Sen Về Bên Nghiên

Chương 8

"Có tranh thì được gì?"

"Ta là thân phận gì, trong lòng ta rất rõ. Những thứ vốn không thuộc về ta, dù có cố giành được thì có ích gì?"

Ta nâng chén trà lên nhấp một ngụm.

"Ta không phụ không mẫu. Có được một nơi để an thân lập mệnh đã là phúc lớn lao rồi. Còn những điều khác, ta không dám mong cầu."

"Hơn nữa..."

Ta nói tiếp: "Thế t.ử chưa chắc đã thích ta."

Trần tiểu thư nhìn ta một lúc, bỗng bật cười.

"Cô thật sự chẳng hề che giấu."

Ta mỉm cười đáp lại, không nói thêm gì.

"Ta tên là Trần Miên."

Trần Miên bắt đầu giới thiệu bản thân.

"Cô cũng biết rồi đấy, thân thể ta vốn yếu. Hơn nữa ta và Tạ Nghiễn Chi chẳng hề có nền tảng tình cảm. Gả cho hắn chẳng qua chỉ là cuộc liên hôn chính trị giữa Trần gia và Tạ gia."

"Cho nên, chúng ta sẽ không phải đối thủ của nhau."

Trong lúc nói câu ấy, ánh mắt Trần Miên thoáng liếc về phía một thị vệ đang đứng ngoài cửa, rồi nhanh ch.óng dời đi.

"Đã vậy, xin Trần cô nương cứ yên tâm."

"Dù sau này ta có vào phủ hay không, ta cũng sẽ luôn giữ đúng bổn phận của mình."

Trần Miên đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, đưa mắt nhìn dòng người bên ngoài.

Một lát sau, nàng khép c.h.ặ.t áo choàng.

"Trời không còn sớm nữa, Khương cô nương mời về. Những lời hôm nay, cô cứ xem như chưa từng nghe qua là được."

Ta đáp lời rồi rời khỏi trà lâu.

Đẩy cửa bước ra, đèn đuốc trên phố còn sáng hơn lúc nãy, dòng người cũng đông đúc hơn.

Ta đứng trước cửa trà lâu, bị dòng người cuốn đi về phía trước vài bước.

Ta ngoái đầu nhìn lên ô cửa sổ tầng hai.

Bóng dáng Trần Miên vẫn ngồi bên cửa sổ, thân hình mảnh mai đến mức giống như một nét mực nhạt giữa bức tranh.

12

Đêm xuống, ta đang chuẩn bị thổi tắt đèn đi ngủ thì Thúy Nhi bỗng đẩy cửa bước vào, vẻ mặt có phần hoảng hốt.

"Tiểu thư, Thế t.ử gia đang ở trong sân... nói là muốn gặp người."

Ngọn đèn trong tay ta khẽ rung lên.

"Cứ nói ta đã nghỉ rồi."

"Nô tỳ nói rồi."

Giọng Thúy Nhi càng lúc càng nhỏ.

"Nhưng Thế t.ử nói... nếu người không gặp ngài ấy, ngài ấy sẽ đứng chờ bên ngoài. Còn nói... ngài ấy chờ được."

Ta bất đắc dĩ đặt đèn trở lại bàn, khoác thêm một chiếc áo ngoài rồi đẩy cửa bước ra.

Trong sân, Tạ Nghiễn Chi đứng dưới ánh trăng.

Hắn vẫn mặc bộ y phục lúc ở ngoài phố.

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên gương mặt ta.

Ta đứng cách hắn chừng ba bốn bước, không tiến thêm nữa.

"Tối nay Trần Miên có gặp nàng phải không?"

"Đúng."

Ta không phủ nhận.

"Nàng ấy mời ta uống một chén trà."

"Nàng ấy đã nói gì với nàng?"

"Nàng ấy nói, Thế t.ử bảo với nàng rằng sẽ nạp ta vào phủ."

Ta ngừng một chút rồi nói tiếp:

"Thế t.ử, đến hỏi ta một câu huynh cũng không hỏi, đã tự ý quyết định thay ta rồi sao?"

Yết hầu hắn khẽ chuyển động, như muốn nói điều gì, nhưng lại bị câu nói của ta chặn lại.

Hắn nhìn ta, một lúc lâu sau mới lên tiếng.

"Nếu ta đến hỏi nàng, nàng sẽ đồng ý sao?"

"Nếu ta không đồng ý, ngài sẽ từ bỏ sao?"

Ta khẽ mỉm cười.

"Thế t.ử, trong lòng huynh rất rõ. Chuyện này, huynh vốn sẽ không nghe theo ý ta."

Nghe vậy, giọng Tạ Nghiễn Chi dịu xuống.

"Ta chỉ nghĩ... giữa chúng ta đã có quan hệ thân mật. Nếu nàng bằng lòng, ta..."

"Ta chẳng qua chỉ là họ hàng xa của một vị di nương."

"Cưới về để làm gì?"

"Nếu thiếu một nha hoàn thông phòng thì còn tạm được."

Ta chậm rãi lặp lại từng chữ từng chữ câu nói hôm ấy.

Mỗi khi ta nói thêm một chữ, sắc mặt Tạ Nghiễn Chi lại trắng thêm một phần.

"Nàng... nàng đã nghe thấy?"

Ta gật đầu, lặng lẽ nhìn hắn.

Lực siết trên cổ tay ta của Tạ Nghiễn Chi dần dần buông lỏng.

Hắn vội đỡ lấy vai ta, cuống quýt nói:

"Tuyết Phù, nàng... nàng nghe ta giải thích..."

Ta lắc đầu, từng chút một gỡ tay hắn ra.

"Những lời vô thức thốt ra sẽ không lừa người."

"Tạ Nghiễn Chi."

"Có lẽ chính huynh cũng không nhận ra, nhưng thật ra trong lòng huynh vốn vẫn nghĩ như vậy."

"Tạ Nghiễn Chi."

Nước mắt từ từ rơi xuống khỏi khóe mắt ta.

"Vì sao huynh lại để ta vừa yêu huynh, vừa phải ngày ngày đêm đêm chịu sự giày vò bởi chính những lời ấy của huynh?"

Nói xong, ta mặc kệ vẻ mặt thất thần của hắn, quay người chạy thẳng vào phòng.

Những lời vừa rồi đều là ta cố ý sắp đặt, nhưng chẳng hiểu vì sao, đến khi thật sự nói ra khỏi miệng, ta mới cảm thấy trong lòng đau nhói như bị kim đ.â.m.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Sau đó, hôn sự giữa Tạ Nghiễn Chi và Trần Miên thuận lý thành chương được đưa vào chuẩn bị.

Thế nhưng, nhờ cái miệng rộng của Trúc Ảnh, ta biết được Tạ Nghiễn Chi đã gầy đi không ít.

Mỗi lần nhắc đến hôn lễ, hắn cũng thường xuyên thất thần.

Ngay cả Tạ Linh Chi, người vốn vô tư, cũng cảm thấy có điều kỳ lạ, còn tìm ta buôn chuyện rất lâu.

Chưa đầy hơn một tháng, kiệu hoa đã được rước vào Quốc công phủ.

Tiếng nhạc mừng từ tiền viện vọng tới, phải xuyên qua mấy lớp sân viện mới truyền đến nơi này.

Ngăn cách bởi những bức tường, hòa cùng tiếng người và tiếng gió, tất cả giống như âm thanh của một thế giới khác.

Thúy Nhi nhìn ta, như muốn nói điều gì.

Ta chỉ mỉm cười với nàng.

"Đây là lựa chọn của chính ta."

"Ta không hối hận."

Chỉ là nửa đêm hôm ấy, ta trở mình, mơ hồ cảm thấy bên ngoài cửa sổ có gì đó không ổn.

Ta khoác áo xuống giường, hé mở cửa sổ một khe nhỏ.

Tạ Nghiễn Chi đang đứng dưới giàn hoa t.ử đằng trong sân.

Hắn không mặc hỉ phục, không biết đã đứng đó bao lâu.

Trên vai phủ một lớp cánh hoa khô mỏng manh.

Ta khép cửa sổ lại, đứng yên một lúc, ta lại hé cửa nhìn thêm lần nữa.

Hắn vẫn đứng ở đó.

Ta khẽ thở dài, lấy từ trong phòng một chiếc áo choàng dày, bước ra ngoài rồi nhẹ nhàng khoác lên vai hắn.

"Huynh không ở tiền viện, chạy đến chỗ ta làm gì?"

"Ta muốn đến nhìn nàng."

"Việc này không hợp quy củ. Nếu để người khác nhìn thấy sẽ không hay."

Hắn khẽ cười, giọng nói nhẹ đến mức như chỉ cần một cơn gió đêm thổi qua là sẽ tan biến.

"Đêm nay còn nói gì đến quy củ nữa."

"Coi như là vì Trần tiểu thư, được không?"

"Nếu để người khác phát hiện huynh ở chỗ ta, đối với thể diện của nàng ấy cũng không tốt."

Lúc này Tạ Nghiễn Chi cuối cùng cũng có chút d.a.o động, hắn im lặng hồi lâu rồi mới nói:

"Vậy nàng vào phòng trước đi, rồi ta sẽ rời đi."

Ta không nói thêm gì nữa, đẩy cửa bước vào trong.

Một lúc sau, ta mới nghe thấy tiếng bước chân của hắn dần dần đi xa.

13

Chẳng bao lâu sau, Trần Miên sai người đến mời ta sang viện của nàng.

Khi ta đến nơi, nàng đang tựa vào gối dựa, sắc mặt trông còn kém hơn lần trước.

Ta hỏi thăm sức khỏe của nàng.

Nàng chỉ dùng khăn tay che miệng ho vài tiếng rồi xua tay.

"Mấy hôm trước vì quá mệt mỏi, lại bị nhiễm lạnh nên thân thể có phần không ổn."

Hạ nhân mang t.h.u.ố.c vào.

Ta thuận tay nhận lấy.

Nha hoàn thân cận của nàng ban đầu còn chần chừ, mãi đến khi Trần Miên gật đầu mới lui xuống.

Ta hầu nàng uống t.h.u.ố.c.

Uống xong, ta bỏ vào miệng nàng một viên mứt chua.

"Khi ta hầu lão phu nhân uống t.h.u.ố.c, bà cũng chê t.h.u.ố.c đắng, nên ta làm ít mứt quả. Bà rất thích ăn, chỉ là tuổi đã cao, mỗi lần chỉ ăn được nửa viên. Còn cô vẫn còn trẻ, ăn một viên cũng không sao."

Ta giải thích.

"Chẳng trách lão phu nhân lại yêu quý cô."

Trần Miên cũng mỉm cười với ta.

"Ta thấy mọi người trong phủ đều đối xử với cô rất tốt. Nếu cô không muốn gả cho Tạ Nghiễn Chi, sao không cầu lão phu nhân ban cho một ân điển, để bà tìm cho cô một lang quân tốt?"

"Phu nhân."

Ta đặt bát t.h.u.ố.c xuống.

"Có những thứ, dù rất thích cũng không thể mở miệng cầu xin."

"Phải."

Trần Miên gật đầu.

"Là ta suy nghĩ chưa chu toàn."

Nàng lại ho khẽ vài tiếng.

"Ta đã bàn với bà mẫu rồi. Với thân thể hiện giờ của ta, ta không thể hầu hạ Tạ Nghiễn Chi, nên muốn sớm nạp cho hắn một vị trắc thất."

Trần Miên lên tiếng.

"Nếu cô bằng lòng, ta sẽ nói với họ."

"Nhưng với thân phận và địa vị của ta, e rằng ngay cả vị trí trắc thất cũng không đến lượt."

Ta lắc đầu.

"Yên tâm."

Trần Miên vỗ nhẹ lên tay ta.

"Tạ Nghiễn Chi sẽ không để cô chịu thiệt mà làm thiếp."

"Ta vốn sẽ không chịu thiệt."

Ta cụp mắt, nắm ngược lấy tay Trần Miên.

Lần tiếp theo Tạ Nghiễn Chi gặp ta là trong phòng ngủ của Trần Miên.

Mỗi sáng sau khi đến thăm lão phu nhân, ta đều sang bầu bạn với Trần Miên.

Nàng đối xử rất tốt với ta.

Ta biết điều đó, cho nên ta cũng muốn đối xử với nàng tốt hơn.

Thuốc của nàng, ta đều tự mình để mắt đến lúc sắc.

Thuốc sắc xong, cũng do chính tay ta đút nàng uống.

Vì vậy, lúc Tạ Nghiễn Chi bước vào, cảnh tượng hắn nhìn thấy là sau khi ta đút cho Trần Miên một viên mứt ô mai, hai chúng ta đang cười đùa thành một đoàn.

Vừa nhìn thấy hắn, ý cười trên mặt ta lập tức thu lại.