Sau Khi Xuyên Thành Phản Diện, Tôi Và Ảnh Đế Diễn Giả Thành Thật

Chương 25

Kim Nhiên tuy là phụ nữ, nhưng xấp tài liệu trong tay cô ấy cũng khá dày, huống chi còn bị cô ấy cuộn lại dùng như cây gậy để gõ người.

Tỉnh Ý Viễn bị đánh đến mức đầu óc ong ong. Cậu hơi cúi xuống nhìn Tiêu Hoài, thấy cậu ấy đang nhăn nhó nhe răng trợn mắt, chắc cũng đau chẳng kém.

Nhưng Lục Tề và Phí Văn thì lại chẳng hề hấn gì, thậm chí còn chẳng buồn cho Kim Nhiên lấy một chút phản ứng.

"Chặn cửa phòng tân hôn là cái gì vậy?" Tỉnh Ý Viễn vừa xoa đầu vừa hỏi.

Nghe xong, Tiêu Hoài lập tức hào hứng hẳn lên, vội vàng giải thích:

"Chặn cửa phòng tân hôn nghĩa là trong phòng có cô dâu ngồi sẵn, bên ngoài có người chặn cửa. Sau đó chú rể sẽ dẫn theo anh em của mình xông vào cướp cô dâu ấy!"

Tỉnh Ý Viễn quay lưng lại khẽ cười. Nếu người nói câu đó là Phí Văn, chắc cậu đã cười nhạo đối phương từ lâu rồi. Cậu đâu phải kẻ ngốc, làm sao có chuyện đến cả trò chặn cửa phòng tân hôn cũng không biết.

Nhưng nền giáo dục tốt đẹp từ nhỏ nói cho cậu biết rằng, ngoài Phí Văn ra có thể tùy tiện trợn trắng mắt với cậu, thì những người khác rất dễ nghĩ linh tinh, thậm chí còn cho rằng cậu là người cay nghiệt.

Vì vậy cậu dứt khoát đổi cách nói.

"Tiêu Hoài à, tôi đây là người trưởng thành rồi. Nếu đến chuyện nhỏ nhặt này cũng không biết thì còn lăn lộn ngoài xã hội kiểu gì? Với lại, ban nãy tôi đâu có bị Phí Văn..."

Tỉnh Ý Viễn chỉ định sửa lại lời nói của mình. Nghĩ rằng đã nói đến mức này rồi thì tiện thể giải thích luôn cho rõ cảnh tượng vừa rồi bị Tiêu Hoài bắt gặp.

Không ngờ cái đầu thẳng như ruột ngựa của Tiêu Hoài lại cướp lời trước, hiểu sai ý, rồi bắt đầu tưởng tượng lung tung.

"Ờ... anh Tỉnh, anh nói anh không bị anh Phí... vậy chẳng lẽ là anh Phí bị anh..."

Tiêu Hoài bỗng che miệng lại, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Lục Tề đứng bên cạnh cậu ấy, tỉ mỉ đánh giá Tỉnh Ý Viễn một lượt, nhìn xong lại quay đầu liếc sang Phí Văn.

Cuối cùng, Lục Tề đặt tay lên đầu Tiêu Hoài, thở dài nói:

"Là tôi hiểu lầm rồi. Nhưng Tiêu Hoài, em nghĩ Tỉnh Ý Viễn có thể đè được Phí Văn à?"

Tỉnh Ý Viễn đâu có điếc cũng chẳng phải kẻ ngốc. Lời của Lục Tề nói trắng ra như vậy, sao cậu có thể không hiểu.

"Bác sĩ Lục, anh hiểu tôi được bao nhiêu chứ? Sao anh biết tôi không phải người ở trên?"

"Trực giác của bác sĩ."

Tỉnh Ý Viễn không phục. Xét về nhan sắc, cậu và Phí Văn rõ ràng ngang ngửa nhau, được không?

Tuy nói về tài năng và vóc dáng thì so với Phí Văn có hơi kém một chút xíu, nhưng cũng đâu thể vì thế mà kết luận chắc nịch cậu là bên dưới chứ?

Nghĩ đến đây, lòng Tỉnh Ý Viễn bỗng nôn nóng muốn chứng minh mình không phải "bên dưới". Nhưng nhìn quanh một vòng, Lục Tề và Tiêu Hoài dường như đều không muốn tin. Cuối cùng cậu chỉ có thể nhắm vào chính đương sự.

"Phí Văn, anh..."

Tỉnh Ý Viễn còn chưa kịp hỏi xong, Phí Văn đã túm lấy cà vạt trên cổ cậu, kéo mạnh cậu vào lòng mình.

Động tác hơi mạnh, Tỉnh Ý Viễn không kịp đề phòng, đầu liền đập thẳng vào cằm Phí Văn.

Va đến mức cậu cảm thấy trước mắt toàn sao bay loạn xạ.

"Ai tự nhào vào lòng người khác thì người đó ở dưới."

Giọng Phí Văn rất khẽ, chỉ có Tỉnh Ý Viễn nghe thấy.

Tỉnh Ý Viễn đang định nghĩ cách phản bác câu nói đó, thì Kim Nhiên đã chen qua bức "tường người", vừa bước tới vừa càu nhàu:

"Tôi đứng đây 5 phút rồi đấy! Bốn người đàn ông to xác các người đứng chắn ở đây làm gì vậy?"

"Tôi vừa nghe bảo vệ công ty nói có hai người đàn ông lạ cầm lịch sử chat WeChat của Tỉnh Ý Viễn vào tìm cậu ấy. Vậy hai người đến đây làm gì?"

Kim Nhiên liếc nhìn Lục Tề và Tiêu Hoài một cái, rồi ném xấp tài liệu đã bị vặn xoắn thành cục lên bàn họp.

Tỉnh Ý Viễn là người đầu tiên ngồi xuống trước mặt Kim Nhiên, kiên nhẫn giải thích lại một lượt.

"Được rồi, tất cả ngồi xuống đi."

Tiêu Hoài ngồi bên trái Tỉnh Ý Viễn. Từ lúc vừa ngồi xuống bắt đầu bàn chuyện hợp đồng chương trình hẹn hò, cậu ấy đã có vẻ bồn chồn không yên.

Tỉnh Ý Viễn cũng chú ý nhìn cậu ấy mấy lần, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng hỏi:

"Tiêu Hoài, cậu có phải có chuyện muốn nói không?"

Tiêu Hoài bỗng khựng lại, do dự hồi lâu mà vẫn không nói ra được.

Lục Tề liền thay cậu ấy trả lời:

"Trên đường đến đây, công ty quản lý của Tiêu Hoài gọi điện tới, nói rằng nếu cậu ấy không tham gia ghi hình chương trình hẹn hò lần này thì phải bồi thường khoản thù lao xuất hiện lẽ ra nhận được từ tổ chương trình."

Câu nói này đã quá rõ ràng, chẳng khác nào ép Tiêu Hoài phải tham gia chương trình.

"Thì bồi thường là được rồi." Ánh mắt Phí Văn rơi xuống sau gáy Tỉnh Ý Viễn, trông có vẻ lơ đãng.

"Nhưng tiền thù lao cộng dồn trước sau cũng không phải con số nhỏ, em không bồi thường nổi." Hai tay Tiêu Hoài đặt trên bàn bỗng siết chặt lại, giọng nói có chút chán nản.

Ban đầu Tỉnh Ý Viễn định mở miệng nói sẽ giúp Tiêu Hoài gánh bớt khoản bồi thường này, nhưng nghĩ lại tình cảnh của mình hiện giờ, dường như cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, ít nhất thì bây giờ cậu thật sự cũng chưa kiếm được bao nhiêu tiền.

Cũng không thể đi mượn tiền ba mẹ được, đúng không?

Tỉnh Ý Viễn chợt nảy ra ý, nghĩ tới phía sau mình đang có một "đại gia", lập tức quay người lại. Nhưng Lục Tề lại lên tiếng trước:

"Nếu cậu định nói là muốn giúp Tiêu Hoài trả khoản tiền đó, thì không cần đâu."

Bị cắt ngang ý định một cách vô cớ như vậy, Tỉnh Ý Viễn đương nhiên muốn biết lý do.

"Em không trả nổi, cho nên... khoản tiền này không thể vay."

Tiêu Hoài nói rất nhẹ nhàng, nghe đúng như đang trần thuật lại một sự thật.

Tỉnh Ý Viễn luôn cảm thấy dường như sau lưng Tiêu Hoài đang gánh một gánh nặng rất lớn.

Cậu ấy từng nổi tiếng sau một đêm nhờ chương trình tuyển chọn, nhưng rồi lại đột ngột biến mất khỏi giới giải trí. Đến khi được phát hiện lại thì đang làm streamer ca hát, thế nhưng công ty quản lý phía sau vẫn chưa hề cắt đứt quan hệ, mà bản thân cậu ấy lại cực kỳ thiếu tiền?

Đây rốt cuộc là logic kỳ lạ gì vậy?

Nghĩ tới nghĩ lui, chi bằng hỏi thẳng chính người trong cuộc cho rõ ràng.

"Ờ... Tiêu Hoài, cậu có phải đang gặp chuyện gì không?"

Lời vừa nói ra, sắc mặt Tiêu Hoài bỗng căng lại. Nhưng chỉ vài giây sau đã nhanh chóng trở lại bình thường với tốc độ mà Tỉnh Ý Viễn có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Câu hỏi tuy đã hỏi ra, nhưng Tiêu Hoài rõ ràng không muốn trả lời, chỉ cười nói:

"Không có gì đâu, chỉ là nghèo thôi, thật sự không trả nổi."

Được rồi, không thể cho vay tiền.

Vậy thì có lẽ số phận đã định Tiêu Hoài phải cùng Tỉnh Ý Viễn tham gia chương trình rồi?

Thế còn Phí Văn thì sao?

Bầu không khí đột nhiên trở nên nặng nề. Tỉnh Ý Viễn chỉ cảm thấy hơi khó hiểu và do dự, nhưng sắc mặt của những người khác lại bỗng tối sầm?

Cảm giác ấy còn hơi giống bầu không khí ghen tuông khi Lục Tề trước đó.

Tỉnh Ý Viễn chẳng biết chuyện gì, cũng không dám nói gì. Nhưng bị ba người kẹp ở giữa, cảm nhận ánh nhìn sâu hun hút như từ vực thẳm chiếu tới, thật sự quá dày vò.

Chưa đến 1 phút, cậu đã đứng dậy định sang ngồi cạnh Kim Nhiên.

Vừa bước ra, tay cậu đã bị Phí Văn kéo lại.

"Tôi có cách để Tiêu Hoài tham gia chương trình hẹn hò, mà cậu cũng không cần phải ghép cặp CP với cậu ấy."

* * *

2 giờ chiều, tại phòng làm việc của Phí Văn.

"Chuyên viên trang điểm, kiểm tra lại lớp trang điểm và tóc xem. Nếu không có vấn đề thì tôi bắt đầu phát sóng nhé."

Kim Nhiên đứng cạnh giá đỡ máy quay, gọi người chuyên viên trang điểm đang đứng trước mặt Tỉnh Ý Viễn.

"Không vấn đề gì, có thể phát sóng rồi."

Tỉnh Ý Viễn ngồi trên chiếc sofa màu xanh lam pha xanh lá. Bóng tối vốn che ánh đèn trên mặt cậu bỗng biến mất. Nhận ra chuyên viên trang điểm đã rời đi, cậu mới mở mắt.

Vừa mở mắt ra, Phí Văn đã ghé sát bên tai Tỉnh Ý Viễn. Tiếng cười của hắn khiến tai Tỉnh Ý Viễn tê tê.

"Lịch thiệp vậy cơ à?"

Mặt Tỉnh Ý Viễn hơi nóng lên.

Ngay lúc nãy, cậu vốn tưởng chỉ cần trang điểm đơn giản là xong.

Nhưng chết ở chỗ, chuyên viên trang điểm lại là một cô gái rất phóng khoáng, giữa mùa đông mà mặc áo cổ chữ V khoét sâu.

Hơn nữa Tỉnh Ý Viễn lại đang ngồi trên sofa, chuyên viên trang điểm phải cúi người xuống mới có thể trang điểm cho cậu, thế là... kh* ng*c... tự nhiên lộ ra.

Cảnh đó khiến Tỉnh Ý Viễn xấu hổ đến mức không biết đặt ánh mắt vào đâu, cuối cùng chỉ còn cách nhắm mắt lại.

"Ừm, tôi đâu có lưu manh như anh."

Tỉnh Ý Viễn vừa nói xong, tay Phí Văn đã đặt lên eo cậu, bóp nhẹ một cái.

Không đau, nhưng hơi nhột. Tỉnh Ý Viễn không nhịn được trợn mắt, gạt tay Phí Văn ra.

"Anh không muốn giữ tay nữa à?"

Phí Văn lại bật cười nhìn Tỉnh Ý Viễn:

"Chẳng phải cậu nói tôi là lưu manh sao? Làm chút chuyện lưu manh thì có sao?"

"Nếu anh không muốn giữ tay nữa thì cứ việc làm đi."

Tỉnh Ý Viễn dịch người ngồi xa ra một chút, kéo giãn khoảng cách với Phí Văn, nhưng Phí Văn lại lập tức tiến theo.

"Không sao, tôi học theo cậu, mua bảo hiểm cho tay là được, vậy thì chẳng phải lo nữa."

Tỉnh Ý Viễn thật không hiểu nổi cái đầu lanh lợi kiểu đó của Phí Văn là từ đâu ra.

Đang nghĩ ngợi thì Kim Nhiên cầm điện thoại bước đến trước mặt Tỉnh Ý Viễn.

"À, mọi người hình như rất hào hứng nhỉ? Tiểu Viễn và anh Phí đã chuẩn bị xong rồi, bây giờ có câu hỏi gì thì có thể bắt đầu hỏi."

Nhìn phòng livestream đã phát sóng được vài phút, Tỉnh Ý Viễn bỗng có chút chột dạ, không biết cảnh vừa nãy có bị phát ra ngoài hay không.

Nhưng sự thật nói cho cậu biết... đã bị nhìn thấy rồi.

...

[Vạn sự thuận lợi: Aaaaaaa! Chỉ cần ngồi đó thôi cũng như một bức tranh rồi! Aaaaaa chồng tôi, Phí Văn thật sự đẹp trai vô địch!]

[Hôm nay Phí Tỉnh có phát đường chưa: Chị em lầu trên đừng mơ giữa ban ngày nữa, anh Phí đã có chủ rồi.]

[Ưm a a ưm: Ờm... mọi người nhìn phía sau người quản lý xem, Phí Văn với Tỉnh Ý Viễn đang làm gì vậy?]

[Bảo vệ Tỉnh Ý Viễn nhà ta: Các chị em lầu trên nghe tôi kể nè! Tôi vừa nãy theo dõi từng giây từng phút luôn! Hiệp một, trước tiên bên địch, ảnh đế Phí dường như ra chiêu trước, dùng "sóng siêu âm trầm thấp" tấn công bảo bối Tiểu Viễn của chúng ta. Bảo bối Tiểu Viễn hình như có chút không kịp phản ứng trước đòn sóng âm trầm thấp này, sau đó ánh mắt trở nên cực kỳ không tự nhiên. À khoan đã, bình luận bị giới hạn chữ rồi, hiệp hai đợi tôi!]

[Aaaa ngọt chết mất: Giới hạn chữ đúng là quá chân thật luôn.]

[Nhanh lên đi: gkd (nhanh lên nhanh lên).]

[Bảo vệ Tỉnh Ý Viễn nhà ta: Hiệp hai, Tỉnh Ý Viễn của chúng ta dường như phản bác lại ảnh đế Phí, nhưng phía địch hoàn toàn không hề sợ hãi, thậm chí còn tung ra tuyệt chiêu "ôm người vào lòng". Cuối cùng đòn tấn công trúng thẳng vào chiếc eo nhỏ của Tỉnh Ý Viễn bên ta, khiến bên ta phải bỏ chạy trong hoảng loạn. Hiệp ba đợi một chút nhé, tôi hơi bí từ rồi.]

[Mỗi ngày một nghìn chữ đã bị hói đầu chưa: Chị em lầu trên để tôi tổng kết lại nhé. Một là ảnh đế Phí trêu ghẹo Tiểu Viễn, Tiểu Viễn xấu hổ. Hai là ảnh đế Phí không kiềm chế được bản năng, công khai sờ eo, Tiểu Viễn vẫn xấu hổ. Ba là ảnh đế Phí muốn dán sát với Tiểu Viễn, nhưng bảo bối Tiểu Viễn vẫn xấu hổ nên mới né tránh.]

[Dễ thương quá đi: Vậy tổng kết lại là... Tiểu Viễn là quỷ xấu hổ, đáng yêu quá đúng không? Còn ảnh đế Phí thì muốn dính lấy Tiểu Viễn, ngọt quá rồi còn gì!]

...

Cái gì mà "bỏ chạy trong hoảng loạn", cái gì mà "quỷ xấu hổ"?

Cậu có vậy à?

Khi nhìn thấy những bình luận này, Tỉnh Ý Viễn suýt chút nữa tưởng mình hoa mắt.

Không phải... cảnh vừa nãy đáng lẽ phải bị nói là quan hệ không hòa hợp sao?

Dù trong đầu đầy dấu chấm hỏi, Tỉnh Ý Viễn vẫn định trực tiếp bỏ qua mấy dòng bình luận này.

Ai ngờ Phí Văn nhìn vào màn hình bình luận, đột nhiên quay đầu lại cười với Tỉnh Ý Viễn:

"Bảo bối, bình luận nói em là quỷ xấu hổ kìa."

Dấu hỏi trên đầu Tỉnh Ý Viễn lập tức tăng gấp bội, biến thành phiên bản cực lớn, đen đậm.

Bảo bối?