Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 6

J: [Mau tới đón tôi đi, tôi say quá rồi, muốn về nhà ngủ.]

CZY: [Không đi.]

J: [Ồ, cậu sẽ tới thôi.]

CZY: [...]

Lâm Cánh Dao liếc mắt nhìn màn hình, hỏi Giang Dục: "Anh Trần sẽ tới thật à?"

"Lời của tôi chính là mệnh lệnh, cậu xem hắn có dám không tới không." Giang Dục nói càng lúc càng thiếu tự tin, thậm chí còn chột dạ chọc chọc vào ốp điện thoại, gọi cho Trần Tri Diễn.

Tiếng chuông đổ hồi lâu, đối phương không bắt máy.

Giang Dục mất mặt, ngả người ra sau, dựa vào lưng ghế: "Mẹ nó, Tiểu Lâm, mở thêm cho tôi chai rượu ngon nữa, tối nay không về nữa."

"Anh, anh mà uống nữa là ngộ độc cồn đấy."

"Ngộ thì ngộ - Ối đệch?"

Giang Dục bị cơn đau đột ngột ở đầu gối làm cho cả người mất hết sức lực, điện thoại rơi xuống ghế sofa.

Cậu ngẩn người hai giây rồi đột nhiên co gối ôm lấy.

Đau đến nửa ngày không nói nổi một câu.

Ngay cả hít thở cũng không dám quá mạnh.

Chuyện gì vậy?

Chẳng lẽ thật sự gặp ma rồi?

Nhưng cậu đâu có nhặt thứ gì kỳ quái, cũng đâu có đi tới nơi nào không sạch sẽ.

"Tiểu Lâm." Giọng Giang Dục bắt đầu run rẩy.

"Sao thế anh? Anh đau đầu gối à?"

"Ừ, tự nhiên đau rồi, đây là nguyên nhân gì vậy?"

Lâm Cánh Dao xoa xoa cằm: "Ưm... chắc là đau do tăng trưởng đấy ạ."

Giang Dục nghe vậy thì không sợ nữa, cậu xoa xoa đầu gối rồi hạ chân xuống, hừ cười liếc Lâm Cánh Dao: "Tôi cao một mét tám còn có thể cao thêm, Tiểu Lâm, cậu còn nhỏ hơn tôi một tuổi đấy, sao đến giờ vẫn là một mét bảy ba vậy?"

Đàn ông luôn có một sự để ý khó hiểu đối với chiều cao của mình.

Lâm Cánh Dao xù lông: "Cái gì mà một mét bảy ba, em là một mét bảy ba phẩy sáu! Hơn nữa đó là chiều cao thực, đợi em đi giày vào là một mét tám ngay!"

"Đi giày gì? Giày cao gót hả?"

"......"

Lâm Cánh Dao nhất thời cụt hứng, đổ người sang bên cạnh, vơ lấy chiếc gối ôm vào lòng: "Anh, anh không thể nói em như thế được."

"Được rồi." Giang Dục cầm hộp sữa dâu chưa uống, cất điện thoại, vẫy tay gọi Lâm Cánh Dao, đợi cậu ta lại gần thì khoác vai cậu ta mượn lực đi ra ngoài.

"Đi đâu ạ?"

"Bắt xe về."

"Không phải anh nói ngủ ở đây sao?"

"Không gối không chăn, cậu nằm ngủ thoải mái được chắc?"

"......"

Điện thoại Giang Dục kêu liên tục, nhưng cậu lười quá, không muốn lấy ra.

Lúc đến cửa, đối diện với ánh mắt của Trần Tri Diễn, phản ứng đầu tiên của cậu là khoe khoang với Lâm Cánh Dao: "Thế nào, có phải hắn đến đón tôi rồi không?"

"... Em đâu có nói là không tin đâu."

Giang Dục là người hiểu rõ nhất thế nào là qua cầu rút ván, thế nào là khi cần thì lụy khi xong thì bỏ.

Thấy Trần Tri Diễn rồi, cậu trực tiếp bỏ mặc Lâm Cánh Dao ở phía sau, chẳng thèm quay đầu nhìn lấy một cái, loạng choạng bước về phía Trần Tri Diễn, tông thẳng vào vai hắn: "Không phải bảo không tới đón tôi à?"

Trần Tri Diễn nhíu mày nắm lấy cánh tay Giang Dục đẩy ra, nhưng Giang Dục cứ như kẻ không xương, dồn hết sức nặng của cơ thể lên tay hắn: "Đứng thẳng dậy."

"Mẹ nó cậu mù à, tôi không còn sức lực, sao đứng thẳng được?" Giang Dục uống rượu nên mặt hơi ửng hồng, ngay cả đuôi mắt cũng hiện lên vẻ đỏ rực diễm lệ, cách nói chuyện cũng không còn gai góc như ban ngày mà ngược lại còn có chút dịu dàng, giống như lúc bình thường làm nũng với Mộ Sơ Hạ và Sở Thanh Tư vậy... nếu bỏ qua cái câu "mẹ nó" thì càng giống làm nũng hơn.

"Tôi ép cậu uống rượu à?" Trần Tri Diễn đột ngột buông tay, mặc kệ cậu đổ nhào lên người mình.

Khoảng cách chiều cao này khiến môi Giang Dục đập vào xương quai xanh của Trần Tri Diễn, răng cọ vào mặt trong của môi, không chảy máu nhưng chắc là bị bầm tím, đau đến mức nước mắt giàn giụa.

Quan trọng hơn là xương quai xanh của chính cậu cũng hơi đau.

Trong đầu đột nhiên lóe lên một suy nghĩ kỳ quái, nhưng lại biến mất ngay giây tiếp theo khi nhìn thấy Phương Lê lao tới.

Giang Dục đẩy Trần Tri Diễn sang trái, Trần Tri Diễn không hiểu ý nên bị kéo lùi lại, chân vô tình vấp phải bậc thang. Hắn lấy tay bảo vệ Giang Dục, còn chưa kịp mở miệng đã bị Phương Lê xịt đầy thứ chất lỏng không rõ nguồn gốc lên đầu.

Trên trán Giang Dục dính một ít, cậu kiễng chân lên lại bị xịt đầy mặt: "Mẹ nó!"

Cậu ném chai sữa trong tay vào Phương Lê, hai tay chui vào trong vạt áo Trần Tri Diễn, cúi người lau mặt và tóc, rồi đi tới trước mặt Phương Lê tát cô ta một cái.

Chát.

Phương Lê đau đến mức nước mắt trào ra ngay lập tức, ôm bụng cười quái dị nói đó là thuốc k*ch d*c, rất nhanh thôi Giang Dục sẽ trở nên vô cùng thảm hại, ai bảo cậu không chịu làm cha cho con cô ta, đáng đời.

Lâm Cánh Dao lúc nãy kéo Phương Lê, bị cô ta đẩy ngã.

Đầu gối đập mạnh vào mép bàn, đến giờ vẫn còn nằm dưới đất.

Nghe vậy liền lập tức báo cảnh sát.

Cảnh sát tới rất nhanh, Phương Lê cứ kêu gào loạn xạ, chẩn đoán sơ bộ là bệnh tâm thần nên bị cảnh sát đưa đi.

Nhưng sự việc hôm nay sẽ không dừng lại ở đó, Giang Dục không phải là kẻ dễ trêu, mà Trần Tri Diễn cũng chẳng phải dạng vừa.

Xe của Trần Tri Diễn đỗ ngay cửa, hắn kéo Giang Dục đẩy vào ghế sau. Đến cửa bệnh viện, hắn cởi chiếc áo khoác duy nhất trên người mình buộc ngang hông: "Xuống đi."

"Không xuống." Giang Dục nói: "Cậu chỉ biết che cho bản thân, còn tôi thì sao."

"Tôi bế cậu, nhanh lên."

Giang Dục lắc đầu như trống bỏi: "Không được!"

Trần Tri Diễn nói: "Vậy tôi tự vào tiêm, cậu tự chịu đựng đi."

Giang Dục mắng hắn là kẻ ăn cháo đá bát, chưa đầy nửa phút sau đã nóng đến mức bắt đầu kéo quần áo của mình, Trần Tri Diễn lạnh mặt ôm lấy cậu vào lòng.

Đối diện nhau.

Hắn bế thốc Giang Dục lên, cúi đầu nhìn một cái rồi lại cởi áo khoác buộc quanh thắt lưng phía sau của Giang Dục. Giữa mùa hè nóng bức khiến Giang Dục đổ mồ hôi đầm đìa, cậu vùi vào vai Trần Tri Diễn nói hắn muốn mưu sát mình.

Trần Tri Diễn: ......

Hắn đúng là không nên tới đón Giang Dục.

Sẽ không có lần sau nữa.

Sau khi tiêm xong, Trần Tri Diễn đưa Giang Dục về phòng của mình.

Cậu toàn mùi rượu, thực sự rất khó ngửi, Trần Tri Diễn không muốn làm bẩn thảm nên ném thẳng cậu xuống đất, cảnh cáo không được lên giường, rồi cầm quần áo đi tắm.

Giang Dục mắng Trần Tri Diễn là kẻ không biết thương hoa tiếc ngọc, cơn giận lúc nãy chưa phát tiết hết giờ đây đều trút hết lên đầu hắn.

Mắng mệt rồi cậu mới dừng lại, hừ hừ trong cổ họng nửa ngày. Ôm mặt than hôm nay mất mặt chết đi được.

Ngay cả chỗ kia cũng mất mặt.

Chẳng chịu nghe lời chút nào.

Cậu chống người ngồi dậy khỏi sàn nhà, mở tủ quần áo của Trần Tri Diễn để tìm đồ, lấy áo phông và quần đùi của hắn rồi đi sang phòng tắm khác để tắm rửa.

Đang do dự không biết có nên làm gì hay không...

Đột nhiên một cảm giác mãnh liệt bất ngờ ập tới.