Tống Giản Thư sững sờ đứng tại chỗ, hoàn toàn không thể tin vào những gì mình vừa thấy.
A cấp? Sao có thể chứ?
Không nên là như vậy. Theo dự đoán của hắn, Lục Mặc chỉ là kẻ phô trương thanh thế. Giai đoạn đầu nhảy càng cao, đến cuối cùng sẽ ngã càng thảm.
Hắn vốn dĩ phải bị kiểm tra ra rằng ngay cả D cấp cũng không đạt, mất sạch mọi quyền lực mà một trùng đực có thể hưởng thụ.
Dù vậy, hắn vẫn sẽ giãy giụa hấp hối, như một tên hề bám riết lấy Lăng không buông. Còn bản thân mình — người chứng kiến tất cả — cuối cùng sẽ không nhịn được ra tay, đánh cho con trùng đực phế vật nghèo hèn mà tham lam vô đáy ấy bất tỉnh. Khi đó, mọi người sẽ vỗ tay reo hò, cả sảnh đường vang dậy tiếng hoan hô.
Và Lăng... cũng sẽ quay trở lại bên cạnh hắn.
Đây không phải là vọng tưởng của Tống Giản Thư. Những kịch bản như vậy từng vô số lần được diễn ra trên sân khấu quá khứ, chưa từng sai lệch, mỗi một lần đều khiến hắn càng thêm tin chắc: bản thân chính là vai chính của thế giới này.
Cho nên khi kết quả thí nghiệm của Lục Mặc được công bố, cảm xúc đầu tiên tràn lên trong lòng hắn không phải thứ gì khác, mà là một nỗi khủng hoảng khổng lồ bao trùm lấy hắn.
Nếu hắn không phải vai chính thì sao......
Không, không thể nào!
Tống Giản Thư dùng sức lắc đầu. Ý nghĩ này đáng sợ đến mức hắn thậm chí không dám nghĩ tiếp.
Nhưng khi nhìn quanh bốn phía — tiếng hoan hô, tiếng chúc mừng, xen lẫn những tiếng nghẹn ngào không kìm chế — hỗn loạn mà quen thuộc đến thế, chỉ là lần này, không phải vì hắn.
Những trùng cái vừa nãy còn khinh thường Lục Mặc không biết trời cao đất dày, giờ nhìn Lục Mặc với ánh mắt tràn đầy ái mộ. Nếu không phải Lục Mặc quá lạnh nhạt, e rằng bọn họ đã sớm vây kín lại rồi.
Lăng chắc là cũng......
Đúng rồi, Lăng!
Trong lòng Tống Giản Thư "thịch" một tiếng — hắn đã tìm ra mấu chốt. Mọi thứ mất kiểm soát, dường như đều bắt nguồn từ Lăng. Từ ngày Lăng rời đi, cảm giác bất an kia — cảm giác có thứ gì đó vĩnh viễn rời xa — giống như bóng mây u ám không tan, luôn lơ lửng trên đầu hắn, từng chút một đẩy tình thế lệch khỏi quỹ đạo vốn có.
Lần này cũng vậy. Trong cái vỏ trứng kia, Lăng nhất định đã làm gì đó, lén lút nâng cao cấp bậc gien của Lục Mặc.
Mà điều khiến Tống Giản Thư đau đớn hơn cả là — tất cả những thứ đó, vốn dĩ đều phải thuộc về hắn!
Hắn nhất định phải làm gì đó, để vãn hồi tất cả.
Nghĩ đến đây, hắn vội vã đẩy đám đông, cố gắng tiến về phía Lăng. Nhưng hình tượng ôn hòa, gần gũi của hắn đã quá ăn sâu vào lòng người, các trùng cái lưu luyến vây quanh hắn không rời.
Tống Giản Thư nén gấp gáp, nở nụ cười dịu dàng:
"Xin lỗi, hiện tại ta có việc gấp......"
Nụ cười ôn nhu ấy lập tức khiến đám trùng cái choáng váng.
Mẫu Thần ơi, trùng đực như vậy thật sự tồn tại sao?
Trong nhận thức của họ, trùng đực đối với trùng cái luôn là vẻ mặt lạnh lùng. Lạnh lùng còn tính là nhẹ, lỡ vô tình chọc giận trùng đực, bị báo lên Hiệp hội Bảo hộ Trùng đực, hậu quả căn bản không dám nghĩ tới.
Nhưng Tống Giản Thư thì hoàn toàn khác! Đối diện với trùng cái xa lạ, hắn vậy mà cũng có thể nở nụ cười ấm áp như thế.
Trong cơn kích động, trùng cái chẳng những không tránh ra, ngược lại còn xích lại gần hơn.
Tống Giản Thư: "......"
Từ xa, hắn thấy Lăng bắt chéo hai chân, ngồi trên chiếc ghế cao, ánh mắt xuyên qua đám đông chen chúc, dừng lại trên người mình.
Sắc mặt Lăng hơi tái, đôi mắt đỏ như huyết thạch bồ câu — thứ đã khiến Tống Giản Thư kinh diễm đến mức gần như không nói nên lời ngay lần gặp đầu tiên. Lúc này, Lăng bình tĩnh nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm như một đầm cổ tuyền.
Có một khoảnh khắc, Tống Giản Thư cảm giác như quay lại lần đầu gặp Lăng. Khi đó Lăng xa cách đến mức không thể chạm tới, rõ ràng mang nụ cười, nhưng lại như tách biệt khỏi thế giới này.
Chính Lăng như vậy đã đánh trúng tim Tống Giản Thư ngay từ đầu, khiến máu trong người hắn gào thét, khát khao có được Lăng.
—— Nhưng sau này, Lăng lại dần mất đi nét đặc biệt đó, ngày càng giống một trùng cái bình thường, một trùng cái bình thường chỉ là đặc biệt xinh đẹp. Tống Giản Thư thất vọng vô cùng.
Còn bây giờ, Lăng dường như lại có được thứ khí chất ấy.
Tống Giản Thư mở miệng:
"Lăng......"
Thanh âm này bị nhấn chìm trong tiếng ồn của trùng cái, hắn dù thế nào cũng không thoát ra được.
"Tống Giản Thư......"
"Xin cho ta một chữ ký!"
"Ta cũng muốn! Ta cũng muốn! Ký lên tay ta đi, Mẫu Thần ơi, ta cả đời cũng không rửa tay này!"
Tống Giản Thư theo phản xạ nhận lấy bút, ánh mắt lại khóa chặt lấy Lăng. Hắn thấy rõ ràng nơi khóe miệng Lăng, lướt qua một tia cười mỉa.
Nụ cười ấy như một tia lửa nhỏ, trong nháy mắt châm ngòi toàn bộ cảm xúc trong lòng Tống Giản Thư: bất an và khủng hoảng trước hiện trạng, không cam lòng và lưu luyến với Lăng, mờ mịt và hoang mang đối với tương lai. Tất cả chồng chất lại, rốt cuộc bùng nổ!
"Cút ngay!!"
Tống Giản Thư hung hăng đẩy đám trùng cái vây quanh mình ra, trong vô thức hắn đã dùng đến tinh thần lực!
Tinh thần lực của trùng đực A cấp vô cùng mạnh mẽ. Quân thư cấp cao còn có thể chống đỡ, nhưng ở đây còn có hộ lý trùng cái — cấp bậc không cao, lại không phòng bị — tinh thần hải như bị búa nện mạnh, suýt nữa ngất chết tại chỗ.
Khung cảnh lập tức yên tĩnh.
"Ta......"
Đối diện ánh mắt kinh ngạc của trùng cái, Tống Giản Thư cắn môi đầy hối hận. Nhưng lúc này hắn đã không còn tâm trí để ý tới những điều đó nữa, trong lòng chỉ còn mỗi Lăng.
Thế nhưng, Lăng lại không cho Tống Giản Thư dù chỉ một ánh nhìn, mà quay đầu nhìn sang hướng khác.
Theo ánh mắt hắn nhìn lại — một trùng đực tóc đen, mắt lục đang cúi đầu, đường nét gương mặt nghiêng lạnh lùng, sắc sảo.
Cùng là trùng đực A cấp, nhưng không một trùng cái nào muốn lại gần Lục Mặc. Hắn quá lạnh. Dù là ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, hay khí chất cự người ngàn dặm, đều đang nói rõ với tất cả trùng cái một điều:
Đừng yêu ta, sẽ không có kết quả.
Bất kỳ trùng cái bình thường nào cũng sẽ không muốn mạo hiểm chạm vào loại trùng đực này.
——
Nhưng nếu có một trùng cái đủ can đảm, đứng trước mặt Lục Mặc chưa đến một mét, quan sát kỹ ánh mắt hắn, sẽ phát hiện nơi sâu thẳm trong đôi mắt lục phủ sương kia, tràn ngập tuyệt vọng, bi thương và mờ mịt.
Nghe nói trước khi chết, trong đầu con người sẽ hiện lên vô số hình ảnh như đèn kéo quân.
Lục Mặc cảm thấy, tuy hắn chưa chết, nhưng cũng đã thoi thóp rồi. Trong khoảnh khắc này, hắn nhớ tới rất nhiều người, rất nhiều chuyện:
Mua vé số mười năm trời cuối cùng trúng giải độc đắc trăm triệu, chạy đi nhận thưởng mới phát hiện là dãy số của kỳ trước.
Đi làm đột nhiên nhận được tiền đền bù giải tỏa hàng chục triệu, mừng rỡ lao vào văn phòng mắng ông chủ đã chướng mắt từ lâu, ba phút sau ngân hàng gọi báo chuyển nhầm, thu hồi tiền.
Streamer vô danh bất ngờ nhận được mười triệu donate, tưởng rằng đời mình cuối cùng cũng tự do tài chính, thì nền tảng thông báo đại gia trượt tay.
Lục Mặc lại nhớ tới một câu danh ngôn:
Ta vốn có thể chịu đựng bóng tối, nếu như ta chưa từng gặp ánh sáng.
Cũng vậy.
Hắn vốn có thể chịu đựng nghèo khó, nếu như hắn chưa từng phất lên giàu sang.
—— Trùng tộc này thật sự quá kỳ quái, quá kỳ quái rồi!
Lục Mặc thực sự không hiểu nổi. Cho dù hắn từng nói ra những lời chạm đến mấu chốt của xã hội này, cho dù hắn đã gây nên sóng to gió lớn như vậy, nhưng một khi hắn trở thành trùng đực cấp A, dường như tất cả đều bị xóa bỏ. Không còn trùng nào quan tâm hắn nói gì, làm gì; sự tồn tại của hắn tự thân đã là chân lý.
Khó trách trùng đực ở nơi này đều biến thành như vậy — quen cả rồi.
Xung quanh đã hóa thành một biển vui mừng, Lục Mặc chỉ cảm thấy con người và Trùng tộc buồn vui không tương thông, chỉ thấy ồn ào.
Tiểu trùng khoác áo choàng trong lòng hắn ngọ nguậy tới lui, đôi đồng tử bạc tò mò nhìn dáng vẻ mới hiện giờ của hắn, sắc mặt vì kích động mà hơi ửng đỏ — làn da màu chocolate của nó có thể lộ ra ửng đỏ quả thật không dễ.
"Các hạ, ngài trở nên cao lớn hơn rồi."
Tiểu trùng sùng bái nhìn gương mặt lạnh nhạt của Lục Mặc: "Ta phải làm thế nào mới có thể trở nên giống ngài, máu lạnh vô tình, trong mắt không có trùng, kiêu ngạo tự đại, cậy tài khinh người đây?"
【 đinh, bị ấu tể âm dương quái khí, giá trị cặn bã +1 】
Lục Mặc: "......"
Hắn biết nên nói gì: "Nếu mỗi một Trùng tộc đều có thể chân thành như ngươi, xã hội nhất định sẽ trở nên tốt đẹp hơn."
"Thật, thật sao?!" Ánh mắt tiểu trùng sáng lên, thẹn thùng che mặt, "Ta, ta nhất định sẽ cố gắng hơn!"
Lục Mặc hiền hòa xoa đầu tiểu trùng, trong lòng thầm ghi cho nó một dấu 【 tương lai đáng mong đợi 】.
"Cút!!"
Giọng của Tống Giản Thư như một tiếng sét giữa trời quang, kéo Lục Mặc ra khỏi nỗi bi thương.
Lục Mặc quay đầu theo tiếng gọi.
Lúc này đúng vào hoàng hôn, thời khắc giao nhau giữa ngày và đêm. Ngôi hằng tinh đỏ cam khổng lồ như một quả cam chín quá mức, treo vắt ngang trên đỉnh đầu họ.
Một nửa bầu trời là ráng đỏ huy hoàng, nửa còn lại dần chìm vào tím đen, sao trời đã lác đác hiện ra.
Tống Giản Thư đứng trong vùng sáng, hai mắt đỏ sẫm, si tình nhìn Lăng. Dường như ngay giây tiếp theo hắn sẽ ép Lăng vào tường, bóp eo Lăng, giọng nghẹn ngào nói: "Đừng đi, mạng ta cũng cho ngươi."
Nhưng Lăng không nhìn Tống Giản Thư.
Gió đêm lay động, khẽ tung những sợi tóc mảnh. Lục Mặc đứng dưới bầu trời tím sẫm, một tay xách áo choàng của tiểu trùng, một tay giữ vành mũ quân màu đen, gương mặt vô cảm nhìn xuống Lăng.
Lăng khẽ ngẩng đầu, đối diện với hắn.
Lục Mặc: "......"
Hắn hiểu rồi.
Hắn đã hiểu.
Tâm trí vừa rồi còn mê mang dường như trong khoảnh khắc đã tìm được nơi nương tựa. Những nghi hoặc mà hắn vẫn âm thầm mang theo từ trước, cuối cùng cũng tìm được đáp án.
Vì sao Lăng làm quân đoàn trưởng, lại không rên một tiếng mà chấp nhận sự h**p bức của chính mình?
Vì sao chính mình bắt nạt Lăng như vậy, hắn vẫn thờ ơ, trước sau đè nén sát ý?
Vì sao khi Tống Giản Thư tìm đến, hắn lại không chút do dự từ chối Tống Giản Thư?
Bởi vì ——
Lăng đã chết tâm. Hắn bị Tống Giản Thư làm tổn thương đến thấu tim, từ đó không còn buồn vui.
Hóa ra, hắn đã cầm nhầm kịch bản. Hắn, Lục Mặc, vốn không phải loại sảng văn thăng cấp, nơi vì làm tuyến sự nghiệp của vai chính thêm "đã" mà cố ý sắp đặt một chướng ngại nho nhỏ.
Hắn thực chất đang ở trong một câu chuyện "theo đuổi vợ – hỏa táng tràng". Vai chính thụ —— cũng chính là Lăng —— sau khi bị làm tổn thương đến tận cùng, bên cạnh Lăng xuất hiện một kẻ pháo hôi.
Mà trước mắt chính là Tu La tràng mà độc giả hỏa táng tràng yêu thích nhất. Cuối cùng nó cũng đến rồi.
Thật là không nên. Hắn vậy mà còn nghi ngờ phán đoán của hệ thống. Lăng quả nhiên yêu Tống Giản Thư đến chết không đổi.
Yêu hắn, thì phải để hắn có được điều tốt nhất.
Sắc mặt Lục Mặc trầm xuống, sải bước về phía Lăng.
Tiểu trùng trong tay Lục Mặc đung đưa, hắn thấy phiền, lạnh lùng buông tay. Tiểu trùng xách áo choàng, lạch bạch nhảy theo phía sau đôi chân dài của Lục Mặc.
Lục Mặc dừng lại trước mặt Lăng. Cổ áo cao chạm cằm, áo choàng quân chế màu đen dưới gió đêm tung bay, vạt áo quất nhẹ vào bắp chân hắn.
Hắn chậm rãi cúi người, tay phải đặt lên lưng ghế phía sau Lăng.
"Lăng, hôn ta."
Tia hoàng hôn cuối cùng chiếu lên vành tai Lăng, nhuộm nó đỏ tươi ướt át.
"Vì Tống Giản Thư đang nhìn, nên ngươi không muốn sao?" Giọng Lục Mặc như ác ma thì thầm. "Ngươi đừng quên, hiện giờ ngươi là thư quân của ta, huyết khế... đã lập. Ngươi mà không chịu làm theo bây giờ, đợi về rồi, ta sẽ khiến ngươi hối hận."
Lăng ngơ ngác nhìn Lục Mặc.
Trùng đực đã trải qua kỳ lột xác rốt cuộc trút bỏ hết vẻ non nớt, từng đường nét trên gương mặt đều dứt khoát, rõ ràng, không chút mơ hồ.
Hối hận... là hối hận điều gì?
Trong đôi mắt lục gần trong gang tấc ấy, chỉ có hình bóng một mình hắn.
Từ khi phá vỏ đến nay hơn trăm năm, quân đoàn trưởng quân đoàn thứ ba vốn nổi danh quyết đoán bình tĩnh, rốt cuộc cũng gặp phải lựa chọn khó khăn nhất đời trùng.
Nhưng rất nhanh hắn không cần phải tự mình lựa chọn nữa. Có lẽ sự do dự của hắn đã chọc giận trùng đực, đối phương nhanh chóng mất kiên nhẫn.
Hắn nắm lấy cổ áo Lăng, cúi người ép xuống.
Khi tia nắng cuối cùng nơi chân trời biến mất, màn đêm tím đen rốt cuộc hoàn toàn bao trùm bầu trời, Lục Mặc mới ngẩng đầu lên.
Hắn dùng ngón tay vuốt cánh môi Lăng, cười lạnh nói:
"Thư quân thân ái của ta, ngày mai tinh hạm đi Đế Tinh sẽ đến. Ngài cũng nên giới thiệu ta với bạn bè của ngài rồi."
......
Phó quan thu hết tất cả vào đáy mắt, cảm động ôm lấy tim mình.
Trùng đực vẫn bá đạo như vậy, vẫn ngạo mạn như vậy — hắn lại còn có thể!!
Trùng con nắm vạt áo choàng của phó quan, lau khóe mắt rưng rưng:
"Khí thế của Lục các hạ, thật khiến ta khâm phục không thôi!"
Rồi nó lại thở dài một hơi, như một người lớn đầy tâm sự:
"Không biết đến khi nào ta mới học được một phần của hắn đây?"
Lăng cúi đầu, trên cánh môi vẫn còn vương lại xúc cảm ấm áp.
—— rốt cuộc là... sẽ khiến hắn hối hận điều gì đây?