Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Pháo Hôi Trùng Đực

Chương 5

Tống Giản Thư là một trùng đực rất có danh tiếng, trên Tinh Võng chỉ cần tùy tiện đăng một đoạn video cũng có thể thu về mấy trăm triệu lượt xem. Người thường xuyên xuất hiện bên cạnh hắn, việc bị nhận ra chỉ là sớm hay muộn.

Nhưng Lăng không ngờ chuyện đó lại xảy ra sớm đến vậy.

Nói cho chính xác thì, Lăng cũng không thể xem là trùng cái của Tống Giản Thư. Tống Giản Thư chưa từng lập khế ước với hắn, cũng chưa hề công chứng mối quan hệ. Lăng nhiều lắm chỉ có thể xem là...một trùng cái đã từng ái mộ Tống Giản Thư mà thôi.

Nhưng thế thì đã sao?

Trong bối cảnh tỉ lệ trùng đực- trùng cái hiện nay là 100:1, chỉ cần trùng đực muốn, tự khắc sẽ có từng tốp từng tốp trùng cái gia thế trong sạch, ngay cả kinh nghiệm tình cảm cũng trắng tinh như tờ giấy, dâng lên khối tài sản kếch xù tự nguyện tìm đến cửa.

Lăng cũng chẳng buồn biện bạch cho bản thân.

Tính cách ấy của hắn từng bị cấp dưới chỉ trích. Đối phương trợn mắt lườm nguýt, nói:
"Anh tưởng mình là vai trùng cái chính trong mấy vở bi kịch ngược tâm à? Lão đại ơi, bây giờ không còn thịnh hành kiểu âm thầm hi sinh nữa đâu. Anh làm vậy thì trùng đực khác nào biết được, ngoài việc làm người xem tức chết thì có ích gì?"

Câu trả lời của Lăng là —— nện chồng hồ sơ lên đầu đối phương:
"Cút đi xử lý đống rác này cho tôi."

Con trùng cái vừa mới thành niên trợn tròn mắt:
"Em đâu phải lao công!!"

Lăng liếc hắn một cái, ung dung đáp:
"Thế chẳng lẽ là tôi à?"

Người bạn buồn bã chen vào:
"Cậu là đội trưởng đội lao công."

Không phải hắn có tính cách âm thầm hi sinh gì, chỉ là những gì Lăng từng trải đã cho hắn hiểu rằng, rất nhiều lúc người khác không hề muốn sự thật. Thậm chí, phần lớn thời gian, họ còn hiểu rõ sự thật hơn cả hắn ——
Bởi vì giải thích đổi lại, thường chỉ là những đợt công kích dữ dội hơn.

Người bạn nhìn gương mặt nghiêng trầm mặc của hắn, vừa "cộp cộp" đóng dấu lên giấy tờ, vừa lẩm bẩm:
"Dù thế nào thì cũng nên nói ra."

Lăng chống cằm bằng một tay:
"Sao cậu biết tôi chưa từng nói?"

"...... Hả?"

Khoảnh khắc ấy, Lăng không chắc nét mặt mình có để lộ điều gì không, chỉ thấy ánh mắt người bạn nhìn hắn đầy kinh ngạc.

Hắn nhớ lại rất nhiều chuyện.

Nhà lao tối tăm ẩm thấp, ấu trùng Klein với vẻ mặt phẫn nộ túm chặt áo sĩ quan:
"Con trùng đực đó không phải tôi giết!!"

Dưới ánh đèn phẫu thuật lạnh lẽo chói mắt, ấu trùng Klein mơ màng nằm trên bàn mổ, lẩm bẩm:
"Tôi không bị bệnh......"

Tại tòa thẩm phán trang nghiêm, Klein trùng đã trưởng thành, gương mặt vô cảm, gằn từng chữ:
"Tôi không đào ngũ."

Sự thật rốt cuộc thế nào, kỳ thực cũng chẳng còn quan trọng nữa, phải không?

Bọn họ chỉ đơn giản là muốn nắm trong tay một con Klein trùng quý hiếm mà thôi.

Theo năm tháng trôi qua, Lăng đã sớm mất đi sức lực để phản bác.

Lục Mặc nắm chặt cổ áo hắn, Lăng chậm rãi quay đầu lại.

Con trùng đực này ngang ngược, bá đạo, chẳng nói đạo lý, sức mạnh yếu ớt nhưng lại ngạo mạn vô cùng — chỉ là một trùng đực cấp thấp nhan nhản khắp nơi.

Thế nhưng vào khoảnh khắc này, Lăng lại vô cùng mong mỏi, giá như người hắn gặp đầu tiên là y thì tốt biết mấy.

Đáng tiếc thay, những điều hắn hy vọng, từ trước đến nay chưa từng trở thành hiện thực.

......

Sắc mặt trùng cái tái đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Ngay cả Lục Mặc cũng không ngờ rằng câu nói vừa rồi lại có lực sát thương lớn đến vậy. Hắn thậm chí còn chuẩn bị sẵn cả một loạt "đòn sau" chưa kịp tung ra, vậy mà giá trị cặn bã đã tăng vọt đến mức khiến hắn hoa mắt chóng mặt.

Hắn nuốt khan một ngụm nước bọt, móng vuốt tê dại.

Hay là... hôm nay dừng lại ở đây thôi?

Ánh mắt trùng cái trống rỗng, đôi mắt vốn đẹp như hồng ngọc giờ đây lại mất hẳn thần thái, thoạt nhìn chẳng khác nào kẻ mù.

Hắn mơ hồ đảo mắt nhìn quanh một vòng, nhưng không tìm được bất cứ thứ gì đủ để làm điểm tựa.

Hắn im lặng đứng dậy, lướt qua Lục Mặc, chuẩn bị đi thẳng ra ngoài.

"Ngươi muốn đi đâu?!"

Giọng trùng cái nghẹn ngào:
"Đi tìm... Tống Giản Thư."

"Không được!"

Gương mặt trắng trẻo của Lục Mặc vì tức giận mà ửng đỏ. Hắn nắm lấy tay Lăng, dùng sức kéo mạnh.

Thân hình cao gầy của trùng cái bị trùng đực kéo như vậy, vậy mà loạng choạng mất thăng bằng, lảo đảo sắp ngã xuống.

Hắn trừng lớn đôi mắt đỏ, tay trái yếu ớt vung vẩy trong không trung một cái nhưng không chạm được vào thứ gì, lập tức đè lên người Lục Mặc, cả hai cùng ngã xuống sàn.

Lục Mặc: "......"

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lăng điều chỉnh trọng tâm giữa không trung, đổi vị trí với Lục Mặc, để bản thân trở thành tấm đệm giảm chấn.

Khóe miệng Lục Mặc giật giật: hình như vừa rồi hắn nghe thấy tiếng sau gáy trùng cái đập xuống sàn.

Phải nói là... một tiếng rất vang.

Đến mức Lục Mặc nghe mà sau gáy cũng âm ỉ đau theo.

Tê...

Nhưng tục ngữ có câu: thừa lúc hắn bệnh, lấy mạng hắn!

Lục Mặc chống tay nâng người lên, hơi cúi đầu, nở nụ cười vừa ngây thơ vừa tàn nhẫn với Lăng:
"Tống Giản Thư rất được trùng cái hoan nghênh nhỉ?"

"Hoàn toàn không giống loại trùng đực như ta đâu."
Hắn dùng ngón tay móc lấy một lọn tóc bạc bên thái dương Lăng, quấn qua quấn lại, "Còn ta thì sao, cấp bậc gen rất thấp, kết quả kiểm tra chỉ có cấp D thôi."

"Là một con trùng đực phế vật đấy."

Hắn nghiêng đầu, mái tóc đen cuộn lại khẽ lay động, ánh mắt Lăng vô thức bị làn tóc ấy hút lấy.

"Ta biết cấp bậc của ngươi rất cao, cấp A... Không, hẳn là trùng cái cấp S. Chỉ có trùng đực như Tống Giản Thư mới xứng với ngươi."

"Nhưng càng như vậy, ta lại càng muốn chạm vào."

Ở khoảng cách gần thế này, Lục Mặc kinh ngạc nhận ra mình chẳng thể tìm thấy một chút tì vết nào trên gương mặt Lăng.

Cảm giác tội lỗi cực kỳ lớn trào dâng trong lòng, một mặt hắn thấy mình đúng là chẳng ra cái thứ gì, mặt khác vẫn lải nhải: "Để ta đoán xem hai người đã tiến triển đến bước nào rồi nào..."

"Bàn chuyện cưới hỏi?"

"Đăng ký kết hôn?"

"Hay là... đã lén lút lập khế ước với nhau rồi?"

Lăng rủ mắt, không nói một lời.

"Ồ..." Lục Mặc vùi mặt vào cổ trùng cái, thì thầm thốt ra câu nói tội lỗi nhất cuộc đời mình:

"Thư quân của người ta à."

"Ta là thích nhất kiểu 'thư quân của người ta' đấy."

Ngay khoảnh khắc này, Lục Mặc cảm thấy thứ gì đó trong lòng mình giống như vừa phát ra một tiếng "phanh", vỡ vụn thành tro bụi rồi bay theo gió.

Hệ thống: 【 Là liêm sỉ của ký chủ đấy. 】

Lục Mặc nở một nụ cười thánh khiết.

Hắn áp sát vào ngực Lăng, đối phương khẽ run lên một chút. Dù biên độ rất nhẹ, nhưng vì khoảng cách quá gần nên Lục Mặc cảm nhận được vô cùng rõ ràng.

Hắn ngẩng đầu lên, có lẽ vì vừa vượt qua một giai đoạn quan trọng nào đó của sinh mệnh nên đầu óc hắn cứ choáng váng. Hắn nhìn chằm chằm vào mặt Lăng, gằn giọng: "Chờ đến khi chúng ta lập khế ước xong, ngươi đừng hòng mơ tưởng Tống Giản Thư sẽ thèm liếc mắt nhìn ngươi lấy một cái."

"Cả đời này ngươi chỉ xứng ở bên cạnh một con trùng đực phế vật như ta thôi."

"..."

Tên trùng đực hùng hổ ném lại lời tuyên bố đó, rồi không thèm ngoảnh đầu lại mà bỏ đi thẳng.
Lăng nằm dưới sàn hồi lâu.

Tay chân vốn dĩ đang lạnh lẽo tê dại dần được dòng máu chảy ngược về sưởi ấm, mang đến cảm giác tê ngứa xen lẫn đau đớn.

Nếu không có kinh nghiệm lăn lộn dưới đáy xã hội, vĩnh viễn sẽ không thể tưởng tượng nổi thế nào mới là những lời độc ác thực sự.

Con trùng đực còn chưa qua thời kỳ lột xác này, hùng hổ cưỡi lên ngực anh, nói chuyện với khí thế chẳng khác nào một chú mèo đang nhe nanh múa vuốt.

Hắn không lẽ lại nghĩ rằng, nói đến mức độ này là đã đủ ác rồi đấy chứ?

... Vẫn còn nhẹ nhàng chán.

Lăng nheo mắt, nhìn vết nứt được tu sửa trên trần nhà, đột nhiên cảm thấy mọi thứ dường như không còn quá chướng mắt nữa.

Ánh mắt con trùng đực đó nhìn anh thật sáng và sạch sẽ, hoàn toàn khác biệt với những ánh mắt mà Lăng từng thấy trước đây.

Anh đã từng thấy qua đủ loại ánh mắt, màu xanh lam, màu xanh lục, màu hồng nhạt, màu vàng... Tất cả đều chứa đầy ác ý.

Sau này, anh gặp được một đôi mắt màu đen đầy ắp sự ấm áp, thiện lương, đồng cảm và hy vọng. Khi đó, anh vẫn còn trẻ và đã đâm đầu vào không chút do dự, để rồi không biết rằng loại ác ý được ngụy trang còn đáng sợ hơn cả ác ý lộ ra ngoài.

Nhưng đôi mắt này thì hoàn toàn ngược lại.

Nhìn thì như tẩm đầy độc tố và tàn nhẫn, nhưng thực chất lại hời hợt vô cùng. Chỉ cần gạt nhẹ lớp vỏ ấy đi là có thể thấy được thứ giấu sâu bên trong — Lăng không biết phải hình dung thế nào, nhưng đó chắc chắn là một thứ gì đó rất ấm áp.

"..."

Anh chậm rãi nâng cánh tay che khuất đôi mắt, bờ môi mím chặt thành một đường thẳng.

Nhưng vành tai lại dần dần đỏ ửng lên.

Rốt cuộc là sao thế này...

............

Lục Mặc đóng cửa lại rồi đi về phòng mình.

Lúc đầu hắn còn cố duy trì bước chân chầm chậm nhàn nhã, nhưng chẳng biết từ lúc nào bước chân đã nhanh hơn, cuối cùng gần như là chạy trối chết về phòng.
Cứ như thể có con chó điên nào đó đang đuổi theo cắn mông hắn không bằng.

Á á á!

Cứu mạng với!

Hắn dùng chăn quấn chặt lấy mình, lạy lục tứ phương trời mười phương phật.

"Con có tội."

"Con đúng là thằng tồi."

"Lẽ ra con nên bị bắt đi, chú cảnh sát ơi cho cháu tự thú, cháu đã phá hoại sự hài hòa và ổn định của xã hội rồi."

【...】

Hệ thống nhìn không nổi nữa, đành an ủi: "Thật ra có một tin tốt, và một tin còn tốt hơn nữa."

Lục Mặc lẩm bẩm: 【 Mau nói đi. 】

Hệ thống: 【 Điểm 'tra nam' của cậu tăng rồi. 】

Lục Mặc phấn chấn hẳn lên:
【 Thế còn tin còn tốt hơn nữa là gì? 】

Hệ thống: 【 Chỉ tăng có một tí tẹo thôi. 】

Lục Mặc: "..."

Lục Mặc khóc không thành tiếng, giọng điệu thều thào như người sắp chết: "Nếu cái này mà gọi là tin tốt, thì bây giờ ta bị xe tải cán chết chắc chắn là tin đại đại cát."
【 Suy nghĩ tích cực lên, 】 Hệ thống lý sự: 【 Điều này chứng tỏ cậu chưa thực sự làm tổn thương con trùng cái kia, tâm trạng của đối tượng cũng là một phần để chấm điểm đấy. 】

Lục Mặc rụt rè hỏi: "Có khi nào... là vì anh ta bị tổn thương quá nhiều nên chai sạn luôn rồi không?"

Hệ thống: "..."

Lục Mặc: "Thôi ngươi đừng nói nữa!!"

Việc ác nhất mà Lục Mặc từng làm từ nhỏ đến lớn là cho bạn leo cây để đi chiến game ở quán net cả buổi chiều, khiến người bạn kia ngốc nghếch chờ đợi suốt mấy tiếng đồng hồ. Chuyện đó dù đã qua 10 năm vẫn thường xuyên hiện về trong đầu hắn vào đêm khuya, khiến hắn chỉ muốn đập đầu vào tường vì dằn vặt.

Mà giờ đây lại có thêm một chuyện nữa.

Hắn suy sụp ngã vật xuống giường, lý nhí: "Ta đi ngủ đây."
Hệ thống: 【 Chúc cậu mơ đẹp. 】

Sự thật chứng minh, Lục Mặc không xứng có giấc mơ đẹp.

Hắn bị chó đuổi suốt cả đêm trong mơ. Hắn chưa bao giờ thấy con chó nào — to — như — thế, đuổi đến mức hắn kêu cha gọi mẹ, lúc tỉnh dậy cảm thấy toàn thân đau nhức như bị xé xác.

Hắn lăn khỏi giường, thoi thóp mặc quần áo.

Hệ thống không đành lòng: 【 Hay là hôm nay chúng ta nghỉ thêm ngày nữa? 】

【 Không. 】

Vẻ mặt Lục Mặc lộ rõ vẻ "đâm lao thì phải theo lao": 【 Ta chẳng sợ gì hết. 】

Ngay sau đó, hắn hoàn toàn không gõ cửa, mở toang phòng của Lăng một cách vô lễ:

"Dậy, chúng ta đi đăng ký kết hôn!"