Sau Khi Xuyên Thành Phản Diện, Tôi Và Ảnh Đế Diễn Giả Thành Thật

Chương 47

Tỉnh Ý Viễn không nghĩ ngợi nhiều, chào một tiếng rồi ra ngoài.

Nhìn thời tiết này, có vẻ sắp mưa.

Đi được nửa đường, Tỉnh Ý Viễn lại quay trở về.

Phí Văn đang đứng ở chỗ cửa ra vào xỏ giày, vừa lúc Tỉnh Ý Viễn bước vào thì chạm mặt.

"Anh cũng ra ngoài à?"

Tỉnh Ý Viễn lơ đãng cầm lấy một chiếc ô, không vội đi mà đứng chờ câu trả lời của đối phương.

Phí Văn khẽ đáp:

"Ừm, có chút việc."

Tỉnh Ý Viễn không nhịn được muốn hỏi đến cùng:

"Đi đâu?"

Vừa nói, cậu vừa quay người lấy thêm một chiếc ô đưa cho Phí Văn.

"Bí mật. Cảm ơn ô của bảo bối. Còn em đi đâu?"

Nghe Phí Văn trả lời như vậy, Tỉnh Ý Viễn cũng không hỏi thêm nữa, dù sao ai cũng có riêng tư của mình.

Nhưng câu hỏi phía sau của Phí Văn lại khiến cậu bật cười. Bình thường nếu bị hỏi như vậy, có lẽ cậu sẽ hơi chột dạ.

Nhưng hôm nay có Phí Văn làm gương, cậu thản nhiên đáp, mặt không đổi sắc, tim không loạn nhịp:

"Không nói cho anh biết, tôi cũng là bí mật."

"Vậy sao?"

Phí Văn nhìn Tỉnh Ý Viễn quấn kín mình trong khăn choàng, không khỏi bật cười.

Tỉnh Ý Viễn cũng chẳng để ý đến người phía sau, quay người định đi, lại bị Phí Văn, người vừa khóa cửa xong kéo lại.

"Tiểu Viễn, em có phải quên gì rồi không?"

Tỉnh Ý Viễn đúng là lúc về nhà hay lúc ra ngoài đều không mang theo gì đặc biệt, vậy còn có thể quên cái gì nữa?

Câu nói này khiến cậu đứng hình ngay tại chỗ.

Tỉnh Ý Viễn sờ điện thoại, lại nhìn chìa khóa xe với ô, thứ gì cũng mang đủ cả rồi, còn thiếu cái gì nữa chứ.

"Em quay lại nhìn tôi đi."

Hai người vừa đi vừa nói, lúc Phí Văn nói câu này, Tỉnh Ý Viễn đã đứng trước cửa thang máy.

Nhìn thì nhìn thôi, cũng chẳng mất miếng thịt nào, Tỉnh Ý Viễn ngoan ngoãn xoay người lại.

Vừa quay đầu, một thứ mềm ướt chạm lên má cậu, chỉ một hai giây, chạm rồi rời đi ngay.

Tỉnh Ý Viễn chớp mắt một cái, ngẩng đầu lên thì đã thấy Phí Văn với vẻ mặt chiếm được lợi còn làm ra vẻ vô tội.

"Có phải quên hôn tạm biệt không?"

Phí Văn cười rạng rỡ, khiến Tỉnh Ý Viễn chỉ muốn đấm cho một phát.

"Tôi đã hôn tạm biệt em rồi, em không định đáp lại à?"

Tỏ vẻ ngoan ngoãn, lấy lòng liền một mạch, Tỉnh Ý Viễn thở dài, đúng là ảnh đế có khác.

Giữa chốn đông người thế này, nếu cậu không phản ứng lại một chút, e là sẽ bị người ta coi là tra nam mất.

Tỉnh Ý Viễn liếc nhìn mấy người đang đứng chờ thang máy bên cạnh, ai nấy ăn mặc rất thời thượng, chắc là nghệ sĩ, chỉ là cậu chẳng nhận ra ai.

"Hôn tạm biệt chẳng phải nên ở nơi vắng người sao? Nhưng nể tình hôm nay anh ngoan thế này..."

Ban đầu Tỉnh Ý Viễn định mượn một lời bài hát để cho qua, nhưng thấy ánh mắt mấy người bên cạnh đổ dồn tới, cậu đành diễn cho trọn vai.

Cậu giật mạnh cổ áo len cao cổ của Phí Văn xuống, cúi đầu cắn một cái.

Ban đầu Tỉnh Ý Viễn dùng lực khá mạnh, khiến Phí Văn không nhịn được khẽ rên lên.

Xung quanh dường như ai cũng hơi bất ngờ, không nhịn được mà âm thầm cảm thán.

Sau đó Tỉnh Ý Viễn mới nhận ra mình diễn có hơi quá đà, cũng không đến mức ấy, đầu óc đúng là rối tung lên rồi.

Hàm răng lập tức nới lỏng ra.

Lúc rời đi, cậu nhìn thấy bên cạnh yết hầu của Phí Văn có một dấu răng không sâu không nông, không chảy máu, nhưng nhìn kỹ vẫn thấy rõ vết.

Tỉnh Ý Viễn vừa liếc xong thì thang máy cũng tới.

Không biết có phải giờ cao điểm xuống lầu không, mà trong thang máy đã rất đông người.

Nhưng Tỉnh Ý Viễn muốn chuồn ngay, không nhịn được chen lên, lại bị Phí Văn phía sau kéo trở lại, tiện thể hôn bừa một cái.

"Hôm nay dữ dội vậy à? Nhớ đi sớm về sớm, đi đường cẩn thận."

Lời thì thầm sát bên tai khiến Tỉnh Ý Viễn không muốn nghe cũng phải nghe, cuối cùng theo bản năng đáp lại:

"Được, anh cũng chú ý an toàn."

Cuối cùng cậu vẫn bước vào thang máy. Cậu phải đi riêng với Phí Văn thì mới không để đối phương đoán ra mục đích của mình.

Phí Văn cũng không định lên chuyến thang này, Tỉnh Ý Viễn thở phào nhẹ nhõm.

Trong khu chung cư này, phần lớn là nghệ sĩ hoặc những người cực kỳ giàu có.

Bởi vì công tác an ninh ở đây làm rất tốt.

Chuyến thang này của Tỉnh Ý Viễn chật kín người, nhưng nổi bật nhất vẫn là hai bà cụ tóc bạc trắng.

Nhìn khí chất đã thấy không tầm thường, trên tay còn cầm gậy đánh golf. Ban đầu Tỉnh Ý Viễn không định nói chuyện, còn kéo lại khăn choàng.

Không ngờ bà cụ đứng xa cửa nhất lại kéo người bên cạnh, cố ý chen lên phía trước để bắt chuyện với Tỉnh Ý Viễn.

"Cháu là Tỉnh Ý Viễn phải không?"

"À... bà biết cháu sao?"

Bà cụ trông mặt không mấy hiền hòa, nhưng giọng nói lại khiến Tỉnh Ý Viễn cảm thấy vô cùng dễ chịu.

"Sao lại không biết được chứ?"

"Đúng vậy, bà nghe chị Sử nhắc hoài, nói dài nói ngắn suốt, quen thuộc lắm rồi." Người đứng cạnh bà cụ lên tiếng.

"Tôi đâu có nhắc suốt. Phí Văn thì tôi biết, còn bảo bối Tiểu Viễn này là sau mới biết."

Bà cụ được gọi là chị Sử không nhịn được mà bắt đầu quan sát Tỉnh Ý Viễn.

Tỉnh Ý Viễn cứ cảm thấy mình giống như cô con dâu ra mắt bị họ hàng soi xét, cả người không được tự nhiên.

"Đúng là đứa trẻ có ngoại hình đẹp, thật là tiện nghi cho cái thằng nhóc Phí Văn đó rồi."

Tỉnh Ý Viễn đầy đầu dấu hỏi. Thời buổi này mà còn có người gọi Phí Văn là "thằng nhóc" à? Một người đàn ông sắp 30, sự nghiệp thành đạt, lại còn đẹp trai, vậy mà vẫn bị gọi như thế?

Nhìn kiểu gì cũng thấy bà cụ này có quan hệ với Phí Văn, Tỉnh Ý Viễn do dự một chút rồi hỏi:

"Bà ơi, bà quen Phí Văn à? Cháu thấy hình như quan hệ của bà với anh ấy rất thân."

Bà cụ thoáng sững lại, rồi lại bật cười:

"Thằng nhóc đó chưa nói cho cháu biết à? Cháu về hỏi nó xem có biết bà Sử không là được."

Nói xong, mọi người cùng bước ra khỏi thang máy.

Hóa ra đã xuống tới tầng 1 rồi.

Gió lạnh mùa đông len vào trong khăn choàng của Tỉnh Ý Viễn, khiến cậu thoát khỏi trạng thái mơ hồ ban nãy.

Quả nhiên, bên ngoài đã lất phất mưa.

Hai bà cụ vừa nói chuyện với cậu cầm gậy đánh golf, đứng chần chừ không tiến lên. Mưa bên ngoài không hề nhỏ, đi lâu một chút trong mưa kiểu gì cũng dễ bị cảm.

Tỉnh Ý Viễn ngẩng đầu nhìn trời, rồi bước đến trước mặt bà Sử:

"Bà ơi, hai bà cầm tạm cái ô này dùng đi ạ. Cháu thấy hai bà chắc là muốn đến sân golf trong nhà đúng không? Chỗ đó cách đây cũng khá xa. Xe cháu đỗ ở bãi ngoài trời, đi mấy bước là tới."

Tỉnh Ý Viễn đưa ô cho bà Sử, còn tiện thể giải thích thêm một câu.

Cậu đoán đối phương theo phản xạ sẽ đưa tay nhận, nhận rồi kiểu gì cũng sẽ nói thêm vài câu khách sáo.

Mà thật ra cậu cũng không muốn nghe lắm, nên vừa đưa xong là chạy đi luôn.

Hạt mưa lộp bộp rơi xuống người Tỉnh Ý Viễn. Ban đầu cậu còn chạy, nhưng nghe tiếng mưa rơi, bước chân bất giác chậm lại.

Cậu cũng không nhớ mình đã bao lâu rồi chưa dầm mưa, cảm giác với cơn mưa cũng trở nên xa lạ.

Thực ra... cũng chẳng đáng sợ.

Tỉnh Ý Viễn chậm rãi đi tới xe, vừa vào trong xe mới cảm nhận được cái lạnh.

Áo phao khá chống nước, chỉ có khăn choàng là ướt gần hết, cả tóc cũng vậy.

Cậu ném khăn sang một bên, bật sưởi trong xe, một lúc sau mới dần ấm lại.

...

Không biết có phải gặp đúng giờ cao điểm trên cao tốc hay không, mà Tỉnh Ý Viễn bị kẹt xe khá lâu.

Trong trung tâm thương mại đã bắt đầu rục rịch trang trí cho lễ Giáng Sinh và Tết Dương lịch.

Lúc bước vào, cậu còn thấy vài hình vẽ cây thông Noel, không khí Giáng Sinh đã rất rõ rệt.

Ban đầu cậu định đổi sang một trung tâm khác, nhưng lại nghĩ biết đâu đến đây có thể tình cờ gặp Dennis để nhờ tư vấn.

Cậu chưa từng mua nhẫn, gần như không biết gì cả.

Dennis làm nhiếp ảnh gia tạp chí, về mảng thời trang ít nhiều cũng có hiểu biết chứ?

Đáng tiếc là Tỉnh Ý Viễn đã đánh giá quá cao vận may của mình, đến cả bóng dáng của Dennis cậu cũng không thấy đâu.

Cuối cùng Tỉnh Ý Viễn vẫn là đi xem theo sự giới thiệu của nhân viên bán hàng.

"Thưa anh, anh muốn mua kiểu nhẫn như thế nào ạ? Nhẫn đôi hay nhẫn đơn?"

Khu trang sức đúng là khiến Tỉnh Ý Viễn nhìn mà choáng váng, đủ thứ lấp lánh, hoa cả mắt.

Đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy hóa ra đàn ông cũng sống "cầu kỳ" như vậy, nào là khuyên tai, rồi nhẫn, dây chuyền...

"Nhẫn đôi, cảm ơn."

"Anh không cần khách sáo đâu ạ. Xin hỏi người yêu của anh là nam hay nữ?"

Tỉnh Ý Viễn còn tưởng nhân viên này có vấn đề, cậu đã đứng ở khu trang sức nam mua nhẫn rồi, chẳng lẽ còn có thể mua nhẫn đôi nam nữ?

Nhân viên thấy Tỉnh Ý Viễn không trả lời thì sững lại, sau đó bỗng lộ vẻ vui mừng:

"Xin lỗi ạ, anh... anh là Tỉnh Ý Viễn phải không? Vì quầy nhẫn bên chúng tôi đã gộp chung nam nữ nên mới hỏi như vậy."

"Anh Tỉnh, anh có yêu cầu gì đặc biệt với nhẫn đôi không ạ?"

Tỉnh Ý Viễn nghĩ dù sao cũng bị nhận ra rồi, dứt khoát tháo khăn choàng xuống.

Không ngờ vừa tháo ra, nhân viên đã lập tức đưa tới một chiếc khẩu trang:

"Anh Tỉnh, anh đeo khẩu trang vào đi ạ. Bọn tôi hiểu mà, không dễ dàng gì. Anh đang định tạo bất ngờ cho ảnh đế Phí đúng không? Lỡ bị paparazzi chụp được thì hỏng hết."

Tỉnh Ý Viễn cảm giác tâm tư của mình như bị viết hết lên mặt, nhân viên này đoán trúng phóc.

Người này làm nhân viên bán hàng thì phí quá, vào mấy phim trinh thám kiểu Conan chắc còn được lên sóng thêm vài tập.

"Cảm ơn."

"Anh không cần khách sáo đâu ạ. Vậy anh Tỉnh có yêu cầu gì đặc biệt với nhẫn không?"

Tỉnh Ý Viễn suy nghĩ một lúc, cuối cùng tóm lại:

"Đơn giản, dễ phối một chút, thiên về kiểu kín đáo. Vì công việc của bọn tôi phải phối nhiều loại trang phục, cũng không muốn quá nổi bật."

"À, vậy thì tôi hiểu rồi. Anh xem thử cặp nhẫn bạc trơn này nhé? Không có gì quá đặc biệt, nhưng ở phần mép bề mặt nhẫn, khoảng một phần ba chiều rộng sẽ khắc chữ viết tắt tên."

Nhìn qua thì đúng là một chiếc nhẫn trơn rất giản dị.

Nhưng nhìn kỹ lại, ở phần mép bề mặt, khoảng một phần ba chiều rộng có khắc một hàng chữ nhỏ.

Tỉnh Ý Viễn cảm thấy khá có ý nghĩa, vừa kín đáo lại vừa độc nhất.

"Nghe ổn đấy. Nếu đặt làm riêng thì mất bao lâu?"

"À, nếu đặt làm, chỉ cần có số đo ngón tay thì khoảng ba ngày là xong ạ."

Ba ngày? Tỉnh Ý Viễn tính nhẩm, hôm nay là mùng 5, ba ngày nữa là mùng 8.

Sinh nhật Phí Văn là ngày mùng 10, nếu hoàn thành trước 12 giờ ngày 10... hình như vẫn kịp.

"Được, chỉ cần hoàn thành trước 12 giờ ngày 10 là được."

Tỉnh Ý Viễn mỉm cười với nhân viên.

Nhân viên cũng đáp lại:

"Vậy để tôi đo size tay cho anh trước nhé. Phiền anh cung cấp luôn size ngón tay của anh Phí được không ạ?"

Tỉnh Ý Viễn lập tức đứng sững tại chỗ.

Toang rồi... hình như cậu không biết size ngón tay của Phí Văn?

Phải làm sao đây?