Sen Về Bên Nghiên

Chương 3

“Tiểu thư, người không lo sao? Nếu chuyện này để Thế t.ử gia biết thì...”

“Biết thì sao?”

Ta ngắt lời nàng, mũi kim xuyên qua mặt khăn, kéo ra một đường chỉ ngay ngắn.

“Ta hỏi thăm chuyện hôn sự thì cản trở ai?”

“Ta không phụ không mẫu, đến tuổi muốn tự lo chuyện chung thân cho mình.”

“Là phạm vương pháp hay phạm gia quy?”

Thúy Nhi suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.

Ta đặt khung thêu xuống, đứng dậy đi đến bàn trang điểm, kéo ngăn kéo dưới cùng ra, cầm chiếc hộp sứ hoa lan lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua lớp men bóng trên mặt hộp, rồi lại đặt xuống.

“Nếu hắn muốn hỏi… thì cứ đến hỏi.”

Ta nói: “Vừa hay khỏi cần ta phải nhờ người nhắn lời.”

Chiều hôm ấy, ta đợi được một cơn mưa lớn.

Bầu trời bỗng tối sầm, gió cuốn theo những hạt mưa đập lộp bộp lên cửa sổ.

Đến chiều tối, tùy tùng thân cận của Tạ Nghiễn Chi đến mời ta sang thư phòng của hắn.

“Cô nương đến rồi sẽ biết.” Người đó nói.

Ta theo hắn đi.

Viện của Tạ Nghiễn Chi rất yên tĩnh.

Trong thư phòng cũng đã cho lui hết người hầu.

Tạ Nghiễn Chi ngồi trên ghế Thái sư, trong tay xoay xoay một chiếc chặn giấy.

Hắn khoác chiếc áo choàng mỏng màu xanh đá, vạt áo vẫn còn dính nước mưa, ánh mắt hắn dừng trên mặt ta trong chốc lát.

“Nghe nói muội đang hỏi thăm chuyện hôn sự?”

“Đúng.”

Hàng mày hắn hơi nhíu lại.

“Muội mới bao nhiêu tuổi, vội cái gì?”

“Ta không còn nhỏ nữa. Nhị tiểu thư đã cập kê. Ta cũng vậy.”

Ta bình tĩnh đáp.

“Ta không phụ không mẫu, tự mình lo liệu chuyện của mình thì có gì sai?”

Trong mắt Tạ Nghiễn Chi thoáng hiện một tia xót xa, nhưng hắn nhìn chằm chằm vào ta vài nhịp thở, rồi như chợt nhớ ra điều gì.

Ngay sau đó...

Bốp! Chiếc chặn giấy trong tay hắn rơi xuống ngay bên chân ta.

Tạ Nghiễn Chi đột ngột đứng dậy, từng bước một tiến lại gần, ép ta vào giữa bàn viết và thân người hắn.

“Khương Tuyết Phù. Muội mua thứ này để làm gì?”

Hắn nhìn ta, từ trong tay áo lấy ra một chiếc hộp sứ nhỏ, đưa lên trước mắt ta lắc nhẹ, giọng hắn hạ rất thấp, như thể từng chữ đều bị ép ra từ sâu trong cổ họng.

Thứ nằm trong tay hắn… chính là hộp hương cao phòng the mà ta đã mua.

Ta nhìn chiếc hộp đặt trên bàn, im lặng một lúc, rồi khẽ cười.

“Chẳng phải huynh đã đoán ra rồi sao?” 

Ta nói: “Ta mua về, đương nhiên là để dùng.”

“Biểu ca.”

Ta khẽ thổi hai chữ ấy bên tai hắn.

Sắc mặt Tạ Nghiễn Chi lập tức thay đổi, hắn mím môi, đưa tay bóp lấy cằm ta, nâng mặt ta lên, ép ta nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Muội có biết mình đang nói gì không?”

Hốc mắt ta hơi cay.

Hắn đứng gần ta đến thế, gần đến mức ta còn ngửi thấy mùi trầm thủy nhàn nhạt trên cổ áo hắn.

Hơi thở của hắn khẽ phả lên trán ta, ấm áp.

Ta cố ép nước mắt trở lại, chỉ còn đôi mắt đỏ hoe, khẽ mở miệng.

“Ta biết. Ta biết biểu ca xem thường ta. Cùng lắm ta cũng chỉ là họ hàng xa của một di nương.”

Ta nhắm mắt lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Nhưng ta không còn con đường nào khác. Ta không muốn gả cho Tạ Minh Viễn.”

“Cũng không muốn sau này bị tùy tiện chỉ hôn cho một người xa lạ để làm kế thất.”

“Nếu biểu ca thật sự thấy ta chướng mắt… thì cứ đuổi ta đi.”

“Dù sao… mạng của ta vốn chỉ là gửi nhờ trong phủ Quốc công.”

Vừa dứt lời, một giọt nước mắt rơi xuống, rơi lên đầu ngón tay hắn.

Ta nhìn hắn, thấy đồng t.ử hắn hơi mở lớn, khẽ run lên.

Đầu ngón tay đang đặt dưới cằm ta từ từ buông lỏng vài phần.

Trong đáy mắt sâu thẳm ấy, có thứ gì đó cuộn trào, không thể nói rõ, cũng không thể hiểu nổi.

Thư phòng yên lặng thật lâu.

Ngoài cửa sổ, mưa lại rơi, tiếng mưa gõ lên giấy dán cửa sổ lại vang lên lộp bộp.

Trong thư phòng… dường như chỉ còn nghe thấy nhịp tim của ta và hắn.

Cuối cùng, Tạ Nghiễn Chi buông tay, lùi lại nửa bước, quay lưng về phía ta.

“...Ra ngoài.”

Giọng hắn đã khàn đi vài phần.

Ta nhìn bóng lưng hắn, không nói thêm điều gì, chỉ xoay người mở cửa.

Mưa nghiêng nghiêng dưới mái hiên, lất phất rơi lên mặt ta, mang theo chút lành lạnh.

Phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân, cổ tay ta bị người giữ lại.

Tạ Nghiễn Chi nhét vào tay ta một chiếc ô giấy dầu, rồi quay người, đóng sầm cửa.

Ta giơ tay khẽ chạm vào nơi vừa bị hắn bóp.

Trên cằm vẫn còn sót lại chút hơi ấm nơi đầu ngón tay hắn, nhưng cũng đã nguội đi quá nửa.

Ta chậm rãi bước dọc theo hành lang trở về.

Mưa rơi xuống nền đá xanh bên ngoài, b.ắ.n lên từng đóa nước li ti.

Ta cúi đầu nhìn những đóa nước ấy, nở ra, rồi tan biến.

Tạ Nghiễn Chi, hắn… không hề chán ghét ta.

5

Sau chuyện đó, mấy ngày liền ta không gặp Tạ Nghiễn Chi.

Chỉ là vẫn như mọi khi, thường xuyên đến hầu hạ lão phu nhân.

Lão phu nhân càng lúc càng yêu quý ta.

Bản thân bà vốn là người hòa nhã.

Trong lúc chuyện trò với ta, bà nhắc đến yến tiệc mừng thọ sắp tới.

“Phù nha đầu cũng đến cho vui đi, cùng mọi người náo nhiệt một chút.”

Những năm trước ta chưa từng tham dự những buổi tiệc như thế, nên theo bản năng định từ chối.

Tạ Linh Chi cũng có mặt, nàng nắm lấy tay ta, sảng khoái nói:

“Phù muội muội cũng đi cùng đi. Cứ suốt ngày ở mãi trong phủ cũng buồn chán lắm.”

Ta cũng mỉm cười nhận lời.

Mọi người cười nói vui vẻ với nhau.

Chẳng bao lâu sau, yến tiệc mừng thọ của lão phu nhân cũng đến.

Khách khứa còn đông hơn ta tưởng tượng.

Trong hoa viên bày hơn mười bàn tiệc, nam khách và nữ quyến ngồi riêng.

Ta ngồi ở giữa dãy bàn dành cho nữ quyến, mặc một bộ y phục màu ngó sen nhạt.

Vẫn như thường lệ, lặng lẽ dùng món, uống trà, thỉnh thoảng trò chuyện đôi câu với các phu nhân và tiểu thư ngồi bên cạnh.

Bàn tiệc của nam khách vô cùng náo nhiệt.

Ta cũng thuận mắt nhìn sang, lại thấy ở đó có một nữ t.ử trẻ tuổi mà ta chưa từng gặp.

Nàng ta dung mạo kiều diễm, nhưng ta luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn, chỉ là không nói được cụ thể.

Ta cũng không nghĩ nhiều, lại cúi đầu uống trà của mình.

Một cơn gió thổi qua, mang theo một mùi hương ngọt ngấy như có như không.

Ta ngẩng đầu, dsúng lúc nhìn thấy nữ t.ử kia cầm bình rượu đi đến bên cạnh Tạ Nghiễn Chi.