Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 30

"Trai ngoại quốc." Giang Dục ngửa đầu lên, cảm thán một câu, "Đẹp trai vcl!"

"...Quá tam ba bận, lần sau còn dám đi uống rượu với cái thằng đàn ông hoang dã đó nữa," Trần Tri Diễn đánh Giang Dục một phát, nhìn vào đôi mắt hơi mở to của cậu, giống như đang nghiến răng ken két mà nói, "Tẩn chết cậu!"

"Hung dữ với tôi..." Ngón tay trắng ngần như búp măng của Giang Dục véo lấy tai hắn kéo mạnh ra ngoài, "Ghét cậu chết đi được."

Trần Tri Diễn: ......

Bốp.

"Đừng nghịch nữa, đi tắm." Trần Tri Diễn sải bước đi về phía phòng tắm, lần này việc đầu tiên là khóa trái cửa lại.

Vừa quay đầu đã chạm mắt với Giang Dục đang gục trên vai mình, cậu vươn tay ra mò mẫm cái ổ khóa, học theo bộ dạng của Trần Tri Diễn mà suy một ra ba.

Cạch.

Cửa mở rồi.

"Wuhu~ Tuyệt vời ông mặt trời."

"......"

Trần Tri Diễn đặt tay l*n đ*nh đầu Giang Dục xoay chuyển phương hướng, sau khi khóa trái cửa lại một lần nữa liền lấy đồ che khuất đi.

Hắn đặt cậu ngồi lên nắp bồn cầu, thấy nước trong bồn tắm gần đầy, hắn đưa tay thử nhiệt độ.

Giang Dục nhìn thấy thế cũng đưa tay ra muốn cảm nhận thử, nhưng cậu không với tới được.

Suy nghĩ hai giây, cậu ngước mắt lên nhìn Trần Tri Diễn cầu cứu, "Anh trai."

Mẹ kiếp.

Làm nũng cái gì chứ.

Trần Tri Diễn đem những giọt nước còn vương trên đầu ngón tay mình chấm nhè nhẹ lên mu bàn tay Giang Dục.

"Á, chạm tới rồi nè."

"... Không được dùng từ cảm thán, cũng không được dùng giọng điệu đáng yêu như thế."

So với Giang Dục ngày thường thì đúng là quá mức sai trái, làm hắn nổi hết cả da gà da vịt lên rồi.

Thấy Giang Dục không trả lời, Trần Tri Diễn hỏi, "Nghe thấy chưa?"

Giang Dục gật đầu, "Nghe thấy rồi."

Sau đó lại lắc đầu, "Nhưng không hiểu."

Trần Tri Diễn bảo Giang Dục đứng dậy để cởi áo khoác ngoài cho cậu, kết quả cậu lại lấy tay che mắt Trần Tri Diễn lại không cho nhìn.

Trần Tri Diễn chậc một tiếng, nhưng cũng không gạt tay cậu ra.

Đến lúc c** q**n, Giang Dục túm chặt lấy cạp quần, trưng ra cái bộ dạng bướng bỉnh, uất ức lại còn thà chết không chịu khuất phục mà trừng mắt nhìn Trần Tri Diễn.

"...Cậu có tỉnh táo không đấy?"

"Có chứ."

"Thế tôi quay lưng đi, cậu tự c** q**n áo ra rồi vào trong tắm." Trần Tri Diễn nói xong liền xoay người lại.

Sau một hồi tiếng vải vóc ma sát là tiếng nước kêu rào rào, Trần Tri Diễn đoán cậu đã nằm vào trong bồn tắm rồi.

Hắn vừa định thông qua tấm gương liếc nhìn một cái thì bên tai đã truyền đến tiếng——

Ục ục ục ục......

Trần Tri Diễn cuống cuồng kéo xốc Giang Dục từ dưới nước lên.

Mặt mũi cậu toàn là nước, tóc tai cũng ướt sũng cả, vừa ho sặc sụa vừa sụt sịt mũi.

Trần Tri Diễn ghét bỏ lấy khăn lau mặt lau cho cậu, xả bớt một phần nước trong bồn tắm ra ngoài, rồi tìm tăm bông thấm sạch vệt nước đọng trong màng tai cho cậu.

Vừa mới thấm xong một bên tai, Giang Dục giống như đã phản ứng lại được, thế nào cũng không chịu cho hắn thấm bên tai còn lại, gào mồm lên ăn vạ bảo Trần Tri Diễn định chọc thủng màng nhĩ của cậu.

Trần Tri Diễn bảo không có chuyện đó, cậu không tin, còn bảo bình thường mình hay bắt nạt Trần Tri Diễn như thế, Trần Tri Diễn không đời nào lại không thù dai.

Trần Tri Diễn: ...Hóa ra cậu cũng tự biết đấy.

Giang Dục thực sự là quá ồn ào, Trần Tri Diễn trầm giọng nói, "Còn nói câu nữa là tôi chọc thủng họng cậu luôn đấy."

Nhắc đến họng, Giang Dục lại nghĩ đến chuyện gì đó, liền sụt sùi khóc lóc tố cáo Trần Tri Diễn cắn lưỡi cậu.

"... Mẹ nó, rõ ràng là cậu tự cắn."

"Là cậu!"

"Giang Dục——"

"Rõ ràng là cậu, còn không chịu nhận!"

"...Được rồi, là tôi cắn."

"Biết ngay là cậu mà! Đồ khốn nạn!"

"......"

Trần Tri Diễn bóp lấy mặt Giang Dục, khẽ hạ lông mày xuống đe dọa, "Còn dám nói thêm một câu nào nữa, tôi sẽ thực sự chọc thủng họng cậu, còn cắn nát lưỡi cậu nữa, để sau này cậu chỉ có thể làm một đứa câm thôi."

Giang Dục bị những lời này dọa cho sợ tới mức giọt nước mắt lấp lánh như hạt trân châu nơi đuôi mắt chực rơi mà không rơi, đầu mũi và vùng cằm đều nhuộm một màu hồng nhạt.

Bàn tay run rẩy chộp lấy cổ tay Trần Tri Diễn, cậu thấy uất ức phát khóc đến nơi, "Anhh traii..."

"Gọi anh trai cũng vô dụng."

"Mẹ ơi."

"...Cho hỏi cậu mấy tuổi rồi hả?"

"Lớn hơn cậu một tháng."

"Hừ, là tôi lớn hơn cậu một tháng. Nằm mơ à?"

"Hoông đúnng!"

"Không đúng chỗ nào?"

Trần Tri Diễn nắm lấy cổ tay Giang Dục, cầm bông tắm kỳ cọ cánh tay cho cậu.

Đến vùng bả vai và bên cổ, Giang Dục chê nhột nên cứ né tránh suốt, kỳ bụng không được, kỳ lưng không xong, kỳ chân cũng không chịu, da mặt đỏ bừng lên như cái gì không biết.

Đến cuối cùng, trên người Trần Tri Diễn bị bắn đầy nước, hắn dứt khoát cởi phăng chiếc áo thun trên người ra.

Thấy Giang Dục nhìn chằm chằm qua đây, hắn liền xuôi theo ánh mắt của cậu rủ mắt nhìn xuống——

Một dấu răng rõ mồn một trên ngực trái, đã chuyển sang màu xanh tím rồi.

"...Nhìn cái gì mà nhìn, cậu cắn đấy."

Giang Dục có chút ấn tượng, nhưng trong tình huống này bản thân đang ở thế hạ phong nên không dám ba hoa nhiều lời nữa.

Cậu nịnh nọt bám lấy thành bồn tắm, ưỡn thắt lưng tới cọ cọ vào lòng bàn tay Trần Tri Diễn.

Trần Tri Diễn chửi câu "đệt" thứ hai trong tối nay.

Hắn đẩy mặt Giang Dục sang một bên, khàn giọng bảo: "Yên chút đi."

"Ứ."

"Im miệng, không được khóc."

Trầy trật mãi mới tắm rửa xong cho Giang Dục, cậu lại giở quẻ không chịu ra ngoài.

Bản thân vốn đã rất say rồi, lại còn ngâm bồn tắm nên càng say đến mức nói năng lảm nhảm.

Trần Tri Diễn vừa xoay người đi lấy áo choàng tắm liền bị Giang Dục vung tay hất nước ướt sũng hết cả lưng.

"......"

Đến khi đưa được Giang Dục lên giường, trên người Trần Tri Diễn cũng ướt đến mức chẳng ra hình thù gì nữa, đúng là kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.

Một lần nữa đi ra ngoài, thấy cái bọc nhỏ trên giường đã an phận ngủ ngoan không quậy phá nữa, Trần Tri Diễn tắt đèn rồi leo lên giường.

Chưa đầy hai phút sau, hắn nghe thấy tiếng thở của Giang Dục cứ dồn dập nặng nề từng chập một.

Nhận ra điều gì đó, Trần Tri Diễn dùng ngón tay day mạnh mi tâm đang đau nhức. "Giang Dục, cậu... tôi thực sự chịu phục cậu rồi đấy."

"Trần Tri Diễn..."

"Hửm?"

"Tôi không thạo lắm."

"...Không thạo cái gì?"

"Gội đầu."

"......" Trần Tri Diễn nhắm nghiền mắt lại, bảo, "Thế thì ngủ đi."

Giang Dục ở trên giường của mình lăn qua lăn lại, lăn tót sang bên cạnh Trần Tri Diễn rồi thúc cùi chỏ vào người hắn.

"...Cậu yên——"

"Ôm."

Yết hầu Trần Tri Diễn lăn lên lộn xuống vài bận, thốt ra câu chửi thề thứ ba trong đêm nay.

Giang Dục điên rồi hay sao thế này?

Trước đây uống say xong đều hận không thể đập chết hắn, đem đồ đạc của hắn làm đảo lộn tung bành hết cả lên, cho dù có trải sẵn bộ ga giường mới tinh thì cậu cũng phải lật tung lên rồi chui tọt vào trong.

Lần này lại vừa làm nũng vừa đòi ôm ấp......

Chắc chắn là bị ma nhập rồi.

Trần Tri Diễn không thèm chấp Giang Dục, cậu liền tự mình rúc sâu vào trong lòng hắn.

Còn nắm lấy tay hắn.

Trần Tri Diễn đột ngột mở choàng mắt ra, gọi tên cậu với giọng điệu đầy cảnh cáo, "Giang Dục."

Giang Dục lúc này đã vùi chặt khuôn mặt vào hõm cổ Trần Tri Diễn, cậu thúc giục nhéo nhéo mu bàn tay hắn, "Dạy lại một lần nữa đi."

"......"

Mu bàn chân Giang Dục căng cứng, cậu muốn rụt người trốn về giường của mình nhưng lại bị nắm thóp một cách triệt để.

Cả hai con mắt đều bị nước mắt nhạt nhòa nhòe nhoẹt hết cả, tầm nhìn mờ mịt thành một mảng, "A..."

"Nhớ kỹ chỗ này."

"Cái... cái gì cơ?"

"Chẳng phải bảo tôi dạy gội đầu sao?"

"Trần Tri Diễn, sao cậu lại... thế này?"

"Thiên phú."

"Trần Tri Diễn."

"Đừng nói chuyện."

"Tay cậu nặng quá..."

9 giờ sáng.

Tiếng chim hót và tiếng ve kêu râm ran đã đánh thức Giang Dục dậy.

Đập vào mắt cậu là một khuôn mặt đẹp trai đến mức làm người ta phát hờn.

Cậu cúi đầu liếc nhìn một cái, lúc này mới bàng hoàng phát hiện ra bản thân đang ngủ đè lên người Trần Tri Diễn.

Cậu vội vàng xoay người ngã lăn ra bên cạnh, day day thái dương, cố gắng hồi tưởng lại xem đêm qua đã xảy ra chuyện gì.

Kết quả là chẳng thể nhớ nổi lấy một phân đoạn nhỏ nào, đại não hoàn toàn hỗn độn trống rỗng, nặng trĩu như thể bị đổ chì vào trong vậy.

"Lần sau tuyệt đối không được uống nhiều như thế nữa... Ủa? Tai mình sao thế này?" Giang Dục liên tục ấn ấn vào sụn tai mấy cái, kết quả phát hiện ra tai mình bị ù.

Cậu lập tức nổi trận lôi đình, "Trần Tri Diễn!"

Trần Tri Diễn: ......

"Sáng sớm ra cậu gào cái gì thế hả?"

"Tối qua tôi không có sức. Có phải cậu nhân lúc tôi yếu mà đánh tôi không?"