi cánh cửa kim loại đóng sầm lại sau lưng nhóm bốn người. Không gian phía trước vắng lặng như tờ, chỉ còn tiếng bước chân vang vọng trên nền gạch lạnh. Ánh sáng đỏ yếu ớt nhấp nháy, soi lên những mảng tường loang lổ vết máu cũ và dấu tay đen sì như bóng ma quờ quạng.
Minh đi đầu, găng tay siết chặt. Linh nén tiếng nấc, bám sát phía sau. Duy lặng lẽ nhìn lên trần nhà, nơi những sợi rễ tối đen như dây thần kinh quấn lấy nhau, chốc chốc run lên như có thứ gì đó bò trườn bên trong. An bước sau cùng, mắt không chớp, dõi theo bóng tối len lỏi khắp hành lang.
Họ không nói gì, mỗi người tự vật lộn với khoảng trống vừa mất đi trong tâm trí. Minh cảm thấy tâm hồn mình như bị khoét một lỗ lớn, lạnh ngắt, không còn hình ảnh mẹ, không còn hơi ấm, chỉ còn nỗi nhớ nhòa nhoẹt như màn sương chưa tan.
Bỗng, hành lang mở rộng thành một căn phòng tròn. Ở giữa phòng, một mảnh đất đen sì nứt nẻ, bốc mùi ngai ngái như xác mục ruỗng. Bên trên, những dây leo đen bám chằng chịt quanh một thân cây hình thù vặn vẹo, từ các hốc trên thân cây nhỏ ra chất lỏng đen như dầu.
Duy dừng lại, ánh mắt lóe lên, ngực phập phồng khó kiểm soát. Gương mặt anh tối sầm, vết sẹo trên má như co giật. Linh khẽ chạm vào vai anh:
– Duy, cậu ổn chứ?
Duy không đáp, chỉ nhìn chằm chằm vào thân cây. Những dây leo trên đất bắt đầu động đậy, ngọ nguậy như những con rắn đói. Trên da Duy xuất hiện những vệt đen, lan dần từ cánh tay lên cổ. Anh lảo đảo lùi lại, nhưng chân đã bị rễ cây quấn lấy, kéo sụp xuống đất.
Minh lao tới, định kéo Duy dậy, nhưng rễ cây bật lên cuốn chặt lấy cổ tay anh. Linh hét lớn, rút cuốn sổ khỏi túi, lật tìm những dòng chữ phát sáng: “Quy tắc ẩn: Đừng để bóng tối bén rễ trong tâm. Nếu đã bén, phải cắt đứt tận gốc.”
An quỳ xuống, đặt tay lên đất. Đôi mắt cô mờ đi, như nhìn xuyên qua lớp đất đen. Cô thì thầm:
– Có gì đó… đang mọc trong Duy. Không phải sinh vật bình thường. Là bóng tối… được nuôi dưỡng bởi ký ức đã mất.
Duy gào lên, toàn thân run bần bật. Da anh nổi gân xanh tím, từ miệng trào ra chất lỏng đen đặc. Những dây leo trong phòng vươn về phía anh, như bị hút bởi một lực vô hình.
Minh bặm môi, gồng sức giật mạnh. Bóng tối quanh tay anh chuyển động, xé rách từng rễ cây quấn chặt. Nhưng càng giằng co, bóng tối trong Duy càng đậm đặc, lan ra thành những khối u ám trên mặt đất. Từng khối ấy phồng lên, rạn nứt, rồi nở bung thành những sinh vật kỳ dị: thân người, đầu thú, mắt đỏ rực, lông lá xù xì, miệng đầy răng nhọn.
Chúng gào rú lao về phía nhóm, móng vuốt quét loạn xạ. Minh kéo Linh ra sau lưng, bàn tay vung lên, bóng tối cuộn lại thành tấm chắn. Tiếng va đập vang lên, từng sinh vật bị đẩy lùi nhưng không biến mất, mà tiếp tục sinh sôi từ những vết nứt trên đất.
An đứng dậy, nhìn vào mắt Duy. Cô thì thầm bằng giọng rất nhỏ, như hát ru:
– Duy, nghe mình đi. Đó không phải thật. Đó là bóng tối bên trong cậu. Nếu cậu buông, nó sẽ nuốt chửng tất cả.
Duy nghiến răng, hai mắt đỏ ngầu. Anh gầm lên:
– Không… tôi không muốn… Nhưng nó… nó không chịu buông tha!
Mặt đất dưới chân Duy mở ra thành một hố sâu, bóng tối cuộn lên như sóng vỗ. Những sinh vật dị dạng nhảy bổ ra, bao vây lấy Minh và Linh. Minh ném Linh về phía An, bản thân thì lao vào giữa lũ quái vật, bóng tối trong tay anh hóa thành lưỡi kiếm dài, chém tới tấp. Mỗi lần chém, bóng tối văng ra, nhưng lại bị hút ngược vào thân Duy, khiến anh càng đau đớn.
Linh run rẩy né tránh, cuốn sổ trên tay phát sáng, từng dòng chữ mới hiện lên: “Muốn cứu người trồng trọt, phải phá bỏ nguồn gốc. Nguồn gốc là ký ức bị nuốt chửng.”
Cô hét lên:
– Minh! Duy đã mất ký ức, bóng tối mới khống chế được cậu ấy. Phải tìm cách trả lại ký ức, hoặc… phá vỡ mối liên kết này!
Minh th* d*c, mồ hôi vã ra như tắm. Bóng tối quanh anh bắt đầu chuyển động khác thường, không còn vâng lời nữa mà cuộn lên dữ dội, như muốn nuốt cả chủ nhân. Anh cảm thấy trong đầu mình xuất hiện tiếng thì thầm: “Hãy nhận lấy… sức mạnh… trả giá bằng linh hồn…”
An nhìn Minh, ánh mắt lo lắng. Cô thì thầm:
– Minh, đừng để bóng tối lấn át cậu. Nếu cậu mất kiểm soát, chúng ta sẽ không cứu được Duy mà còn mất cả cậu nữa.
Minh cắn răng, hai tay ôm đầu. Hơi thở anh trở nên dồn dập, mắt tối sầm lại. Nhưng trong lòng, một phần ký ức mong manh vẫn bám víu: hình bóng em gái, tiếng cười nhỏ nhẹ, lời hứa phải bảo vệ nhau đến cùng. Anh gào lên, bóng tối quanh người bùng nổ, xé toạc từng sinh vật dị dạng thành từng mảnh khói đen, rồi ép chúng cuốn ngược về phía Duy.
Linh và An cùng lao đến, mỗi người nắm lấy một tay Duy, truyền hơi ấm, thì thầm gọi tên anh. Những mảng ký ức vụn vỡ bắt đầu trôi về trong tâm trí Duy: tiếng bước chân chạy trốn, bàn tay ai đó kéo anh khỏi bóng tối, tiếng khóc nức nở trong đêm mưa. Duy bật khóc, nước mắt lăn trên má lẫn với vệt đen. Anh thì thào:
– Tôi… tôi nhớ rồi… Tôi không phải quái vật… Tôi là Duy… Tôi còn các cậu…
Bóng tối quanh Duy vỡ ra từng mảnh, những dây leo khô héo, sinh vật dị dạng tan thành khói mỏng. Cả căn phòng rung chuyển, đất dưới chân nứt toác. Nhưng đúng lúc ấy, Minh cảm thấy bóng tối trong mình không chịu rút lại. Nó sôi lên dữ dội, tràn ra khỏi tầm kiểm soát, đẩy anh ngã quỵ xuống đất. Hình ảnh mẹ chợt lóe lên rồi biến mất, thay vào đó là một khoảng đen sâu hoắm.
An quỳ xuống bên Minh, đặt tay lên trán anh. Cô nghe rõ tiếng bóng tối thì thầm: “Đổi ký ức lấy quyền năng. Cậu đã lựa chọn rồi…”
Linh ôm lấy Duy, tay vẫn run lên, mắt không rời Minh:
– Không… Minh, đừng bỏ bọn mình!
Duy chậm rãi đứng dậy, hơi th* d*c cạn, nhìn Minh vật vã trên nền đất. Anh đặt tay lên vai Minh, truyền dòng Hắc Dẫn Lực còn sót lại, cố gắng giữ bạn lại. Nhưng bóng tối trong Minh như con thú điên cuồng, gầm gào đòi nuốt chửng mọi thứ. Minh bật dậy, mắt đỏ như máu, bóng tối tràn ra từ lưng, bám lấy tường, hóa thành những hình thù quái dị.
An rút tay lại, lùi một bước. Cô nhận ra bóng tối trong Minh không còn chịu sự khống chế của anh, mà bắt đầu tự sinh sôi, tạo ra những cái bóng hình người không mặt, lặng lẽ tiến về phía nhóm.
Duy gằn giọng:
– Nếu không chặn lại, Minh sẽ trở thành Dị Thể. Phải làm gì đó, ngay bây giờ!
Linh mở cuốn sổ, tuyệt vọng tìm kiếm, nhưng các dòng chữ chỉ còn lại những vết mực nhòe nhoẹt, như chính ký ức của cô đang dần tan biến. Cô ngẩng lên nhìn Minh, nước mắt ứa ra:
– Minh! Nếu cậu còn nhớ bọn mình, hãy tự chiến đấu đi! Đừng để bóng tối biến cậu thành quái vật!
Minh lảo đảo, hai tay ôm đầu, môi mím chặt. Những hình bóng người không mặt tiến sát, vòng vây siết lại. Bóng tối trong Minh bùng lên, nuốt gọn cả căn phòng trong một lớp sương đen dày đặc. Chỉ còn tiếng thở gấp, tiếng tim đập dồn dập, và giọng nói nghẹn ngào của An vang lên:– Minh… mình tin cậu. Đừng quên ai đã nắm tay cậu trong bóng tối…
Một tia sáng lóe lên trong tâm trí Minh. Anh nhớ lại—bàn tay nhỏ bé của em gái, ánh mắt Linh kiên quyết, sự im lặng dịu dàng của An, và sự hi sinh lặng lẽ của Duy. Tất cả như những sợi dây kéo anh khỏi vực sâu.
Minh siết chặt nắm đấm, hét lớn. Bóng tối quanh anh co lại, những hình bóng người không mặt vỡ tan, cuốn theo tiếng gào thét. Lớp sương đen tan dần, trả lại ánh sáng đỏ nhạt của căn phòng.
Minh quỵ xuống, thở hổn hển. Duy đỡ lấy anh, ánh mắt vừa mừng vừa lo. Linh chạy tới ôm chầm lấy hai người, nước mắt chảy dài. An ngồi xuống cạnh họ, bàn tay khẽ chạm lên vai Minh, truyền một hơi ấm lạ lùng.
Căn phòng im lặng, chỉ còn tiếng th* d*c của cả nhóm. Nhưng trên trần, những vết nứt đen bắt đầu lan rộng, sợi rễ cựa quậy mạnh hơn, như báo hiệu một tai họa mới đang ập đến.
Duy ngẩng đầu nhìn lên, giọng trầm hẳn:
– Bóng tối này không phải do tôi gieo trồng nữa… Nó đã tự sinh sôi. Có thứ gì đó… mạnh hơn, đang kiểm soát cả căn phòng này.
Linh lau nước mắt, siết chặt cuốn sổ:
– Quy tắc đang thay đổi. Chúng ta không còn ở trong vòng kiểm soát của mình nữa…
An nhìn về góc tối nhất căn phòng, nơi bóng tối dày đặc tụ lại thành một hình hài mờ nhạt, đôi mắt trống rỗng nhìn họ chằm chằm. Cô khẽ rùng mình, thì thầm:
– Có ai đó… hoặc cái gì đó… đang chờ chúng ta phạm sai lầm.
Bỗng, một tiếng nứt vỡ vang lên. Trần nhà rạn ra, từ khe nứt rơi xuống một quả cầu đen đặc, nẩy lên rồi vỡ toác, giải phóng hàng chục sinh vật bóng tối nhỏ, hình thù méo mó, bò trườn khắp căn phòng. Chúng phát ra tiếng rít chói tai, đồng loạt lao về phía nhóm.
Duy phản xạ nhanh, giậm chân xuống đất, bóng tối từ lòng bàn chân bắn lên thành hàng rào chắn. Minh gượng dậy, hai tay run rẩy, cố điều khiển bóng tối tạo thành mũi lao sắc nhọn. Linh lùi sát vào tường, vừa tránh vừa tìm cách giải mã quy tắc mới qua từng hành động của lũ sinh vật.
An nhắm mắt, dồn tâm trí vào những tiếng thì thầm trong bóng tối. Cô nghe ra những mẩu ký ức rời rạc—tiếng khóc, lời nguyền rủa, những câu nói lặp đi lặp lại: “Hãy gieo hạt… hãy nuôi lớn… bóng tối sẽ trả lại ký ức…”
Cô bật dậy, hét lớn:
– Chúng là ký ức bị vỡ vụn! Nếu tiêu diệt chúng, ký ức của chúng ta sẽ tan biến mãi mãi! Phải thu phục, không được phá hủy!
Minh sững lại, vội thu bóng tối về, để mặc mấy sinh vật nhỏ bám lấy người, rít lên những âm thanh như gọi mẹ. Duy cũng dừng lại, đưa tay ra, để một sinh vật bò lên lòng bàn tay. Nó run rẩy, rồi hóa thành vệt sáng mờ, tan vào da anh. Một mẩu ký ức ùa về—khuôn mặt một người bạn cũ, nụ cười trong sáng ngày còn bé.
Linh lắp bắp:
– Nếu mỗi sinh vật là một mảnh ký ức… Chúng ta phải thu thập đủ để lấp đầy khoảng trống, mới có thể thoát khỏi phòng này!
Nhóm chia nhau, lần lượt để những sinh vật nhỏ bò lên người. Mỗi lần một sinh vật tan vào da, ký ức lại trở về từng chút một: tiếng mẹ gọi, bàn tay cha nắm, những ngày tháng bình yên đã lãng quên. Nhưng càng thu thập, ánh mắt mọi người càng trở nên u tối, như thể những ký ức ấy không còn thuần khiết, mà đã bị bóng tối nhuộm đen.
Minh nhìn xuống tay mình, thấy một vết đen mới hình thành, lan dần lên cổ. Anh rùng mình, nhận ra: mỗi ký ức lấy lại, lại bị bóng tối biến dạng đi một phần.
Duy nghiến răng, nói khẽ:
– Đây là cái bẫy. Nếu thu hết, chúng ta sẽ thành Dị Thể thực sự.
Linh bật khóc:
– Vậy phải làm sao? Không có ký ức, chúng ta chỉ là xác sống! Nhưng nếu lấy lại, sẽ thành quái vật…
An khép mắt, lắng nghe. Một giọng nói rất xa vang lên trong tâm trí cô:
– Hãy lựa chọn điều quý giá nhất, giữ lại một thứ thôi. Cái còn lại, hãy buông.
Cô mở mắt, nói nhỏ:
– Mỗi người chỉ nên giữ lại một ký ức quan trọng nhất. Còn lại, hãy để nó đi.
Nhóm im lặng. Minh nhắm mắt, buông tay, để phần lớn sinh vật bò qua mà không ngăn lại. Anh giữ lại duy nhất ký ức về em gái—ánh mắt nó nhìn mình trong lần đầu lạc vào bóng tối. Duy chỉ giữ lại ký ức về ngày đầu gặp nhóm, khi mọi người cùng nhau chiến đấu. Linh giữ ký ức về cha, còn An giữ ký ức về mái tu viện trong đêm mưa.
Tất cả sinh vật còn lại tan vào tường, hòa vào bóng tối, biến mất không dấu vết. Ánh sáng đỏ bỗng rực lên, căn phòng rung chuyển dữ dội. Một cánh cửa khác hiện ra, nặng nề và lạnh lẽo.
Nhóm đứng dậy, lặng lẽ bước về phía cửa. Minh đi cuối, cảm giác bóng tối trong mình vẫn cuộn trào, nhưng đã dịu lại phần nào. Anh biết, mình vừa đánh đổi một phần lớn bản thân để cứu bạn, nhưng đồng thời cũng mở ra một cánh cửa khác—cánh cửa bóng tối chưa từng được ai bước tới.
Khi họ vừa chạm tay vào cánh cửa, một tiếng rít chói tai vang lên từ phía sau. Bóng tối trong phòng tụ lại thành hình thù quen thuộc—Lam Nhi, đôi mắt điên loạn, nụ cười nhếch mép:
– Các người tưởng thoát được sao? Vòng lặp này… còn lâu mới kết thúc.
Cánh cửa bật mở, bóng tối cuộn lên, cuốn phăng cả nhóm vào một không gian hoàn toàn mới. Minh ngoái lại, chỉ kịp nhìn thấy ánh mắt Lam Nhi lấp lánh trong bóng tối, như lời nhắc nhở: Bóng đêm chưa bao giờ có điểm dừng.
Phía trước, một mê cung tối om hiện ra, những tiếng thì thầm lại bắt đầu vang lên, thôi thúc từng người lựa chọn giữa ký ức và bản ngã.
Bóng tối không ngủ, và vòng lặp vẫn tiếp tục chờ đợi con mồi mới…