Sóng Ngầm Sân Trường

Chương 10: Vết Thương Lộ Máu

Ánh nắng đầu ngày chiếu xiên qua tán cây phượng, rải xuống sân trường những vệt vàng nhạt lẫn trong tiếng sóng biển xa xa. Khu nhà đa năng hôm nay ồn ào hơn mọi khi. Bên trong, mùi keo, giấy bìa, màu nước quyện vào nhau, tạo nên thứ không khí nửa gấp gáp, nửa phấn khích của những ngày cuối cùng trước khi dự án giao lưu giữa hai hệ được trình bày.

Nguyệt ngồi cuối dãy bàn, trước mặt là đống giấy màu, dao rọc, mô hình vật lý chưa hoàn thiện. Cô chăm chú đo đạc, cắt dán, từng động tác dứt khoát, sắc nét. Vầng trán trắng nổi bật dưới mái tóc dài thẳng mượt. Đôi mắt sâu thẳm của cô lặng lẽ quan sát mọi thứ xung quanh, như luôn đề phòng một điều gì đó không gọi thành tên.

Khanh bước vào, áo đồng phục cột ngang eo, tóc ngắn lòa xòa, trên trán còn vương mồ hôi. Cô vừa kết thúc buổi tập bóng rổ, chạy thẳng sang hỗ trợ dự án. Vừa đặt hộp đinh xuống bàn, Khanh đã nhìn thấy Nguyệt đang loay hoay với dao kéo. Cô tiến lại gần, nhỏ nhẹ:

– Để tôi làm phần này cho. Cậu tập trung vẽ đi, tay cậu khéo hơn mà.

Nguyệt ngẩng lên, ánh mắt thoáng ngập ngừng, rồi gật đầu. Cô nhích sang một bên, nhường chỗ cho Khanh. Trong khoảnh khắc, giữa hai người bỗng dưng có một nhịp thở chung – yên lặng, ngầm hiểu, không cần lời.

Ở phía xa, Hải Yến vừa đặt chân vào phòng đã dừng lại. Đôi mắt sắc lạnh lia nhanh về phía Nguyệt và Khanh, khóe môi hơi mím lại. Yến đứng lặng một lúc, bàn tay siết chặt điện thoại, ánh nhìn tối sầm. Không ai chú ý, nhưng ở góc sâu trong mắt cô, một làn sóng ghen tức đang cuộn trào.

Phạm Minh Quân cũng có mặt, dựa lưng vào bậc thềm sát cửa sổ, tay xoay quả bóng rổ trên đầu ngón tay. Cậu nhìn qua chỗ Nguyệt và Khanh, ánh mắt lấp lánh bất an xen lẫn bực bội. Quân vốn hay cười cợt, nhưng hôm nay khuôn mặt lại trầm hẳn, từng cái liếc đều mang theo khó chịu.

Thu Hà chạy vào, ôm một chồng giấy màu cao quá đầu, thở hổn hển:

– Nguyệt, đừng dùng dao rọc giấy cũ nhé, c** ** lưỡi bị lệch rồi đấy!

Nguyệt không ngẩng lên, đáp khẽ:

– Không sao đâu, mình quen rồi.

Cô tiếp tục cắt, mắt vẫn dán vào bản vẽ. Đột ngột, một tiếng “xoẹt” nhỏ vang lên. Lưỡi dao trượt, cắt sượt qua ngón trỏ của Nguyệt. Máu rỉ ra, đỏ tươi trên giấy trắng. Nguyệt khựng lại, nhíu mày, bàn tay trái co lại bản năng. Cô không kêu đau, chỉ lặng lẽ rút khăn giấy trong túi, ép chặt vết thương.

Khanh nhận ra đầu tiên. Đang cặm cụi đóng đinh, cô quay sang, giọng gấp gáp:

– Đưa tôi xem nào!

Nguyệt hơi lùi lại theo phản xạ, nhưng Khanh đã kịp nắm lấy tay cô. Bàn tay Khanh cứng cáp, ấm và chắc chắn. Cô xoay nhẹ ngón tay bị cắt, cau mày:

– Chảy máu rồi này! Sao lại cẩu thả thế?

Nguyệt hơi đỏ mặt, ánh mắt tránh đi, cố giữ vẻ điềm tĩnh:

– Không nghiêm trọng đâu, chỉ là vết xước nhỏ thôi.

– Đừng cố chịu nữa, để tôi xử lý. – Khanh dứt khoát kéo Nguyệt về phía bàn y tế tạm, mặc cho những ánh mắt tò mò đang hướng về phía họ.

Khanh lấy bông gòn, cồn sát trùng và băng cá nhân. Động tác của cô vụng về nhưng lại hết sức cẩn thận, như sợ làm đau thêm. Cô thổi nhẹ lên vết cắt trước khi chấm cồn, động tác ấy khiến Nguyệt giật mình, một luồng cảm xúc lạ lẫm tràn lên, vừa ấm áp vừa run rẩy.

Giữa tiếng ồn ào, mọi thứ như chậm lại. Ánh mắt hai người chạm nhau, trong chốc lát chỉ còn lại tiếng tim đập mạnh trong lồng ngực. Nguyệt cảm giác những phòng bị bên trong mình như tan ra từng chút.

Hải Yến tiến lại gần, giọng nói nhẹ nhưng sắc lạnh:

– Nguyệt à, cậu từ bao giờ yếu đuối thế? Một vết xước nhỏ cũng phải có người chăm sóc rồi à?

Nguyệt ngẩng lên, đôi mắt tối lại. Khanh vẫn giữ tay Nguyệt, đáp trả bằng ánh nhìn không kém phần sắc sảo:

– Ai mà chẳng có lúc sơ ý. Nếu lo lắng thì vào giúp đi, đừng đứng ngoài chỉ trích.

Yến bật cười nhạt, mắt lướt qua hai bàn tay còn nắm chặt, rồi quay đi. Cô buông một câu đủ để mọi người nghe thấy:

– Ở trường này, mọi chuyện đều có người dõi theo đấy. Cẩn thận, đừng để bị hiểu lầm.

Không khí trong phòng bỗng đặc quánh. Thu Hà lo lắng tới bên Nguyệt:

– Để mình lấy thêm băng nhé? Cậu đau lắm không?

– Không sao đâu, cảm ơn Hà. – Nguyệt đáp, cố lấy lại vẻ bình thản.

Khanh thả tay ra, nhưng vẫn đứng sát cạnh Nguyệt, như một bức tường nhỏ ngăn cách mọi xầm xì. Quân từ phía sau bước tới, giọng đầy khó chịu:

– Khanh, có cần làm quá lên vậy không? Chỉ là vết thương nhỏ thôi mà…

– Cậu có vấn đề gì à? – Khanh hỏi lại, mắt không rời khỏi Nguyệt.

– Không có gì. – Quân lảng tránh, rồi quay đi, bàn tay bóp chặt quả bóng.

Không khí căng như dây đàn, chỉ chực đứt bất cứ lúc nào. Thu Hà lúng túng chen vào, cố gắng kéo mọi người trở lại công việc:

– Thôi, đừng căng thẳng. Mình nghĩ ai cũng mệt rồi, nên tập trung làm cho xong.

Nguyệt ngồi xuống, nhìn bàn tay đã băng lại, vệt máu hồng nhạt hiện dưới lớp băng trắng. Cô chợt thấy lòng mình lặng đi, mọi phòng vệ mệt mỏi như vừa bị xé một lỗ nhỏ, nơi hơi ấm của Khanh còn vương lại.

Bên kia, Hải Yến đứng với nhóm bạn thân, thì thầm đủ cho vài người nghe:

– Đúng là biết cách gây chú ý. Lúc nào cũng diễn vai yếu đuối để người ta thương hại.

Những tiếng cười rì rầm vang lên. Nguyệt nghe rõ, nhưng chỉ mím môi, không đáp. Khanh liếc nhìn Yến, ánh mắt ngầm gửi đi lời cảnh cáo.

Công việc tiếp tục trong bầu không khí căng thẳng. Khanh lặng lẽ đặt một ly nước trước mặt Nguyệt:

– Uống chút đi, đỡ choáng.

Nguyệt nhìn cô, mắt ngập ngừng. Lần đầu tiên, cô không biết nên nói gì, chỉ khẽ gật đầu, bàn tay run nhẹ khi đón lấy ly nước. Giữa những xáo trộn, chỉ riêng sự quan tâm ấy đủ khiến mọi bức tường trong cô rung lên.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng đã nhạt dần, gió biển lùa qua khe cửa, mang theo vị mặn và tiếng sóng. Nguyệt nhìn ra xa, lòng chùng xuống. Cô nghĩ đến lời nhắn đêm trước – “Cẩn thận. Mọi chuyện đều bị theo dõi.” – và những ánh mắt quanh mình, xen lẫn giữa quan tâm, tò mò và ác ý.

Khanh ngồi sát lại, giọng nhỏ vừa đủ nghe:

– Đừng để ý lời họ nói. Chỉ cần biết mình làm gì là được.

Nguyệt im lặng, mắt nhìn xuống bàn tay còn băng trắng. Một cảm giác bất lực dâng lên: Liệu cô có thể dựa vào người khác, hay tất cả chỉ là ảo ảnh mong manh?

Chiều buông xuống, công việc dần hoàn tất. Cả nhóm giải tán, chỉ còn Nguyệt và Khanh ở lại sắp xếp đạo cụ. Khanh vừa lau vết máu khô trên bàn vừa hỏi nhỏ:

– Tay còn đau không?

– Không. Chỉ hơi rát thôi.

– Lúc nãy, cậu có sợ không?

Nguyệt ngẩn ra, rồi lắc đầu, giọng khẽ khàng:

– Tôi không sợ đau. Chỉ sợ bị mọi người nhìn chằm chằm.

Khanh dừng tay, ánh mắt dịu đi:

– Có tôi ở đây, cậu không cần sợ ai cả.

Nguyệt nhìn vào mắt Khanh, thấy trong đó một điều gì rất thật. Cô muốn nói gì đó, nhưng không thể. Cuối cùng chỉ thốt lên:

– Cảm ơn cậu.

Khanh cười, nụ cười rất nhẹ, nhưng ấm áp:

– Cậu cảm ơn tôi nhiều quá rồi đấy.

– Tôi… chưa quen có người quan tâm.

Khanh nhìn cô, giọng nghiêm lại:

– Vậy hãy tập quen dần đi.

Câu nói ấy, ngắn ngủi nhưng vang vọng mãi. Nguyệt ngồi lặng, nghe tim mình đập rộn rã, cảm giác vừa lạ lẫm, vừa muốn níu giữ.

Thu Hà xuất hiện ở cửa, mắt sáng lên khi thấy hai người vẫn bên nhau:

– Hai cậu còn ở đây à? Mọi người ra ngoài hết rồi.

Khanh đứng dậy:

– Tụi mình dọn nốt thôi. Cậu về trước đi.

Thu Hà gật đầu, liếc nhìn Nguyệt lo lắng:

– Nguyệt, cậu ổn chưa?

– Ổn rồi, cảm ơn Hà.Cô đi ngang qua Hải Yến, đang tựa lưng vào tường, mắt dõi theo từng động tác của Khanh và Nguyệt, môi mím chặt, sắc mặt càng lúc càng tối.

Trời chuyển tối nhanh chóng. Dãy hành lang vắng lặng, chỉ còn ánh đèn vàng nhạt le lói. Khanh và Nguyệt cùng nhau khóa cửa phòng đa năng, lặng lẽ sánh bước. Ra đến cổng trường, Nguyệt dừng lại, quay sang Khanh:

– Cậu về đi, tôi tự về được.

Khanh không đáp, chỉ nói:

– Tôi chờ cậu lên xe đã.

Một chiếc taxi đỗ lại. Nguyệt mở cửa, định bước vào thì Khanh chợt giữ tay cô lại. Ánh mắt Khanh sâu và khó đoán:

– Cẩn thận nhé.

Nguyệt nhìn vào mắt Khanh, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác không tên. Cô khẽ gật đầu, rồi bước vào xe. Qua cửa kính, cô thấy Khanh vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn theo cho đến khi xe khuất hẳn.

Đêm xuống, căn phòng nhỏ của Nguyệt chìm trong im lặng. Cô ngồi bên bàn học, bàn tay trái đặt lên phím đàn, ngón trỏ vẫn băng trắng. Thử nhấn một nốt, âm thanh vang lên khô khốc, lạc lõng. Trong đầu, hình ảnh Khanh cúi sát chăm sóc, những lời nói dịu dàng nhưng cứng rắn, cứ lặp đi lặp lại.

Cô cầm điện thoại, lướt qua những tin nhắn vô vị. Chỉ có một tin lạ bật lên: “Cẩn thận. Đừng để ai lợi dụng vết thương của cậu.” Tim Nguyệt đập mạnh. Cô đọc đi đọc lại, lòng dấy lên linh cảm bất an, rồi tắt máy, ngồi lặng bên cây đàn, lòng ngổn ngang.

Ở một nơi khác, trong phòng ngủ sang trọng, Hải Yến ngồi trước gương, gương mặt lạnh băng. Cô lướt qua những bức ảnh chụp cảnh Khanh băng bó tay cho Nguyệt, gửi đi một tấm kèm dòng chữ: “Đúng là biết diễn.” Phía bên kia lập tức hồi đáp: “Cứ để họ tự phơi bày. Kế hoạch tiếp theo sẽ bắt đầu.”

Yến gục đầu xuống bàn, hai tay ôm lấy trán. Cơn ghen tức, bực bội và bất lực hòa trộn, khiến lòng cô như bị bóp nghẹt. Cô không biết mình muốn gì nữa: Muốn Nguyệt đau khổ, hay muốn mọi chuyện quay lại như xưa?

Sáng chủ nhật, tin đồn lan nhanh khắp trường. Ảnh chụp cảnh Khanh băng bó cho Nguyệt xuất hiện trên diễn đàn “sóng ngầm” – nơi mọi lời đồn đều bắt đầu. Chú thích ác ý: “Người giỏi cũng biết làm mình yếu đúng lúc nhỉ? Có ai thấy gì bất thường không?”

Bình luận nối tiếp bình luận, có người bênh, có kẻ mỉa mai, đa số chỉ tò mò. Nguyệt và Khanh bỗng trở thành chủ đề nóng nhất. Nguyệt đọc tin, đầu óc choáng váng. Cô hiểu, chỉ người trong nhóm mới chụp được ảnh rõ như vậy. Cô quay sang Khanh, vừa bước tới, mặt đầy lo lắng:

– Cậu thấy rồi chứ?

Khanh đưa điện thoại, môi mím chặt:

– Để tôi xử lý.

– Không cần, tôi quen rồi.

– Nhưng cậu không phải chịu một mình nữa.

Nguyệt nhìn Khanh, mắt rưng rưng. Dù cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, cô vẫn không thể che giấu sự yếu đuối trước người này.

– Nếu tôi không chịu nổi, cậu sẽ làm gì?

Khanh không nói, chỉ siết nhẹ tay Nguyệt, ánh mắt kiên định:

– Tôi sẽ ở lại, dù cậu có muốn hay không.

Câu nói như mỏ neo kéo Nguyệt khỏi cơn bão trong lòng. Cô gật đầu, nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay băng trắng.

Trong lớp học, không khí nặng nề. Mọi ánh mắt đều hướng về phía Nguyệt mỗi khi cô bước vào. Khanh luôn đi cạnh, ánh mắt thách thức mọi lời bàn tán. Hải Yến ngồi ở dãy trên, không nói gì, chỉ mím môi, mắt liếc về phía sau. Quân ngồi cạnh cửa sổ, chân gác lên bàn, mắt nhìn ra ngoài, khuôn mặt lầm lì.

Giờ ra chơi, Nguyệt ra hành lang. Khanh đi sát bên, không rời nửa bước. Thu Hà chạy theo, thì thầm:

– Nguyệt, cậu đừng buồn nhé. Mọi người chỉ tò mò thôi, rồi sẽ quên nhanh thôi mà.

Nguyệt cười gượng:

– Mình không sao. Cảm ơn Hà.

Khanh nhìn Thu Hà, ánh mắt cảm kích. Rồi quay sang Nguyệt, khẽ nói:

– Đừng cố tỏ ra không sao nữa.

Nguyệt im lặng. Cô không biết phải làm thế nào để mọi thứ trở lại bình thường.

Quân bất ngờ xuất hiện, đứng chắn lối đi. Giọng cậu gằn lại:

– Khanh, cậu có thể để người khác yên được không? Lúc nào cũng dính lấy Nguyệt, cậu nghĩ người ta không khó chịu à?

Khanh sững lại, đáp trả ngay:

– Cậu đang nói với ai đấy?

– Với cả hai. – Quân liếc Nguyệt, mắt cay cú – Có lẽ cậu ấy cũng chẳng muốn vướng vào rắc rối vì cậu đâu.

Nguyệt nhìn Quân, ánh mắt bình thản nhưng kiên quyết:

– Tôi tự quyết định được. Nếu cậu có vấn đề, nói thẳng với tôi.

Quân nheo mắt, định nói gì đó nhưng Thu Hà kịp kéo cậu lại, nhỏ giọng:

– Thôi đi Quân. Đừng làm mọi chuyện tệ hơn.

Quân hất tay Thu Hà, bỏ đi, mặt đỏ gay. Khanh nhìn theo, mắt tối lại:

– Đừng để ý đến cậu ta.

Nguyệt khẽ lắc đầu, ánh mắt xa xăm. Trong lòng cô, mọi thứ như sắp vỡ tung, những lớp sóng ngầm rục rịch nổi lên.

Tối ấy, khi đã về phòng, Nguyệt phát hiện một phong thư nhét qua khe cửa. Trên giấy chỉ có dòng chữ: “Cẩn thận với bạn của mình. Không phải ai cũng thật lòng.”

Cô cầm tờ giấy, lòng dấy lên nỗi lo lắng. Ai gửi? Ý nghĩa thực sự là gì? Cô nhớ lại từng ánh mắt, từng lời nói của mọi người trong ngày. Một cảm giác bất an lặng lẽ lan khắp ngực.

Cô nhắn cho Khanh: “Cậu có rảnh không?”

Chưa đầy một phút sau, điện thoại rung lên. Khanh gọi:

– Có chuyện gì à?

– Tôi… chỉ muốn nói chuyện.

– Tôi đến ngay.

Chỉ hơn mười phút sau, Khanh đã đứng trước cổng nhà Nguyệt. Hai người cùng nhau ra biển, nơi bờ cát ướt lạnh vắng bóng người. Gió biển thổi mạnh, cuốn tóc Nguyệt tung lên, ánh đèn xa xa lập lòe trên mặt sóng.

– Có chuyện gì vậy?

Nguyệt đưa tờ giấy cho Khanh. Cô đọc xong, cau mày:

– Cậu nghi ai không?

– Không. Tôi không biết tin ai nữa.

– Tin tôi là đủ rồi.

Nguyệt nhìn Khanh, mắt long lanh trong ánh đèn vàng. Cô bật cười, tiếng cười lẫn vào tiếng sóng:

– Nếu tôi chọn tin cậu, liệu tôi sẽ không bị tổn thương nữa không?

Khanh không trả lời, chỉ nắm lấy bàn tay Nguyệt, siết chặt. Sự ấm áp truyền qua cái nắm tay ấy khiến Nguyệt thấy lòng mình dịu lại, mọi lo lắng lùi xa.

– Tôi không hứa gì cả, nhưng tôi sẽ không buông cậu ra.

Nguyệt nhắm mắt, mặc cho gió biển thổi tung mái tóc, mặc mọi nghi ngờ, bất an ùa về. Chỉ có bàn tay Khanh là thật nhất.

Ở một nơi khác, Hải Yến đứng lặng trên ban công, mắt dõi về phía hai bóng người ngoài biển. Cô nắm chặt điện thoại, trên màn hình hiện dòng tin nhắn chưa gửi: “Nếu không phải cậu, tôi đã không phải đau thế này.” Yến không gửi đi, chỉ đứng đó, lòng ngập tràn tiếc nuối và oán hận.

Dưới sân trường, Quân ngồi một mình trên bậc đá, tay bóp chặt quả bóng rổ. Mắt cậu đăm đăm nhìn về phía biển, nơi hai người kia sóng bước. Cậu nhắm mắt, ném mạnh quả bóng xuống đất, tiếng vang khô khốc vang xa, như tiếng lòng mình bị xé rách.

Đêm ấy, Nguyệt nằm trên giường, tay nắm chặt mảnh giấy cảnh báo. Cô không ngủ được, đầu óc quay cuồng bởi những câu hỏi không lời đáp. Sóng biển vẫn vỗ đều ngoài cửa sổ, nhưng trong lòng cô, từng đợt sóng ngầm cứ cuộn trào, cuốn mọi bình yên ra xa.

Một vết thương nhỏ tưởng chừng không đáng kể, lại khiến mọi cảm xúc, mọi bí mật bị phơi bày. Nguyệt nhận ra, càng cố giấu nỗi đau, nó càng dễ lộ máu dưới ánh nhìn của người đời. Nhưng cũng nhờ đó, cô biết có những bàn tay, dù không hoàn hảo, vẫn sẵn sàng nắm lấy khi cô yếu đuối nhất.

Bên ngoài, gió biển thổi mạnh, mang theo vị mặn và những bí mật chưa lời giải. Ở nơi sâu nhất của lòng mình, Nguyệt biết – những vết thương không chỉ ở đầu ngón tay, mà còn ở nơi chẳng ai nhìn thấy.

Tiếng điện thoại rung lên. Một tin nhắn nặc danh hiện ra: “Sóng ngầm chưa bao giờ yên. Hãy chờ xem, ai là người sẽ ngã trước.”

Nguyệt nhìn màn hình, tim đập mạnh. Bóng tối phủ kín căn phòng, chỉ còn ánh đèn xa nhấp nháy ngoài biển như lời nhắc: Trận sóng ngầm thực sự, có lẽ chỉ vừa mới bắt đầu.