Sóng Ngầm Sân Trường

Chương 15: Bí Mật Của Hải Yến

Bầu trời đêm trên sân trường phủ một màu xám lạnh, ánh trăng nhòa nhạt sau tầng mây dày. Bên dãy phòng học cũ, Thu Hà lặng lẽ đi giữa lối nhỏ lát đá, đôi vai khẽ run trong gió biển cuối mùa. Tiếng lá xào xạc và mùi muối mằn mặn theo từng cơn gió phả qua, khiến bước chân cô chậm lại. Đèn vàng hắt xuống bậc thềm phủ rêu, soi rõ bóng dáng nhỏ nhắn, ngập ngừng nơi góc khuất.

Tiếng nói khe khẽ vang lên từ phía phòng hội học sinh, nơi lẽ ra giờ này đã tắt đèn. Thu Hà ngẩng đầu, ngạc nhiên. Sự tò mò lấn át nỗi sợ, cô nép sát vào tường, nín thở lắng nghe. Qua khe cửa, hai bóng người hiện rõ dưới ánh sáng yếu ớt: Trần Hải Yến đứng thẳng, dáng điềm tĩnh nhưng hơi căng thẳng; đối diện là Phạm Minh Quân, ngồi phệt trên ghế, ánh mắt lơ đãng song lại ẩn chứa gì đó khó đoán.

Quân nhấc chân lên bàn, cười nửa miệng:

– Cậu có vẻ căng thẳng quá rồi đấy, Yến. Tưởng mọi chuyện trong tầm tay mà?

Yến khoanh tay, không quay lại, giọng sắc lạnh:

– Đừng tỏ ra như cậu vô can. Tôi biết ai là người đẩy tin đồn đi xa nhất.

Quân bật cười, cái cười khô khốc:

– Tin đồn ở trường này cũng như gió biển thôi, ai chẳng thích ngửi? Nhưng cậu mới là người chơi với lửa, đừng quên điều đó.

Hải Yến xoay người, đôi mắt ánh lên tia lạnh lùng, chất chứa nỗi mệt mỏi:

– Cậu nói hay lắm. Nhưng Quân, cậu thật sự muốn họ bị cuốn vào sóng ngầm, hay chỉ vì không chịu nổi khi thấy Khanh và Nguyệt bên nhau?

Quân nhún vai, giọng chùng xuống:

– Tôi chẳng phải thánh. Nhưng tôi cũng không muốn ai bị tổn thương chỉ vì những trò chơi quyền lực. Cậu làm quá rồi đấy, Yến.

Yến cười nhạt, đôi môi run lên khe khẽ:

– Không phải ai cũng kiểm soát được cảm xúc của mình đâu, Quân. Nhất là khi thứ mình muốn lại nằm ngoài tầm với. Cậu biết cảm giác ấy không?

Một khoảng lặng kéo dài. Quân nhìn Yến, trong mắt thoáng buồn:

– Cậu thích Nguyệt thật à?

Thu Hà nín thở, tim đập loạn nhịp. Ngoài trời, sóng biển rì rào, hòa vào cơn hồi hộp trong lồng ngực cô.

Yến khẽ gật đầu, giọng nhỏ và dằn từng tiếng:

– Từ lớp mười, tôi đã bị hút về phía Nguyệt. Cô ấy cứ như ánh trăng lạnh – đẹp, xa, không bao giờ thuộc về mình. Tôi từng nghĩ, chỉ cần cố gắng, chỉ cần hoàn hảo, sẽ có ngày cô ấy ngoảnh lại nhìn tôi. Nhưng rồi, Nguyệt chọn Vân Khanh. Một người đối lập hoàn toàn với tôi.

Quân khẽ thở dài:

– Không phải ai cũng chọn người giống mình, Yến. Và Nguyệt, nếu tôi đoán không nhầm, cũng chưa từng thật sự tin tưởng ai.

Yến ngẩng lên, mắt long lanh ánh nước, nhưng giọng nói vẫn lạnh tanh:

– Tôi biết. Tôi đã thử mọi cách – cả những trò thấp hèn nhất – chỉ để cô ấy chú ý đến mình. Nhưng càng cố, tôi càng xa cô ấy hơn. Đôi khi, tôi nghĩ nếu không có Khanh, Nguyệt sẽ chẳng còn ai để dựa vào ngoài tôi.

Quân lặng im, rồi bất ngờ hỏi:

– Nếu có thể làm lại, cậu sẽ chọn cách khác chứ?

Yến cắn môi, ánh mắt phức tạp:

– Tôi không biết. Ở trường này, những người khác biệt sẽ bị nghiền nát. Nếu tôi nói ra, chỉ càng làm Nguyệt xa lánh tôi hơn thôi.

Bên ngoài, Thu Hà bấu chặt quai túi, lòng rối bời. Những mảnh ký ức về ánh nhìn của Yến dành cho Nguyệt, những lần Yến cố tình tạo khoảng cách, những lời bóng gió, tất cả đột ngột ghép lại thành một bức tranh mới.

Quân phá vỡ im lặng:

– Thôi, cậu về đi. Kẻo lại thành chủ đề cho đám học sinh trực nhật. Đừng quên, mặt nạ nào cũng có ngày nứt.

Yến liếc Quân, môi mím chặt:

– Cậu thì không cần mặt nạ à?

Quân cười nhạt, nhún vai:

– Tôi cũng sợ bị bỏ lại phía sau, chỉ khác là tôi không đủ khéo để che giấu.

Tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên. Yến rút máy, giọng dịu hẳn:

– Dạ, con chuẩn bị về… Vâng, con ổn mà.

Cô tắt máy, quay lại, giọng trở nên dè chừng:

– Cậu đừng can dự nữa, Quân. Nếu không muốn bị cuốn vào, hãy im lặng.

Quân đứng dậy, tay đút túi quần, đi ra cửa:

– Tôi chẳng sợ sóng ngầm. Tôi chỉ sợ mình vô hình thôi.

Tiếng bước chân dần xa, chỉ còn lại bóng Yến in dài trên nền gạch. Thu Hà rụt rè lùi lại, trái tim đập mạnh như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Cô chậm rãi quay về ký túc, đầu óc quay cuồng giữa những bí mật vừa hé lộ. Hình ảnh Yến – lạnh lùng, kiểm soát, nhưng bên trong lại chất chứa nỗi đau thầm kín – không ngừng ám ảnh cô.

*

Sáng hôm sau, trường học chìm trong không khí căng thẳng. Tin đồn về mối quan hệ “bất thường” giữa Nguyệt và Khanh lan nhanh như lửa gặp gió. Những ánh mắt dõi theo, những lời thì thầm, những bức ảnh chụp lén truyền tay nhau trên nhóm chat kín. Lớp học trở thành chiến hào, hành lang là sân khấu của những lời xì xào.

Nguyệt bước vào lớp, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng đôi mắt u tối hơn mọi ngày. Khanh đi cạnh, mặt cau có, vai gồng lên như muốn gánh hết mọi sóng gió. Thu Hà ngồi lặng ở cuối lớp, dõi theo từng cử chỉ của Nguyệt. Cô muốn nói gì đó, muốn an ủi hay bảo vệ, nhưng nỗi sợ cứ níu chân cô lại.

Giờ ra chơi, Thu Hà lấy hết dũng khí bước đến chỗ Nguyệt.

– Nguyệt này… cậu ổn chứ?

Nguyệt liếc nhìn Hà, đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ đêm:

– Tôi quen rồi. Ở nơi này, càng trốn tránh, sóng ngầm càng đuổi theo.

Thu Hà chợt thấy thương cho Nguyệt – người luôn khoác lớp vỏ lạnh lùng để tự bảo vệ mình, nhưng lại cô đơn đến nhường ấy.

Khanh từ ngoài cửa sổ ló đầu vào, gọi lớn:

– Nguyệt, ra sân tập đi! Tôi đợi cậu!

Giọng Khanh vang lên đầy sức sống, xua đi u ám trong lớp. Nguyệt thoáng cười, khoác túi lên vai, khẽ nói với Hà:

– Cậu đừng lo. Ở trường này, ai cũng có bí mật riêng.

*

Buổi chiều, mây xám kéo về, gió biển thổi mạnh. Trên sân bóng, Khanh ném bóng liên tục, từng cú như trút cả bực dọc vào không khí. Nguyệt ngồi trên khán đài, mắt dõi theo Khanh, lòng trào lên cảm giác vừa muốn bảo vệ, vừa sợ làm người kia tổn thương.

Giờ giải lao, Khanh chạy lại, đưa cho Nguyệt chai nước:

– Uống đi, đừng để bọn kia làm cậu sợ.

Nguyệt nhận lấy, uống một ngụm, rồi khẽ hỏi:

– Nếu một ngày tôi không còn mạnh mẽ, cậu có bỏ tôi không?

Khanh ngẩn ra, rồi phá lên cười:

– Ngốc, tôi chỉ bỏ cậu nếu cậu bắt tôi làm bài tập Toán cả đời thôi.

Nguyệt bật cười, nụ cười nhẹ như gió biển, xóa nhòa mọi nỗi sợ trong mắt.

*

Đêm xuống, Thu Hà trằn trọc không ngủ được. Những lời của Yến vang vọng trong đầu, day dứt không nguôi. Sau nhiều lần đắn đo, cô nhắn cho Yến:

“Hải Yến, mình muốn gặp cậu. Có chuyện cần nói.”

Chưa đầy một phút sau, Yến trả lời:

“Gặp ở phòng tranh, 21h.”

*

Phòng tranh nằm biệt lập ở cuối hành lang tầng ba. Đèn vàng hắt lên những bức vẽ dở dang, không gian yên tĩnh đến lạ lùng. Thu Hà đẩy cửa, bước vào, thấy Yến đã ngồi sẵn, dáng lặng lẽ, tay lật từng trang sổ.

– Yến… Tối qua mình nghe được chuyện của cậu với Quân.

Yến ngước lên, ánh mắt lạnh lùng:

– Vậy thì sao?

– Mình… không cố ý. Nhưng mình nghĩ, nếu cậu nói ra với Nguyệt, mọi thứ có thể khác…

Yến bật cười, tiếng cười sắc như lưỡi dao:

– Cậu nghĩ ở trường này, thứ tình cảm ấy sẽ được chấp nhận à? Nếu tôi nói ra, mọi thứ chỉ tệ hơn thôi. Không ai muốn thành trò cười, càng không muốn bị coi là “khác người”.

Thu Hà khẽ thì thầm:

– Nhưng giữ mãi trong lòng, có khi càng đau hơn.

Yến im lặng, rồi trầm giọng:

– Có những bí mật nên được chôn dưới đáy biển. “Tầng sóng ngầm” không dành cho kẻ yếu. Nếu Nguyệt biết tôi từng thích cô ấy, cậu nghĩ cô ấy sẽ nhìn tôi thế nào? Thương hại, hay khinh bỉ?

– Nguyệt không phải người như vậy, – Thu Hà lắc đầu. – Mình tin cậu ấy sẽ hiểu.

Yến nhíu mày, mắt ánh lên tia giận:

– Cậu chẳng biết gì cả. Nguyệt chỉ quan tâm đến Khanh thôi. Với cô ấy, tôi chưa từng tồn tại.

Thu Hà ngập ngừng, rồi nói khẽ:– Nhưng cậu không cần phải một mình chống lại tất cả đâu.

Yến đứng dậy, thu dọn đồ, lưng thẳng tắp:

– Ở trường này, ai cũng chỉ có một mình thôi, Hà à. Đừng kể chuyện này cho ai. Nếu không, cậu cũng sẽ bị “sóng ngầm” nhấn chìm.

Cánh cửa khép lại, để lại Thu Hà ngồi lặng giữa căn phòng vắng, nước mắt rơi lúc nào không hay.

*

Ngày hôm sau, tin đồn về Nguyệt và Khanh bùng lên dữ dội. Nhóm chat kín truyền tay nhau ảnh hai người đi dưới ánh trăng, kèm những bình luận cay độc. Trong giờ học, Nguyệt nhận được mảnh giấy nhỏ giấu trong sách:

“Cẩn thận. Tầng sóng ngầm bắt đầu chuyển động rồi.”

Cô ngẩng lên, chạm phải những ánh mắt tò mò, dè chừng. Khanh ngồi phía cuối lớp, tay nắm chặt bút, mắt đỏ hoe. Thu Hà quan sát, dự cảm điều chẳng lành.

*

Cuối buổi, Thu Hà tìm gặp Quân ở sân bóng. Quân ném bóng vào rổ, mồ hôi lấm tấm trên trán.

– Quân, mình muốn hỏi cậu chuyện tối qua với Yến. Tại sao cậu giúp Yến che giấu mọi chuyện? Cậu không thấy như vậy là tàn nhẫn với Nguyệt và Khanh à?

Quân ngồi xuống, thở dài:

– Tôi chẳng giúp ai cả. Ở trường này, ai cũng tự lo cho mình. Nếu không muốn bị “dìm”, tốt nhất nên tránh xa rắc rối.

– Nhưng nếu ai cũng im lặng, mọi chuyện sẽ không bao giờ thay đổi, – Thu Hà nói, ánh mắt kiên quyết.

Quân cười nhạt:

– Đó là lựa chọn của cậu. Nhưng nhớ, đừng để mình bị sóng cuốn trôi.

Thu Hà quay đi, lòng nặng trĩu. Cô biết, nếu tiếp tục im lặng, cô sẽ mãi là cái bóng trong câu chuyện của người khác.

*

Đêm đó, Thu Hà ngồi bên bàn học, viết đi viết lại một bức thư, cuối cùng chỉ để lại một dòng:

“Nguyệt, có những điều cậu cần biết. Gặp mình ở phòng tranh, 21h.”

*

Đúng hẹn, Nguyệt xuất hiện, dáng mảnh mai, ánh mắt mệt mỏi. Thu Hà run rẩy đưa cho Nguyệt cuốn sổ phác thảo của Yến mà cô tình cờ nhặt được. Trong đó, những ký họa chân dung Nguyệt hiện lên, xen kẽ là những dòng chữ nguệch ngoạc, đau đớn:

“Ước gì tôi đủ can đảm nói ra…”, “Nếu không có Khanh, liệu Nguyệt có nhìn tôi?”, “Tại sao phải là cô ấy?”

Nguyệt lật từng trang, sắc mặt trắng bệch.

– Cậu lấy cái này ở đâu?

Thu Hà thành thật kể lại mọi chuyện. Khi nghe đến đoạn Yến thừa nhận tình cảm đơn phương, Nguyệt im lặng rất lâu, mắt tối lại.

– Cậu nghĩ sao?

– Mình nghĩ Yến không xấu, chỉ là quá cô đơn, giống như cậu thôi.

Nguyệt khẽ cười, tiếng cười nghèn nghẹn:

– Ai cũng cô đơn. Nhưng không phải ai cũng chọn cách làm tổn thương người khác để được chú ý.

– Cậu… sẽ làm gì? – Thu Hà lo lắng.

Nguyệt nhìn ra cửa sổ, giọng trầm xuống:

– Tôi sẽ gặp Yến. Có những thứ cần phải kết thúc, trước khi mọi chuyện đi quá xa.

*

Tối hôm đó, Nguyệt nhắn tin hẹn Yến ra bãi biển phía sau trường – nơi hai người từng chia sẻ những bí mật thời cấp hai. Gió thổi mạnh, cát lạo xạo dưới chân. Yến khoác áo, mắt ánh lên cảnh giác khi thấy Nguyệt đứng chờ trên nền cát trắng.

Hai người im lặng, chỉ có tiếng sóng vỗ bờ.

Nguyệt lên tiếng trước, giọng bình thản:

– Tôi biết hết rồi. Về cuốn sổ, về những tin đồn, về lý do thật sự của cậu.

Yến siết chặt quai túi, cố giữ vẻ lạnh lùng:

– Thì sao? Cậu định làm gì? Tố cáo tôi? Hay kể cho cả trường nghe tôi từng thích cậu?

Nguyệt lắc đầu, mắt dịu lại:

– Không. Tôi chỉ muốn biết tại sao. Nếu cậu nói sớm hơn, có thể mọi thứ đã khác.

Yến bật cười, nước mắt rơi không kiểm soát:

– Nói ra để làm gì? Để bị cười, bị coi là quái dị à? Để cậu thương hại tôi?

Nguyệt tiến lại, đặt tay lên vai Yến:

– Không ai có quyền chê cười tình cảm của người khác. Nhưng cậu đã chọn cách tổn thương tôi, tổn thương cả Khanh. Cậu biết không, tôi cũng từng rất cô đơn. Nhưng tôi không muốn biến mình thành kẻ thao túng cảm xúc của người khác.

Yến cúi đầu, vai run lên:

– Tôi xin lỗi… Tôi thật sự không biết phải làm gì nữa.

Nguyệt nhẹ nhàng:

– Tha thứ cho mình còn khó hơn tha thứ cho người khác. Nhưng mọi chuyện chưa kết thúc đâu, Yến à. “Tầng sóng ngầm” vẫn chưa lộ diện. Những gì cậu làm chỉ là bề nổi thôi.

Yến ngẩng lên, mắt đỏ hoe:

– Cậu định làm gì?

Nguyệt nhìn ra xa, nơi sóng biển hòa vào bóng tối:

– Tôi sẽ không trốn nữa. Nếu phải trả giá, tôi sẽ tự đối mặt.

Yến lùi lại, giọng run run:

– Nếu cậu dám vạch trần “tầng sóng ngầm”, cậu sẽ mất tất cả đấy, Nguyệt.

Nguyệt mỉm cười buồn:

– Có những thứ xứng đáng để đánh đổi. Tình cảm thật sự không cần phải giấu giếm.

Gió biển thổi mạnh, cuốn bay những lời chưa kịp nói. Yến quay lưng đi, bóng cô nhỏ dần trên bờ cát. Nguyệt đứng lặng, trong lòng vừa nhẹ nhõm, vừa đau đớn.

*

Đêm ấy, trong phòng ký túc, Nguyệt nhận được tin nhắn nặc danh:

“Cô nghĩ mình đã thắng à? Sóng ngầm chỉ mới bắt đầu. Cẩn thận với những gì cô sắp đối mặt.”

Cô lặng lẽ nhìn màn hình, lòng dậy sóng. Bên ngoài, bóng Khanh thấp thoáng ngoài cửa. Nguyệt mở cửa, ánh mắt kiên định:

– Tôi cần nói chuyện với cậu.

Khanh bước vào, lo lắng:

– Có chuyện gì vậy?

Nguyệt đưa điện thoại cho Khanh xem tin nhắn. Khanh đọc xong, siết chặt tay Nguyệt:

– Không sao đâu. Có tôi ở đây, cậu không phải sợ gì hết.

Nguyệt khẽ cười, lần đầu để lộ sự yếu đuối:

– Tôi chỉ sợ khi mọi bí mật bị phơi bày, cậu sẽ hối hận vì ở cạnh tôi.

Khanh ôm chặt Nguyệt, thì thầm:

– Tôi sẽ không bỏ cậu. Dù có chuyện gì xảy ra, tôi vẫn ở đây.

Bên ngoài, sóng biển không ngừng vỗ bờ. Trong lòng Nguyệt, một tầng sóng ngầm khác bắt đầu chuyển động – vừa dữ dội, vừa dịu dàng.

*

Ở hành lang khu ký túc, Hải Yến đứng lặng, trong tay cầm cuốn sổ phác thảo cũ. Nước mắt rơi xuống trang giấy, loang lổ những nét chì chưa khô. Một tin nhắn đến, chỉ vỏn vẹn một dòng:

“Đã đến lúc bắt đầu giai đoạn hai. Chuẩn bị đi.”

Yến nắm chặt điện thoại, ánh mắt lóe lên quyết liệt.

*

Bên kia sân trường, Quân ngồi một mình trên khán đài, mở lại đoạn ghi âm cuộc nói chuyện với Yến, nét mặt đăm chiêu, ánh mắt xoáy sâu vào bóng tối.

Cùng lúc đó, trong một căn phòng tối, nhóm học sinh đeo mặt nạ lặng lẽ họp bàn. Trên bảng, dòng chữ nguệch ngoạc: “Tầng sóng ngầm – Phán xét.”

Tiếng cười lạnh lẽo vang lên, như lời báo hiệu cho một cơn bão mới sắp ập đến.

*

Đêm bao phủ ngôi trường ven biển. Trong bóng tối, sóng ngầm vẫn cuộn trào, chờ ngày vỡ bờ.