Việc Hạ Duy Nhạc xuất hiện trên giường mình rõ ràng đã khiến Tấn Tắc cảm thấy hài lòng. Anh vốn dĩ không có giới hạn nào với Hạ Duy Nhạc, nên sự bực bội kìm nén suốt cả buổi chiều dễ dàng tan biến quá nửa.
Tình trạng nghén bắt đầu xuất hiện trên người Hạ Duy Nhạc. Cậu luôn cảm thấy buồn ngủ và bắt đầu chán ăn, không có cảm giác thèm bất cứ thứ gì.
Tấn Tắc nấu một bàn thức ăn toàn những món Hạ Duy Nhạc thích, nhưng lúc này cậu ăn mà không thấy vị gì, mỗi món chỉ đụng một đũa. Đồ mặn tuy không làm cậu buồn nôn nhưng cậu hoàn toàn không có h*m m**n ăn uống. Cậu chậm rãi nhai cơm, mười phút trôi qua mà bát cơm vẫn còn đầy.
Tấn Tắc đặt một con tôm đã bóc vỏ vào bát cậu: “Không hợp khẩu vị à?”
Hạ Duy Nhạc cũng không giấu anh, ăn miếng tôm rồi nói: “Em hơi khó nuốt, cứ thấy không đói.”
“Có món nào muốn ăn không?” Tấn Tắc nói, “Anh làm lại cho em.”
Hạ Duy Nhạc lắc đầu, dùng đũa gẩy gẩy hạt cơm, lùa từng hạt vào miệng: “Hồi trước thì hơi thèm vị chua ngọt nhưng giờ hết rồi, thấy cái gì cũng như nhau.”
“Không ăn nổi thì thôi vậy,” Tấn Tắc chiều theo Hạ Duy Nhạc, không dùng đứa bé để ép cậu ăn, “Lát nữa anh đi mua ít trái cây, hoặc em muốn ăn gì thì anh lại làm.”
Hạ Duy Nhạc nhìn bàn thức ăn: “Có lãng phí quá không anh?”
Tấn Tắc lại không thấy vấn đề gì: “Ăn không hết thì cất tủ lạnh mai ăn tiếp.”
Hạ Duy Nhạc bật cười: “Ông chủ lớn mà cũng ăn đồ thừa sao?”
“Ông chủ lớn cũng phải cần kiệm,” Tấn Tắc đối mặt với ánh mắt trêu chọc của cậu, “Lãng phí lương thực là hành vi không tốt, phải lấy bản thân làm mẫu, làm tấm gương tốt cho bé cưng.”
“Nó vẫn còn là một tế bào thôi mà,” Hạ Duy Nhạc chống cằm nhìn dáng vẻ Tấn Tắc ăn cơm, với gương mặt đẹp trai kia thì làm gì cũng thấy thuận mắt, “Giờ mà thai giáo thì có sớm quá không?”
Nói xong cậu cười rạng rỡ hơn, híp mắt hỏi: “Mà là ‘bé cưng’ nào cơ?”
Tấn Tắc liếc nhìn cậu một cái.
Hạ Duy Nhạc tiếp tục hỏi: “Bé cưng lớn hay bé cưng nhỏ nào?”
Người đàn ông uống xong bát canh liền đứng dậy dọn dẹp bát đĩa, Hạ Duy Nhạc định giúp một tay nhưng bị ngăn lại.
“Em chỉ mang thai thôi, đừng coi em như tàn phế,” Hạ Duy Nhạc bất lực lấy chiếc khăn lau bát từ tay Alpha, “Bác sĩ cũng nói em cần vận động vừa sức, cứ nằm mãi cũng không tốt.”
Cơn giận của Tấn Tắc đối với cậu vẫn chưa tan hết nên khi ở trước mặt anh, cậu phải thể hiện thật tốt để sớm xóa bỏ nỗi bất mãn về vụ ly hôn trong lòng người đàn ông này. Hạ Duy Nhạc hiểu rõ đạo lý muốn dỗ dành người khác thì phải có thái độ đúng mực, mà dỗ Tấn Tắc thì cậu đã quá thuần thục rồi.
“Anh không coi em là tàn phế,” Tấn Tắc đứng bên cạnh lên tiếng nhắc nhở, “Là vì em lâu rồi không qua đây nên quên mất ở đây anh có máy rửa bát.”
“…” Hạ Duy Nhạc khựng lại, quay đầu chạm phải ánh mắt bình thản của Tấn Tắc, chỉ biết cười gượng rồi đặt khăn lau xuống.
Cậu đi về phía tủ lạnh định rửa ít trái cây, nhưng tủ mở ra lại trống rỗng bên trong, chỉ có vài chai rượu, nước khoáng và một ít rau củ tươi vừa mới mua về.
Trong ngôi nhà chung của họ sau khi kết hôn, tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp, luôn chất đầy những thứ Tấn Tắc và Hạ Duy Nhạc thích. Hai vợ chồng tan làm thường cùng nhau đi mua nguyên liệu nấu bữa tối, tiện tay sắm thêm đồ ăn vặt và nhu yếu phẩm. Về đến nhà, Tấn Tắc phụ trách vào bếp, Hạ Duy Nhạc phụ trách phân loại đồ mua về. Đôi khi cả hai cùng đi công tác, đồ trong tủ lạnh không kịp ăn hết bị quá hạn đành phải vứt đi.
Vì vậy, Hạ Duy Nhạc đã quen với việc mỗi lần mở tủ lạnh ra là thấy đầy ắp. Đó không chỉ là sự đủ đầy của một chiếc tủ lạnh chật chội đầy đồ mà còn là biểu tượng của việc hai người cùng nhau vun vén cuộc sống.
Lúc này, chiếc tủ lạnh trống trải trước mắt đột ngột kéo Hạ Duy Nhạc về thực tại. Luồng khí lạnh thổi vào mặt như nhắc nhở một sự thật đã định đoạt không thể trốn tránh: Họ đã ly hôn.
Họ không còn là những người thân mật nhất cùng sống dưới một mái nhà, sự riêng tư lúc này cũng là do cậu cố chấp đòi hỏi mà có.
Tấn Tắc nhấn nút máy rửa bát, quay lại thấy Hạ Duy Nhạc đứng ngẩn người trước tủ lạnh liền đi tới khép cửa tủ lại: “Anh không biết em sẽ qua nên chưa mua trái cây. Muốn ăn gì không? Tiện thể xuống lầu đi dạo chút.”
Hạ Duy Nhạc xoay người ôm lấy người đàn ông, vòng tay siết chặt lấy eo Alpha.
“Sao thế?” Tấn Tắc nhẹ nhàng vỗ lưng cậu.
“Những ngày qua anh sống không tốt chút nào đúng không?” Dù trong lòng Hạ Duy Nhạc đã rõ nhưng vẫn muốn xác nhận như một cách đầy tự ngược, “Tủ lạnh của anh chẳng có gì cả, nguyên liệu bữa tối nay chắc là anh thấy em tới mới đặt giao hàng gấp đúng không? Suốt ngày rượu chè tiếp khách, anh coi nơi này là khách sạn sao?”
“Ngôi nhà không có em thì khác gì khách sạn đâu?” Tấn Tắc hơi cúi đầu, cằm tựa lên mái tóc bồng bềnh của Hạ Duy Nhạc, “Em chẳng phải cũng vậy sao? Tủ lạnh trống không, mang thai mà ăn đồ bên ngoài suốt cả tháng trời.”
“Từ sau khi chia tay ở cục dân chính anh luôn ở tỉnh khác, về rồi lại bận rộn đủ thứ chuyện nên không có tâm trạng mua sắm, ở một mình cũng lười vào bếp bày vẽ. Em nói anh thì hay lắm, sao không tự nhìn lại mình đi?”
Giọng Hạ Duy Nhạc trầm xuống: “Em không có ý trách anh, là em xót anh thôi.”
“Đã xót thì phải thể hiện bằng hành động,” Tấn Tắc nhìn ngắm gương mặt mười năm không đổi của Hạ Duy Nhạc, đôi lông mày thanh tú xinh đẹp luôn khiến anh rung động, “Chỉ treo trên đầu môi thì không có thành ý đâu.”
Hạ Duy Nhạc nói: “Chúng ta đi siêu thị đi, mua ít đồ về. Sau này em sẽ ở đây lâu dài, nhiều thứ cần phải sắp xếp lại.”
Tấn Tắc nhướn mày: “Ở lâu dài? Anh đồng ý chưa?”
“Anh không đồng ý cũng phải đồng ý,” Hạ Duy Nhạc nói, “Giờ em đang mang cốt nhục của anh, anh yên tâm để em ở một mình sao?”
Tấn Tắc: “Có gì mà không yên tâm?”
Hạ Duy Nhạc cười xòa: “Thôi đi ông nội, yên tâm mà ngày nào cũng đưa đón em đi làm, hết mua đồ lại nấu cơm cho em?”
Alpha vẫn giữ vẻ cao ngạo: “Đó là trách nhiệm của một người cha.”
“Cha gì chứ? Sao anh không nói đó là trách nhiệm của chồng cũ đi?” Hạ Duy Nhạc quá hiểu Tấn Tắc, anh chỉ đang cố ý nói một đằng nghĩ một nẻo để thử thành ý của cậu. Ở bên nhau bao nhiêu năm, việc cậu giỏi nhất chính là làm ngược lại ý Tấn Tắc, “Dù sao em cũng cứ ở đây đấy. Anh quên lời bác sĩ Trương rồi à? Em cần pheromone của Alpha, hormone không ổn định sẽ làm progesterone thấp, dễ gây ra tình trạng dọa sảy. Nếu anh nỡ để em chịu khổ thì cứ việc đuổi em đi.”
“…” Tấn Tắc dùng sức véo cằm Hạ Duy Nhạc, cau mày nói: “Sao lại có kiểu người mặt dày còn hay đe dọa người khác như em nhỉ?”
Hạ Duy Nhạc vênh mặt lên: “Năm đó nếu em không mặt dày thì làm sao theo đuổi được anh chứ!”
Tấn Tắc chịu thua, anh vốn dĩ luôn bị Hạ Duy Nhạc “bắt thóp” bằng chiêu này. Anh không phải chưa từng thấy những người mặt dày theo đuổi mình, nhưng chỉ riêng với Hạ Duy Nhạc là anh hoàn toàn không có cách nào. Cậu lấy danh nghĩa “tình cờ”, “trùng hợp” để xuất hiện, luôn phô diễn những khía cạnh tỏa sáng trong mọi hoàn cảnh, khiến người ta không thể rời mắt.
Một Omega ưu tú, thu hút mọi ánh nhìn trước mặt mọi người nhưng lại trở nên mềm yếu và ngoan ngoãn trước mặt anh, Tấn Tắc làm sao có thể không mềm lòng, không rung động cho được. Bất kể là mười năm trước hay mười năm sau, kết quả vẫn luôn như vậy.
Alpha bị kéo ra khỏi cửa, hai người cùng đi dạo siêu thị sau một thời gian dài. Anh phụ trách đẩy xe, Hạ Duy Nhạc phụ trách lấy đồ, chiếc xe đẩy đầy ắp thức ăn và nhu yếu phẩm. Không chỉ có những món Hạ Duy Nhạc thích mà còn có hạt cà phê và bánh mì mà Tấn Tắc ưa dùng.
Hiện tại thanh toán đều là tự phục vụ quét mã, giờ này siêu thị rất đông, vẫn phải xếp hàng. Tấn Tắc đẩy xe nên Hạ Duy Nhạc không cần động tay, cậu cúi đầu trả lời tin nhắn, xong xuôi thì cất điện thoại vào túi, ánh mắt liếc sang kệ hàng bên cạnh.
“…” Ánh mắt Hạ Duy Nhạc dừng lại một lát, rồi lại liếc nhìn người bên cạnh.
Tấn Tắc cảm nhận được cái nhìn của Hạ Duy Nhạc, quay sang đối mắt với cậu: “?”
Hạ Duy Nhạc hắng giọng, cố ý nói nhỏ: “Hay là mình mua dự phòng một ít nhỉ?”
“Dự phòng” cái gì thì không nói cũng hiểu.
Tấn Tắc: “Em quên lời bác sĩ Trương rồi à? Ít nhất ba tháng không được.”
“Thì sau ba tháng là được mà?” Hạ Duy Nhạc hạ giọng xuống thật thấp, “Bác sĩ Trương cũng nói rồi, có thể nhu cầu của em sẽ cực kỳ mãnh liệt đấy.”
“…”
Đến lượt họ, Tấn Tắc lần lượt lấy đồ ra quét mã, sắc mặt bình thản: “Vậy thì đợi đến khi em có nhu cầu rồi tính sau.”
Hạ Duy Nhạc có hơi không cam lòng. Dù lúc này mua cái đó quả thực là quá sớm nhưng cậu đang khao khát làm điều gì đó để thắt chặt mối quan hệ giữa hai người, khao khát chứng minh rằng “ly hôn nhưng tình cảm vẫn khăng khít” là sự thật.
“Cạch”, bên tay Tấn Tắc xuất hiện hai hộp đồ. Hạ Duy Nhạc đứng một bên quan sát phản ứng của anh.
Vẻ mặt Tấn Tắc vẫn bình thản như cũ, không nhìn ra bất kỳ sự khác lạ nào, chỉ có động tác hơi khựng lại một chút. Anh cầm hai hộp đồ đó lên quét mã, sau đó bỏ vào túi.
Khóe môi Hạ Duy Nhạc nhếch lên một độ cong đắc ý, lẩm bẩm: “Đồ giả vờ đứng đắn.”