Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Pháo Hôi Trùng Đực

Chương 95

"Cảm ơn các bạn đã đến, Trái Đất hoan nghênh các bạn."

【 Thưa ngài phiên dịch, tôi rất thích giọng nói của ngài. 】

Lục Mặc lớn đến từng này, đây là lần đầu tiên bị trêu ghẹo.

Hơn nữa còn là một người ngoài hành tinh, ngay trong hoàn cảnh "nhìn thế nào cũng không nên đùa cợt", trước mặt bao nhiêu người như vậy, quang minh chính đại trêu ghẹo hắn.

Hắn nheo mắt lại, theo bản năng kéo khăn quàng cổ lên cao hơn một chút.

Tay áo bị một bàn tay trắng mảnh kéo lại, móng tay màu hồng nhạt viền một đường bạc mỏng.

Cô giáo nắm chặt tay hắn:

"Hắn nói gì vậy?"

Lấy Lục Mặc làm trung tâm, những người gần đó đều quay đầu lại, im lặng nhìn chằm chằm vào hắn.

Những người ở xa thấy vậy cũng nghiêng đầu theo, ánh mắt từng lớp từng lớp lan tới, dồn về phía Lục Mặc.

Lục Mặc nhìn thấy các đại biểu trên bục, bọn họ đều nhíu chặt mày, hai tay chậm rãi xoa vào nhau.

Cô giáo: "Lục Mặc?"

"......"

Lục Mặc ấn tai nghe, mắt nhìn thẳng phía trước, thấp giọng dịch:

"Chúng tôi cảm thấy vô cùng vinh hạnh."

"Cảm ơn sự yêu mến của các bạn."

Vừa dứt lời, trong hội trường vang lên một loạt tiếng thở phào rất rõ ràng.

Tiếng lật giấy, tiếng vải cọ xát, tiếng bút chạy trên giấy, lặt vặt vụn vặt.

Trong đại sảnh vốn tĩnh lặng như chết, bầu không khí cuối cùng cũng từ điểm đóng băng chậm rãi ấm lên.

Cô giáo yếu ớt ngồi xuống ghế, khẽ lẩm bẩm:

"May quá..."

Trong giọng nói tràn đầy cảm giác thoát chết trong gang tấc.

Lục Mặc nghe thấy người đàn ông tóc bạc khẽ cười một tiếng.

Hắn lại kéo khăn quàng cổ, lùi người dựa sát lưng ghế hơn.

"Các bạn từ nơi xa xôi đến Trái Đất, chúng tôi đương nhiên sẽ lấy ra thành ý lớn nhất. Khách đến đều là khách, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng yêu cầu của các bạn."

Các đại biểu như đi trên băng mỏng, chỉ cần sơ suất một chút cũng có thể gây ra đại họa.

Lục Mặc dịch lại nguyên văn.

Người đàn ông tóc bạc thu ánh mắt lại, ngồi thẳng người, nghiêm túc nói:

【 Chúng tôi đến đây với thành ý lớn nhất, đương nhiên sẽ tuân thủ... những quy tắc cơ bản của giao tiếp văn minh. 】

Lục Mặc khẽ thở phào.

Nếu chuyện này xảy ra thêm lần nữa, hắn chắc sẽ chọn độn thổ biến mất.

Sau khi hắn dịch đúng lời người đàn ông kia nói, trên mặt mọi người đều hiện ra niềm vui không giấu được.

Lục Mặc lúc này mới chậm chạp nhận ra một chuyện.

Cuộc họp lần này... dường như quan trọng hơn hắn tưởng rất nhiều.

Dù sao cũng là người ngoài hành tinh.

Lục Mặc ép suy nghĩ đó xuống, cuộc họp cuối cùng cũng đi vào quỹ đạo.

Lần gặp đầu tiên, đôi bên thăm dò lẫn nhau.

Cuộc họp kéo dài năm tiếng đồng hồ, bề ngoài nhẹ nhàng, bên dưới lại ẩn giấu vô số vòng vèo phức tạp.

Chỉ làm phiên dịch thôi mà Lục Mặc cũng thấy mệt mỏi đến kiệt sức.

Đến khi cuộc họp kết thúc, Lục Mặc mệt mỏi ấn ấn huyệt thái dương, tay trái hắn bị nắm chặt.

Cô giáo kích động nhìn hắn:

"Lục Mặc... tốt quá rồi."

Đưa Lục Mặc tới đây, có lẽ là quyết định đúng đắn và quan trọng nhất trong đời bà.

Lục Mặc khựng lại, rồi nắm ngược cổ tay cô giáo, nhẹ nhàng lắc lắc.

...

Rất kỳ lạ.

Dưới khán đài không có một ai rời đi, dù người trên bục đã bắt đầu lần lượt rời khỏi.

Dường như họ đang chờ đợi điều gì đó.

Cho đến khi hai người ngoài hành tinh đi theo nhân viên dẫn đường rời khỏi.

Những người xung quanh bỗng nhiên đứng dậy, trên mặt ai nấy đều nở nụ cười vui vẻ, vây lại phía Lục Mặc.

"Cậu tên là Từ Văn Đông phải không? Nghe nói cậu là học trò của cô Trần Tĩnh, thật đúng là hậu sinh khả úy."

"Cậu giúp chúng tôi một việc lớn rồi, cậu dịch kiểu gì vậy?"

"Có thể hỏi cậu học từ đâu không?"

"......"

Đầu Lục Mặc quay cuồng.

Những người ở đây đều đã ký thỏa thuận bảo mật, dù ai cũng biết chuyện, họ vẫn không trực tiếp nói ra ba chữ 'người ngoài hành tinh'.

Nhưng ánh mắt sáng rực kia, sự tò mò gần như sắp tràn ra ngoài.

Đầu hắn vốn đã choáng váng, lúc này càng quay cuồng hơn, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Cô giáo Trần Tĩnh thấy phần da lộ ra của hắn càng lúc càng tái nhợt, vội vàng nói:

"Giải tán một chút, giải tán đi. Cậu ấy còn đang bệnh, để cậu ấy nghỉ ngơi đã."

Nhưng bà vốn dịu dàng yếu ớt, giọng nói bị nhấn chìm trong đám đông kích động, hoàn toàn không có tác dụng.

Ngay khi trước mắt Lục Mặc tối sầm, sắp ngã xuống.

Cuối cùng cũng có người đẩy đám đông ra.

Không khí trong lành tràn vào.

Một bàn tay mạnh mẽ đỡ lấy cơ thể hắn.

"Cậu tuyệt đối đừng ngã xuống đấy nhé, dù sao cậu cũng là người duy nhất nghe hiểu lời của mấy tên chim đó."

Lục Mặc ngẩng đầu.

Một chàng trai trẻ mặc quân phục đang cười hì hì nhìn hắn.

À.

Chuyện này vẫn chưa kết thúc.

Hắn đau đầu nghĩ:

Mình giống như cái tên đi học thay, vô tình giúp ông chủ tranh cử luôn chức lớp trưởng vậy.

Ngu thật.

Người trẻ tuổi tuy còn rất trẻ, nhưng chức vị không thấp. Lục Mặc liếc qua quân hàm trên vai hắn, im lặng đi theo.

"Tôi tên Trình Thủ, cậu gọi tôi A Thủ là được."

"Tôi là Lục Mặc."

"Cái tên này mấy ngày nay tôi nghe đến chai cả tai rồi. Cậu không biết đâu, mấy hôm nay chúng tôi tìm cậu đến hoa cả mắt... thôi bỏ đi, không nói nữa."

Giọng hắn nghe rất buồn bực.

Lục Mặc hỏi:

"Anh tìm tôi... là muốn tôi tiếp tục làm phiên dịch sao?"

Trình Thủ quay đầu lại:

"Chuyện này ngoài cậu ra, không có người thứ hai làm được."

Lục Mặc tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng trong lòng vẫn thở dài một tiếng.

Phiền phức.

Trình Thủ nói với giọng thoải mái:

"Giúp chút đi anh em. Đây chỉ là một công việc bình thường thôi. Hắn nói thì cậu dịch, chúng tôi nói thì cậu dịch. Đúng không? Bình thường thôi, bình thường thôi."

Lục Mặc: "Bình thường mà lại cần người ngoài hành tinh phiên dịch à?"

"A nha!! Suỵt —— suỵt ——" Trình Thủ làm mặt quỷ, "Ngoài hành tinh gì chứ, đó chỉ là hai anh chàng siêu cấp đẹp trai thôi mà!"

Lục Mặc: "......"

Không thể phản bác.

Trên đầu Trình Thủ, chiếc mũ quân đội kia trông như vừa bị thứ gì đó mắc vào, huy chương lung lay sắp rơi. Chắc là sáng nay mới gắn lên, đến giờ vẫn chưa phát hiện.

Lục Mặc nhìn thế nào cũng thấy khó chịu.

"Huống hồ a... hai người đó vậy mà cứ thế nghênh ngang đi qua đi lại," Trình Thủ vung một quyền lên không trung, tức tối nói, "Sao lại có thể như vậy chứ, kiêu ngạo muốn chết. Bên này chúng ta căng thẳng như vậy, còn họ thì như đi dạo phố?"

Lục Mặc nhìn ra được, Trình Thủ đang tức giận vì phía mình bị coi thường.

Hắn nhìn chằm chằm lên đầu Trình Thủ, nói: "Nhớ trả lương cho tôi, tôi rất đắt."

Trình Thủ cười tươi: "Yên tâm đi anh em! Lương chắc chắn đủ —— chờ tôi cũng nhận lương, tôi mời cậu ăn cơm!"

Lục Mặc: "Trước đó thì sửa lại mũ của cậu đi đã."

Trình Thủ: "Hả?"

Lục Mặc mở tay ra, một chiếc huy chương kim loại sáng lấp lánh nằm trong lòng bàn tay hắn.

Trình Thủ giật mũ xuống, trên đó quả nhiên trống trơn. Anh ta không thể tin nổi nhìn Lục Mặc: "Cậu......"

Trước kia cậu không phải làm móc túi đấy chứ?

Lục Mặc nhún vai: "Tôi biết một chút ảo thuật."

Trình Thủ kinh ngạc mở to mắt.

"Bảo sao camera không tìm thấy cậu, hóa ra cậu là ——"

Là một Pháp Sư ẩn mình giữa nhân gian, dùng ảo thuật để che giấu thân phận.

Mọi thứ đều có lời giải!

Pháp Sư có thể nói chuyện với sinh vật ngoài hành tinh, chẳng phải chuyện rất bình thường sao?

Anh ta kính cẩn giơ tay chào: "Tôi hiểu rồi. Tôi giữ kín miệng lắm, bây giờ xin mời đi theo tôi."

Trình Thủ đi được vài bước. Lục Mặc nhìn bóng lưng anh ta, rồi nhìn lại tay mình.

Chính hắn cũng không hiểu chiếc huy chương kia đã vào tay mình bằng cách nào.

... Thật là chuyện lạ.

Hoa nở hai nhánh, mỗi bên một chuyện.

Lăng và Giản Túc Quang đi theo nhân viên phía trước.

Giản Túc Quang liên tục quay đầu nhìn lão đại của mình.

Lăng: "Có rắm thì nói luôn."

"Tsk."

"Chậc chậc chậc."

"Không nhìn ra nha..."

Giản Túc Quang như lần đầu quen biết quân đoàn trưởng Quân đoàn Ba, nhìn hắn từ trên xuống dưới: "Cậu nói đến tìm Lục Mặc... là Lục Mặc này à?"

"Lão đại, tuy tên giống nhau, nhưng người này là sinh vật Trái Đất. Chẳng lẽ cậu chỉ thích cái tên này thôi sao?"

Ánh mắt anh ta nhìn Lăng đầy oán trách.

Cậu làm vậy là sẽ bị toàn Trùng tộc mắng cho biết không?

Lăng giơ tay lên vươn vai, lười biếng nói: "Cậu biết gần đây tôi đang trong kỳ đ*ng d*c không?"

Giản Túc Quang: ?????

Giản Túc Quang: "Từ khi nào?"

Lăng quay đầu, lặng lẽ nhìn phó quan: "Ngay vừa nãy."

Giản Túc Quang: "Hả?"

"Ngay lúc nãy, khi tôi nghe cậu ta nói chuyện." Lăng thổi một hơi làm mái tóc trước trán bay lên: "Hiểu chưa?"

Giản Túc Quang đứng tại chỗ nứt toác. Ba giây sau vừa mắng vừa chạy theo: "Tôi sẽ giám sát lão đại của cậu! Tôi sẽ không để cậu ngoại tình đâu!!"

Rõ ràng trùng đực bá đạo tùy hứng mới đẹp trai hơn!!

"Cậu bớt phiền tôi đi."

"Cậu đừng hòng ngoại tình!!"

——

Lục Mặc hắt xì một cái.

Trình Thủ lo lắng nhìn hắn: "Nặng lắm à?"

Lục Mặc lắc đầu: "Sắp khỏi rồi."

Họ đứng trước cửa một căn phòng trên một tầng nào đó của khách sạn sang trọng.

"Đây là nơi tiếp đãi hai người kia......"

Dưới ánh nhìn chằm chằm của Trình Thủ, Lục Mặc ngoan ngoãn sửa lời: "Hai anh chàng siêu cấp đẹp trai kia?"

Trình Thủ lộ vẻ "trẻ nhỏ dễ dạy", rồi nói: "Bên trong còn có hai... vật nhỏ."

Lục Mặc: ?

Trình Thủ: "... Cậu vào sẽ biết."

Nói rồi anh ta gõ cửa.

Cửa mở ra theo tiếng gõ.

Khe cửa dần rộng ra, Lục Mặc cũng nhìn thấy cảnh bên trong.

Trước khi nhìn rõ mọi thứ, hắn nghe thấy một giọng nói non nớt, trong trẻo.

【Hỡi nô bộc ở dị giới của ta, vì sao bây giờ mới đến bái kiến ta vĩ đại? Ngươi có biết nếu cơn giận của ta giáng xuống, thế giới này sẽ rơi vào vực sâu không?】

Áo choàng đen đỏ bao phủ thân hình, mái tóc dài đen buông đến mắt cá chân.

Trong căn phòng rộng lớn, một đứa trẻ xinh xắn nhắm mắt đứng giữa phòng.

Nó chậm rãi mở mắt, đôi mắt đỏ tươi lấp lánh.

【Hãy ca tụng danh ta!】

Nó giơ tay lên, dưới áo choàng lộ ra bộ lễ phục tinh xảo lộng lẫy. Đôi mắt phản chiếu gương mặt Lục Mặc.

【Danh ta là ——】

Ngay khoảnh khắc nhìn rõ Lục Mặc, đứa trẻ mở to mắt, nói lắp.

【Danh ta, danh ta, danh ta ——】

【Lục Thiên Sơn, im miệng.】

Một giọng nói non nớt khác vang lên. Lúc này Lục Mặc mới chú ý trong phòng còn một đứa trẻ nữa.

Nó ngồi trên giường, cầm một quyển sách đang mở. Dưới mái tóc bạc ngắn là gương mặt trắng trẻo tinh xảo, đôi mắt xanh đậm khiến nó trông rất tao nhã.

Nó đặt sách xuống, bước xuống giường đi về phía Lục Mặc.

Đến chỗ cách Lục Mặc chưa đầy nửa mét, đứa trẻ tóc bạc hơi cúi người, hành lễ.

【Ta... ta tên là Lục Hoa Minh.】

Giọng nói mang theo chút run rẩy gần như không nghe thấy.

Lục Mặc ngẩn ra. Trong phòng rất ấm, chiếc khăn quàng khiến hắn hơi nóng.

Hắn đưa tay kéo khăn quàng xuống một chút, nói: 【Ta tên Lục Mặc.】

【Ừm... ta biết.】

Đứa trẻ đưa tay kéo tay áo Lục Mặc, tai hơi đỏ.

【Papa.】

Trình Thủ bên cạnh: "......"

Hả????

Dáng vẻ ngoan ngoãn này khiến anh ta suýt tưởng chuyện lần trước mình bị phớt lờ chỉ là cảnh trong mơ.

Anh ta nhìn Lục Mặc, rồi cúi đầu nhìn mình, không khỏi đưa tay ấn lại chiếc mũ.

Đúng là mê nhan sắc thật.

Mấy người mê nhan sắc tránh xa tôi ra đi!