Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 48

"Thích ai cơ?" Giang Dục cau chặt mày, giọng điệu như ngấm đầy thuốc súng: "Tôi không thích đàn ông, cậu có thể đừng làm tôi mất mặt ở đây được không? Mẹ nó!"

Mắt Chu Tri Lạc bắt đầu đỏ hoe, cậu ta chỉ vào Trần Tri Diễn. "Cậu ta."

"Không thích."

"Vậy tức là có khả năng sẽ thích tôi."

"... Tôi thích anh trai cậu được chưa? Ngày mai gọi anh trai cậu đến đây."

Chu Tri Lạc trợn tròn mắt, không dám tin. "Cậu không được thích anh tôi! Anh ấy hơn cậu tận bảy tuổi đấy!"

"Hơn bảy tuổi thì biết quan tâm người khác. Tôi thích người lớn tuổi đấy. Mai gọi anh cậu tới đây, nếu không tôi sẽ không nói với cậu thêm câu nào nữa."

"Vừa nãy cậu còn bảo mình không thích đàn ông mà..."

"Thế cậu định đi chuyển giới à?"

"Sao có thể như vậy được!"

"Sao lại không thể?"v Giang Dục không thèm nói nhảm thêm nữa, "Ngày mai gọi anh trai cậu đến đây."

Nói xong, cậu kéo Trần Tri Diễn định đi.

Thế nhưng sắc mặt Trần Tri Diễn còn lạnh hơn cả mặt cậu.

Giang Dục dứt khoát hất tay hắn ra, không kéo nữa.

Ai mà chẳng có chút nóng nảy chứ?

Trần Tri Diễn: ......

Giang Dục vốn tưởng nói thích anh trai Chu Tri Lạc thì cậu ta sẽ chịu yên. Ai ngờ hôm sau, Chu Tri Lạc thật sự dẫn anh trai đến thật.

Ở đầu cầu thang.

Chu Tri An cười gượng: "Chào em."

Giang Dục đáp: "Tôi không khỏe."

Chu Tri Lạc phụ họa: "Tôi cũng không khỏe."

"Cậu mẹ nó..." Giang Dục sắp xếp lại ngôn từ, "Cậu có thể tránh xa tôi ra một chút được không? Bây giờ tôi đang là sinh viên năm hai, năm sau là phải bắt đầu đi thực tập tìm việc làm rồi, thời điểm mấu chốt không thể để xảy ra sai sót gì được. Nhà tôi không chấp nhận đồng tính, tôi cũng không phải là đồng tính. Anh Chu, phiền anh quản lý em trai anh đi, cậu ta hiện tại đã đe dọa nghiêm trọng đến cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của tôi rồi——"

"Giang Dục." Chu Tri Lạc cắt ngang. "Tôi có thể chờ."

Giang Dục đột nhiên bịt miệng chạy tới bồn hoa nôn thốc nôn tháo, dạ dày co thắt dữ dội, những ngón tay bấu chặt lấy thành bồn.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân, cậu nhịn không được nữa, thẳng tay đấm ra một cú, lúc bụng truyền đến cảm giác đau đớn thì cậu lại nôn tiếp, liền sốt ruột mắng Trần Tri Diễn: "Mẹ nó cậu đi đứng kiểu gì sao không lên tiếng thế?"

Cậu vừa xoa xoa cho Trần Tri Diễn vừa hỏi: "Có đau không?"

"Không đau."

"... Lần sau đừng có lướt tới như ma thế."

"Ừ." Trần Tri Diễn đưa khăn giấy cho Giang Dục, rồi đút nước cho cậu uống.

Chu Tri Lạc ghen tị: "Anh, cậu ta nói không thích đàn ông chắc chắn là giả vờ."

Chu Tri An kéo Chu Tri Lạc đi, lập tức làm thủ tục chuyển trường cho cậu ta.

Anh cứ ngỡ cậu ta nói thích Giang Dục chỉ là hứng thú nhất thời, ai ngờ lại gây ra nhiều chuyện rắc rối như vậy, quả nhiên là do gia đình quá nuông chiều rồi.

Mà gia đình họ cũng giống như Giang Dục nói.

Không chấp nhận chuyện đồng tính.

"Đã đỡ hơn chút nào chưa?"

Giang Dục tựa trán vào lồng ngực Trần Tri Diễn: "Chưa đỡ, nôn đến mức khó chịu chết đi được."

"Uống thêm chút nước đi."

"Đút tôi."

Lúc này cậu rất cần được dỗ dành.

Hơn nữa cũng chẳng còn sức nữa.

Trần Tri Diễn nghĩ đến thái độ của Giang Dục đối với những người như Chu Tri Lạc, rồi lại nghĩ đến thái độ của cậu đối với chính mình, yết hầu khẽ chuyển động, chai nước khoáng trong tay bị siết chặt đến mức phát ra tiếng kêu răng rắc.

Những câu trả lời mơ hồ kia... giờ đây phần khẳng định đã lớn hơn phần phủ định rồi.

Lớp học.

"Anh Giang, vừa rồi anh bị làm sao thế?" Lý Hành ghé sát lại hỏi.

Giang Dục nằm bò ra bàn, để Trần Tri Diễn nhét ống hút vào miệng mình, uống hai ngụm xong mới tùy tiện trả lời: "Nôn nghén."

"Anh là đàn ông mà lại nôn nghén á?"

"Đúng vậy, Trần Tri Diễn mang thai, tôi nôn."

"......"

Lý Hành cạn lời nhìn sang Trần Tri Diễn, ánh mắt Hứa Tri Nhạc thì lại tràn đầy phấn khích cũng nhìn về phía hắn.

Trần Tri Diễn gật đầu: "Tôi mang, cậu ấy nôn."

"Anh Trần đúng là chiều người ta thật đấy. Đúng rồi, Chu Tri Lạc——"

"Oẹ."

"Chu Tri Lạc đi đâu——"

"Oẹ."

"Chu Tri Lạc đi đâu rồi——"

"Lý Hành, cậu cút ngay cho tôi!"

Lý Hành ngậm miệng, không hiểu nổi tại sao cứ hễ gọi đến tên Chu Tri Lạc là Giang Dục lại lồng tiếng nôn oẹ cho cậu ta.

Thế nhưng Hứa Tri Lạc dường như hiểu ra điều gì đó, cậu ta tra cứu trên điện thoại một hồi.

Buổi tối ở ký túc xá, cậu ta phổ cập kiến thức cho Lý Hành, vừa sụt sịt nước mũi nước mắt vừa nói Giang Dục đã coi mình là người nhà, sau này sẽ không bao giờ làm Giang Dục tức giận nữa.

Những ngày tháng yên bình trôi qua được một tuần.

Trong một tuần này, Giang Dục cảm thấy Trần Tri Diễn trở nên vô cùng kỳ lạ.

Ban đêm không cho cậu nằm sát cạnh nữa, tuy không nói thẳng ra nhưng Giang Dục có thể cảm nhận được.

Cậu vừa tắm rửa xong, vui vẻ nằm xuống bên cạnh Trần Tri Diễn, Trần Tri Diễn liền xê dịch ra phía ngoài.

Lúc ngủ cậu muốn gác chân lên người hắn, hắn liền vỗ vỗ Giang Dục, bảo: "Ngoan nào, bỏ xuống đi."

Sáng hôm sau tỉnh dậy cậu cũng không nằm trong lòng Trần Tri Diễn nữa, chắc chắn là đã bị Trần Tri Diễn đẩy ra không biết bao nhiêu lần rồi!

Còn cả Mộ Sơ Hạ.

Lời trong lời ngoài đều là không muốn cậu ngủ chung phòng với Trần Tri Diễn.

Giang Dục liền giả vờ nghe không hiểu, giả vờ ngốc, tắm xong vẫn cứ nằm xuống bên cạnh Trần Tri Diễn, như để đánh cược mà cố tình gác cả tay lẫn chân lên người hắn.

Nhưng hôm nay, cậu không muốn nằm nữa, cũng chẳng buồn gác nữa.

Giang Dục sấy khô tóc, nằm ngủ trên chiếc giường của chính mình.

Chơi điện thoại một lát rồi cắm sạc, cậu kéo chăn trùm kín đầu.

Ngày hôm sau cậu nướng giường không thèm đến trường, đợi đến khi nhà họ Trần không còn ai, cậu liền thu dọn đồ đạc của mình, còn gọi người tới dời chiếc giường đi, ghép chung vào với phòng ngủ ở bên nhà mình, cứ thế nằm thây ra suốt một buổi sáng.

Nói cậu da mặt dày, thực ra cũng chẳng dày đến mức đó.

Cảm nhận được Trần Tri Diễn và Mộ Sơ Hạ chán ghét mình, thế là cậu lập tức cuốn gói ôm đồm về nhà ngay.

Lòng tự trọng và sự kiêu hãnh của Giang Dục còn cao hơn cả trời, nhưng nó nằm ở phương diện nào, giới hạn ở đâu thì không ai biết được, ngay cả chính cậu cũng không rõ ràng.

Giống như lúc này, cậu rất muốn biết tại sao Trần Tri Diễn lại đối xử với mình như thế, nhưng lại không thể hạ mình xuống để đi hỏi, đi mở lời trước.

Trần Tri Diễn vội vã chạy về vào buổi trưa.

Nhìn thấy trong phòng ngủ mất đi một chiếc giường, hắn đi kéo tủ quần áo ra, thấy bên trong vơi đi rất nhiều quần áo, liền đứng ngây ra đó một lúc rồi gọi điện thoại cho Giang Dục.

Đây đã là cuộc gọi thứ 13 trong ngày hôm nay.

Có thể đổ chuông.

Chỉ là đối phương vẫn luôn không bắt máy.

Hắn hiểu là Giang Dục đã nhận ra thái độ không đúng của mình, nhưng hắn lại không biết nên dùng thái độ như thế nào để đối đãi với cậu.

Điện thoại cứ "tút tút" vang lên liên hồi, Trần Tri Diễn xoay người đi sang nhà Giang Dục, đứng trước cửa nhấn chuông: "Giang Dục."

Tai Giang Dục khẽ động.

Cậu xoay người nằm nghiêng, lấy gối bịt kín tai.

Không muốn nghe giọng của Trần Tri Diễn nữa.

Trần Tri Diễn bấm chuông chỉ để nhắc nhở Giang Dục là hắn đã tới. Sau đó, hắn trực tiếp dùng dấu vân tay mở cửa rồi bước lên tầng.

Cốc cốc.

"Giang Dục."

Hắn mím môi, thử vặn tay nắm cửa.

Không ngờ lại mở được.

Giang Dục: Mẹ nó, quên khóa rồi.

Trần Tri Diễn đứng ở cửa, nhìn cái kén chăn đang phồng lên trên giường, đầu ngón tay vẫn còn đặt trên tay nắm cửa siết chặt lại: "Xin lỗi."

"Cậu xin lỗi cái nỗi gì chứ?"

"......" Hắn biết phải giải thích thế nào đây?

Giang Dục thấy Trần Tri Diễn im lặng liền cười lạnh một tiếng.

Trần Tri Diễn bước tới một bước, khẽ hỏi: "Tối nay có còn ngủ chung với tôi nữa không?"

"Không phải đã sớm không ngủ chung rồi sao?"

Ở giữa còn cách ra một khoảng trống vừa một người nằm, thế mà gọi là ngủ chung à!

Giang Dục bực bội nói: "Ông đây không ngủ với cậu, cậu mẹ nó vừa nghiến răng, vừa thả bom lại còn ngáy ngủ, sau này không bao giờ ngủ với cậu nữa!"

Ngay cả nhà cậu sau này tôi cũng không thèm sang nữa! Đỡ để các người thấy phiền!

"... Được, cậu ăn cơm chưa?"

"Liên quan gì đến cậu."

"Ăn mì cà chua không?"

"Không ăn!"

"Tôi xuống lầu nấu cho cậu."

"... Ông đây đã bảo là không ăn rồi! Sao cậu phiền thế hả? Tôi ghét cậu chết đi được!" Giang Dục thẳng tay hất tung chăn ra, giận dữ lườm Trần Tri Diễn, vành mắt cậu đỏ lên, hơi thở hổn hển nặng nề.

Trần Tri Diễn bước lên phía trước.

"Làm gì! Muốn đánh nhau à? Tới đây!"

"Không đánh." Đầu ngón tay Trần Tri Diễn khẽ chạm vào đuôi mắt Giang Dục, hắn muốn nói điều gì đó, nhưng đến khi thốt ra lời thì lại biến thành chuyện khác, "Chiều nay có đến trường không?"

——

Giai đoạn đầu: Ngoan nào, bỏ xuống đi.

Giai đoạn sau: Ngoan nào, - lên đây.