Sống Chết Từ Nay Không Gặp Lại

Chương 9

19

Ta cúi đầu hỏi: “Hoàng thượng, chỉ dựa vào việc người khác nói một câu, thần nữ liền phải bị kéo đi nghiệm thân sao?”

“Quả nhân nghĩ rằng, đây cũng là vì suy nghĩ cho danh tiếng của ngươi.”

“Nói như vậy cũng có đạo lý.” Ta đáp.

Phụ mẫu trái lại sắc mặt vô cùng khó coi.

Khóe môi Dung Dục khẽ giương lên, ánh mắt ngậm ý cười.

Ta tiếp lời: “Ngày hôm qua, ta nhìn thấy Thái t.ử cùng một tiểu quan hoan hảo. Vị tiểu quan kia nói ở chỗ đó của Thái t.ử có một nốt ruồi son.”

Thái t.ử mặt mày nghẹn đến đỏ bừng: “Nói bậy! Ngươi là... ngươi là... cô căn bản không hề có tiểu quan nào hết!”

“Ồ, vậy chi bằng hãy để công công đương chúng nghiệm thử một chút. Dẫu sao điện hạ cũng là trữ quân, nếu thực sự có sở thích này, há chẳng phải thiên hạ sẽ lâm nguy sao?”

“Chỉ dựa vào một câu nói của ngươi, liền muốn nghiệm thân của cô?”

“Vậy chẳng phải bây giờ chỉ dựa vào một câu nói của điện hạ mà muốn nghiệm thân thần nữ sao? Hoàng thượng, hoàng gia hẳn phải là nơi coi trọng đạo lý nhất chứ?”

Hoàng thượng nhíu mày nói: “Thôi bỏ đi. Ngưng Vân Ông chúa nói có lý. Chi bằng nếu nàng đã không nguyện ý làm Trắc phi, thì cũng đừng gượng ép nữa.”

Dung Dục trừng mắt nhìn chằm chằm vào ta.

“Ngươi... ngươi là...”

Hắn không dám thốt ra hai chữ trùng sinh. Hắn đã nghĩ tới rồi, nếu như không phải trùng sinh, ta đoạn tuyệt không thể nào biết được bí mật riêng tư này của hắn.

Ta khoan t.h.a.i đứng dậy, nhìn về phía hắn, nhỏ giọng nói: “Điện hạ. Sống c.h.ế.t từ nay, vĩnh viễn không gặp lại.”

“Đây chẳng phải là nguyện vọng của Ngài sao? Ta thành toàn cho Ngài, Ngài không phải là muốn nuốt lời đấy chứ?”

Dung Dục gương mặt đầy vẻ hoảng hốt, kinh ngạc.

Đúng lúc này, Hoàng hậu bước lên phía trước nói: “Để Ông chúa làm Trắc phi, quả thực là không thỏa đáng. Vừa rồi nhất định là Húc Nhi lỡ lời. Đáng ra phải là lập Ông chúa làm Chính phi. Nghĩ lại thì điều này cũng không tính là làm nhục nhã Quốc công phủ chứ?”

Bà ta đây là nhất quyết muốn trói buộc ta và Dung Dục lại với nhau.

Ta còn chưa kịp cự tuyệt. Dung Dục ánh mắt sâu thẳm liếc nhìn sang ta, giành mở miệng trước: “Ngươi nhất định phải tranh đoạt vị trí chính thê này sao? Ngươi lại được như nguyện rồi. Cô chuẩn tấu rồi, ngươi chớ có làm loạn thêm nữa!”

Hoàng hậu cũng không thèm nhìn ta thêm nữa. Bà ta xoay người nhìn về phía phụ mẫu ta.

Nữ t.ử cưới gả, nói trắng ra chính là mệnh lệnh của phụ mẫu. Thế nhưng phụ mẫu lại căn bản không biết được tâm tư của ta.

Thái t.ử vừa rồi nói về vết bớt là thật. Họ không dám chắc chắn về mối quan hệ giữa ta và Dung Dục. Họ không lập tức phản đối.

Khóe môi Hoàng hậu khẽ giương lên: “Nếu Trấn Quốc công không phản đối, vậy bản hậu liền hạ ý chỉ, ban hôn...”

“Xin hãy khoan đã!” Ta lập tức quỳ xuống đất: “Bẩm Nương nương, thần nữ đã hứa gả cho người khác làm thê t.ử rồi.”

Dung Dục ngẩn người trong chớp mắt, đột ngột bước lên phía trước một bước: “Nói bậy! Ngươi là thê t.ử của cô, sao có thể là của kẻ khác được?”

Ta lấy chiếc nhẫn ban chỉ kia ra: “Đây chính là tín vật định tình của ta và phu quân!”

Dung Dục tức giận đến mức mặt mũi vặn vẹo: “Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Ngươi từ sớm đã đem lòng mến mộ cô, sao có thể hứa gả cho kẻ khác? Ngươi nói xem tên tiện nhân đó là ai?”

Mọi người thảy đều đưa mắt nhìn nhau.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Một là vì Thái t.ử ngày hôm nay liên tục có những hành động thất thố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hai là vì từ trước đến nay chưa từng nghe nói ta đã đính hôn với ai.

Ba là vì được làm Thái t.ử phi là điều mà biết bao thế gia vọng tộc ngày đêm mong cầu, vậy mà ta lại tránh né như rắn rết.

Đúng lúc này, huynh trưởng bước ra.

“Xá muội không hề nói bậy. Người này chính là bằng hữu chí cốt của ta.”

Dung Dục cười lạnh một tiếng: “Ngươi nói ra hắn họ gì tên gì, thuộc tông tộc nào, ta mới tin ngươi!”

Ta và huynh trưởng thảy đều khựng người, cứng đờ tại chỗ.

Ta không ngờ tới việc Dung Dục lại dùng bí mật riêng tư để bức bách ta, thế nên ta mới không thể không lấy chiếc nhẫn ban chỉ ra để qua loa lấy lệ. Thế nhưng nếu như vô duyên vô cớ kéo Lư thị vào thế đối lập với Thái t.ử, đó cũng tuyệt đối không phải là hành vi của bậc quân t.ử.

Thấy hai chúng ta đều im lặng không lên tiếng, trên gương mặt Dung Dục lại hiện rõ nụ cười.

“Vân Nhi, cô biết nàng đang tức giận, đợi sau khi tiệc tan, ta sẽ đích thân...”

“Là ta!”

Một luồng giọng nói thanh lãnh vang lên ở phía sau đám đông.

20

Theo hướng âm thanh vang lên, ta nhìn qua. Người đến lại là Lư Vô Hành.

Khí chất quanh người huynh ấy trầm ổn, điềm tĩnh. Huynh ấy từng bước vững vàng đi đến trước mặt ta rồi nói: “Tiểu nha đầu này, tên của phu quân nàng khó nghe đến vậy sao? Vì sao lại không nói ra được?”

Chính vào khoảnh khắc này, trái tim ta đột nhiên đập lỡ một nhịp.

Lư Vô Hành hướng về chư vị hành lễ xong xuôi, bèn xoay người sang phía Hoàng thượng.

“Bệ hạ, thảo dân và Ông chúa định tình đã lâu. Chỉ đợi trưởng bối chọn ngày lành, liền định liệu thành hôn. Nếu được Bệ hạ ban hôn, thì đó lại càng là cái phúc của Lư thị.”

Hắn đã dùng Lư thị để làm điểm tựa.

Hoàng thượng há há miệng, cuối cùng cũng đổi sang một thần sắc ôn hòa xuôi tai hơn.

“Trẫm chuẩn tấu!”

Sắc mặt Dung Dục bỗng chốc trắng bệch, cả người thẫn thờ sững sờ ngay tại chỗ.

Hoàng thượng ánh mắt u sâu liếc nhìn hắn một cái, rồi phất tay áo bỏ đi.

Mọi người cũng không còn tâm trí nào để nán lại thêm nữa. Tiệc cung đình kết thúc một cách ch.óng vánh, qua loa.

Lư Vô Hành cùng ta và huynh trưởng đi về phía Quốc công phủ.

Ta nói: “Cảm tạ Vô Hành ca ca đã giải vây giúp ta!”

“Ai nói ta là giải vây giúp muội? Ta vốn dĩ chính là nghĩ như vậy mà.”

Ta bỗng chốc đỏ bừng cả mặt.

Huynh trưởng kéo c.h.ặ.t lấy hắn không buông: “Huynh chẳng phải nói đến thượng kinh thành là để bàn chuyện làm ăn sao? Huynh i lại không có quan chức trên người, sao có thể tiến vào được hoàng cung?”

“Chuyện này có gì khó? Ta dẫu sao cũng là người của Lư thị. Ta muốn gặp muội ấy, muội ấy dù có là Đế hậu, ta cũng nhất định phải gặp cho bằng được. Muội ấy cần đến ta, cho dù là núi đao biển lửa, ta cũng sẽ đi. Nếu muội ấy thuận buồm xuôi gió, ta chỉ cần đứng nhìn là tốt rồi. Còn nếu muội ấy...”

Ta đăm đăm ánh mắt nhìn sâu về phía hắn, chẳng hay biết nước mắt đã rơi xuống từ lúc nào.

Chợt bừng tỉnh hiểu ra vì sao bộ Giao Tiêu Y kia lại vừa vặn hợp người đến thế, và cũng hiểu ra vì sao kiếp trước hắn lại năm lần bảy lượt ra vào hoàng cung rồi.