Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 96

"Nếu thấy đẹp trai thì gọi một tiếng ông xã anh nghe xem nào."

Giang Dục lập tức im bặt.

Một lát sau, cậu mới lên tiếng: "Sao anh cứ bắt tôi gọi... ông xã thế, ngượng mồm chết đi được, tôi là con trai cơ mà."

"Thế thì em gọi anh là bà xã vậy."

"?" Giang Dục bị chọc cho bật cười: "Anh đúng là loại người biết co biết duỗi thật đấy."

"Ừm."

"... Bà xã."

"Bà xã bây giờ đang muốn hôn em, quay đầu lại đây."

Giang Dục đấm vào vai hắn: "Chắc chắn anh không phải lần đầu yêu đương đâu, quá biết cách rồi."

"Đối với bé ngoan thì anh tự học thành tài."

Chịu không nổi nữa rồi, cứu mạng với.

Cái miệng này của Trần Tri Diễn, giây trước vừa mới khiến tim cậu đập loạn nhịp, giây sau lại làm tim cậu đập nhanh hơn.

Tút tút tút.

Mộ Sơ Hạ gọi điện đến, bảo cậu và Trần Tri Diễn về nhà một chuyến, bà nhớ hai đứa rồi.

Giang Dục ở bên cạnh hỏi tình hình hiện tại của Sở Thanh Tư và Giang Vân Đình thế nào.

Mộ Sơ Hạ ngập ngừng một lát: "Tiểu Bảo biết chuyện này từ lúc nào thế?"

"Con biết lâu rồi, mẹ con nói cho con biết ạ."

"Trong lòng con đừng có gánh nặng gì nhé. Dù mẹ con ly hôn với ông ấy thì ông ấy vẫn là bố con, tình thân không thể cắt đứt được, chỉ là sau này ở riêng thôi."

Giang Dục hỏi: "Đã ly hôn rồi ạ?"

"Vẫn chưa, bố con không đồng ý."

"Ông ta có gì mà không đồng ý chứ?" Giang Dục nhíu mày.

"Thôi không nói chuyện đó nữa, tối nay hai đứa về nhà ở đi, mẹ nuôi nhớ hai đứa lắm rồi."

"Vâng ạ."

Cúp điện thoại, Giang Dục quay sang hỏi Trần Tri Diễn: "Giang Vân Đình có cái gì mà không đồng ý? Rõ ràng ông ta đã sớm không cần tôi rồi, dựa vào cái gì mà không đồng ý?"

Trần Tri Diễn xoa tóc cậu: "Anh không biết."

"Sao cái gì anh cũng không biết thế." Giang Dục dùng hai tay vạch cổ áo ra, cúi đầu nhìn vào trong, thấy toàn là vết hickey.

Cậu tức giận cắn vào mặt hắn: "Đã bảo là không được để lại dấu vết rồi mà, trên cổ tôi có không?"

"... Có, đều ở phía sau."

Giang Dục càng tức hơn, mà cậu lại không thể để lại dấu vết trên cổ Trần Tri Diễn, bèn vươn tay vò tóc hắn cho rối bù: "Làm sao bây giờ! Trời nóng thế này tôi không muốn mặc áo cổ cao đâu!"

"Bôi chút kem nền lên."

"Anh còn biết cả kem nền? Có phải bên ngoài có người khác rồi không? Tôi biết ngay mà—Ưm... Không được hôn... Đáng ghét... A a a, tôi đang giận đấy... Ưm..."

Trong phòng ngủ.

Trần Tri Diễn đang bôi kem nền lên sau gáy cho Giang Dục.

Hắn chưa từng dùng thứ này bao giờ nên động tác rất gượng gạo, phải vừa tra cứu hướng dẫn vừa chấm chấm vỗ vỗ.

Kết quả là chỗ đậm chỗ nhạt, nhưng dù sao thì cũng che được hết.

Cúi đầu nhìn dáng vẻ tức giận đến phồng má của Giang Dục, hắn chọc chọc vào mặt cậu: "Ông xã, anh thật sự không kiềm chế được. Anh sai rồi, tha thứ cho anh nhé."

"......"

Nhà họ Trần.

Vừa bước vào cửa, Giang Dục đã bị Mộ Sơ Hạ ôm chặt vào lòng.

"Để mẹ xem có gầy đi tí nào không."

Bà định đi vòng quanh Giang Dục một vòng như trước đây để xem cậu béo hay gầy, nhưng Giang Dục cứ xoay người theo bà.

"Tiểu Bảo, con làm gì vậy?"

Giang Dục cười gượng: "Mẹ nuôi, mẹ lại đẹp ra rồi!"

"Thật sao? Ha ha làm gì có." Mộ Sơ Hạ che miệng cười.

Chủ đề được chuyển hướng, Giang Dục thở phào nhẹ nhõm.

Tám giờ.

Cơm nước đã dọn sẵn.

Sở Thanh Tư cũng đi tới. Mắt bà hơi đỏ, nhưng nhìn thấy Giang Dục thì rất vui vẻ, bà bảo cậu béo lên một chút, rồi khen Trần Tri Diễn chăm sóc cậu chu đáo.

Chỉ cần có người khen Trần Tri Diễn là Giang Dục lại cảm thấy còn vui hơn cả khi được khen chính mình.

Cậu liền vươn tay khoác vai Trần Tri Diễn, nói: "Tất nhiên rồi ạ, Trần Tri Diễn nấu ăn ngon lắm, ngày nào con cũng ăn rất nhiều."

Mộ Sơ Hạ thấy hai đứa thân thiết như vậy thì nụ cười trên mặt chưa từng tắt, bà đon đả mời mọi người dùng bữa.

Trên bàn ăn, Trần Tri Diễn gắp thức ăn cho Giang Dục.

Giang Dục căng thẳng liếc nhìn một lượt mọi người trên bàn, thấy không ai nhìn qua mới lén nhét thức ăn vào miệng nhai thật nhanh.

Cậu dùng đầu gối huých vào chân hắn, ra hiệu cho hắn đừng gắp cho mình nữa.

Trần Tri Diễn đặt tay lên đầu gối cậu, khẽ vỗ về.

Chân Giang Dục khẽ run lên một cái: "... Anh."

"Ơi?"

"... Cái này ngon lắm."

"Gắp hộ anh một miếng."

"......" Giang Dục gắp cho Trần Tri Diễn, lần này thì cậu không dám ngẩng đầu lên nữa, bởi vì cậu đã cảm nhận được ánh mắt của mọi người đang đổ dồn về phía này, hai tai cậu đỏ bừng lên.

"Nhìn Tiểu Bảo xem, sao lại còn ngại ngùng nữa rồi."

Mộ Sơ Hạ là người đầu tiên lên tiếng trêu chọc.

Mặt Giang Dục cũng lập tức đỏ theo. Cậu siết chặt đôi đũa.

"Mẹ nuôi..."

Sở Thanh Tư gắp một miếng sườn cho Giang Dục: "Ăn nhiều vào, phải mập mạp một chút mới khỏe mạnh."

Giang Dục ngẩng đầu nhìn Sở Thanh Tư, một mực gắp đầy nửa bát thịt cho bà: "Mẹ cũng phải ăn nhiều vào chứ, mới có bao lâu không gặp mà mẹ gầy đi bao nhiêu rồi."

Sở Thanh Tư bảo: "Mẹ đang giảm cân."

"Giảm cái gì mà giảm. Ở đây có ai béo đâu?"

Từ đầu đến cuối không nói câu nào, Trần Ảnh An bỗng nhiên lên tiếng: "Tiểu Tri, xem khi nào thì đính hôn đi."

Tay Giang Dục run lên, chiếc thìa chạm vào thành bát phát ra một tiếng coong thanh thúy.

Ngay sau đó lại nghe ông nói tiếp: "Không thể để Tiểu Bảo theo con một cách không danh không phận được."

Nhiệt độ trên mặt vừa hạ xuống của Giang Dục lập tức bùng lên lần nữa.

Cậu nóng đỏ cả người rồi.

Trần Tri Diễn đáp: "Ngày mười tháng sau là ngày đẹp."

Giang Dục: ???

c** nh* giọng hỏi: "Ngày gì đẹp?"

"Ngày đẹp để đính hôn."

"...Anh tra từ lúc nào vậy?"

"Tối hôm kia, 11 giờ."

11 giờ đêm hôm kia, Giang Dục và Trần Tri Diễn vừa mới "vận động" xong, thảo nào lúc ấy cậu thấy hắn không ôm cậu trước mà lại cầm điện thoại lên xem.

Giang Dục hoàn toàn cạn lời, chỉ biết ôm khuôn mặt đỏ bừng.

Mộ Sơ Hạ nắm tay Sở Thanh Tư, cười nói: "Chúng ta từ người xa lạ trở thành bạn thân, bây giờ lại sắp thành thông gia rồi. Chị cứ yên tâm, mọi thứ đều sẽ làm đúng lễ nghĩa, tuyệt đối không để Tiểu Bảo chịu thiệt."

Sở Thanh Tư nắm ngược lại tay Mộ Sơ Hạ, mắt bà rơm rớm nước mắt: "Cảm ơn mọi người đã yêu quý Tiểu Bảo đến vậy... May mà người thích Tiểu Bảo là Tiểu Tri."

Việc Giang Dục thích con trai vốn là do họ gây ra...

Nếu là người khác, chưa chắc đã đồng ý cuộc hôn nhân này.

Đừng nói đến hôn sự, chỉ riêng chuyện yêu đương thôi cũng đã rất khó khăn rồi.

May mà...

Mọi thứ đều ổn cả.

Giang Dục không ngờ chỉ một bữa cơm mà ngay cả thời gian đính hôn cũng đã được quyết định xong xuôi.

Giống như đang nằm mơ vậy, chân giẫm trên đất mà cậu cứ thấy bồng bềnh làm sao ấy.

Trở về phòng ngủ của Trần Tri Diễn, Giang Dục giống như một chú mèo nhỏ bám người, Trần Tri Diễn đi đâu cậu liền theo đó.

Bởi vì đã xác nhận được rằng Trần Tri Diễn thật sự rất rất thích mình, nên cậu vô thức muốn làm nũng, muốn được ôm.

Dù sao Trần Tri Diễn cũng sẽ không đuổi cậu đi.

Mà Trần Tri Diễn cũng được như ý nguyện, bế cậu lên rồi vừa đi vừa dỗ như dỗ trẻ con.

Giang Dục chậm rãi đung đưa bắp chân: "Thật sự phải đính hôn à?"

"Anh đã nói rồi, em mà dám không kết hôn với anh thì em tiêu đời là cái chắc." Trần Tri Diễn cố ý làm ra vẻ hung dữ.

Hắn vỗ nhẹ vào người Giang Dục.

Giang Dục né lên trên: "Không được bạo lực gia đình với tôi."

"Kết hôn rồi mới tính là bạo lực gia đình."

"Đính hôn cũng tính, tóm lại chính là bạo lực gia đình, không được đánh."

"Đã đính hôn đâu."

"... Chưa đính hôn mà đã dám bắt nạt tôi thế này rồi, anh có tin tôi gọi mẹ nuôi lên đây để mẹ xử anh không." Giang Dục cậy có người chống lưng, bắt đầu cáo mượn oai hùm.

Đúng lúc đó, cửa phòng đột nhiên bị gõ vang.

Giang Dục tuột cái rẹt khỏi người Trần Tri Diễn.

Hai chân vừa chạm đất, suýt nữa còn kéo tụt luôn quần hắn.

Cửa mở ra, Mộ Sơ Hạ bưng một bát tổ yến đứng ở đó.

Giang Dục mất tự nhiên gãi gãi tai, lại bắt đầu thấy căng thẳng, sợ Mộ Sơ Hạ nói không cho cậu và Trần Tri Diễn ngủ chung phòng.

Bây giờ cậu đã quen ngủ cùng Trần Tri Diễn rồi.

Nếu tách ra, cả hai đều không ngủ được.

"Mẹ nuôi."

"Ừ."

Mộ Sơ Hạ đưa bát tổ yến cho Giang Dục.

Đợi cậu uống hết, bà liếc Trần Tri Diễn một cái sắc lẹm rồi nhẹ giọng nói:

"Đừng bắt nạt Tiểu Bảo đấy."

Giang Dục khựng lại.

Câu này nghe quen quá.

Lúc trước khi Trần Tri Diễn thu dọn đồ đạc rồi đi cùng cậu, Mộ Sơ Hạ cũng từng nói như vậy...

Sau khi muộn màng nhận ra, Giang Dục cảm thấy vô cùng ngượng ngùng vì nỗi sợ hãi lúc nãy của mình.

Như để an ủi Mộ Sơ Hạ, cậu nhanh nhảu buột miệng nói: "Trần Tri Diễn vốn không được, cậu ấy bắt nạt không nổi con đâu ạ."

Mộ Sơ Hạ kinh hãi trợn tròn mắt: "Nó... nó không được á?!"

Giang Dục bị giọng nói lạc cả điệu của bà làm cho bừng tỉnh, theo phản xạ liền nhìn sang Trần Tri Diễn, mà người nọ lúc này đang khoanh hai tay trước ngực, mặt không cảm xúc nhìn cậu chăm chằm.

Hỏng rồi.

Cái miệng hại cái thân.

Biểu cảm của Mộ Sơ Hạ còn xấu hổ và ngượng ngùng hơn cả Giang Dục, nhưng rất nhanh sau đó đã trở nên vô cùng kiên định.

Bà đón lấy chiếc bát trống: "Tiểu Bảo, con yên tâm. Mẹ nuôi nhất định sẽ mời chuyên gia giỏi nhất chữa khỏi cho nó!"

Rầm.

Cửa phòng bị đóng lại.

Giang Dục có tật giật mình, run rẩy định chạm tay vào tay nắm cửa để đuổi theo giải thích với Mộ Sơ Hạ, thì đột nhiên tấm lưng đã dán chặt vào một v*m ng*c rộng lớn.

Cậu cười gượng gạo, còn chưa kịp mở miệng thanh minh thì đã nghe thấy giọng nói trầm thấp vang lên bên tai:

"Anh trai không được? Không được ở chỗ nào cơ?"