Sống Lại Một Đời, Công Chúa Thức Tỉnh Rồi

Chương 7

Thái t.ử ca ca nói: "Lục Dần tận mắt nhìn thấy Thục Phi thị tẩm, muội đoán bước tiếp theo của hắn ta là gì?"

Ta cười lạnh: "Hôm nay phụ hoàng ngủ lại ở Triều Phượng cung của mẫu hậu, phụ hoàng căn bản sẽ không đặt chân đến Thành Thiên điện. Phòng của tiểu nương Lương phủ bị thiêu sạch sẽ, Thục Phi muốn bảo vệ tiểu nương, đương nhiên cũng phải liều mạng leo lên trên. Nàng ta khó khăn lắm mới thị tẩm lại chịu nỗi nhục nhã lớn như vậy, nam nhân coi nàng ta là bảo vật trong tim bây giờ đang ở ngay ngoài Thành Thiên điện, bất luận nàng ta có thị tẩm hay không, cái gai chắn trong lòng bọn họ đã được gieo xuống. Hạt giống nghi ngờ đã nảy mầm, chim liền cánh cũng phải hóa thành đôi nam nữ oán hận si tình. Bọn họ cả ngày nói chuyện yêu đương ngay dưới mí mắt chúng ta, chỉ coi con cái hoàng gia chúng ta là kẻ ngốc. Còn về Lục Dần, hữu dũng vô mưu, một kẻ bao cỏ, hắn ta không chống đỡ được hoàng quyền cuồn cuộn thì chỉ có thể thông qua cách khác đạt được mục đích thôi."

Mãi cho đến rạng sáng, Lục Dần mới lén lút trở về Đông Cung. Mắt hắn ta sưng đỏ, cáo biệt hoàng huynh rồi xuất cung đi mất.

Người trong cung ai cũng biết phụ hoàng ngủ lại ở Triều Phượng cung của mẫu hậu, suốt đêm không đến Thành Thiên điện, chuyện này xem như là đá-nh vào mặt Thục Phi.

12

Số lần Lục Dần vào Đông Cung càng ngày càng nhiều. Hoàng huynh ngoài mặt thì tín nhiệm hắn ta có thừa, sau lưng đã sớm phái người mình tin tưởng đến Lục gia quân nằm vùng.

Người của ta và người của Đông Cung nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của hắn ta và Thục Phi.

Trong khoảng thời gian này, ta lợi dụng thủ đoạn của mình mua sắm rất nhiều sản nghiệp ở Ngụy đô, đồng thời từng bước từng bước tước đoạt quá nửa sản nghiệp của Lục phủ.

Lục Dần cả ngày bận rộn tiến cung, đương nhiên không rảnh lo lắng chuyện trong phủ. Trước kia ta thương hại Lục phủ, trải đường mưu tính cho bọn họ, đến cuối cùng tuy Lục phủ chưa đến mức phú khả địch quốc, nhưng cũng có thể xếp hạng ở Đại Ngụy.

Hiện giờ nghĩ kỹ lại, chi bằng thay hoàng gia ta mưu tính nhiều hơn, bạc nhiều như nước biển chảy vào quốc khố vẫn tốt hơn là tặng không cho đám bao cỏ kia.

Ngoài ra, ta đổi toàn bộ lính gác ở cổng cung thành người của ta và Đông Cung, đồng thời điều tra rõ ràng lai lịch của tất cả mọi người trong Thái y viện.

Kiếp trước Thục Phi giả chế-t có thể qua mặt tất cả mọi người trong hoàng thất, không thể thiếu sự trợ giúp của Thái y viện. Lần này, ta muốn bọn chúng rơi vào tay ta, sống không bằng chế-t.

Quả nhiên, Lục Dần nói với phụ hoàng: "Nếu như muốn bảo đảm giang sơn Đại Ngụy sau này yên ổn thì phải san bằng bộ lạc Bắc Cảnh kia. Thần nguyện làm tốt thí trước ngựa, thay bệ hạ và Thái t.ử lấy thủ cấp của thủ lĩnh Bắc Cảnh kia."

Lần này, phụ hoàng và hoàng huynh vốn đã kiêng kỵ với Lục Dần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nghe thấy hắn ta nói lời này, bọn họ chỉ nhìn nhau một cái: "Ái khanh đã có lòng này, vậy thì như lời ái khanh nói."

Ta ngồi ngay ngắn ở Ngự thư phòng, răng hàm sắp c.ắ.n nát.

Kiếp này, hắn ta quả nhiên vẫn giống như trước kia.

Kiếp trước, hắn ta giả chế-t vứt bỏ toàn bộ Lục gia quân ở thảo nguyên, cùng người yêu của hắn ta song túc song phi, quy ẩn điền viên, lại hoàn toàn không màng đến tính mạng của binh tướng còn lại.

Man tộc Bắc Cảnh giế-t đỏ cả mắt, mười vạn Lục gia quân bỏ mạng ở suối vàng, toàn bộ biên cảnh Đại Ngụy không còn ngày yên bình, bao nhiêu bá tánh lưu ly thất sở, đến cuối cùng lại đều là làm vai phụ cho tình yêu của Lục Dần và Lương Vũ.

Má-u nhuộm giang sơn, bọn họ dựa vào cái gì mà có thể quy ẩn điền viên?

13

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ngày hắn ta dẫn Lục gia quân xuất chinh, ta xin mệnh lệnh của phụ hoàng muốn dẫn Ninh Viễn quân đến biên quan mai phục. Ta muốn đích thân bắt Lục Tướng quân sắp diễn vở kịch giả chế-t về Ngụy đô.

Phụ hoàng không nỡ để ta đích thân ra trận.

Ta chỉ cầm đao thương hoàng tổ phụ tặng ta chậm rãi nói: "Phụ hoàng, Vô Song tuy là Công chúa Đại Ngụy nhưng cũng là theo hoàng tổ phụ lớn lên, tổ phụ từng nói, Đại Ngụy ta không phân nam nữ, đều phải bảo vệ giang sơn. Những năm nay Bắc Cảnh thường xuyên xâm phạm, phong hiệu của nữ nhi đã là 'Vô Ưu' thì cũng phải thực sự khiến cho giang sơn Đại Ngụy 'vô ưu'. So với việc để người khác làm, chi bằng nữ nhi đích thân đi làm."

Sau khi Lục Dần xuất chinh được nửa tháng, ta dẫn Ninh Viễn quân nhân lúc bóng đêm lên đường. Còn về Thái y viện, hoàng tẩu đã sai người nhìn chằm chằm tất cả các thái y ra vào Càn Ninh cung của Thục Phi.

Lục Dần tự cho là thông minh, hắn ta tưởng rằng tất cả thư từ gửi cho Thục Phi đều không có ai biết, lại không ngờ ngay từ lúc hắn ta âm thầm mưu tính, ta đã đổi hết người bên cạnh hắn ta một lượt.

Trong thư hắn ta nhắc tới Thái t.ử đối đãi với hắn ta thân thiết, sau khi hắn ta giả chế-t nhất định có thể thay hắn ta chăm sóc tốt Lục phủ, đồng thời bảo đảm Lục phủ phú quý. Hắn ta lại nói hoàng tẩu đối đãi với Thục Phi tri kỷ, chắc chắn sẽ không để tiểu nương của nàng ta mặc người ta ức h.i.ế.p.

Hừ, sống lại một đời, vẫn là bộ mặt này. Lợi dụng người khác, lại còn lợi dụng lên đầu Thái t.ử và Thái t.ử phi.