Sau Khi Xuyên Thành Phản Diện, Tôi Và Ảnh Đế Diễn Giả Thành Thật

Chương 18

Kim Nhiên nghe thấy câu hỏi của Tỉnh Ý Viễn, liền bước lại gần cậu một bước, đang định nói gì đó thì Phí Văn từ phía sau đặt tay lên gáy Tỉnh Ý Viễn.

Tiếng cười khẽ mang theo hơi thở nhẹ phả vào những sợi tóc sau gáy cậu.

"Không phải đồ đôi thì là gì? Không phải bạn trai của tôi à?"

Tỉnh Ý Viễn khẽ nắm lấy vạt áo, nhìn Phí Văn đang nheo mắt cười đầy thích thú.

Hóa ra hắn trêu ghẹo người khác đến nghiện rồi à?

Mấy chiêu thả thính này, Tỉnh Ý Viễn đâu phải chưa từng thấy. Ít nhất trước khi xuyên vào cuốn truyện này, cậu đã "nghiên cứu" không ít trong vô số tiểu thuyết đam mỹ.

Thực ra nguyên nhân chủ yếu là vì giáo sư đại học từng giao cho cậu một đề tài rất kỳ quái. Thống kê mức độ thịnh hành của tiểu thuyết đam mỹ trong thời gian gần đây.

Những nhân vật công đang nổi khi đó không phải kiểu tổng tài lạnh lùng bá đạo, thì cũng là kiểu cao thủ thả thính, miệng đầy lời tán tỉnh.

So với họ, Phí Văn trước mắt đã được xem là người có tính cách khá bình thường rồi.

Tỉnh Ý Viễn khẽ cười.

Chỉ là thả thính thôi mà, phần thắng nằm chắc trong tay.

Cậu tỏ vẻ như không có gì, ôm bộ đồ vào lòng, quay người đối mặt với Phí Văn phía sau, ghé sát lại rồi nói:

"Bạn trai, có muốn cùng thay đồ không?"

Nói xong, Tỉnh Ý Viễn liền bước vào phòng thay đồ.

Phí Văn đứng tại chỗ ngẩn ra một lúc, cuối cùng bị Kim Nhiên gõ cho tỉnh lại.

"Ông chủ, hai người bắt đầu bồi dưỡng tình cảm nhanh vậy rồi sao?"

Phí Văn lại lắc đầu, đáp:

"Bồi dưỡng tình cảm à? Không thấy giữa hai chúng tôi toàn mùi thuốc súng sao? Cậu ấy nghĩ tôi không bằng cậu ấy thôi."

"Không bằng cậu ấy ở chỗ nào?"

"Trong lòng cậu ấy chắc là mọi mặt. Từ... cái q**n l*t cho tới cách thả thính."

* * *

Tâm trạng của Tỉnh Ý Viễn vẫn khá ổn, ít nhất với tình trạng hiện tại cậu đã học được cách thích nghi.

Sau khi chuyện hôm nay được công bố, quan hệ giữa hai người xem như bị buộc chặt với nhau rồi. Nhưng dù vậy vẫn phải phản kích chứ, đâu thể để Phí Văn mãi chiếm hết hào quang của mình. Nếu không sau này tách ra hoạt động riêng thì còn chơi bời gì nữa.

"Thay xong chưa, bạn trai?"

Bộ đồ nói là lộng lẫy thì cũng không hẳn, chỉ là thương hiệu hơi lớn một chút.

Kiểu cắt may vẫn là hai bộ vest tiêu chuẩn, nhưng lại có khá nhiều chi tiết nhỏ tinh tế. Ví dụ như bộ của Tỉnh Ý Viễn không chọn áo sơ mi trắng bên trong, mà là áo lót trắng cổ chữ V khoét sâu.

Tỉnh Ý Viễn đẩy cửa bước ra, đi về phía Phí Văn đang giục mình.

Ánh đèn trong phòng rất sáng. Ít nhất Phí Văn cảm thấy đôi mắt "hợp kim titan 24K" của mình sắp bị người trước mặt làm cho chói lòa.

Chiếc cổ trắng mịn dưới ánh đèn trở nên vô cùng nổi bật, làn da còn phảng phất sắc hồng nhạt.

Chưa cần chạm vào cũng có thể tưởng tượng được cảm giác mềm mịn như tơ.

Tỉnh Ý Viễn hơi ngẩng đầu nhìn Phí Văn một cái, rồi kéo lấy cổ áo hắn.

"Bạn trai thì sao? Cũng đâu phải chưa nhìn thấy."

Tỉnh Ý Viễn cảm thấy buồn cười.

Trước đó cũng đâu phải cậu chưa từng c** đ*. Nếu nhớ không nhầm thì lần đầu hai người gặp nhau, quần áo của cậu đã rách tả tơi rồi mà?

Ánh mắt Phí Văn chợt trầm xuống vài phần, rồi hắn lên tiếng:

"Còn thiếu một thứ."

Ánh mắt hắn lướt qua cổ Tỉnh Ý Viễn vài lượt, sau đó lại nhìn sang chiếc hộp trang sức trên bàn trang điểm.

Tỉnh Ý Viễn không hiểu ý hắn lắm, chỉ đứng yên tại chỗ:

"Thiếu cái gì?"

Phí Văn bước tới trước hộp trang sức, ánh mắt nhanh chóng lướt qua từng món. Tìm gần một phút, cuối cùng cũng thấy thứ mình muốn.

Khi Tỉnh Ý Viễn nhìn lại hắn, trên tay Phí Văn đã cầm một chiếc vòng cổ bản rộng màu đen.

Không có trang trí gì đặc biệt, trông khá đơn giản.

Phí Văn tiến lại gần Tỉnh Ý Viễn, vòng tay qua cổ cậu, rồi cẩn thận đeo chiếc vòng cổ lên, để nó nằm gọn trên cổ cậu.

"Thiếu dây của tôi."

Tỉnh Ý Viễn ngẩng đầu liếc Phí Văn một cái, sau đó nở nụ cười có chút lấy lòng.

Đây là coi cậu như chó à?

Phí Văn cũng không đợi Tỉnh Ý Viễn trả lời đã đi thẳng vào phòng thay đồ. Còn Tỉnh Ý Viễn thì bị kéo tới trước bàn trang điểm để bắt đầu làm tóc và trang điểm.

Cậu đang định tháo cái thứ màu đen trên cổ xuống thì bị stylist ngăn lại.

"Anh Tỉnh, em thấy cái này hợp với bộ đồ lắm, còn làm cổ trông dài hơn nữa. Cổ chữ V mà phối thêm chút cảm giác gợi cảm thế này thì đúng là bùng nổ luôn."

Nghe stylist nói xong, Tỉnh Ý Viễn ngẩng đầu nhìn mình trong gương.

Không đến mức quá gợi cảm... nhưng Tỉnh Ý Viễn cảm thấy hình như mình trông hơi giống "thụ" thì phải?

Nhưng nếu tháo ra thì quả thật lại có cảm giác thiếu thiếu gì đó, nên cậu cũng mặc kệ luôn.

Địa điểm họp báo cuối cùng được xác định là phòng họp tập thể của phòng làm việc Phí Văn.

Phóng viên đến khá đông. Ít nhất lúc Tỉnh Ý Viễn ăn trưa xong đã nghe thấy bên ngoài vang lên không ít tiếng ồn ào.

Tỉnh Ý Viễn đứng ngoài cửa phòng họp, chờ Kim Nhiên và Toàn Mẫn bên trong nói chuyện xong.

Lúc ăn trưa cậu còn khá muốn làm quen với cô gái nhỏ kia, không ngờ Phí Văn cứ nhất quyết kéo cậu lại, không cho đi đâu cả.

Lý do là lỡ xảy ra sơ suất gì, buổi họp báo hôm nay mà hỏng thì lại kéo theo một đống phiền phức.

Nghe hắn nói vậy, Tỉnh Ý Viễn cũng thấy hơi sợ, cuối cùng đành không chạy lung tung nữa.

Dù sao thì bớt một chuyện vẫn hơn thêm một chuyện.

Hơn nữa sau khi họp báo kết thúc cũng đâu phải không còn cơ hội.

Cửa phòng họp đóng chặt. Tỉnh Ý Viễn và Phí Văn đứng song song bên nhau.

Hai người đều mặc vest, đứng thẳng tắp. Tỉnh Ý Viễn có chút căng thẳng.

Phí Văn quay đầu nhìn cậu một cái:

"Sao tôi cứ thấy cậu giống như đang chuẩn bị tổ chức đám cưới vậy?"

Tỉnh Ý Viễn liếc hắn bằng khóe mắt, rồi cười đáp:

"Thế tôi là cha gả con trai à? Đưa anh tới tận tay chú rể?"

Phí Văn khẽ nhướng mày. Đúng lúc cửa phòng họp mở ra, hắn nói:

"Tôi lại thấy giống như hai chúng ta đang làm đám cưới hơn."

Không biết câu này có bị đám phóng viên trong phòng nghe thấy hay không, nhưng ít nhất sau đó Tỉnh Ý Viễn cũng không đáp lại nữa.

Phí Văn thu lại nụ cười ban nãy, gương mặt trở nên nghiêm nghị, đưa mắt quét qua đám phóng viên.

Những phóng viên lúc nãy còn thò đầu ra cửa nhìn ngó, bị hắn liếc một cái liền lập tức rụt trở vào.

Trên mặt Tỉnh Ý Viễn vẫn giữ nụ cười xã giao, nhưng trong lòng thì cạn lời vô cùng.

Thì ra không cười với người lạ cũng có thể tạo ra sức uy h**p như vậy. Lần sau cậu cũng thử xem?

Phí Văn vừa định bước vào, lại đột nhiên quay người, đưa tay về phía Tỉnh Ý Viễn.

Lòng bàn tay hướng về phía trước mặt Tỉnh Ý Viễn, đó là một cử chỉ mời.

Trước khi buổi họp báo bắt đầu, Kim Nhiên đã đặc biệt nhấn mạnh rằng hai người càng thân mật bao nhiêu càng tốt. Có thể công khai ân ái đến mức làm mù mắt thiên hạ cũng được.

Chỉ cần đừng để kẻ có ý đồ xấu nắm được sơ hở để bịa chuyện thêm lần nữa, như vậy đã xem như thành công rồi.

Tỉnh Ý Viễn nhìn Phí Văn mà cười, khóe môi cong lên ngọt ngào. Dù đôi mắt đã nheo lại không nhìn rõ, nhưng vẫn khiến người ta có cảm giác ánh mắt cậu tràn đầy tình ý, toàn bộ sự yêu thích đều hướng về phía Phí Văn.

Còn Phí Văn, người trước mặt truyền thông luôn giữ gương mặt lạnh như cá chết, lúc nhìn Tỉnh Ý Viễn lại mang theo vẻ dịu dàng lưu luyến, khiến người khác cảm thấy hắn thật sự tình sâu nghĩa nặng.

Tỉnh Ý Viễn đưa tay ra, tự nhiên đan mười ngón tay với Phí Văn, kéo hắn cùng bước lên sân khấu.

Cậu không vội lên tiếng, chỉ lặng lẽ chờ Phí Văn mở lời trước, rồi sau đó mới tiếp lời.

Đám phóng viên phía dưới dù có bao nhiêu câu hỏi muốn hỏi đi nữa, nhưng khi chưa tới phần hỏi đáp thì cũng chỉ có thể nhịn lại.

"Chắc tôi không cần tự giới thiệu nữa. Nhân vật chính hôm nay là người bên cạnh tôi đây."

Phí Văn quay sang nhìn Tỉnh Ý Viễn một cái, khiến toàn bộ ống kính của phóng viên đều dồn về phía cậu.

"Xin giới thiệu một chút, đây là bạn trai của Phí Văn, Tỉnh Ý Viễn."

Gương mặt lạnh lùng của Phí Văn khiến người ta khó đoán được cảm xúc. Giọng nói trầm thấp lười biếng của hắn truyền qua micro, mang theo vẻ cơ học lạnh lẽo. Nhưng khi câu nói rơi vào ba chữ "Tỉnh Ý Viễn", lại khiến người ta cảm thấy dịu dàng vô cùng.

Tỉnh Ý Viễn mỉm cười trước vô số ánh đèn flash, hoàn toàn không ngờ Phí Văn lại mở đầu bằng việc công khai mối quan hệ này.

Ban đầu hai người đã bàn trước rằng sẽ giải quyết xong scandal của Tỉnh Ý Viễn rồi mới nói đến chuyện yêu đương. Không ngờ Phí Văn vừa lên đã tung ra một đòn lớn như vậy.

Không còn cách nào khác, Tỉnh Ý Viễn chỉ đành cắn răng nhận lấy micro, rồi cũng giới thiệu Phí Văn.

"Xin chào mọi người, tôi là Tỉnh Ý Viễn. Xin giới thiệu một chút, người này..."

"Là bạn trai của tôi."

Tỉnh Ý Viễn giơ bàn tay đang nắm với Phí Văn lên, còn làm thêm một động tác hôn tay đầy "dầu mỡ".

Đến cả vài phóng viên cũng có người không nhìn nổi nữa.

Nhưng Tỉnh Ý Viễn lại cảm thấy hiệu quả khá tốt. Không nhìn nổi chắc là vì màn khoe tình cảm này hơi quá đà?

Như vậy mục đích coi như đạt được hoàn hảo.

"Hôm nay mục đích chính không phải chuyện này." Tỉnh Ý Viễn lại kéo đề tài trở về.

"Tôi muốn làm rõ những chuyện đã xảy ra với tôi trong nửa tháng vừa qua, cũng chính là những điều mà mọi người gọi là "bị phanh phui"."

"Trước hết là vụ quấy rối ở sân bay. Bức ảnh này không biết do phóng viên nào chụp. Lúc đó tôi vừa từ thành phố N hoàn thành lịch trình công việc rồi trở về. Sau khi xuống máy bay, ở sân bay tôi gặp một nhóm fan đến đón."

"Lúc đó thời tiết ở thành phố M đã trở lạnh. Tôi thấy cô gái này mặc khá ít nên đứng lại gần để chắn gió cho cô ấy. Còn tay kia thì đặt lên chiếc balo, chỉ khẽ chạm vào một chút. Còn việc vị phóng viên chụp ảnh kia làm sao có thể chụp được mà không thấy cái balo... thì tôi nghĩ những người có mặt ở đây còn rõ hơn tôi."

Tỉnh Ý Viễn nói rất rành mạch. Những lời này cậu đã suy nghĩ không biết bao nhiêu lần ngày đêm, chỉ mong có một ngày như hôm nay, có thể đứng trước mọi người nói ra, để mọi người tin tưởng mình.

"Tôi biết vẫn có người không tin. Vị fan đó hiện cũng đang có mặt tại đây, mọi người hoàn toàn có thể hỏi cô ấy."

Cô gái được Tỉnh Ý Viễn gọi tên có chút rụt rè, nhưng bước chân lại vững vàng một cách lạ thường.

Tỉnh Ý Viễn mỉm cười với cô gái đang đứng cạnh mình, khẽ cúi người:

"Thật sự xin lỗi."

Cô gái lập tức bối rối, nhất thời không biết nên nói gì.

Phí Văn đứng phía sau Tỉnh Ý Viễn, lại vòng tay ôm lấy eo cậu, kéo cậu đứng thẳng lên, một tay ôm cậu vào lòng rồi nói:

"Xin lỗi cái gì chứ? Người nên xin lỗi cô ấy là đám truyền thông đã lan truyền thông tin giả."

"Đương nhiên, không chỉ phải xin lỗi cô ấy, mà còn phải xin lỗi cả em."

Phí Văn nói chuyện lúc nào cũng có cái lý lẽ "lệch đường" của riêng mình.

Nhưng trong lòng Tỉnh Ý Viễn vẫn cảm thấy mình có phần áy náy với cô gái này.

"Anh đừng làm loạn."

Tỉnh Ý Viễn kéo tay Phí Văn ra, giọng nói có chút trách móc. Ba giây sau cậu mới nhận ra ngữ khí của mình có vẻ không ổn, thần sắc khựng lại, liếc nhìn đám phóng viên.

Cậu vốn tưởng mình đã lộ sơ hở, không ngờ Phí Văn lại thuận theo lời cậu mà tiếp lời:

"Được rồi, anh sai. Em nói sao thì là vậy."

Tỉnh Ý Viễn quay đầu nhìn Phí Văn một cái, nụ cười rất tự nhiên.

Còn cô gái kia thì mặt đỏ như đánh quá nhiều phấn má.

Cô ấy nhận micro từ Toàn Mẫn, rồi bắt đầu nói trước ống kính.

"Em tên là Lý Nguyệt, là sinh viên năm nhất của Đại học X. Hôm đó em ra sân bay đón anh ấy là đi cùng với mấy người bạn fan quen biết."

"Em không giỏi nói chuyện, nhưng Tỉnh Ý Viễn thật sự là một người cực kỳ, cực kỳ tốt. Lúc đó chiếc balo em đeo chính là cái hôm nay em mang theo, nó khá nhỏ nên không dễ nhìn thấy. Hôm đó anh ấy còn rất kiên nhẫn ký tặng riêng cho tụi em, còn dặn tụi em mặc thêm áo ấm. Thậm chí còn đứng chắn gió giúp tụi em! Anh ấy thật sự không hề làm những chuyện như trên Weibo nói đâu!!!"

"Lúc sự việc xảy ra em đang chuẩn bị thi ở đại học, nên không kịp lên tiếng làm rõ ngay. Thật sự rất xin lỗi!!"

"Nếu mọi người không tin thì có thể đến Đại học X hỏi em và những người bạn hôm đó đi cùng em để xác nhận! Tỉnh Ý Viễn thật sự là một người cực kỳ tốt! Quyết định đúng đắn nhất trong đời em chính là thích anh ấy!!"

Tốc độ nói của Lý Nguyệt nhanh đến bất ngờ, lại còn vô cùng kích động, hoàn toàn không giống đang nói dối.

"À! Cuối cùng còn một câu nữa! Chúc anh và ảnh đế Phí Văn trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử!!!"

Tỉnh Ý Viễn vốn còn đang chờ cô ấy nói xong để thưởng thức cảnh đám phóng viên cứng họng.

Không ngờ người cứng họng trước lại là chính cậu.

Sớm sinh quý tử????

------------------------------------------------

【Tác giả có lời muốn nói】

Để phù hợp với ngữ cảnh thì khi cần diễn vai người yêu, mình sẽ thay đổi xưng hô c*̉a cả 2 nhé. Còn khi không cần diễn hoặc ở trước mặt những người đã biết chuyện thì cả 2 sẽ xưng hô xa cách như bình thường~