Sống Chết Từ Nay Không Gặp Lại

Chương 6

“Lư huynh, cầm kỹ của tiểu muội có thể xưng tụng là một tuyệt phẩm. Khúc ‘Quảng Lăng Tán’ kia...”

Không đợi huynh trưởng nói xong, Lư Vô Hành liền bảo: “Từng có khánh hạnh được nghe qua, kinh diễm không thôi. Nếu có thể nghe lại lần nữa, cây cầm này chính là tạ lễ.

Huynh trưởng xoay tay một cái liền đem cây cầm đặt ở trước mặt ta.

“Xem tại thể diện của huynh trưởng, gượng ép nể hắn một cái mặt mũi đi.”

Điểm này của huynh trưởng, quả thực là cùng bẩm tính thương nhân của ngoại tổ phụ đúc ra từ một khuôn. Kiếp trước chinh chiến, thật sự là làm khó huynh ấy rồi.

12

Ta đốt hương rửa tay, khẽ thử dây đàn.

Có lẽ đã đến năm mươi năm rồi ta không gảy khúc ‘Quảng Lăng Tán’ chăng?

Kiếp trước, Dung Dục nói ‘Quảng Lăng Tán’ có ý vị của kim qua thiết mã (binh đao giáo mác), không phù hợp với đạo thái bình thịnh thế, thế nên bảo ta đừng gảy nữa. Ta vậy mà lại tin lời hắn. Thực ra, chẳng qua là vì hắn chỉ muốn nghe thứ muội gảy mà thôi.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Thứ muội từng đắc ý nói với người khác rằng, ‘Quảng Lăng Tán’ là khúc nhạc duy nhất nàng ta gảy tốt hơn ta. Ta khi ấy còn thầm tự cười nhạo nàng ta tự lượng sức mình.

Quảng Lăng Tán vốn là danh khúc đứng đầu về khí thế chinh phạt từ ngàn xưa, tràn đầy hào khí hiệp nghĩa, tự mang theo ý chí sắt đá và tinh thần thiết huyết. Há có phải là thứ mà một nữ t.ử âm hiểm, siểm mị như nàng ta có thể gảy ra được ý vận?

Ta đúng là có mấy phần ngốc nghếch. May mà ông trời ban thưởng cho ta được trùng sinh.

Gió sông thổi tới, ta thở phào một hơi dài, đầu ngón tay khẽ động.

Tiếng đàn leng keng lên xuống, như gió lớn lướt qua cánh đồng hoang, như sơn hà hạo đãng. Có nỗi tiếc nuối vì chân tình trao lầm, lại càng có nét hào sảng khi được làm lại từ đầu.

Khúc nhạc kết thúc, khắp phòng lặng ngắt như tờ.

Hồi lâu sau, Lư Vô Hành ngẩng đầu lên, trong mắt vậy mà đã có ánh lệ.

Hắn, hiểu ta!

Hắn thẫn thờ một lát, chợt đứng dậy rời đi, bảo là đi gọi tiểu nhị châm thêm trà. Tiện thể thừa cơ lau đi giọt nước mắt.

Huynh trưởng thấy vậy không khỏi ngạc nhiên.

“Huynh ấy khóc sao? Vân Nhi, muội có nhìn thấy không? Huynh ấy khóc rồi! Ta không nhìn lầm đấy chứ?”

Huynh trưởng đứng bật dậy, xoa xoa hai tay, nhỏ giọng nói: “Hắn trải qua sinh t.ử đều có thể tùy ý xem nhẹ như mây khói thoảng qua. Vậy mà vừa rồi nghe một khúc nhạc lại mấy bận lau nước mắt. Hắn không phải là vì xót cây cổ cầm này mà muốn nuốt lời đấy chứ?”

Ta đảo mắt lườm huynh ấy một cái.

“Huynh trưởng, để huynh thưởng thức nhã nhạc, quả thực chính là phần cầm t.ửu hạc (đốt đàn nấu hạc, phí hoài của hiếm)!”

Hai chúng ta đang trò chuyện, bỗng nhiên bên ngoài rèm có tiếng người nói chuyện.

Giọng nói ấy trầm thấp, khàn khàn.

Dường như là Dung Dục.

Chắc chắn là ta nghe lầm rồi. Hắn chẳng phải đã trở về thượng kinh rồi sao? Sao có thể đến cái thị trấn nhỏ này được?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Thế nhưng ngay khắc tiếp theo, tấm rèm bị vén lên.

Người nọ sải bước đi vào.

13

Ta và huynh trưởng cùng nhau đứng bật dậy.

Sắc mặt Dung Dục hơi ửng hồng, trên trán vẫn còn những giọt mồ hĩa. Có thể thấy là một mực vội vã chạy gấp tới đây.

Trong lòng ta khẽ kinh hãi. Kiếp trước, ngoại trừ lần ở sông Lâu kia, hắn vốn chưa từng nghe ta gảy lại khúc ‘Quảng Lăng Tán’ nữa. Hắn vừa rồi liệu có nghe thấy tiếng đàn của ta không?

Ta gượng gập ép bản thân trấn tĩnh trở lại.

Dung Dục chậm rãi mở lời: “Trên đường cô trở về thượng kinh, sực nhớ ra trên người có mang theo hai viên Ngọc Ninh Đan. Phong hàn của nàng trước nay vốn dĩ luôn phải mất rất lâu mới khỏi, bèn nghĩ tới việc đem bình t.h.u.ố.c viên này tới đưa cho nàng.”

Nói rồi, hắn liền từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c móc ra một chiếc bình bằng sứ ngọc.

Cũng may, hắn chưa nghe thấy ta gảy đàn.

Huynh trưởng mang theo thâm ý sâu xa mà đ.á.n.h giá ta một lượt. Ngọc Ninh Đan nghe nói có hiệu quả cửu chuyển hoàn hồn, vậy mà lại dùng để trị phong hàn cho ta sao? Đến kẻ có thô lỗ, vô tâm vô tứ đến mấy thì cũng có thể nhìn ra được tình hình này có chỗ không đúng.

Ta vội vàng đón lấy rồi nói: “Tạ ơn Điện hạ. Thần nữ liền không làm trì hoãn lộ trình lên đường của Điện hạ nữa.”

Dung Dục nhìn sâu vào ta một cái, rồi tung người lên ngựa rời đi.

Hắn thực sự chỉ là vì tới để đưa đan d.ư.ợ.c cho ta.

Trong lòng ta đầy rẫy sự rối bời. Kiếp trước, ta chính là c.h.ế.t vì một trận phong hàn. Hao tận tâm huyết, thể trạng yếu ớt không chịu nổi, một trận bệnh nhỏ cũng đủ để đoạt đi tính mạng. Hắn có lẽ là sợ ta lại đ.á.n.h mất tính mạng một lần nữa chăng.

14

Nhưng mà bây giờ thân thể ta đang rất tốt, Ngọc Ninh Đan này quả thực là thứ dư thừa.

Ta nhét nó vào tay huynh trưởng: “Huynh đem cái này tặng cho Lan Tâm tỷ tỷ đi.”

Lan Tâm tỷ tỷ chính là tiểu thanh mai của huynh trưởng, từ khi sinh ra đã thể nhược. Kiếp trước huynh trưởng sợ tỷ ấy không chịu nổi cái khổ của Bắc Cương, thêm vào đó bản thân lại tàn tật một cánh tay, sợ kéo lụy tỷ ấy, nên mới bỏ lỡ nhau cả một đời.

Huynh trưởng không khách khí mà nhét t.h.u.ố.c vào trong n.g.ự.c, đi vòng quanh ta hai vòng.

“Muội muội, thành thật khai mau, muội từ khi nào lại quen thuộc với... hắn như thế này?”

Ta qua loa lấy lệ: “Thì chính là hôm ấy tình cờ gặp ở quán trọ, thế là quen thuộc hơn một chút.”

“Muội tốt nhất là đang nói thật. Muội cũng biết tình hình ở kinh thành hiện nay rồi đấy. Mấy vị có hy vọng tranh vị trí kia đều đang ra sức lôi kéo phụ thân. Phụ thân suốt mấy chục năm qua vẫn luôn giữ thái độ trung lập, không nghiêng về bên nào. Muội đừng vì nhất thời hồ đồ mà để lại tai họa về sau.”

Ta rất muốn giải thích với huynh ấy. Nhưng ta phát hiện ra, chỉ cần hễ nhắc tới kiếp trước là ta tự động mất đi tiếng nói. Ta cũng từng nghĩ tới việc viết ra, thế nhưng mực nước cũng sẽ biến mất.

Ta hiểu rằng, được trọng sinh đã là một ân huệ của ông trời. Nếu còn tiếp tục gian lận nữa thì thắng cũng chẳng vẻ vang gì.

Thế là ta vờ như muốn cướp lại t.h.u.ố.c: “Huynh không tin thì trả lại linh d.ư.ợ.c cho muội!”

Huynh trưởng vội vàng dùng tay che hộ lấy: “Được rồi, tin muội rồi. Chỉ là cảm thấy hắn ta có chút kỳ quái."