Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 36

Cậu nghe không hiểu.

Nhưng cậu cảm giác đó chẳng phải lời hay ý đẹp gì, lại còn thấy Trần Tri Diễn đang mỉa mai mình.

Vừa siết nắm đấm định vung tới, chân cậu lại trượt một cách đầy kịch tính.

Quần áo trong tay rơi bịch xuống thảm, còn mặt cậu thì đập thẳng vào cơ bụng của Trần Tri Diễn.

Chiếc mũi bị va đau điếng làm cậu suýt thì trào nước mắt ngay lập tức, cậu r*n r* một tiếng rồi trượt người xuống.

heo bản năng, tay cậu vội chộp lấy thứ gì đó để giữ thăng bằng. Khi chạm phải chiếc khăn tắm quấn bên hông Trần Tri Diễn, ngón tay cậu vô thức siết chặt.

Chỉ trong vòng hai giây, đầu gối và chiếc khăn tắm cùng lúc tiếp đất...

"Mẹ kiếp!"

Giang Dục đột ngột ngoảnh phắt đầu đi, đôi mắt nhắm nghiền không dám mở ra. Từ vành tai tới tận xương quai xanh đều đỏ bừng, ngay cả gáy cũng đỏ rực.

Chưa bao giờ cậu hoảng loạn như khoảnh khắc này, cuống cuồng cuống cuồng giơ chiếc khăn tắm lên định quấn lại cho Trần Tri Diễn, mở miệng vẫn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu hắn: "Ai mượn cậu đứng ở đây hả!"

Trần Tri Diễn đón lấy chiếc khăn tắm rồi lùi lại một bước. Chuyện vừa rồi xảy ra quá đột ngột khiến hắn chưa kịp phản ứng gì nhiều.

Hắn im lặng một hồi rồi hỏi: "... Chẳng phải bảo không hứng thú với vóc dáng của tôi sao?"

Giang Dục dùng mu bàn tay quẹt mạnh lên miệng, nhục nhã đến mức muốn chết đi cho rồi, nghiến răng ken két: "Mẹ nó cậu còn dám ho he thêm câu nữa xem, ông đây cắn chết cậu ."

"Ừ, cắn đi."

"?"

"Bị cậu vừa sờ vừa hôn, tôi chẳng muốn sống nữa rồi."

"... Cút!"

Trần Tri Diễn vuốt lại mái tóc ướt, đi tới kéo ngăn kéo ra, tùy tiện bốc một chiếc q**n l*t mặc vào.

Giang Dục nhặt quần áo dưới đất lên rồi cắm đầu chạy biến vào phòng tắm.

Cậu vặn vòi nước, vục một vốc nước dội thẳng lên mặt để hạ hỏa, nhưng chẳng ăn thua gì.

Cậu lại hứng đầy một chậu nước rồi úp hẳn mặt vào trong đó, nhịn thở mười giây mới ngẩng đầu lên. Nhìn khuôn mặt đỏ gay gắt của mình trong gương, cậu lạnh lùng tự mắng: "Đúng là vô dụng."

Nhìn đôi môi mình, nghĩ tới khoảnh khắc cộng cảm chỉ kéo dài một giây kia, cậu bỗng muốn chết quách đi cho xong.

Thế là cậu thô bạo giật phắt cửa phòng tắm ra, giận dữ quát: "Cậu mua cái loại thảm rách nát gì thế hả, chẳng chống trượt tí nào cả! Lát nữa tôi ra ngoài mà nó còn nằm chình ình ở đấy là tôi châm lửa đốt luôn đấy!"

Nói xong thì đóng sầm cửa lại.

Rồi lại giật ra: "Đốt cả cậu luôn!"

Trần Tri Diễn: ......

Tối nay Giang Dục tắm rửa mất hơn nửa tiếng đồng hồ, súc miệng ba lần, đánh răng hai bận.

Ghét thì ghét, buồn nôn thì buồn nôn thật, nhưng cậu không nôn khan, cũng không co quắp tay chân.

Có lẽ vì đối phương là Trần Tri Diễn chứ không phải mấy tên gay chết tiệt khác.

Để trả đũa việc Trần Tri Diễn làm mình mất mặt vừa rồi, Giang Dục sấy tóc xong thì đi giặt quần đùi, cứ cái gì phát ra tiếng động lớn là cậu làm, ngay cả dép đi trong nhà cũng dậm bành bạch lên sàn.

Cho dù đã leo lên giường nằm, cậu vẫn lật qua lật lại, chốc chốc lại giơ chân lên rồi nện mạnh xuống. Tóm lại là phải làm ồn để Trần Tri Diễn không được yên giấc.

"Giang Dục."

"Gì?"

"Người ngứa ngáy chỗ nào thì cút vào phòng tắm mà gãi."

"......"

"Còn dám làm ồn nữa thì đừng trách tôi không khách khí."

Giang Dục chỉ chờ có câu này, lập tức bật dậy: "Ngon thì lao vào đây làm một trận!"

Chưa đầy hai phút sau, Giang Dục đã bị Trần Tri Diễn dùng chiếc chăn mỏng quấn chặt cứng thành một con nhộng tằm, đặt nằm bẹp một bên.

Cậu rướn dài cổ định cắn Trần Tri Diễn, nhưng cũng chỉ có thể làm hai hàm răng va vào nhau côm cốp chứ chẳng ngậm trúng được tí da thịt nào.

"... Cậu là chó à?"

"Tôi là bố anh." Giang Dục nói, "Được tôi đây hôn bảo bối của cậu một cái thì lo mà tự vỗ ngực vui thầm đi, còn bày đặt không muốn sống, ông đây mới là người không muốn sống này!"

"Được rồi, tôi vui thầm, cậu im lặng chút đi."

"?" Giang Dục vẫn tiếp tục táp táp không ngừng.

Trần Tri Diễn xoay người Giang Dục lại bắt cậu quay lưng về phía mình, rồi tét một phát rõ đau vào mông cậu.

Giang Dục ngớ người, tủi thân, rồi ấm ức im bặt không thèm ho he nữa.

Cậu đánh Trần Tri Diễn thì cậu đau, Trần Tri Diễn đánh cậu thì cậu vẫn đau, ngặt nỗi không thể nói ra, cũng chẳng có ai giải quyết được.

Càng nghĩ, hơi thở của cậu càng trở nên nặng nề.

Tấm lưng bỗng chốc dán vào một lồng ngực ấm áp, đầu ngón tay hơi nóng của Trần Tri Diễn khẽ day nhẹ hai bên cằm cậu: "Vừa nãy bóp đau cậu à?"

Giang Dục lắc đầu quầy quậy né tránh: "Đừng có chạm vào tôi."

"Thế thì cậu đừng có khóc."

"Mẹ nó cậu mới khóc ấy."

"Giang Dục, cậu không buồn ngủ à, mau ngủ đi."

"Không ngủ, ông đây thức thi thố xem ai thức muộn hơn!" Giang Dục hằn học nói.

Cứ ngỡ nói xong câu này Trần Tri Diễn lại vả cho cậu mấy phát nữa, kết quả là Trần Tri Diễn chỉ kéo cậu sát vào lòng, nhẹ nhàng xoa xoa bụng cho cậu: "Không buồn ngủ cũng phải ngủ, trừ khi cậu không muốn tăng chiều cao nữa."

Làm sao Giang Dục không muốn cao lên cơ chứ?

Cậu nằm mơ cũng muốn vượt qua chiều cao của Trần Tri Diễn, có thể nói câu này hoàn toàn đánh trúng tim đen của cậu.

Thế nhưng nhắm mắt lại chưa được vài giây, cậu đã bất mãn cau mày: "Sờ bụng tôi làm gì?"

"Chẳng phải tối nay cậu ăn no căng rốn ra rồi sao?"

"b*nh h**n thật sự, ăn cái bữa cơm mà cứ nhìn chằm chằm quan sát tôi mãi."

"......"

Thật ra, Trần Tri Diễn phát hiện ôm Giang Dục ngủ sẽ ngủ ngon hơn.

Nhưng không thể để cậu biết được, đành phải tìm mấy cái cớ này để dập tắt sự nghi ngờ của cậu, xem như hòa nhau.

Nếu Giang Dục đã nói vậy, hắn liền đường hoàng ôm cậu.

Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ Giang Dục, khơi dậy từng trận râm ran, cậu khó chịu né ra, quay đầu lườm Trần Tri Diễn: "Cấm không được ghé sát vào tôi."

Trần Tri Diễn khẽ nheo mắt, vẻ mệt mỏi rũ xuống.

Hắn ngửi mùi hương quen thuộc dễ chịu trên người Giang Dục, giọng điệu biếng nhác: "Ai đó lúc bắt tôi dạy gội đầu đâu có cái bộ dạng này đâu nhỉ."

Giang Dục nín thinh, hắn lại tiếp tục kể tội: "Nũng nịu gọi tôi là anh ơi, bảo là mình không biết làm."

"... Ngậm miệng."

"Không phải cậu nói không nhớ sau khi say đã xảy ra chuyện gì sao? Được thôi, để tôi kể cho cậu nghe... Ưm."

Giang Dục dùng đầu húc vào người hắn: "Ngậm miệng, ngậm miệng."

Trong cổ họng Trần Tri Diễn bật ra một tiếng cười trầm thấp.

Hắn dùng một tay giữ lấy chiếc cổ thon dài của Giang Dục để khống chế cậu trong lòng, yết hầu áp sát vào làn tóc cậu.

Khoảng cách quá gần, chỉ một hơi thở cũng đủ làm Giang Dục tê dại cả da đầu, chưa kể đến việc lúc hắn nói chuyện, lồng ngực rung động kéo theo tấm lưng cậu khẽ run lên, vô hình trung làm người ta cảm giác Trần Tri Diễn tràn ngập sức hút nam tính...

Giang Dục siết nắm đấm chửi thầm trong lòng, cái kiểu bị áp chế đến mức không nhúc nhích nổi này làm cậu cực kỳ mất mặt.

Đột nhiên đầu óc cậu lóe lên một tia sáng, nghĩ bụng mọi chuyện hình như đều bắt đầu từ cái nụ hôn tai nạn lần trước, cậu liền nôn nóng muốn quay đầu lại làm thêm một phát tai nạn nữa, nhưng lý trí đã kéo cậu tỉnh táo lại thật nhanh.

Có hôn thì cũng phải hôn trộm, bằng không cậu thành cái loại người gì rồi?

Trần Tri Diễn sẽ nhìn cậu bằng cái ánh mắt thối tha nào nữa?

Hơn nữa, vỡ lở một phát không thành công, Trần Tri Diễn bắt đầu đề phòng thì cái trò cộng cảm này coi như vô phương cứu chữa!

"Không muốn nghe chuyện say rượu à? Thế thì tôi kể từ khúc cậu bị sốt rồi lăn vào lòng tôi ——"

"Á phiền chết đi được!" Tai Giang Dục đỏ rực lên, cả người thụt xuống dưới, vùi mặt vào trong chăn, giọng điệu gắt gỏng: "Mau ngủ đi."

"Không ngủ, thức thi với cậu."

"......"

Căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, bên ngoài thỉnh thoảng truyền vào vài tiếng xe cộ chạy qua. Giang Dục lí nhí nói: "Xoa bụng cho tôi đi, khó chịu."

Trần Tri Diễn không hiểu sao lại cực kỳ ghét nghe thấy hai từ "khó chịu" này.

Không buồn nghĩ ngợi sâu xa thêm, hắn đưa tay qua. Nhiệt độ cơ thể không truyền được đến bụng Giang Dục, hắn dứt khoát lôi cậu ra khỏi đống chăn gối, tiếp tục ôm chặt cậu vào lòng.

Động tác của Trần Tri Diễn quá nhanh làm Giang Dục còn chẳng kịp phản ứng, chỉ biết mình vừa bị xoay hai vòng, tóc tai đã thành cái tổ quạ, ngơ ngác bò xoài trên ngực Trần Tri Diễn rồi lại bị đặt nằm phẳng ra.

Vùng dạ dày được một bàn tay có kích cỡ và nhiệt độ hoàn hảo áp lên, cậu định mắng vài câu nhưng dễ chịu quá nên lại bắt đầu rên hừ hừ: "Thấp xuống một chút nữa."

Trần Tri Diễn làm theo.

"Thấp xuống tí nữa."

Trần Tri Diễn... tiếp tục làm theo.

"Thấp xuống tí nữa —— xuýt." Người Giang Dục bỗng chốc căng cứng như dây đàn: "Cậu làm cái trò gì đấy?"