Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 38

"... Tôi không đi."

"Không tin, bây giờ quần đùi đang ở trong tay cậu, nếu cậu cầm nó chạy mất, tôi sẽ bị kẹt lại ở đây, mất mặt chết đi được."

Cậu không muốn mất mặt.

Lại càng không muốn một mình mất mặt.

Cậu chỉ muốn kéo Trần Tri Diễn cùng mất mặt với mình, ai bảo bình thường hắn thích sĩ diện như vậy chứ.

Trần Tri Diễn bế Giang Dục ra ngoài, chốt trái cửa phòng vệ sinh, mặc cho Giang Dục treo lơ lửng trước người mình, hắn cúi người dùng nước rửa tay giặt quần, Giang Dục nhìn sang, "Cho nhiều nhiều vào, nước tiểu mèo khai chết được."

"Được."

"Nước đừng mở to thế, bắn hết lên eo tôi rồi."

"... Được."

"Mông tôi trống trải chẳng có cảm giác an toàn gì cả, cậu có thể c** q**n đùi của cậu ra cho tôi mặc được không?"

"Không được."

"Chúng ta có phải anh em tốt không đấy?"

"Chẳng phải là kẻ thù không đội trời chung sao?" Trần Tri Diễn rủ mắt lườm cậu, ý vị trong mắt không rõ ràng.

Dù sao cũng đâu có cặp oan gia nào tối ngủ chung một giường, bây giờ còn ôm nhau thế này.

Giang Dục nói, "... Hôm nay không phải."

Sau khi giặt xong quần, Giang Dục đưa đầu qua, rồi lại rụt về, "Cậu ngửi thử xem."

"......?"

"Xem còn mùi nước tiểu mèo không."

"Không ngửi." Trần Tri Diễn cầm quần đi sấy, máy sấy tóc kêu vù vù làm tâm trạng Giang Dục phiền muộn, cậu tiêm mũi tiêm phòng ngừa trước cho Trần Tri Diễn, "Ngày mai nếu tôi có đánh nhau, cấm cậu mách lẻo đấy."

"Nếu cậu đánh tôi, chắc chắn tôi sẽ mách."

"Không đánh cậu."

"Ừ."

Đợi sấy khô xong, Trần Tri Diễn đặt Giang Dục lên bồn rửa tay, cậu xỏ giày vào, xỏ hai chân vào ống quần, sau khi mặc chỉnh tề liền đùng đùng nổi giận đi ra ngoài, khi sắp đi đến cửa lớp thì giả vờ đi khập khiễng, bảo Trần Tri Diễn dìu mình, giả vờ như hai người vừa mới từ phòng y tế trở về.

"Báo cáo."

"Vào đi."

Đợi đến khi ngồi vào chỗ, Giang Dục cười như không cười huých cho Lý Hành một cùi chỏ, Lý Hành uất ức nói, "Lúc nãy em đã nhắc anh rồi, là anh bảo em đừng lo chuyện bao đồng..."

"Ông đây hỏi cậu, cậu có nhìn thấy quần tôi bị ướt không?"

"... Không."

Giang Dục không thèm phí lời, lại bồi thêm một cùi chỏ, "Ông đây lại hỏi cậu, cậu nhìn thấy quần tôi ướt sao không nhắc tôi?"

"Em... em có đuổi theo hai người, nhưng ra ngoài lại không thấy ai cả!"

"Không thấy thì sao không nhắn tin?" Giang Dục tiếp tục huých cùi chỏ, "Đến cái quần cũng không thèm mang tới cho ông đây, cậu được lắm, mẹ nó!"

"... Em nghĩ hai người ở trong nhà vệ sinh lâu như vậy, chắc là có cách giải quyết rồi."

"Giải quyết cái đầu ông nội cậu—" Giang Dục còn muốn mắng tiếp, nhưng vừa nhìn thấy Lý Tiểu Hoa đã lập tức lùi ra sau. "Mang đi chỗ khác!"

"Ồ." Lý Hành nhốt Lý Tiểu Hoa vào trong lồng nhỏ, khay bên dưới đã rải cát mèo, bây giờ nó đã biết tự đi vệ sinh rồi, vừa vào trong là tè ngay, Giang Dục nói nó có thành kiến với mình, đợi tan học phải đánh nhau với nó một trận.

Nói được làm được, sau khi tan học, Giang Dục nhất quyết bắt Lý Hành đặt Lý Tiểu Hoa lên bàn, dùng một ngón tay đẩy nó ngã lăn quay, bấy giờ mới xem như trút được cơn giận. Đúng lúc thấy Lâm Sơn đi ra ngoài, cậu đút hai tay vào túi quần đi theo.

Lâm Sơn cảm giác thấy có người đi theo đuôi, quay đầu lại nhìn, sau khi chạm mắt với Giang Dục thì trong đầu đầy rẫy nghi hoặc, cậu ta thử đi sang trái, Giang Dục cũng đi sang trái, cậu ta đi sang phải, Giang Dục cũng đi sang phải, cậu ta bắt đầu hoang mang, "Anh, anh Giang, có chuyện gì sao?"

"Ra rừng cây nhỏ một chuyến nhé?"

"Em... em đi vệ sinh."

"Nhà vệ sinh cũng được, đi thôi?"

Lâm Sơn xua tay, "Không cần đâu, thực ra em cũng không muốn đi lắm——"

"Đừng thế chứ, nhịn tiểu không tốt cho thận đâu."

Ba phút sau.

Hai người xuất hiện trong nhà vệ sinh.

Lâm Sơn nhìn làn da trắng trẻo mịn màng của Giang Dục, không hiểu sao lại không thấy sợ hãi như vậy nữa, trong mắt dần dần có thêm chút ý vị khác.

Giang Dục lại đấm thẳng một cú qua, "Nhìn cái thằng cha mày ấy!"

Ghê tởm chết đi được.

Ánh mắt Lâm Sơn lập tức trở nên trong sáng trở lại, rồi nhanh chóng bùng lên lửa giận.

Đang yên đang lành bị đấm một cú, ngay cả nguyên nhân cũng không biết. Ai nuốt nổi cục tức này chứ?

"Mày bị điên à!"

"Mày mới bị điên ấy, cả nhà mày đều bị điên! Mày bị bệnh tay chân miệng ấy!"

Giang Dục chính là như vậy, cảm thấy mình chịu thiệt thì nhất định phải đòi lại bằng được, không để bản thân phải chịu ấm ức, cũng bất chấp đối phương có biết mình sai ở đâu hay không.

Nếu chuyện này làm cậu mất mặt, vậy thì bằng mọi giá phải giấu nhẹm đi, ngay cả khi người khác đều nghĩ hoàn toàn là lỗi của cậu cậu cũng không phản bác, không quan tâm, bởi vì đối với cậu mà nói, giận đã trút rồi, chỉ cần đừng bàn tán trước mặt cậu là được, bằng không cũng phải ăn đòn.

Ngay lúc này, nắm đấm của Giang Dục trút xuống người Lâm Sơn như mưa, đánh cậu ta đến mức mặt mũi bầm dập, tuy bản thân cậu có ăn hai đấm nhưng nhờ né tránh kịp thời nên chỉ bị thương nhẹ ngoài da.

Lâm Sơn ngã gục trên mặt đất, cảm giác nghẹn uất vì đánh không lại khiến cậu ta gào lên hỏi, "Có phải mày bị điên thật không hả? Tao chọc gì mày chứ?!"

Giang Dục thở phào một hơi, nói, "Ông đây nhìn mày không vừa mắt, sau này bớt hóng hớt lại, ăn nói cẩn thận chút."

Bớt hóng hớt? Cậu ta hóng hớt cái gì chứ? Ăn nói cẩn thận là sao? Phải cẩn thận đến mức nào? Chẳng lẽ vừa mở miệng là tiết lộ bí mật quốc gia sao?

Ai mà chẳng biết rượu Ngọc Dịch Cung Đình giá một trăm tám mươi tệ một ly chứ?

"Mày không thể cậy nhà mày có quyền có thế mà bắt nạt dân thường tụi tao như vậy được!"

"Dựa vào cái gì mà không thể?"

"......" Đỉnh thật.

Giang Dục rửa sạch tay rồi quay về lớp học.

Lâm Sơn nằm trên đất ch** n**c mắt, chợt khựng lại.

Bớt hóng hớt... ăn nói cẩn thận...

Không lẽ cái người còn lại ở trong buồng vệ sinh cùng với Trần Tri Diễn chính là Giang Dục?!

Vãi chưởng.

Hai thằng con trai.

Cậu ta bật người ngồi dậy, kéo theo vết thương ở khóe miệng, tức đến mức càng khó chịu hơn. Khóe miệng giật giật, mắt trợn trắng, vội vàng bấm mạnh vào nhân trung.

Mấy cái đứa nhà giàu có quyền có thế như Giang Dục và Trần Tri Diễn đều có bệnh hết rồi đúng không!

Thích lấy trời làm chăn lấy đất làm chiếu à?

Giường lớn ở nhà không nằm, cứ phải vào buồng vệ sinh tìm kiếm k*ch th*ch, lạy luôn, như vậy có đúng không hả?!

Hai đứa ngốc.

Đã thế còn không bảo người ta cút sớm một chút, cứ phải đợi người khác gọi ra tên mình...

Bực mình vãi! Biết thế lúc nãy gọi bừa tên của ba đứa khác rồi, cũng không đến nỗi bây giờ chỉ có mình cậu ta bị ăn đòn!

Sau khi Giang Dục về chỗ học thì nước trên tay vẫn chưa khô, cậu ngồi xuống liền rút khăn giấy trên bàn Trần Tri Diễn, để kế hoạch hôn trộm hắn thành công, cậu trực tiếp đuổi Lý Hành sang bên cạnh, hiện tại cậu và Trần Tri Diễn đang ngồi sát sạt nhau.

"Đánh nhau à?" Trần Tri Diễn nhìn Giang Dục một lượt từ đầu đến chân.

"Không có đánh."

"Thắng hay thua?"

"Tất nhiên là thắng! Khụ, đã bảo là ngày mai mới đánh, không phải hôm nay, cậu đừng có hòng gài bẫy tôi, cũng đừng hòng mách lẻo, bằng không cứ đợi sự trả thù của tôi đi."

Giang Dục đang lau tay thì chợt phát hiện trên tờ giấy có chút màu đỏ.

Kiểm tra mới biết ngón trỏ tay phải của cậu không biết quệt vào đâu, bị xước một vết nhỏ, hơi rỉ máu.

Sau khi ấn chặt vết thương, tay trái vụng về mò về phía túi quần của Trần Tri Diễn.

Rồi...

Cả người run lên.

Từ đầu đến chân đều tỉnh táo hẳn.

Cậu lập tức rút tay ra, đầu ngón tay ra sức chà lên đùi, cố xóa đi cảm giác vừa chạm phải. Vành tai trắng mỏng nhanh chóng đỏ ửng.

Để không bị Trần Tri Diễn trêu chọc, cậu chủ động dời chủ đề trước, vội vàng hỏi, "Băng cá nhân đâu rồi?"

"... Băng cá nhân làm sao có thể ở trong túi quần tôi được, cậu muốn sờ thì cứ nói thẳng."

"......" Rõ ràng biết Giang Dục không phải cố ý mà còn bôi nhọ cậu như vậy, cậu dứt khoát tự sa ngã nói, "Được, tôi muốn sờ, bây giờ muốn sờ luôn đấy!"

Trần Tri Diễn lôi từ trong hộc bàn ra một chiếc hộp nhỏ, lấy ra một chiếc tăm bông tẩm i-ốt và một miếng băng cá nhân, lúc này mới mở miệng, "Tôi không đồng ý."

Không đồng ý cho cậu sờ.

Giang Dục: Cậu đi chết đi được không?