Sóng Ngầm Sân Trường

Chương 6: Đố Kỵ Và Hiểu Lầm

Tiếng chuông báo hiệu đầu ngày vang lên, kéo dài từng hồi, như dội vào không khí một cảm giác ngột ngạt. Hành lang sáng sớm loang loáng bóng học sinh, nhưng mỗi bước chân của Nguyệt đều như chìm trong cái lạnh lẽo vô hình. Mọi ánh mắt hướng về cô – không phải sự ngưỡng mộ như trước mà là hoài nghi, dò xét, có cả thương hại lẫn khinh miệt. Khanh đi cạnh, vai hơi cúi, vẻ mặt cứng lại. Sự im lặng giữa hai người nặng trĩu, không còn là khoảng yên bình mà là lớp rào chắn chực chờ sụp đổ.

Lớp học không còn là nơi trú ẩn. Nguyệt ngồi xuống, cảm nhận rõ khoảng cách vô hình quanh ghế mình. Thu Hà vẫn ở bên, nhưng ánh mắt đã ngập ngừng, lo lắng. Một mẩu giấy nằm chỏng chơ trên bàn: “Đừng tin bất kỳ ai. Kẻ phản bội luôn ở ngay bên cạnh.” Nguyệt không động vào, chỉ lặng lẽ đưa mắt nhìn Hà. Cô bạn mím môi, tay siết chặt quyển sổ vẽ, bối rối giữa muốn lên tiếng và sợ bị cuốn vào sóng gió.

Khanh chỉ kịp dừng chân ngoài cửa lớp, nhìn về phía Nguyệt. Cô định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, quay bước về phía lớp mình. Hành lang bỗng như dài ra vô tận, mỗi bước chân nặng nề hơn thường lệ.

Giờ học trôi qua chậm chạp. Thầy giáo Toán dừng lại ở bàn Nguyệt, giọng nghiêm khắc:

– Lê Minh Nguyệt, hết tiết này em lên phòng giám thị gặp thầy.

Mọi người lập tức xì xào. Nguyệt không phản ứng, nhưng cảm giác những tiếng xầm xì đó như đang cắt vào da thịt. Cô chỉ nhẹ nhàng gật đầu, mắt nhìn thẳng lên bảng. Từng lời thì thầm vang lên phía sau: “Lại là chuyện của cô ta với Khanh đấy mà…”; “Cứ tưởng thông minh thì muốn làm gì cũng được chắc…”

Bàn tay Thu Hà run nhẹ, nhưng vẫn không dám lên tiếng. Sự im lặng của Hà lúc này còn làm Nguyệt thấy đau hơn cả những lời độc địa.

Giờ ra chơi, Nguyệt định bước ra ngoài thì bị một nhóm học sinh hệ chuyên chặn lại. Hải Yến đứng giữa, áo khoác hội học sinh chỉnh tề, ánh mắt lạnh băng:

– Nguyệt, có những chuyện không phải ai cũng chịu được hậu quả đâu. Có người sẽ bị nhấn chìm vì chính sự bướng bỉnh của mình đấy.

Nguyệt đáp lại bằng ánh nhìn sắc lạnh, không chút e sợ:

– Nếu cậu muốn nói gì, thì nói thẳng.

Yến khẽ cười, giọng nhẹ như gió:

– Chỉ là lời nhắc nhở thôi. Ở trường này, mọi thứ đều có giá của nó.

Đám bạn phía sau bật cười nhỏ, ánh mắt đầy ẩn ý. Nguyệt không đáp, lách qua Yến, đầu ngẩng cao, để lại sau lưng những tiếng xì xào càng lúc càng độc địa.

Thu Hà lặng lẽ đi theo, nhưng khi định nắm tay Nguyệt thì cô đã rút tay về. Khoảng cách giữa hai người như bị kéo căng đến mức không thể nối lại.

Ở sân bóng, Khanh huấn luyện đội bóng rổ nữ. Đôi mắt cô luôn liếc về phía khán đài trống, nơi lác đác vài ánh nhìn tò mò hướng về mình. Quân xuất hiện, ném cho Khanh chai nước, giọng nửa đùa nửa thật:

– Thủ lĩnh nổi tiếng quá nhỉ. Cả trường đang bàn tán về cậu đấy.

Khanh cau mày, đáp lại gay gắt:

– Đừng lôi tôi vào mấy chuyện đó.

Quân nhún vai, nhưng ánh mắt không giấu nổi sự lo lắng:

– Tôi chỉ muốn nhắc, nếu cậu cần, tôi sẵn sàng đứng ra giải thích. Đừng để ai bắt nạt cậu.

Khanh tránh ánh mắt Quân, quay đi, giọng chùng xuống:

– Mấy lời giải thích chẳng thay đổi được gì đâu.

Cô cầm bóng, ném mạnh vào rổ, tiếng đập vang lên khô khốc, dội lại trong lòng như một nhịp đau.

Bảng tin sáng hôm đó treo dày đặc tờ rơi mới: “Cảnh giác với những kẻ giả tạo – Sự thật về những mối quan hệ mờ ám.” Ảnh mờ chụp Nguyệt và Khanh đi cùng nhau ở hành lang tối, phía sau là bóng lưng Thu Hà. Dưới tấm ảnh, những dòng chữ nguệch ngoạc: “Họ che giấu điều gì?”; “Đừng để bị lừa dối bởi vẻ ngoài hoàn hảo.”

Tin đồn lan nhanh như cỏ cháy. Học sinh hệ chuyên xầm xì, hệ phổ thông cũng không kém phần. Mỗi bước chân của Nguyệt và Khanh giờ đây đều bị dõi theo, như thể họ là những kẻ phạm tội.

Tại căn tin, Thu Hà cố nở nụ cười gượng gạo:

– Nguyệt, mình đi ăn cùng nhé?

Nguyệt lắc đầu, mắt không rời quyển sách. Hà ngập ngừng, giọng nhỏ:

– Mọi người nói… nhiều chuyện không đúng về cậu với Khanh. Đừng để ý quá nhé.

Nguyệt ngẩng lên, ánh mắt bình thản mà xa vắng:

– Ở đây, ai cũng quen với việc nói về người khác mà.

– Nhưng… cậu không định giải thích à?

– Giải thích cũng chẳng ai muốn nghe đâu.

Thu Hà cúi đầu, lòng ngổn ngang. Cô biết Nguyệt đang gồng mình chịu đựng, nhưng lại không thể làm gì hơn ngoài việc lặng lẽ ở bên, như một cái bóng nhỏ nhoi.

Về đến nhà, Khanh vừa đặt chân vào cửa đã thấy mẹ ngồi chờ, khuôn mặt nặng trĩu lo âu. Điện thoại đặt trên bàn, màn hình sáng lên với những tấm ảnh cắt từ bảng tin, kèm dòng tin nhắn nặc danh: “Con gái bà giao du với loại người nào thế này?”

Mẹ lên tiếng, giọng nghèn nghẹn:

– Khanh, con phải giải thích cho mẹ chuyện này.

Khanh đứng yên, tay nắm chặt quai ba lô, mắt rực lên tia phản kháng:

– Con không làm gì sai cả.

– Nhưng người ta nói… – Mẹ ngập ngừng, mắt rưng rưng. – Ở trường này, không ai tha thứ cho sự khác biệt đâu con.

Khanh cắn môi, cố giữ bình tĩnh:

– Con không quan tâm họ nghĩ gì. Con chỉ muốn sống là chính mình.

Mẹ thở dài, vai trĩu xuống:

– Nhưng con phải nghĩ cho tương lai. Nếu để mọi chuyện đi xa, ai sẽ bảo vệ con?

Khanh quay đi, nước mắt chực trào nhưng không cho phép mình khóc. Lòng cô cuộn trào giận dữ và bất lực, vừa muốn hét lên vừa muốn biến mất khỏi thế giới này.

Nguyệt ngồi bên bàn học, ánh đèn vàng phủ lên trang vở trắng. Mẹ cô bước vào, giọng khẽ nhưng đầy sức nặng:

– Gần đây, con có chuyện gì giấu mẹ không?

– Không có gì đâu mẹ.

– Mẹ nghe nói ở trường có tin đồn về con. Nếu con gặp rắc rối, mẹ muốn biết.

– Con tự lo được mà mẹ.

Bà lặng lẽ rời đi, để lại Nguyệt một mình với những dòng chữ nhòe đi trước mắt. Cô thấy mình như một cái bóng, lạc lõng ngay trong căn nhà thân thuộc.

Ngày mới, không khí trong lớp học càng thêm u ám. Khanh bước vào, mọi người tản ra, như sợ bị dính vào chuyện của cô. Đám bạn trong đội bóng rổ cũng né tránh ánh mắt Khanh, thì thầm gì đó rồi bỏ đi. Trên bàn, ai đó đã vẽ nguệch ngoạc hình hai cô gái nắm tay, phía dưới là dòng chữ đỏ: “Loại b*nh h**n.”

Khanh vội xóa đi, lòng vừa tức vừa tủi. Cô cắn răng, nuốt cục nghẹn vào lòng, không dám nhìn quanh nữa.

Quân lặng lẽ tiến lại, đặt tay lên vai Khanh, giọng khàn:

– Nếu cần, tôi sẽ nói với cả trường rằng cậu chẳng có gì phải xấu hổ.

Khanh gạt tay Quân, mắt long lanh:

– Cậu chỉ thích làm trung tâm thôi.

Quân lùi lại, môi mím chặt:

– Cậu nghĩ tôi không hiểu cảm giác bị bỏ rơi à? Tôi chỉ muốn giúp thôi.

Khanh quay đi, không đáp. Không khí trong lớp nặng nề như có một đám mây xám phủ xuống, không thể xua đi.

Buổi trưa, Nguyệt được gọi lên phòng giám thị. Thầy giám thị ngồi sau bàn, ánh mắt dò xét từng nét mặt cô:

– Em biết vì sao mình ở đây không, Nguyệt?

– Em không làm gì sai.

– Nhưng em liên tục bị nhắc đến trong các tin đồn. Em nghĩ sao về mối quan hệ với Nguyễn Vân Khanh?

– Em không có gì phải xấu hổ. Nếu nhà trường cần, em sẵn sàng chịu trách nhiệm.

Thầy ghi gì đó vào sổ, không nói thêm. Nguyệt ra khỏi phòng, lòng lạnh buốt. Gió biển ngoài hành lang thổi qua, mang theo vị mặn và nỗi buốt giá không tên.

Cuối ngày, Nguyệt nhận được tin nhắn nặc danh: “Tối nay, sân thượng khu A. Nếu không đến, sẽ có người phải trả giá.” Cảm giác bất an dâng lên từng đợt. Khanh cũng nhận được tin nhắn tương tự: “Muốn biết ai đứng sau mọi chuyện, 20h, sân thượng khu A.” Cô vội nhắn cho Nguyệt: “Gặp nhau trên sân thượng nhé.”

Cả hai chỉ nhắn lại một chữ “Được”, nhưng trong lòng không ai thật sự yên tâm.

Khi màn đêm buông xuống, sân trường vắng lặng, chỉ còn tiếng sóng biển vọng về. Nguyệt đi trước, Khanh theo sau. Họ bước lên sân thượng, nơi ánh trăng chiếu lạnh trên mái ngói cũ. Hải Yến đã đứng sẵn, bóng lưng gầy guộc, áo khoác bay phần phật.

Khanh lên tiếng, giọng gay gắt:

– Lại trò gì nữa đây, Yến?

Yến quay lại, ánh mắt tối sầm:

– Tôi chỉ muốn các cậu biết, ở trường này, không ai thoát được sóng ngầm.

Nguyệt bình tĩnh hỏi:

– Cậu muốn gì?

Yến tiến lại gần, giọng rành rọt mà nhẹ như gió biển:

– Tôi từng ngưỡng mộ cậu, Nguyệt. Nhưng rồi cậu lại chọn người khác. Cậu có biết cảm giác bị bỏ rơi không?

Nguyệt im lặng. Khanh chen vào, giọng cứng rắn:

– Đừng đổ lỗi cho người khác. Chính cậu là người gieo rắc tin đồn, khiến chúng tôi bị cô lập.

Yến nhếch môi cười, nước mắt rưng rưng:

– Các cậu nghĩ mình vô tội à? Ở trường này, ai cũng phải trả giá cho lựa chọn của mình. Tôi chỉ đẩy sự thật ra ánh sáng thôi.

Nguyệt nhìn thẳng vào mắt Yến:– Sự thật nào? Hay chỉ là những điều cậu muốn người khác tin?

Yến khựng lại, ánh mắt đau đớn:

– Cậu chưa từng thật sự nhìn tôi, chưa từng hiểu tôi. Từ đầu, cậu chỉ quan tâm cảm xúc của mình.

Khanh bước lên, chắn trước Nguyệt:

– Nếu cậu còn tiếp tục, tôi sẽ nói hết mọi chuyện cho thầy hiệu trưởng biết.

Yến bật cười, giọng lạnh lùng:

– Cậu nghĩ lời một học sinh hệ phổ thông sẽ được tin sao? Ở đây, lời tôi mới là luật.

Nguyệt siết chặt tay, giọng run lên:

– Nếu cậu muốn trả thù, hãy nhắm vào tôi, đừng động đến Khanh.

Yến nhìn Nguyệt, nụ cười buồn bã:

– Tôi chỉ muốn biết cảm giác kiểm soát mọi thứ. Nhưng càng cố giữ, tôi càng mất hết.

Khanh kéo Nguyệt đi, thì Yến gọi với theo:

– Các cậu sẽ không bao giờ thoát khỏi lời đồn đại đâu. Ở trường này, sự thật chỉ là thứ bị bóp méo bởi quyền lực và đố kỵ.

Nguyệt dừng bước, không quay đầu lại:

– Có thể. Nhưng tôi sẽ không để ai điều khiển cuộc đời mình nữa.

Trên đường về, Khanh không nói gì, gió biển thổi mạnh khiến mái tóc nâu tung lên. Đến đoạn vắng, Khanh dừng lại, hỏi khẽ:

– Cậu còn tin mình không?

Nguyệt nhìn Khanh, đôi mắt sâu thẳm ánh lên nỗi buồn:

– Mình muốn tin. Nhưng càng cố, mọi thứ càng rối tung lên.

Khanh nắm lấy tay Nguyệt:

– Đừng để họ chia rẽ chúng ta. Nếu cậu không tin mình, chẳng ai có thể giúp được cả.

Nguyệt rút tay về, giọng nhỏ lại:

– Mình sợ… Sợ phải tin ai đó, rồi lại bị bỏ rơi.

Khanh đứng lặng, bàn tay buông thõng. Bóng hai người đổ dài dưới ánh đèn vàng, khoảng cách như kéo dài mãi.

Sáng hôm sau, trên hành lang đông nghịt, Thu Hà vội chạy theo Nguyệt:

– Nguyệt, chờ mình với!

Nguyệt dừng lại, không quay đầu:

– Có chuyện gì?

Hà thở hổn hển, mắt hoe đỏ:

– Mình nghe nói sắp có đơn tố cáo cậu với Khanh gửi lên ban giám hiệu. Có người có ảnh chụp hai cậu ở sân thượng tối qua.

Nguyệt giật mình, cảm giác lạnh buốt lan khắp người:

– Ai làm vậy?

Hà lắc đầu, nước mắt lưng tròng:

– Mình không biết. Nếu cần, mình sẽ làm chứng cho cậu.

Nguyệt khẽ gật, lòng dậy lên một nỗi bất an khó gọi tên.

Ở sân bóng, Khanh tập ném bóng một mình. Quân tiến lại, ném cho cô quả bóng khác:

– Họ đang bàn nhau tố cáo cậu và Nguyệt đấy. Nếu cậu cần, tôi sẽ lên tiếng.

Khanh cười nhạt:

– Lời tôi chẳng có giá trị gì ở trường này đâu.

Quân ngập ngừng:

– Tôi chỉ không muốn nhìn thấy cậu bị tổn thương.

Khanh nhìn ra biển xanh xa xăm, không đáp. Sóng vỗ đều, như nhắc nhở về những điều không thể tránh khỏi.

Cuối buổi học, Nguyệt ra khỏi lớp thì bị một nhóm học sinh hệ chuyên chặn đường. Dẫn đầu là Yến, phía sau là hai bạn nam cao lớn. Yến tiến lại gần, thì thầm:

– Cậu định phản kháng à? Đừng quên, ở đây mọi thứ đều có thể bị bóp méo.

Nguyệt đáp lạnh lùng:

– Cậu muốn gì?

Yến cười nhạt:

– Đôi khi, im lặng là lựa chọn an toàn nhất.

Nguyệt nhìn thẳng vào mắt Yến:

– Nếu ai cũng im lặng, thì không bao giờ có sự thật.

Yến quay đi, đám đông tản ra, để lại Nguyệt đứng lặng giữa hành lang vắng.

Tối đó, Khanh nằm trên giường, điện thoại rung liên tục với những tin nhắn nặc danh: “Cẩn thận, sắp đến lượt cậu bị đuổi khỏi trường.” Cô ném điện thoại lên giường, ôm đầu. Ngoài cửa, mẹ gọi:

– Khanh, ra ăn cơm đi con.

– Con không đói.

Mẹ lặng lẽ đóng cửa lại. Khanh ngồi bệt xuống sàn, nước mắt trào ra không kìm được.

Đêm ấy, trên mạng xã hội nội bộ trường, một đoạn ghi âm bị phát tán. Tiếng gió biển lẫn trong giọng nữ run run: “Mình sẽ không bỏ cậu. Dù có chuyện gì, mình cũng sẽ ở lại.” Phía dưới là những bình luận độc địa: “Không biết xấu hổ.” “Đuổi học là vừa.” “Hai đứa này bệnh thật rồi.”

Nguyệt nhận được tin nhắn: “Thấy chưa? Đến giờ này còn muốn chống lại tôi không?” Cô ném điện thoại xuống bàn, lòng đau nhói. Cô muốn hét lên, muốn phá vỡ mọi thứ, nhưng chỉ ngồi lặng, mắt ráo hoảnh.

Sáng hôm sau, phòng giáo viên chật kín. Thầy hiệu trưởng – bố của Hải Yến – đích thân gọi Nguyệt và Khanh lên. Hai người ngồi đối diện, không ai nói gì.

Thầy nhìn từng người, giọng nghiêm khắc:

– Hai em có biết hành vi của mình đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng nhà trường không?

Nguyệt ngẩng đầu, đáp dứt khoát:

– Em không làm gì sai. Những gì người khác nói về em là bịa đặt.

Khanh siết chặt tay, giọng run run:

– Nếu nhà trường cần, em sẵn sàng giải thích mọi chuyện.

Thầy lạnh lùng:

– Tôi sẽ cân nhắc hình thức xử lý. Tạm thời, hai em bị đình chỉ tham gia các hoạt động ngoại khóa.

Nguyệt và Khanh lặng lẽ rời đi, mọi ánh mắt ngoài hành lang đều đổ dồn vào họ.

Ra đến cầu thang, Nguyệt dừng lại:

– Nếu cậu muốn dừng lại, mình sẽ không trách.

Khanh quay lại, mắt đỏ hoe:

– Mình không bỏ cuộc. Dù mọi người quay lưng, mình vẫn muốn tin ở cậu.

Nguyệt nhìn Khanh, muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại.

Ở góc hành lang, Thu Hà nép vào tường, mắt ướt. Quân đứng xa, ánh mắt tối sầm, đấm nhẹ vào tường.

Buổi chiều, trong phòng mỹ thuật, Hà ngồi vẽ, nước mắt rơi trên má. Cô vẽ hai bóng người đứng cạnh nhau giữa sóng biển dữ dội. Đột nhiên, cửa bật mở. Hải Yến bước vào, nhìn bức tranh rồi cười nhạt:

– Cậu ngây thơ thật đấy, Thu Hà. Ở trường này, ai tốt bụng cũng chỉ là nạn nhân thôi.

Hà lau nước mắt, đáp khẽ:

– Mình không sợ. Nếu phải chọn, mình sẽ đứng về phía bạn mình.

Yến nhìn Hà, ánh mắt chùng xuống. Cô quay đi, giọng mệt mỏi:

– Đến lúc cậu sẽ hiểu, lòng tốt chẳng cứu được ai đâu.

Đêm xuống, Nguyệt ngồi bên cửa sổ, ánh trăng trải dài trên mặt biển. Điện thoại rung lên: “Sẵn sàng chưa? Trò chơi còn lâu mới kết thúc.” Cô siết chặt điện thoại, quyết tâm dần trỗi dậy.

Ở phía bên kia thành phố, Khanh đứng trên ban công, mắt hướng lên bầu trời sao. Cô nhắn cho Nguyệt: “Dù thế nào, mình cũng không bỏ rơi cậu.” Nguyệt nhìn dòng chữ, mắt cay xè, không nhắn lại.

Sáng sớm, trường học như chìm trong sương mù u ám. Trên bảng tin, một tờ giấy mới: “Tầng sóng ngầm – Bí mật sẽ được phơi bày tối nay. Ai dám đối mặt?” Hàng trăm ánh mắt hướng về Nguyệt và Khanh, chờ đợi một cơn bão thực sự.

Sóng ngầm dưới đáy lòng mỗi người bắt đầu cuộn lên, dữ dội hơn bao giờ hết.