Sen Về Bên Nghiên

Chương 10

Ta chưa từng thấy vị Thế t.ử gia luôn điềm tĩnh tự nhiên ngày nào lại có lúc luống cuống tay chân như thế.

Đôi tay hắn khẽ run, đưa chén rượu nhỏ đến trước mặt ta.

"Phù Phù, uống chén rượu hợp cẩn này xong, nàng sẽ là..."

Hắn không nói tiếp, có lẽ chính bản thân hắn cũng cảm thấy mình không đủ tự tin.

Hắn chỉ đứng đó nhìn ta, trong ánh mắt mang theo chút chờ đợi dè dặt.

Ta khẽ mỉm cười, không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa cánh tay ra, khoác tay cùng hắn, rồi uống cạn ngụm Kim Lăng Xuân trong chén rượu hắn đưa.

15

Vào thu, sức khỏe của Trần Miên lại ngày một sa sút. 

Mỗi ngày ta đều đến bầu bạn với nàng, lần nào thấy nàng ho dữ dội, trong lòng ta cũng âm ỉ đau.

Thế nhưng Trần Miên lại mỉm cười với ta, nắm lấy tay ta:

“Không sao đâu, không đáng ngại.”

Chỉ là ta luôn cảm thấy trong nụ cười ấy dường như còn ẩn chứa một ý vị khác.

Đêm đến, khi Tạ Nghiễn Chi sang, ta kể cho hắn nghe tình hình của Trần Miên.

Tuy giữa Tạ Nghiễn Chi và Trần Miên không có tình nghĩa phu thê thực sự, nhưng qua bao năm tháng, hai người cũng xem như là bạn bè có thể tâm sự. 

Nghe xong, sắc mặt hắn cũng trở nên nặng nề.

“Ta đã sai người ra ngoài tìm danh y rồi. Vài ngày nữa sẽ mời đến khám cho nàng ấy. Nàng hãy bảo nàng ấy yên tâm, tĩnh dưỡng cho tốt.”

Ta gật đầu, nhưng không nói cho Tạ Nghiễn Chi biết suy đoán mơ hồ trong lòng mình về Trần Miên.

Tạ Nghiễn Chi lại khẽ thở dài, ôm lấy ta, nhỏ giọng nói:

“Ta cứ thấy nàng quan tâm Trần Miên còn hơn cả quan tâm ta.”

“Phu nhân đối xử với ta rất tốt, đương nhiên ta cũng mong nàng ấy được bình an.”

Ta vỗ nhẹ lên tay hắn, ra hiệu bảo hắn đừng quá lo lắng.

Nghe ta nói vậy, Tạ Nghiễn Chi như chợt nghĩ đến điều gì, vẻ mặt trầm ngâm.

Sáng hôm sau, trong sân viện của ta lại xuất hiện thêm rất nhiều món đồ hiếm lạ.

Ta vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ. Khi kể chuyện này với Trần Miên, giọng nói cũng mang theo vài phần bất lực.

“Tạ Nghiễn Chi để tâm đến muội, đó là chuyện tốt.”

Trần Miên nói: “Muội cứ nhận lấy là được.”

Ta gật đầu.

Ta biết bây giờ Tạ Nghiễn Chi đối xử với ta rất tốt, nhưng trong lòng ta vẫn luôn còn vướng mắc.

Dường như nàng nhìn thấu tâm sự của ta, đứng dậy bảo muốn ra ngoài đi dạo.

Ta khoác cho nàng một chiếc áo choàng thật dày rồi dìu nàng bước ra ngoài.

Những thứ t.h.u.ố.c bổ do Quốc công phu nhân và lão phu nhân sai người đưa đến cứ như nước chảy không ngừng vào trong viện. 

Trần Miên thấy vậy cũng chỉ khẽ gật đầu, dặn nha hoàn cất hết đi.

“Dù sao tỷ cũng nên bồi bổ thêm. Ta thấy nhân sâm lão phu nhân đưa tới rất quý hiếm, hay bảo người hầm canh cho tỷ uống nhé?”

Ta hỏi.

Trần Miên xua tay: “Thân thể của ta, ta tự rõ.”

Nàng cùng ta đi đến nơi cao nhất trong phủ Quốc công.

Đứng ở đây, chỉ cần kiễng chân lên một chút là còn có thể phóng tầm mắt ngắm phong cảnh bên ngoài phủ.

Trần Miên đưa tay đón lấy chiếc lá vàng vừa rơi xuống lòng bàn tay, nhưng trên gương mặt lại chẳng hề có vẻ thê lương.

“Ai nói... lá rụng không phải là một kiểu tự do chứ?”

Nàng ngẩng đầu nhìn bầu trời phía xa, nụ cười trên gương mặt càng lúc càng rạng rỡ.

Sự suy đoán trong lòng ta lại càng thêm chắc chắn vài phần, nhưng ta vẫn không trực tiếp nói ra với nàng.

“Từ xưa mỗi độ thu về người ta đều buồn vì cảnh quạnh hiu, còn ta nói ngày thu còn đẹp hơn cả buổi sớm mùa xuân.”

Ta chỉ khẽ ngâm câu thơ ấy.

Nàng nhìn ta.

Trong ánh mắt của nhau, chúng ta đều nhìn thấy điều mà đối phương đang nghĩ trong lòng.

Rời khỏi viện của Trần Miên, ta đi ngang qua viện của Quốc công phu nhân.

Bên trong vọng ra những tràng cười khe khẽ.

Ta dừng chân, nhìn vào trong.

Liễu di nương đang ngồi đối diện Quốc công phu nhân, cùng nhau uống trà.

Sau khi trở thành trắc thất của Tạ Nghiễn Chi, ta vẫn như trước, định kỳ đến thăm bà, đồng thời trong khả năng của mình khiến cuộc sống của bà khá hơn trước đôi chút.

Dưới sự khuyên giải của ta, bà cũng dần từ bỏ ý nghĩ suốt ngày bám víu lấy Tạ Minh Viễn.

Bà nhờ người đưa Tạ Minh Viễn theo một đoàn thương nhân đi buôn về phía Tây Bắc, đuổi hắn ta ra ngoài học làm ăn, tự lực cánh sinh.

Bà nói, như vậy còn tốt hơn để hắn ta cả đời làm một kẻ vô dụng trong phủ.

Liễu di nương vốn luôn là người thông minh, chỉ là trước đây bà không nghĩ thông, mọi tâm sự đều chất chứa trong lòng.

Cũng chính vì sự thật thà và biết bổn phận ấy mà hơn hai mươi năm qua, bà vẫn bình yên sống trong phủ.

Giờ đây bà đã chịu bước ra khỏi chính mình. Quốc công phu nhân cũng được thanh nhàn hơn, thường cùng bà trò chuyện, uống trà, cười nói.

Ta không vào quấy rầy, chỉ đứng ngoài cửa nhìn một lúc, mỉm cười mãn nguyện rồi lặng lẽ rời đi.

16

Thế nhưng chuyện của Trần Miên còn chưa xảy ra thì trong phủ đã xảy ra một việc khác.

Trang viên ở ngoại ô đưa tin khẩn, nói rằng một kho lương đã bị hỏa hoạn, hơn nửa kho bị thiêu rụi.

Trang viên đó trước đây Tạ Nghiễn Chi đã chuyển sang đứng tên ta, nên đương nhiên ta phải đích thân đến xem.

Hôm ấy thời tiết không tốt, gió rất lớn. Ta dẫn Thúy Nhi cùng mấy người hầu ngồi xe ngựa ra khỏi thành.

Ban đầu Tạ Nghiễn Chi định đi cùng ta, nhưng đột nhiên bị một việc công giữ chân.

Trước lúc đi, hắn đứng ở cửa, chỉnh lại áo choàng cho ta, dặn dò:

“Đi đường cẩn thận. Ta xử lý xong việc sẽ đến đón nàng.”

Ta gật đầu rồi lên xe ngựa.

Đến trang viên, ngọn lửa đã được dập gần hết, nhưng vẫn còn vài đốm lửa tàn, bị gió thổi lại bùng lên rồi tắt.

Trong không khí tràn ngập mùi khét lẹt.

Quản trang đang dẫn người kiểm kê thiệt hại.

Ta đứng trước đống đổ nát nhìn một vòng, trong lòng tính toán số bạc cần để tu sửa và lượng lương thực phải bù đắp.

Đang định quay người trở về thì khóe mắt bỗng nhìn thấy một thanh xà ngang đã cháy đen.

Nó mắc lơ lửng phía trên đống đổ nát, đã bị lửa thiêu đến mục gần hết. 

Lúc này bị gió thổi, nó nghiêng ngả trượt xuống, hướng đúng vị trí ta đang đứng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Thanh xà rơi xuống nhanh đến mức ta còn chẳng kịp bước sang bên một bước.

Ta chưa kịp phản ứng thì đã bị ai đó kéo mạnh một cái, cả người lao sang bên.

Ta đ.â.m sầm vào một l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc.

Người ấy ôm lấy ta, lăn hai vòng trên nền đất đầy tro than, khi dừng lại, hắn che kín ta trong lòng mình.

Một mảnh gỗ vụn còn vương tàn lửa sượt qua vai hắn, rơi xuống đống tro phía sau, phát ra một tiếng "bịch" trầm đục.

Ta ngẩng đầu lên, gương mặt của Tạ Nghiễn Chi hiện rõ ngay trước mắt.

“Nghiễn Chi—!”

Ta hoảng hốt kêu lên.

Khắp người hắn phủ đầy tro bụi, vạt áo bị đá nhọn dưới đất rạch rách một đường, nơi khóe trán bị trầy xước, rịn ra một dòng m.á.u mảnh.

Tạ Nghiễn Chi cúi đầu nhìn ta.

Lồng n.g.ự.c hắn phập phồng dữ dội, như thể đã chạy một mạch đến đây.

Gió thổi tung mấy lọn tóc mai của hắn rối bời, vậy mà hắn cũng không đưa tay vuốt lại, chỉ chăm chú nhìn ta.

Hắn hé môi, câu đầu tiên lại là: “Tuyết Phù, nàng có bị thương không?”

Ta nhìn hắn, nhìn vết m.á.u đang rịn nơi khóe trán, nhìn phần vai bị tia lửa làm cháy xém, nhìn bàn tay đang nắm lấy cánh tay ta vẫn còn khẽ run.

Ta đưa tay chạm vào vết thương trên trán hắn, đầu ngón tay dính chút m.á.u còn ấm.

“Sao chàng lại đến đây? Chẳng phải chàng nói có việc công sao...”

“Ta không yên tâm về nàng. Ta nhờ Trần Hồi giúp ta ứng phó trước một lúc, lát nữa về sẽ tiếp tục xử lý.”

Hắn hít thở đều lại, nhưng giọng nói vẫn còn hơi không ổn định.

Ta nhìn Tạ Nghiễn Chi.

Gương mặt hắn lúc này chồng khít với hình ảnh Tạ Nghiễn Chi mười lăm tuổi mà ta gặp lần đầu khi ta mới mười một.

Nhiều năm đã trôi qua, thiếu niên hăng hái năm nào nay đã bớt đi vài phần non nớt, thưng người đang đứng trước mắt ta dường như vẫn là thiếu niên năm ấy.

Lúc ta vừa đến phủ Quốc công, khi nhớ phụ mẫu, hắn đã nhẹ nhàng vỗ vai an ủi ta.

Khi ấy hắn ngồi xổm bên cạnh ta, đắp lên một nấm đất nhỏ, rồi bẻ một cành liễu cắm lên trên, nói:

“Từ nay về sau, ở phủ Quốc công, muội cũng có nhà rồi. Phụ mẫu muội cũng sẽ luôn ở nơi muội không nhìn thấy để bầu bạn cùng muội. Nếu gặp chuyện gì thì đừng sợ, cứ đến nói với ta.”

“Tay nàng...”

Hắn cúi đầu nắm lấy tay ta, muốn xem lòng bàn tay ta có bị trầy xước hay không.

Vừa nói, hắn vừa vội lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc khăn tay, định lau lớp tro trên mặt ta.

“Chiếc khăn này...”

Ta nhận ra chiếc khăn ấy, đó chính là chiếc khăn năm ấy, sau khi nghe những lời hắn nói, ta đã tháo chỉ đi.

Sau đó chiếc khăn ấy bỗng nhiên biến mất.

Ta vẫn nghĩ là mình vô ý đ.á.n.h rơi, không ngờ… nó lại ở trên người Tạ Nghiễn Chi.

Ta đưa tay chạm nhẹ vào góc chiếc khăn.

Động tác của hắn khựng lại, như thể không dám cử động.

Ta nhẹ nhàng rút chiếc khăn ra, mở nó.

Trên mặt khăn, bông phù dung vẫn còn đó, cùng với những lỗ kim mờ nhạt do ta từng tháo chỉ để lại.

Nhưng phía trên những dấu kim ấy đã được ai đó dùng chỉ mới thêu lại.

Đường kim xiêu vẹo, chỗ thì dày, chỗ thì thưa, trông giống hệt một người vốn quen cầm b.út hơn cầm kim, vụng về học cách thêu thùa.

Bên cạnh bông phù dung còn được thêu thêm hai cái tên: "Mặc Khanh và Phù Phù."

Đó là tên tự của hắn và cũng là cách hắn gọi nhũ danh của ta.

“Đây là...”

Ta khẽ đọc những dòng chữ trên khăn rồi nhìn sang Tạ Nghiễn Chi.

Hắn quay mặt đi, vành tai đỏ bừng.

“Hôm yến tiệc ngắm hoa hôm ấy, ta vô tình nhặt được. Ta nhận ra đó là đường thêu của nàng nên...”

“Tuyết Phù, sao nàng lại khóc?”

Tạ Nghiễn Chi luống cuống đưa tay lau mặt cho ta.

Đầu ngón tay hắn vẫn còn dính tro, lau một cái lại khiến mặt ta lem thêm một mảng đen.

Ta ngẩng đầu lên, nước mắt nhòe đi, nhìn hắn, nhìn vết thương trên trán vẫn còn rỉ m.á.u, nhìn gương mặt lấm lem tro bụi.

Đón lấy đôi mắt được ánh lửa phản chiếu sáng rực của hắn, ta đưa tay ôm lấy vai hắn rồi nghiêng người áp môi mình lên môi hắn.

Cả người Tạ Nghiễn Chi cứng đờ, sau đó, hắn giơ một tay giữ lấy sau đầu ta, hôn sâu hơn.

Lửa đã hoàn toàn được dập tắt.

Quản trang cùng đám gia nhân bên đống đổ nát từ lâu đã thức thời quay lưng đi, giả vờ cúi đầu kiểm kê gạch đá.

Gió thổi qua đống tro tàn cháy xém, mang theo mùi khói bụi và hương cỏ cây khô hanh của cuối thu.

Hắn buông ta ra.

Trán hắn nhẹ nhàng tựa vào trán ta.

Chúng ta không nấn ná thêm, lập tức bắt tay xử lý công việc ở trang viên.

Sau khi mọi việc đều đã giải quyết ổn thỏa, Tạ Nghiễn Chi bế ta lên xe ngựa.

Trên mặt ta vẫn còn vệt nước mắt đã khô.

Vết thương trên trán hắn cũng chỉ được xử lý qua loa.

Hai người chúng ta, đầu tóc mặt mũi đều lấm lem tro bụi, chen chúc ngồi trong chiếc xe ngựa.

Xe ngựa lắc lư chầm chậm trở về.

Khi vào đến thành thì trời đã tối.

Những chiếc đèn l.ồ.ng ven đường lần lượt sáng lên, ánh sáng vàng ấm len qua khe cửa sổ xe, lúc sáng lúc tối hắt lên gương mặt hắn.

Ta ngắm nghiêng gương mặt ấy.

Trong màn chiều và ánh đèn chập chờn, hắn khép mắt, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt, như thể cuối cùng cũng đã buông xuống được điều gì đó đè nặng trong lòng suốt bao năm.

Ta cũng khép mắt lại, tựa đầu lên vai hắn, lắng nghe tiếng bánh xe ngựa lăn trên mặt đá xanh.

Từng nhịp, từng nhịp một, bình yên mà dài lâu.

Lớp băng mỏng trong lòng ta cuối cùng cũng tan chảy vào khoảnh khắc ấy, hóa thành làn nước lặng yên.

17

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Các đại phu ra vào phủ Quốc công thay hết người này đến người khác. 

Ai nấy đều nói rằng thời tiết đã trở lạnh, nền tảng sức khỏe của Trần Miên vốn quá yếu, e rằng sẽ không thể chống chọi nổi qua mùa đông này.

Lời ấy truyền khắp trong phủ, nhưng không ai nghi ngờ điều gì, bởi tình trạng của nàng quả thực ngày một xấu đi.