Sau Khi Xuyên Không, Thị Thiếp Yên Phận Trong Vương Phủ Nuôi Bảo Bối
Chương 216: Ngoại truyện
“Hắc Long kỳ! Là An Vương đến rồi! Mau chạy đi!”
Hai bên binh lính đang giao chiến ác liệt, chợt nghe thấy một tiếng kinh hô vang lên.
Chỉ thấy những người Hung Nô cưỡi trên chiến mã, gương mặt lộ vẻ kinh hãi, ánh mắt bọn họ đồng loạt nhìn về phía xa, nơi có một chiến kỳ đang cấp tốc đến gần.
Chiến kỳ này thêu một con hắc long hùng dũng, nó nhe nanh múa vuốt, như muốn xé nát kẻ địch. Mà đây chính là chiến kỳ của Tứ vương gia Đại Tấn triều – An Vương!
Lúc này, thủ lĩnh người Hung Nô đang cầm trường đao dũng mãnh g.i.ế.c địch, nhưng khi hắn nghe thấy cái tên “An Vương”, tay hắn không tự chủ được mà run lên, trường đao trong tay suýt nữa thì tuột ra.
“Sao có thể? An Vương sao lại xuất hiện ở đây? Hắn không phải nên dẫn đại quân đóng tại Mạc Bắc sao?” Thủ lĩnh người Hung Nô mặt đầy kinh ngạc, không thể tin nổi mà lớn tiếng kêu lên.
Tuy nhiên, chỉ trong tích tắc, hắn đã hoàn hồn, không chút do dự quay đầu ngựa, chuẩn bị bỏ chạy khỏi chiến trường.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, đúng lúc thủ lĩnh Hung Nô quay lưng bỏ chạy, bỗng ba mũi tên sắc lẹm như chớp b.ắ.n tới từ xa.
Thủ lĩnh Hung Nô thậm chí còn chưa kịp phản ứng, cổ hắn đã bị mũi tên xuyên thủng.
An Vương Trường An mặc một bộ chiến giáp đen tuyền, anh tư hiên ngang, một tay giương cao cung dài, dưới háng cưỡi một con tuấn mã trắng như tuyết, tựa chiến thần giáng thế.
Ngũ quan của y tuấn tú phi phàm, ánh mắt sắc bén thâm thúy, toát ra vẻ uy nghiêm và bá khí vô song.
Y cao giọng hô: “Thủ lĩnh Hung Nô đã chết, các ngươi mau đầu hàng, nộp khí giới không giết!”
Theo tiếng hô vang như sấm của y, thân thể thủ lĩnh Hung Nô chao đảo trên chiến mã, tựa ngọn nến trong gió.
Ngay sau đó, chỉ thấy thân thể hắn lắc lư mạnh hai cái, liền từ trên lưng ngựa ngã xuống, rơi thẳng xuống đất, không còn chút sinh khí nào.
“Thủ lĩnh Hung Nô đã chết, các ngươi mau đầu hàng!”
Hằng Tề cưỡi ngựa đến bên cạnh Trường An, vẻ mặt đầy khó chịu bĩu môi: “Đâu có ai đánh trận như ngươi chứ, vừa lên đã trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t thủ lĩnh người ta rồi, trận này còn đánh thế nào nữa?”
Trường An lại “hì hì” cười, vẻ mặt không quan tâm nói: “Ai bảo hắn tự dâng mình đến cửa chứ, cách ta gần như vậy mà còn cứ đi đi lại lại, cung tiễn của ta đâu thể bỏ qua cơ hội tốt như thế.
Chỉ có thể trách hắn vận khí không tốt, va vào mũi tên của ta thôi.”
“Ngươi và Hằng Khiếu, hai huynh đệ các ngươi, đúng là thần cơ diệu toán, thế mà đoán được giữa chúng ta và Mạc Bắc nhất định sẽ có một trận tử chiến.
Người Hung Nô quả nhiên không nhịn được, dẫn đầu phát động tấn công.
May mà chúng ta dẫn binh đến chi viện cho thảo nguyên bên này, nếu không đợi chúng ta tiêu diệt xong người Đột Quyết, bên Hung Nô này e rằng đã cắn nuốt một miếng thịt béo lớn rồi.”
Trường An khẽ cười hai tiếng, nói: “Cái gì mà liệu sự như thần! Thảo nguyên bên này đã gửi về bao nhiêu tin tức rồi? Nếu ngươi chịu khó chú ý hơn, chắc chắn cũng có thể nhận ra.”
Hằng Tề gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng cười cười.
Trường An thấy vậy, dặn dò chân thành: “Ngươi cho rằng chúng ta liệu sự như thần, kỳ thực là vì bản thân ngươi còn chưa đủ trưởng thành.
Ngươi không thể lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc xông pha chiến trường, những mặt khác cũng phải suy nghĩ nhiều hơn một chút.”
Hằng Tề từ nhỏ đã như vậy, tính cách đơn thuần, dễ bị kích động.
Mặc dù võ lực cao cường, nhưng đầu óc tương đối đơn giản. Tuy nhiên, may mắn là y rất nghe lời, bất kể là Trường An, Hằng Khiếu hay Hằng Sâm, chỉ cần có người ra lệnh, y đều sẽ không chút do dự mà chấp hành.
Do đó, y cũng coi như là một viên mãnh tướng.
Hằng Tề vẻ mặt không quan tâm khoát tay áo, nói: “Nghĩ nhiều như vậy có ích gì, đau đầu muốn chết. Dù sao các ngươi bảo ta đánh đâu, ta liền đánh đó thôi, hà tất phải tốn nhiều tâm tư như vậy.”
Trường An bất lực lắc đầu, thực sự không tìm ra lý do nào để phản bác y.
Dù sao, tính cách của Hằng Tề chính là như vậy, thẳng thắn và thuần khiết.
Trường An không còn tranh cãi với y nữa, mà chuyển sang tiếp tục chỉ huy mọi người, tiêu diệt toàn bộ số người Hung Nô còn lại đang cố thủ chống cự.
Sau một trận chiến ác liệt và đẫm máu, chiến trường cuối cùng cũng được dọn dẹp sạch sẽ, mãi đến lúc này, vị tướng quân trấn giữ thảo nguyên mới có thời gian đến bái kiến Trường An.
Tiêu tướng quân, chính là vị tướng lĩnh nắm giữ một nửa hổ phù kia, đã bước vào tuổi tri thiên mệnh, năm mươi tuổi, trông y phong trần sương gió.
Khi y gặp Trường An, y không chút do dự quỳ xuống hành lễ.
An Vương mười bốn tuổi ra chiến trường, đến nay đã sáu năm, đừng thấy y tuổi còn nhỏ, nhưng đã là định hải thần châm của Đại Tấn triều rồi.
Mạc Bắc có y trấn thủ, người Đột Quyết sắp bị y diệt tộc rồi, sau này không biết sao người Đột Quyết và Tây Vực liên minh, muốn cùng nhau đối kháng An Vương.
Ai ngờ hai tộc cộng lại, cũng không đủ An Vương ra tay, nay Đột Quyết và Tây Vực đều sắp diệt tộc, danh tiếng An Vương Đại Tấn, cũng không ai không biết không ai không hay.
Trường An nhanh chóng nhảy xuống ngựa, vươn tay đỡ Tiêu tướng quân, nói: “Tiêu tướng quân, mau đứng dậy, không cần hành đại lễ này.”
Lúc này Tiêu tướng quân toàn thân đẫm máu, dáng vẻ vô cùng chật vật, nhưng đôi mắt y vẫn sáng như đuốc.
Tiêu tướng quân kích động nói: “An Vương điện hạ, lần này may nhờ ngài đích thân dẫn đại quân phi ngựa cấp tốc đến, nếu không, chỉ dựa vào sức lão phu, e rằng khó mà giữ được mảnh đất này!”
Trường An và Tiêu lão tướng quân nắm tay nhau: “Lần này có thể kịp thời đến viện trợ, cũng là may mắn của bổn vương. Nếu không nhờ các vị dũng cảm g.i.ế.c địch, kiên cố giữ trận địa, e rằng hậu quả khó lường.”
Trước khi Trường An đến, họ đã cùng người Hung Nô kịch chiến ròng rã một ngày một đêm, hai bên đều tổn thất nặng nề.
Tuy nhiên, trong cuộc chiến tàn khốc này, Tiêu tướng quân và binh lính của y vẫn không hề bỏ cuộc, kiên định bảo vệ biên quan.
Tiêu tướng quân còn muốn nói gì đó, ai ngờ chân mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ xuống đất, may mà Trường An đỡ y một tay.
“Chúng ta hồi thành, có chuyện gì về thành rồi nói.” Trường An nói với Tiêu lão tướng quân, rồi gọi người đến đưa Tiêu lão tướng quân về thành.
Trước mắt, không chỉ Tiêu lão tướng quân cần được cứu chữa, mà những chiến sĩ bị trọng thương cũng phải lập tức quay về thành để điều trị và dưỡng thương.
Trường An biết rõ tầm quan trọng của điều này, thế nên y dứt khoát hạ lệnh: “Chư tướng nghe lệnh, lập tức hộ tống các huynh đệ bị thương về thành!”
Thành trì trấn giữ nơi đây tên là Ngọc Thành, sự có mặt của Trường An và đoàn quân đã gây ra không ít sóng gió tại Ngọc Thành, rất nhiều người đã tụ tập lại, muốn xem vị chiến thần An Vương trong truyền thuyết, rốt cuộc có dung mạo thế nào.
Trường An đối với điều này đã quen rồi, mỉm cười vẫy tay với những người ở hai bên.
Đột nhiên, Trường An cảm thấy một ánh mắt lạnh lẽo, y chợt quay đầu lại, liền thấy một cô gái mặc áo xám váy xám, đang nhìn y với ánh mắt hơi thù địch.
Trường An nhướng mày, cô gái này hận y ư?
Còn muốn nhìn thêm hai cái, ai ngờ cô gái kia liền xoay người rời đi, Trường An cũng không để chuyện này trong lòng, tiếp tục được nghênh đón, tiến vào phủ thành chủ.