Tất cả chỉ vì nàng ấy đã nhìn thấy thứ không nên nhìn, nghe thấy thứ không nên nghe.
Nàng ấy nhìn thấy Lục Dần trên phố. Cho nên Lục Dần dìm chế-t nàng ấy trong ao, bởi vì sợ ta biết được tin tức hắn ta còn sống, hắn ta sợ ngày tháng của hắn ta và Lương Vũ bị người khác quấy rầy, lại chọn cách trực tiếp giế-t người diệt khẩu, giế-t chế-t tỳ nữ cùng ta lớn lên. Đây còn là tin tức ta biết được trước khi chế-t.
Nực cười biết bao, chủ tớ hai người bọn ta sống trên sân khấu kịch mà Lục Dần dựng cho bọn ta mà chạy ngược chạy xuôi.
Bọn họ sống cuộc sống điền viên, ở nơi xa nhìn Công chúa cao cao tại thượng ngày ngày vất vả, còn hắn ta và Lương Vũ năm tháng tĩnh lặng. Một vở kịch hay biết mấy, thảo nào diễn bao nhiêu năm nay cũng chẳng có ai kêu ngừng.
Ta nắm lấy tay Ngưng Hương: "Ngưng Hương, ngươi có tin vào số mệnh không?"
Ngưng Hương gật đầu.
Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh trên lối đi kẹp giữa tường cung, giọng điệu dần lạnh lùng: "Phải, số mệnh đã thương xót ta một lần, ta ắt phải nắm thật c.h.ặ.t. Ta muốn thần dân Đại Ngụy này đều biết đến Vô Ưu Công chúa, ta muốn nam nhân phụ bạc trong thiên hạ đều phải nhìn xem, nữ t.ử cũng có thể xoay chuyển phong vân. Đương nhiên, thù này ta nhất định phải báo."
Ngưng Hương không hiểu ý trong lời nói của ta.
Nỗi hận trong lòng ta giống như cây kim bạc tẩm độc, hận không thể đâ-m thẳng vào đầu Lục Dần.
4
Ngày Thái t.ử ca ca mời ta đến bãi săn cưỡi ngựa, cơ hội của ta đã đến.
Kiếp trước Lục Dần dùng phong thái trên lưng ngựa thu hút ta, ta có sự kiêu kỳ của tiểu nữ nhi, chỉ chối từ nói rằng mình không biết cưỡi ngựa.
Thái t.ử ca ca cười ta làm bộ làm tịch, trong cung ai mà không biết thuật cưỡi ngựa của ta là do hoàng tổ phụ đích thân dạy.
Hoàng tổ phụ giành được thiên hạ trên lưng ngựa, muốn con cháu hoàng tộc ta ai nấy đều phải giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Ta vì Lục Dần giả vờ thành dáng vẻ không hiểu biết. Lần này, ta muốn cho hắn ta nhìn thật kỹ, con cháu hoàng tộc Đại Ngụy ta tuyệt đối không cho phép hắn ta coi thường.
Hôm đó, ta một thân nhung trang tiến vào bãi ngựa, mặc chiếc áo giáp mềm chỉ vàng hoàng tổ phụ ban cho ta, dưới ánh mặt trời tỏa sáng lấp lánh.
Ta có một con Hãn Huyết bảo mã màu đỏ tía, nó tên là Xuân Dương, nó kiêu hãnh ngẩng cao đầu, cõng ta vào sân.
Thái t.ử ca ca đầy vẻ hứng thú: "Vô Song, sao hôm nay lại có hứng thú tự mình cưỡi ngựa vậy? Ngày thường muội đều là khách ngồi trên khán đài, chỉ biết xem thôi mà."
Ta giương roi ngựa lên, Xuân Dương đưa ta lướt đi trong gió, ta cười: "Hoàng huynh, chẳng lẽ huynh sợ thua muội sao?"
Thái t.ử ca ca cười: "Vậy thì so thử xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta cùng Thái t.ử phi nhanh trong gió, tóc ta vì được buộc lên cao nên những sợi tóc chỉ bay loạn phía sau lưng.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Ta nghe thấy tiếng cười của phụ hoàng, mẫu hậu cũng cưỡi ngựa thi đấu cùng bọn ta. Chỉ có Thục Phi vẻ mặt lạnh lùng ngồi trên đài cao.
Giờ khắc này, Lục Dần từ ngoài sân đi vào, hắn ta hành lễ trước, ánh mắt rơi trên người Thục Phi rồi không thể nào dời đi được nữa.
Mẫu hậu thắng cuộc thi, ta và Thái t.ử nhìn nhau cười, dỗ mẫu hậu vui vẻ mới là quan trọng nhất.
Lúc ta đi ngang qua Lục Dần, rất rõ ràng nhìn thấy ánh mắt của hắn ta và Thục Phi quấn lấy nhau trong không khí.
Phụ hoàng cười: "Mẫu hậu các con vẫn giỏi như thế, không chịu già chút nào."
Ánh mắt rơi xuống trên người Lục Dần, lại nói: "Lục Tiểu Tướng quân kế thừa y bát của cha ngươi, giế-t địch trên chiến trường rất dũng mãnh, Đại Ngụy ta có được lương tướng như ngươi thật là may mắn lớn của quốc gia."
Lục Dần: "Đa tạ bệ hạ ưu ái."
Rất nhiều công t.ử thế gia đều mang theo ngựa tốt của nhà mình đến bãi ngựa, muốn so tài cao thấp. Phụ hoàng cao hứng, lại sai người lấy từ trong kho ra một cây cung do thợ nổi tiếng của Đại Ngụy làm để làm phần thưởng cho cuộc thi.
Các nam t.ử khí vũ hiên ngang, cưỡi trên ngựa tốt của nhà mình, đều muốn giành lấy phần thưởng kia.
Dù sao bốn phía có rất nhiều quý nữ thế gia, nếu có thể giành được phần thưởng ở bãi ngựa thì có thể tranh công trước mặt người trong lòng. Lại không ngờ Thái t.ử muốn đích thân vào sân.
5
Thấy ta cũng cưỡi ngựa vào sân theo, rất nhiều công t.ử giao hảo với Thái t.ử ca ca đều cười: "Vô Ưu Công chúa thi đấu với đám nam nhân bọn ta, bọn ta há chẳng phải thắng cũng không vẻ vang sao?"
Ta ngẩng đầu nhìn cây cung ở đối diện, trong lòng đã có ý nhất định phải giành được, cười nói: "Ta là do hoàng tổ phụ đích thân dạy dỗ, các vị không cần cảm thấy ta là nữ nhi mà nhường nhịn nhiều, đã có vật mình muốn, ta nhất định sẽ liều mạng lấy, nếu như không lấy được, vậy chứng tỏ ta còn chưa đủ khao khát."
Lục Dần ở bên cạnh nhìn ta, hắn ta lại bày ra dáng vẻ cố tỏ ra thâm tình kia: "Nếu Công chúa muốn, thần có thể đưa Công chúa đi đoạt lấy phần thưởng kia, coi như là quà thần tặng cho Công chúa."
Ta giương roi ngựa cười nhạo: "Chẳng lẽ Lục Tướng quân là đang coi thường ta?"
Lục Dần lắc đầu: "Thần không có ý đó."
Ta: "Có hay không, ngươi cũng đã nói ra khỏi miệng rồi."
Thái giám đá-nh trống, cuộc thi bắt đầu, Lục Dần cưỡi ngựa xông lên phía trước. Thái t.ử ca ca theo sát phía sau, các vương công quý tộc còn lại đều đi theo sau Thái t.ử ca ca.
Nàng ấy nhìn thấy Lục Dần trên phố. Cho nên Lục Dần dìm chế-t nàng ấy trong ao, bởi vì sợ ta biết được tin tức hắn ta còn sống, hắn ta sợ ngày tháng của hắn ta và Lương Vũ bị người khác quấy rầy, lại chọn cách trực tiếp giế-t người diệt khẩu, giế-t chế-t tỳ nữ cùng ta lớn lên. Đây còn là tin tức ta biết được trước khi chế-t.
Nực cười biết bao, chủ tớ hai người bọn ta sống trên sân khấu kịch mà Lục Dần dựng cho bọn ta mà chạy ngược chạy xuôi.
Bọn họ sống cuộc sống điền viên, ở nơi xa nhìn Công chúa cao cao tại thượng ngày ngày vất vả, còn hắn ta và Lương Vũ năm tháng tĩnh lặng. Một vở kịch hay biết mấy, thảo nào diễn bao nhiêu năm nay cũng chẳng có ai kêu ngừng.
Ta nắm lấy tay Ngưng Hương: "Ngưng Hương, ngươi có tin vào số mệnh không?"
Ngưng Hương gật đầu.
Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh trên lối đi kẹp giữa tường cung, giọng điệu dần lạnh lùng: "Phải, số mệnh đã thương xót ta một lần, ta ắt phải nắm thật c.h.ặ.t. Ta muốn thần dân Đại Ngụy này đều biết đến Vô Ưu Công chúa, ta muốn nam nhân phụ bạc trong thiên hạ đều phải nhìn xem, nữ t.ử cũng có thể xoay chuyển phong vân. Đương nhiên, thù này ta nhất định phải báo."
Ngưng Hương không hiểu ý trong lời nói của ta.
Nỗi hận trong lòng ta giống như cây kim bạc tẩm độc, hận không thể đâ-m thẳng vào đầu Lục Dần.
4
Ngày Thái t.ử ca ca mời ta đến bãi săn cưỡi ngựa, cơ hội của ta đã đến.
Kiếp trước Lục Dần dùng phong thái trên lưng ngựa thu hút ta, ta có sự kiêu kỳ của tiểu nữ nhi, chỉ chối từ nói rằng mình không biết cưỡi ngựa.
Thái t.ử ca ca cười ta làm bộ làm tịch, trong cung ai mà không biết thuật cưỡi ngựa của ta là do hoàng tổ phụ đích thân dạy.
Hoàng tổ phụ giành được thiên hạ trên lưng ngựa, muốn con cháu hoàng tộc ta ai nấy đều phải giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Ta vì Lục Dần giả vờ thành dáng vẻ không hiểu biết. Lần này, ta muốn cho hắn ta nhìn thật kỹ, con cháu hoàng tộc Đại Ngụy ta tuyệt đối không cho phép hắn ta coi thường.
Hôm đó, ta một thân nhung trang tiến vào bãi ngựa, mặc chiếc áo giáp mềm chỉ vàng hoàng tổ phụ ban cho ta, dưới ánh mặt trời tỏa sáng lấp lánh.
Ta có một con Hãn Huyết bảo mã màu đỏ tía, nó tên là Xuân Dương, nó kiêu hãnh ngẩng cao đầu, cõng ta vào sân.
Thái t.ử ca ca đầy vẻ hứng thú: "Vô Song, sao hôm nay lại có hứng thú tự mình cưỡi ngựa vậy? Ngày thường muội đều là khách ngồi trên khán đài, chỉ biết xem thôi mà."
Ta giương roi ngựa lên, Xuân Dương đưa ta lướt đi trong gió, ta cười: "Hoàng huynh, chẳng lẽ huynh sợ thua muội sao?"
Thái t.ử ca ca cười: "Vậy thì so thử xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta cùng Thái t.ử phi nhanh trong gió, tóc ta vì được buộc lên cao nên những sợi tóc chỉ bay loạn phía sau lưng.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Ta nghe thấy tiếng cười của phụ hoàng, mẫu hậu cũng cưỡi ngựa thi đấu cùng bọn ta. Chỉ có Thục Phi vẻ mặt lạnh lùng ngồi trên đài cao.
Giờ khắc này, Lục Dần từ ngoài sân đi vào, hắn ta hành lễ trước, ánh mắt rơi trên người Thục Phi rồi không thể nào dời đi được nữa.
Mẫu hậu thắng cuộc thi, ta và Thái t.ử nhìn nhau cười, dỗ mẫu hậu vui vẻ mới là quan trọng nhất.
Lúc ta đi ngang qua Lục Dần, rất rõ ràng nhìn thấy ánh mắt của hắn ta và Thục Phi quấn lấy nhau trong không khí.
Phụ hoàng cười: "Mẫu hậu các con vẫn giỏi như thế, không chịu già chút nào."
Ánh mắt rơi xuống trên người Lục Dần, lại nói: "Lục Tiểu Tướng quân kế thừa y bát của cha ngươi, giế-t địch trên chiến trường rất dũng mãnh, Đại Ngụy ta có được lương tướng như ngươi thật là may mắn lớn của quốc gia."
Lục Dần: "Đa tạ bệ hạ ưu ái."
Rất nhiều công t.ử thế gia đều mang theo ngựa tốt của nhà mình đến bãi ngựa, muốn so tài cao thấp. Phụ hoàng cao hứng, lại sai người lấy từ trong kho ra một cây cung do thợ nổi tiếng của Đại Ngụy làm để làm phần thưởng cho cuộc thi.
Các nam t.ử khí vũ hiên ngang, cưỡi trên ngựa tốt của nhà mình, đều muốn giành lấy phần thưởng kia.
Dù sao bốn phía có rất nhiều quý nữ thế gia, nếu có thể giành được phần thưởng ở bãi ngựa thì có thể tranh công trước mặt người trong lòng. Lại không ngờ Thái t.ử muốn đích thân vào sân.
5
Thấy ta cũng cưỡi ngựa vào sân theo, rất nhiều công t.ử giao hảo với Thái t.ử ca ca đều cười: "Vô Ưu Công chúa thi đấu với đám nam nhân bọn ta, bọn ta há chẳng phải thắng cũng không vẻ vang sao?"
Ta ngẩng đầu nhìn cây cung ở đối diện, trong lòng đã có ý nhất định phải giành được, cười nói: "Ta là do hoàng tổ phụ đích thân dạy dỗ, các vị không cần cảm thấy ta là nữ nhi mà nhường nhịn nhiều, đã có vật mình muốn, ta nhất định sẽ liều mạng lấy, nếu như không lấy được, vậy chứng tỏ ta còn chưa đủ khao khát."
Lục Dần ở bên cạnh nhìn ta, hắn ta lại bày ra dáng vẻ cố tỏ ra thâm tình kia: "Nếu Công chúa muốn, thần có thể đưa Công chúa đi đoạt lấy phần thưởng kia, coi như là quà thần tặng cho Công chúa."
Ta giương roi ngựa cười nhạo: "Chẳng lẽ Lục Tướng quân là đang coi thường ta?"
Lục Dần lắc đầu: "Thần không có ý đó."
Ta: "Có hay không, ngươi cũng đã nói ra khỏi miệng rồi."
Thái giám đá-nh trống, cuộc thi bắt đầu, Lục Dần cưỡi ngựa xông lên phía trước. Thái t.ử ca ca theo sát phía sau, các vương công quý tộc còn lại đều đi theo sau Thái t.ử ca ca.