Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 33

"... Tôi nghi cậu bị ma nhập rồi đấy."

"Cậu mới bị ma nhập thì có! Cậu——" Giang Dục nhìn quanh quất bốn bề sương mù dày đặc, cả người run lên một cái, ôm Trần Tri Diễn càng chặt hơn, "Hơi âm u đấy, Trần Tri Diễn cậu đi nhanh lên chút đi."

"Không phải sợ, chùa ở ngay đây rồi."

"Có thần tiên thật không?"

"Tin thì có."

"Cậu có tin không?"

"Không tin."

"Thế thì nói cái rắm gì nữa!"

Do đối mặt với nhau nên cảnh sắc trong mắt Giang Dục đều giật lùi về sau, cộng thêm bầu không khí thế này, cậu đến mắt cũng không dám mở, chỉ đành liên tục nói chuyện với Trần Tri Diễn: "Xe ở đâu?"

"Ở dưới cùng."

"Còn bao xa nữa?"

"Hai phút."

"Trong xe liệu có..." Giang Dục nuốt nước bọt, dùng từ giảm nhẹ, "Thứ gì bẩn thỉu không?"

"Cậu chui vào là có đấy."

"......"

Đến bên xe, Trần Tri Diễn mở cửa xe, đón lấy cây ô rồi cúi người đặt Giang Dục vào trong. Trên người cậu chỉ dính vài giọt nước mưa, trong khi ống quần của Trần Tri Diễn đã ướt sũng, lúc cúi người này, lưng hắn cũng ướt một mảng.

Giang Dục trèo lên ghế, cởi áo khoác ra rồi chui tọt đầu vào trong chiếc chăn mỏng. Trần Tri Diễn đi vòng quanh kiểm tra một lượt rồi mới nổ máy lái xe đi.

Đến đoạn phố có nhiều cửa hàng sát nhau, hắn hỏi Giang Dục muốn ăn gì.

Giang Dục kéo chăn ra, ghé sát vào cửa kính nhìn ra ngoài, bảo muốn ăn đồ nướng.

Trần Tri Diễn nói: "Không tốt cho sức khỏe."

"Tôi cứ muốn ăn đấy."

"... Về nhà tôi làm cho cậu."

"Được thôi."

"Còn muốn ăn gì nữa?"

Giang Dục luyên thuyên kể ra một tràng dài, dù sao cũng có thành phần cố ý hành hạ Trần Tri Diễn. Trần Tri Diễn im lặng hai giây, sau đó hỏi: "Chuối xào ớt à?"

"Ờ."

"Tôi làm được đấy, chỉ sợ đường ruột cậu chịu không nổi, đến lúc đó lại tào tháo đuổi."

"......"

Xe dừng ở tầng hầm siêu thị. Trần Tri Diễn mở cửa bước xuống. Giang Dục ngồi không yên, cũng đi theo.

Thấy Trần Tri Diễn đẩy xe mua sắm, cậu liền đi phía trước, cứ muốn cái gì là vứt tuốt vào trong.

Trần Tri Diễn cầm lên xem, rồi lại lần lượt cất ngược trở lại.

Cuối cùng, Giang Dục thấy mình đã lấy kha khá, quay đầu định ngắm thành quả, lại phát hiện trong xe chỉ còn lại một ít. "Trần Tri Diễn!"

"Suỵt, nơi công cộng cấm làm ồn."

"Khoai tây chiên của tôi đâu rồi!"

"Về nhà tôi làm cho cậu."

"Nước ngọt đâu!"

"Làm cho cậu."

"Mẹ nó cái gì cậu cũng biết làm, thế tôi đến đây làm cái gì ——"

"Cái này có ăn không?" Trần Tri Diễn cầm một gói đồ trên kệ lên hỏi.

Giang Dục đảo mắt nhìn qua: "Gì thế?"

"Bánh quy vị xúc xích giăm bông nấm truffle đen."

"Lấy!"

Trần Tri Diễn dẫn Giang Dục đi mua nguyên liệu và các gói gia vị cần thiết cho món nướng, kèm theo một ít hoa quả.

Đến quầy thanh toán, Giang Dục nhìn thấy kẹo cao su trên kệ liền tiện tay vứt hai hộp vào trong.

Ngước mắt lên bắt gặp ánh nhìn phức tạp của Trần Tri Diễn, cậu nhướng mày: "Gì thế, không cho mua à?"

"Không cho." Trần Tri Diễn cất trở lại, "Mua về cậu cũng chẳng dùng được."

Giang Dục không phục lấy lại: "Cái gì mà không dùng được..."

Chỉ thấy trên đó viết —— Bao cao su siêu gai cỡ lớn nhất.

"Mẹ nó chứ." Cậu lập tức như vừa vớ phải củ khoai lang bỏng tay, vội vàng vứt trả lại vị trí cũ.

Cả khuôn mặt đỏ bừng lên, lan sang tận xương quai xanh cũng ửng hồng. May mà lúc này vắng người, phía sau cũng không có ai xếp hàng.

Ra khỏi siêu thị, Giang Dục hạ thấp giọng gắt gỏng với Trần Tri Diễn: "Mẹ nó sao cậu không nói sớm cái đó là... là cái thứ đó!"

"Tôi tưởng cậu biết."

"Mẹ nó sao tôi biết được...? Cậu dùng rồi à?"

"Chưa."

"Chưa dùng sao cậu biết?"

"Tôi biết chữ."

"... Cậu phiền chết đi được."

Toàn làm cậu bẽ mặt.

Trần Tri Diễn: Lại bắt đầu làm nũng rồi, tuyệt đối là ma nhập, bằng không thì là tâm thần phân liệt.

Tối nay được ăn món nướng do Trần Tri Diễn làm không biết là lần thứ bao nhiêu, Giang Dục ăn đến mức môi sưng vêu cả lên vì cay, mồ hôi vã ra như tắm.

Ăn xong đi thẳng về phòng, cậu hạ nhiệt độ điều hòa xuống thấp hẳn mấy độ, đứng chong chong ngay trước cửa gió.

Lúc Trần Tri Diễn đi lên, cậu vừa mới tắm xong, ôm một mái tóc ướt sũng bước ra lại muốn đi ra trước cửa gió đứng tiếp.

Trần Tri Diễn nhìn mà chân mày nhíu chặt: "Cẩn thận cảm lạnh."

"Ông đây khỏe như vâm." Giang Dục tận hưởng làn gió mát, nói, "Sao cậu lại tăng nhiệt độ lên rồi?"

"Lạnh quá."

Vừa bước vào cứ ngỡ đi nhầm vào nhà xác.

"Tôi đã bảo cậu yếu như sên rồi mà."

"......"

Trần Tri Diễn cầm máy sấy muốn sấy tóc cho Giang Dục, cậu nhất quyết không chịu.

Lúc tắt đèn đi ngủ, Giang Dục hắt xì một cái.

Cậu bảo Trần Tri Diễn đang chửi thầm cậu trong lòng, đồ mặt dày.

Ngay sau đó lại liên tiếp hắt xì thêm hai cái nữa, tiếp tục vu khống Trần Tri Diễn rủa mình.

Trần Tri Diễn bật đèn lên, xuống giường đi tìm nhiệt kế rồi tiến về phía Giang Dục.

Giang Dục mạnh miệng nói mình tuyệt đối không thể bị sốt, còn vỗ ngực cam đoan.

Nhưng sau khi đo nhiệt độ xong, tự sờ lên khuôn mặt đang nóng bừng của mình, cậu mới uể oải r*n r*: "Tôi khó chịu."

"... Lần sau có cho sấy tóc không?"

"Có."

"Nhiệt độ điều hòa có bật thấp thế nữa không?"

"Không bật nữa."

"Lát nữa nếu nhiệt độ cao quá không hạ xuống được, tôi sẽ đưa cậu đến bệnh viện tiêm."

Giang Dục nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc nhịn không nổi, làu bàu oán trách: "Trần Tri Diễn chắc chắn là cậu cố ý hại tôi, ngày đẹp trời không đi chùa, cứ nhằm đúng hôm nay trời mưa mà đi, giờ thì hay rồi, làm tôi sốt đùng đùng lên thế này."

Trần Tri Diễn dán xong miếng dán hạ sốt cho cậu, kiên nhẫn nghe hết đống lời cằn nhằn này, và rồi......

Bép.

"Nói lại câu nữa xem."

"Cậu dám đánh tôi?!"

Bép.

"Nói lại câu nữa thử xem, rốt cuộc là lỗi tại ai?"

"Chính là tại cậu!"

"... Đêm nay cấm có quậy phá."

Không quậy phá là điều không thể.

Chín giờ rưỡi tối, Giang Dục từ trên giường mình lăn long lốc thẳng vào trong lòng Trần Tri Diễn.

Hắn sửa lại miếng dán hạ sốt trên trán Giang Dục cho ngay ngắn, sau đó buông tay, nhắm mắt tiếp tục ngủ.

Nhưng chẳng mấy chốc lại phải mở mắt ra.

Bởi vì Giang Dục cứ cọ.

Cậu ấy cọ hắn.

"Khó chịu."

Giọng Trần Tri Diễn khàn đi đôi chút: "Là cậu tự làm tự chịu, lời tôi nói cậu có bao giờ chịu nghe đâu."

Giang Dục dùng đôi mắt có phần ửng đỏ nhìn Trần Tri Diễn: "Khó chịu mà..."

Trần Tri Diễn thở dài một tiếng, cam chịu số phận đưa tay ra xoa thái dương cho Giang Dục, nhưng cậu lại bảo không phải chỗ này.

"?"

Giang Dục rụt rè nắm lấy ngón tay Trần Tri Diễn.

Trần Tri Diễn cau mày rút tay về, khẽ quát lên một tiếng: "Giang Dục!"

"Dạy lại lần nữa đi..."

"Mẹ nó đây là lần thứ mấy rồi hả?"

Thấy Giang Dục trưng ra bộ mặt mờ mịt ngơ ngác, Trần Tri Diễn bóc miếng dán hạ sốt ra, sờ trán không cảm nhận rõ được gì, lại chuyển sang sờ cánh tay, bụng và lưng cậu.

Nhiệt độ rất cao.

Trần Tri Diễn nói: "Đi bệnh viện."

"Không đi..." Giang Dục lại nắm chặt lấy lòng bàn tay Trần Tri Diễn, lần này cậu áp mặt vào cọ cọ trước, sau đó mới lý nhí: "Dạy lại lần nữa đi mà..."