Sóng Ngầm Sân Trường

Chương 8: Bóng Tối Dưới Ánh Đèn Sân Khấu

Sáng sớm, bầu không khí trong phòng thay đồ đội bóng rổ nữ đặc quánh, ngột ngạt như thể mọi ánh đèn đều chiếu lên một mình Khanh. Cô vừa bước vào, tiếng nói chuyện vội vàng lặng xuống, chỉ còn tiếng kéo khóa, tiếng giày nện nhẹ trên sàn. Mấy cô bạn thân bỗng dưng như xa lạ, người thì chăm chú gấp áo, người lặng lẽ lấy nước uống, ai cũng tránh né ánh mắt cô.

Khanh đặt balô xuống, quay vòng nhìn quanh, cố kéo nụ cười thường ngày. Nhưng không ai đáp lại. Quỳnh, đội phó, đóng mạnh cánh cửa tủ sắt, kim loại vang lên sắc lạnh.

– Có chuyện gì thế? – Khanh hỏi, giọng cố giữ bình thản.

Quỳnh không nhìn cô, nhưng lời nói đủ lớn để cả phòng nghe:

– Mấy hôm nay trường rộ tin đồn về cậu với Lê Minh Nguyệt. Đội trưởng thấy sao?

Không gian lặng lại, ánh nhìn đổ dồn về phía Khanh, vừa tò mò vừa dè chừng. Cô đứng thẳng lưng, cố kìm nén cơn giận:

– Đội bóng rổ là để chơi bóng, không phải để bàn chuyện riêng tư.

Hà – trung phong – ngập ngừng:

– Nhưng… có người bảo vì chuyện đó mà cậu gây sự với Quân, rồi cãi nhau với hội học sinh. Họ nói CLB sắp bị kiểm tra, còn lan sang chuyện… khác.

Một bạn khác lẩm bẩm:

– Cậu thích con gái thật à?

Câu nói như mũi kim đâm vào không khí. Khanh siết chặt nắm tay, ánh mắt sắc lẹm:

– Tin đồn là tin đồn. Các cậu tin hết à?

Quỳnh lạnh lùng:

– Danh dự của cả đội, của trường, không phải chuyện đùa. Nếu cậu có gì cần giải thích, nên nói với tụi này trước khi mọi thứ đi quá xa.

Không ai nói thêm gì, chỉ còn tiếng thở hắt nhẹ. Khanh quay đi, bước vội ra ngoài. Sau lưng, lời thì thầm, ánh mắt nghi ngại như vết xước âm ỉ kéo dài.

*

Tại dãy nhà A, Nguyệt ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, sách Vật lý mở ra nhưng mắt cô không đọc nổi một dòng. Không khí trong lớp như ngột ngạt hơn mọi ngày. Khi cô bước qua, tiếng nói cười bỗng tắt lịm, ai cũng chăm chú vào màn hình điện thoại hoặc quay đi.

Một mẩu giấy nhỏ bất ngờ đặt lên bàn cô. Nguyệt mở ra, dòng chữ nguệch ngoạc lẫn trêu tức: “Nữ thần cũng thích con gái sao?”

Cô gấp lại, đặt xuống, đôi mắt vẫn trầm lặng, không lộ cảm xúc. Thu Hà, ngồi bàn dưới, quay lên, giọng nhỏ nhẹ:

– Nguyệt, cậu ổn chứ?

Nguyệt lắc đầu, mím môi, ánh mắt lạc đi. Thu Hà định nói gì đó nhưng cô giáo bước vào, buộc cả lớp im lặng.

Ra chơi, Nguyệt bước ra hành lang, vai thẳng, mắt nhìn về xa. Tiếng cười khúc khích phía sau, những câu xì xào như mũi kim:

– Đấy, Nguyệt kìa. Nghe nói thân với Khanh lắm…

– Tưởng lạnh lùng, ai ngờ…

– Hội học sinh chắc sẽ không để yên đâu…

Nguyệt bước nhanh hơn, vai cứng lại. Cô dừng ở một góc cầu thang, ngồi xuống bậc đá lạnh, rút điện thoại. Một tin nhắn nặc danh hiện lên: “Mày nghĩ mày giỏi là muốn làm gì cũng được à? Coi chừng bị lật mặt.”

Cô siết chặt điện thoại, bình tĩnh hít thở. Điện thoại rung lên lần nữa, lần này là một cuộc gọi lạ. Cô nhấc máy:

– Ai đó?

Chỉ có tiếng thở, rồi một giọng nam mơ hồ:

– Đừng tưởng dễ thoát khỏi đây.

Nguyệt tắt máy, ngồi lặng. Một bóng dáng nhỏ nhắn xuất hiện – Thu Hà, tay cầm hộp sữa.

– Cậu uống không? – Hà chìa ra, mắt ánh lên sự lo lắng.

Nguyệt lắc đầu, khẽ nói:

– Cảm ơn. Cậu về lớp trước đi.

Thu Hà ngồi xuống cạnh cô, giọng run nhẹ:

– Nếu cậu muốn nói chuyện, mình luôn sẵn lòng.

Nguyệt không đáp, nhưng bàn tay run lên khẽ. Cô ngước nhìn Thu Hà, đáy mắt long lanh thoáng ấm áp rồi lại rụt về.

*

Chiều, sân bóng rổ vang tiếng còi nhưng bầu không khí lạ lẫm. Khanh xuất hiện giữa sân, lặng lẽ. Không ai gọi tên cô, không ai chuyền bóng cho cô. Đội chia thành hai nhóm, luyện tập riêng, ánh mắt ai cũng lảng tránh.

Quân đứng ngoài đường biên, khoanh tay, ánh nhìn nửa giễu cợt nửa ái ngại.

– Đội trưởng hôm nay lạ nhỉ? Hay do đi với “nữ thần” hệ Chuyên nên mất phong độ rồi?

Tiếng cười rộ lên ở góc sân. Khanh ném bóng mạnh vào tường, bóng bật lại lăn xa. Quỳnh lặng lẽ ra hiệu cho cả đội giải tán.

Khanh đứng lặng giữa sân, ánh đèn rọi xuống đôi mắt đỏ hoe. Cô thấy mình lạc lõng, vừa như đứng trên sân khấu, vừa như bị đẩy xuống tầng tối sâu nhất.

*

Trong văn phòng hội học sinh, Hải Yến ngồi đầu bàn, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua từng người. Cô gõ nhịp lên mặt bàn, giọng đều đều:

– Dạo này trường mình có nhiều tin đồn về Nguyệt và Khanh. Các bạn nghĩ sao?

Một nam sinh đẩy kính, cười nhạt:

– Nếu không xử lý, danh tiếng trường bị ảnh hưởng. Tôi đề nghị xác minh rồi báo cáo lên ban giám hiệu.

Yến gật đầu:

– Được. Để mình lo. Không thể để mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.

Cô nhìn sang một nữ sinh, ra hiệu. Cô bạn lặng lẽ rời phòng. Yến mím môi, dưới gầm bàn ngón tay run nhẹ. Cô ngước nhìn cửa sổ, ánh nắng cuối ngày nhạt nhòa trên tường.

*

Nguyệt bị gọi lên phòng hội học sinh. Khi cô bước vào, Hải Yến đã ngồi chờ, tay cầm tập hồ sơ dày cộp.

– Có tin đồn cậu gây ảnh hưởng xấu cho trường. Cậu nói gì về chuyện này?

Nguyệt ngồi xuống, giữ bình tĩnh:

– Nếu muốn điều tra, mình sẵn sàng hợp tác. Nhưng mình không làm gì sai.

Yến nhìn xoáy vào mắt Nguyệt, giọng mềm đi nhưng vẫn sắc lạnh:

– Trường này không thích ai quá nổi bật mà lại khác biệt, nhất là với những tin đồn “nhạy cảm”.

Nguyệt không rời mắt:

– Ai cũng có quyền là chính mình. Kể cả mình.

Yến siết chặt tay, giọng trầm xuống:

– Có những cái giá không ai chịu nổi, Nguyệt à. Cậu thật sự chịu được không?

Nguyệt im lặng. Trong mắt Yến thấp thoáng một nỗi buồn cũ kỹ. Yến đứng dậy:

– Tạm thời hội học sinh sẽ theo dõi cậu và Khanh. Nếu phát hiện gì vi phạm, chúng tôi sẽ báo lên ban giám hiệu.

Nguyệt gật đầu, đứng lên, lặng lẽ rời đi. Khi cửa khép lại, Yến ngồi sụp xuống ghế, vùi mặt vào tay.

*

Thu Hà ngồi ở phòng mỹ thuật, tay xoay cây bút chì, lòng rối như tơ vò. Cô nhớ ánh mắt Khanh sáng nay, nhớ vẻ lạnh lùng của Nguyệt, cảm giác bất lực bủa vây khi chỉ biết đứng nhìn mọi chuyện trôi qua.

Một bạn cùng CLB bước vào:

– Hà, cậu vẽ gì mà mãi không xong?

Hà lắc đầu:

– Mình chỉ thấy lo cho Khanh và Nguyệt. Họ bị đối xử bất công quá.

Bạn thở dài:

– Ở trường này, ai đi ngược số đông đều bị soi mói. Nhưng cậu cũng không thể làm được gì nhiều đâu.

Hà cúi đầu, giọng nhỏ như tiếng gió:

– Nhưng nếu mình không làm gì, mình cũng giống như người ngoài cuộc thôi.

Bạn không đáp, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hà.

*

Tối, Khanh ngồi một mình trên khán đài sân bóng, ánh đèn vàng trải dài trên mặt sân vắng. Cô lướt qua những bình luận, ảnh chế về mình và Nguyệt, lòng nặng trĩu. Một tin nhắn mới hiện lên: “Khanh, đừng cố tỏ ra mạnh mẽ. Trò vui mới chỉ bắt đầu.”

Cô nhắm mắt, nỗi bất lực kéo đến. Tiếng bước chân vang lên phía sau. Quân xuất hiện, dáng lơ đễnh.

– Mình có thể ngồi không?

Khanh không trả lời, mắt vẫn nhìn màn hình tối. Quân ngồi xuống cạnh, thở dài:

– Đừng nhìn mình như kẻ thù mãi. Mình biết mình đã làm nhiều chuyện ngu ngốc.

Khanh quay sang, ánh mắt rực lửa:

– Cậu biết mà vẫn làm? Sao không dừng lại?

Quân cười buồn, vai co lại:

– Đôi khi… mình chỉ muốn được chú ý. Nhưng mình không ngờ lại khiến cậu bị tổn thương.

Khanh lắc đầu, giọng nghẹn lại:

– Mình chẳng cần ai chú ý, chỉ muốn sống yên ổn. Bây giờ, ai cũng xa lánh mình, đội bóng nghi ngờ, mình còn gì nữa đâu?

Quân lặng đi. Gió đêm thổi qua làm cả hai co ro. Một lúc sau, Quân nói:

– Nếu cần mình giúp gì, cứ nói. Dù sao… mình nợ cậu một lời xin lỗi.

Khanh không đáp, nhưng bàn tay đang siết chặt dần thả lỏng.

*

Ở nhà, Nguyệt ngồi trước đàn piano, ngón tay chạm lên phím trắng đen lạnh lẽo. Âm thanh vang lên đứt quãng, như chính cảm xúc trong lòng cô. Mẹ cô đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt mệt mỏi:

– Con đừng gây chuyện nữa. Mẹ không muốn nghe gì về những điều “khác thường” đó.

Nguyệt ngẩng lên, đôi mắt u buồn:

– Con không làm gì sai.

Mẹ thở dài:

– Con có thể giỏi, nhưng không thể khác biệt quá mức. Ở trường này, ai cũng phải tuân theo luật chơi.Nguyệt không đáp, ngón tay lướt trên phím đàn, tiếng nhạc chìm vào bóng tối.

*

Sáng hôm sau, Khanh đến trường sớm, lặng lẽ ngồi trên khán đài sân bóng. Nhìn từng thành viên đội bóng tập luyện, cô cảm thấy như đứng ngoài một thế giới khác.

Quỳnh bước đến, ngồi bên cạnh:

– Mình biết cậu khó khăn. Nhưng nếu không nói rõ, mọi người sẽ càng nghĩ lung tung.

Khanh gượng cười, giọng khàn:

– Có những chuyện đâu dễ nói ra. Nếu cậu là mình, cậu sẽ làm gì?

Quỳnh im lặng rồi nói:

– Mình không biết. Nhưng mình nghĩ nếu cậu tin vào bản thân, rồi mọi người sẽ hiểu thôi.

Khanh cười nhạt, quay đi.

*

Hành lang dãy C, Nguyệt bước tới lớp, bước chân nặng trĩu. Trước cửa, nhóm nữ sinh thì thầm, ánh mắt khinh miệt:

– Đấy, lại tới rồi. Mặt dày thật.

– Hội học sinh đang điều tra, xem còn kiêu ngạo được bao lâu.

Nguyệt lặng lẽ bước qua, vai thẳng, mắt không chớp. Cô ngồi xuống bàn, lấy sách ra nhưng không tập trung nổi.

Thu Hà lại gần, đặt nhẹ tờ giấy lên bàn Nguyệt:

– Tối qua mình có vẽ cái này… Cậu xem nhé.

Nguyệt mở ra, là một ký họa cảnh biển, hai bóng người nhỏ xíu đứng cạnh nhau. Góc giấy ghi: “Cậu không cô đơn.”

Nguyệt mím môi, ánh mắt dịu lại, khẽ gật đầu với Hà.

*

Buổi trưa, căn-tin đông đúc nhưng Khanh ngồi lặng lẽ một mình. Đám bạn thân ngày thường ngồi cách xa, chỉ nói chuyện với nhau. Vài người nhìn cô, rồi quay đi, né tránh.

Quân xuất hiện, khay cơm trên tay, ngồi xuống đối diện. Không ai nói gì. Một lát sau, Quân lên tiếng:

– Mình đã nói với đội bóng về chuyện hôm đó rồi.

Khanh ngẩng lên, ánh mắt lạnh:

– Nói gì?

– Mình nói rõ là mình gây chuyện trước, không liên quan đến cậu hay Nguyệt.

Khanh nhìn Quân, mắt dịu lại:

– Cảm ơn. Nhưng giờ ai còn tin mình nữa đâu.

Quân gượng cười, gẩy thìa vào cơm:

– Thời gian sẽ chứng minh thôi. Mình không muốn thấy cậu bị cô lập mãi.

Khanh im lặng, lòng chợt ấm lên giữa những vết xước.

*

Chiều, Nguyệt bị gọi lên phòng hiệu trưởng. Khi vào, cô thấy Hải Yến đã ngồi chờ. Ông Trần – hiệu trưởng, bố Yến – nhìn hai người, ánh mắt nghiêm nghị:

– Tôi nghe nói hai em là trung tâm của những tin đồn không hay. Có gì muốn giải thích không?

Nguyệt bình tĩnh:

– Em không làm gì vi phạm nội quy. Chỉ là suy diễn.

Yến lặng lẽ nhìn xuống.

Ông Trần gật đầu:

– Tôi sẽ xác minh. Nhưng tôi nhắc lại: trường này không chấp nhận những chuyện “khác thường”. Nếu có sai phạm, tôi buộc phải xử lý nghiêm.

Nguyệt siết chặt tay, ánh mắt kiên định:

– Em hiểu.

Khi ra khỏi phòng, Yến dừng lại, nhìn Nguyệt, giọng lạc đi:

– Nếu cậu không xuất hiện, mọi thứ đã yên ổn…

Nguyệt đáp, mắt không rời Yến:

– Mình không xin lỗi vì được là chính mình.

Yến quay đi, lặng lẽ lau nước mắt.

*

Tối, Thu Hà ngồi trên giường, lướt điện thoại qua từng dòng bình luận về Nguyệt và Khanh. Cô nhắn cho Khanh: “Cậu ổn không? Nếu cần nói chuyện, mình luôn ở đây.”

Khanh trả lời sau vài phút: “Cảm ơn. Mình chỉ mong mọi chuyện kết thúc nhanh.”

Thu Hà thở dài, đặt điện thoại xuống, lòng quặn thắt. Cô không biết làm gì ngoài việc lặng lẽ đứng bên lề, nhìn hai người bạn bị tổn thương, bất lực trước sóng gió cuồn cuộn.

*

Đêm, Nguyệt ngồi trước cửa sổ, bóng tối phủ lên mọi góc nhỏ căn phòng. Cô mở điện thoại, đọc lại tin nhắn nặc danh: “Đừng nghĩ mình thoát được. Bí mật vẫn còn.”

Cô bật đèn bàn, ánh sáng vàng nhạt rọi lên gương mặt xanh xao. Nguyệt cầm bút, viết vào nhật ký: “Nếu mình không thể sống thật, liệu mọi người có bớt tổn thương hơn không?”

Tiếng gió biển rì rào bên ngoài, như tiếng thì thầm của những bí mật chưa lộ diện.

*

Sáng hôm sau, những tờ rơi in đậm dòng chữ: “Lê Minh Nguyệt – Nguyễn Vân Khanh: Tình bạn hay tình yêu? Hãy chờ hội học sinh công bố sự thật!” phủ kín bảng tin trường. Học sinh tụ tập bàn tán, điện thoại chụp hình, mạng xã hội dậy sóng.

Khanh vừa đến cổng đã bị nhóm học sinh vây quanh:

– Khanh, cậu với Nguyệt là gì của nhau?

– Nghe nói sắp bị đình chỉ đấy…

Khanh mím môi, không đáp, lách qua đám đông. Quân đứng xa xa, vẻ mặt khó đoán.

Ở dãy hành lang khác, Nguyệt bị nhóm nữ sinh chặn lại. Một người chìa tờ rơi, cười nhạt:

– Nữ thần à, cậu không thấy xấu hổ sao?

Nguyệt nhìn thẳng vào mắt họ, giọng đều:

– Nếu các cậu muốn biết, cứ đợi hội học sinh công bố. Mình không có gì để giấu.

Nhóm nữ sinh cứng họng, nhưng vẫn ném lại một câu cay nghiệt:

– Đừng tưởng ai cũng thích loại người như cậu.

Nguyệt bước đi, lòng lạnh ngắt.

*

Phòng hội học sinh chật kín người. Hải Yến ngồi giữa, phía trước là tập hồ sơ dày cộp. Một thành viên lên tiếng:

– Chúng ta nên báo cáo luôn không?

Yến im lặng, mắt dán vào hồ sơ – bên trong là bản tường trình, ảnh chụp, ghi chép về Nguyệt và Khanh. Bàn tay cô run lên, lòng dấy lên nỗi giằng xé.

– Để mình cân nhắc thêm.

Một bạn nữ thì thầm:

– Hay là do Yến từng thích Nguyệt nên thiên vị?

Không ai dám nói lớn, không khí trong phòng ngột ngạt. Yến đứng dậy, đi ra ban công, gió thổi tung mái tóc uốn nhẹ. Cô nhắm mắt, cố xua đi cảm giác đau nhói trong tim.

*

Buổi chiều, Thu Hà tìm gặp Khanh ở sân bóng, giọng run:

– Khanh, nghe nói sắp có quyết định đình chỉ cậu và Nguyệt. Cậu biết chưa?

Khanh cười nhạt:

– Mình nghe rồi. Đúng là chẳng ai muốn nghe sự thật.

Thu Hà nắm tay Khanh, mắt rơm rớm:

– Nếu mọi chuyện tệ đi, cậu tính sao?

Khanh nhìn xa xăm, giọng chùng xuống:

– Mình không biết nữa. Có lẽ mình sẽ không bỏ cuộc, dù phải đối mặt với cả trường.

Thu Hà lặng lẽ nhìn Khanh, lòng trào lên nỗi xót xa. Cô cảm thấy mình nhỏ bé, bất lực như hạt cát giữa cơn sóng lớn.

*

Ở phòng học, Nguyệt ngồi một mình sau tiết học cuối. Ánh hoàng hôn rọi qua cửa sổ, bóng cô trải dài trên mặt bàn. Tin nhắn nặc danh lại đến: “Còn một bí mật nữa chưa ai biết. Nếu cậu không dừng lại, mọi chuyện sẽ còn tệ hơn.”

Nguyệt siết chặt điện thoại, môi mím chặt. Một nỗi sợ mới nhen lên, bóng tối lặng lẽ len vào dưới ánh đèn sân khấu học đường.

*

Bên ngoài, sân trường vắng lặng. Gió biển thổi mạnh, cuốn bay những tờ rơi còn sót lại. Trong góc tối, Quân đứng dựa vào cột đèn, mắt nhìn xa xăm. Điện thoại sáng lên: “Cậu muốn Khanh trở lại như xưa không? Chỉ cần giúp tôi, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

Quân đọc đi đọc lại, lòng chùng xuống giữa những toan tính và hối hận.

*

Đêm, trong phòng, Nguyệt ngồi trước gương, ánh mắt sâu hun hút. Cô nghe tiếng mẹ nói chuyện ngoài phòng khách, giọng nghiêm khắc: “Con bé dạo này lạ lắm, em phải kiểm soát nó chặt hơn.”

Nguyệt nhắm mắt, lặng lẽ rơi nước mắt. Cô tự hỏi, rốt cuộc mình có sai không khi chỉ muốn là chính mình?

*

Bầu trời phủ mây xám, biển gào rít ngoài khơi xa. Một cơn bão mới lặng lẽ kéo tới, cuốn theo những bí mật, oán hận, những vết thương chưa kịp lành.

Trong ánh sáng nhạt cuối ngày, Nguyệt và Khanh – mỗi người ở một góc, cùng ngước nhìn về phía xa, nơi ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối vẫn chưa rõ ràng.

Chỉ còn lại một đêm nữa, trước khi hội học sinh công bố “sự thật”. Ai sẽ là người dám bước ra khỏi bóng tối, đối diện với ánh đèn sân khấu rực rỡ và những lời phán xét không khoan nhượng?

Câu trả lời vẫn lặng lẽ chờ phía sau cánh cửa khép hờ của một ngày mới, nơi sóng ngầm chưa bao giờ thôi cuộn trào.